Lời Bóng Gió Và Cơn Mưa Bất Ngờ

Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá

Lời Bóng Gió Và Cơn Mưa Bất Ngờ

Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Dì Từ!”
Kỷ Yên kìm nén cảm xúc cuối cùng, gọi người đến.
“Tiểu thư, sao vậy?” Dì Từ vội vàng lên lầu.
“Có người từng vào phòng của con à?” Cô đứng bên giường, giọng nói lạnh lùng.
“Đâu có đâu, bọn tôi đều biết cô không thích bị người khác đụng vào đồ của mình, mấy ngày nay không có ai vào phòng cô hết mà…”
Dì Từ hơi cúi nhẹ người, khó xử nói: “Tiểu thư, lẽ nào là phòng cô bị mất gì rồi sao?”
Kỷ Yên hơi nghiêng người, không lên tiếng.
“Chuyện gì vậy?” Kỷ Vĩnh Xương đã ăn cơm xong, đi lên lầu hỏi.
“Phòng con bị mất đồ rồi.” Kỷ Yên nói.
Mặt Kỷ Vĩnh Xương biến sắc, chĩa mũi dùi vào người hầu: “Dì Từ, chuyện này là sao vậy?!”
“Ông chủ… tôi cũng không biết mà, mấy ngày này tiểu thư không về nhà, tôi đã đặc biệt dặn dò người làm không được vào phòng đụng linh tinh vào đồ đạc…” Dì Từ vội vàng nói, lùi lại phía sau vài bước.
Kỷ Yên cau mày, nhìn về phía hai người phía sau Kỷ Vĩnh Xương.
Nhiếp Phương vẻ mặt trầm tư, chỉ ôm Thư Phi Phi thật chặt, cúi đầu cố gắng giảm sự chú ý của hai người.
Từ bao giờ mà Nhiếp Phương và Kỷ Vĩnh Xương lại thân thiết như vậy, Kỷ Yên không hề biết. Nhưng thông qua bài học ở kiếp trước, cô biết được rằng hai mẹ con này không phải loại tốt đẹp gì, e rằng đã dụ dỗ Kỷ Vĩnh Xương không phải một hai ngày rồi.
Nhiếp Phương nhìn chằm chằm vào đứa con gái trong vòng tay, môi mấp máy. Thư Phi Phi ngẩng đầu, gương mặt kiềm chế đến đỏ bừng, hai bàn tay chụm vào nhau trước mặt, không dám tạo ra âm thanh.
Kỷ Yên liếc mắt một cái là biết ai đã gây chuyện.
“Thôi bỏ đi, bố, mấy món đồ đó cũng không phải thứ quý giá gì, nếu em ấy thích thì coi như bố thí cho em ấy là được rồi.” Khóe môi cô nở nụ cười nhẹ, đột nhiên có chút kỳ quái nói: “Nhưng mà bố ơi, bố cũng đừng có ai cũng đem về nhà như vậy, không khéo lại tưởng nhà có trộm đấy.”
“Nói đùa gì thế, như vậy không hay đâu nhé~”
Cô gái có đôi mắt hoa đào rất sáng, chớp chớp mắt, nhẹ nhàng nói.
Nghe xong sắc mặt Kỷ Vĩnh Xương tối sầm lại: “Con…” Ông ta quay đầu liếc nhìn Nhiếp Phương và Thư Phi Phi, hai người họ cau mày nhìn ông ta với vẻ uất ức, dì Từ cũng đứng bên cạnh.
Ông ta cố gắng kìm nén, không nói lời nào.
Kỷ Yên vừa nói xong mấy lời ám chỉ, sắc mặt người làm xung quanh đều thay đổi, nhìn về phía hai người họ dò xét.
“Chú Kỷ, con không có…” Thư Phi Phi thấy ngay giây phút đó mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình, trong chốc lát cô ta hoảng sợ giải thích.
“Câm mồm!” Nhiếp Phương tát mạnh vào lưng cô ta, gần như nghiến răng để ngăn cô ta mở miệng.
Thư Phi Phi bị tát một cái, vẫn còn uất ức, quay đầu liếc Kỷ Yên một cái, ánh mắt mang theo sự độc ác, bắt gặp ánh mắt tươi cười của Kỷ Yên, có chút khôi hài.
Rốt cuộc Thư Phi Phi là do tuổi còn nhỏ nên vẫn chưa biết cách giấu đi cảm xúc, so với cô ta ở kiếp trước, sức ảnh hưởng kém hơn rất nhiều.
Nhiều người nhìn như vậy, trên mặt của Kỷ Vĩnh Xương cũng không thể kìm nén nổi cơn giận: “Tối nay con nghỉ ngơi cho khỏe đi.” Ông ta nói với Kỷ Yên, rồi cũng không quay đầu lại mà đi thẳng lên lầu.
“Vĩnh Xương…” Nhiếp Phương thấp giọng kêu lên, giọng điệu đó đáng thương khỏi bàn.
Bóng lưng của Kỷ Vĩnh Xương dừng lại một chút, cũng không quay đầu lại, nói: “… Hai người về nhà trước đi.”
Nhiếp Phương cứng đờ, không tin được nhìn theo bóng lưng người đàn ông, nắm chặt ngón tay.
Phải một lúc lâu sau, bà ta mới lôi Thư Phi Phi cùng đi, đóng cửa lại.
Dì Từ đứng trước mặt Kỷ Yên, buồn bã vuốt mái tóc rối bời của cô: “Tiểu thư, cô đừng buồn, cô bị mất đồ gì vậy? Một lát tôi giúp cô tìm lại nhé…”
Kỷ Yên mỉm cười lắc đầu, khóe mắt rưng rưng.
Cô đang buồn sao? Tâm trí bỗng trở nên hoảng loạn.
Cô rõ ràng đã quyết định vượt qua chuyện này, nhưng khi nghĩ đến một người phụ nữ xa lạ sẽ chiếm đoạt mọi thứ thuộc về Trương Vận, liền cảm thấy lòng nặng trĩu và khó thở.
Cảm thấy tiếc cho mẹ của mình, cảm thấy không đáng cho một gia đình đã có quá nhiều “vết nứt” này.
Trong màn đêm, cô thở dài: “Dì Từ, dì nghỉ ngơi sớm đi ạ.”
Cô từ từ đóng cửa lại, nhìn lại mặt bàn không một hạt bụi, ánh mắt sáng bừng.
Căn phòng có mùi vị quen thuộc, căn bản chẳng mất thứ gì.
Thứ mất đi chỉ là tình yêu vô bờ bến của mẹ cô (Trương Vận) mà thôi.
*
Sau đêm đó, Kỷ Vĩnh Xương hiếm khi về lại nhà.
Trong nhà chỉ còn lại Kỷ Yên với dì Từ, chú Lý và mấy người làm khác.
Kỷ Yên cũng không còn giống như trước đây luôn miệng hỏi dì Từ khi nào Kỷ Vĩnh Xương về nhà nữa, cô đã trở nên ngày càng bình tĩnh hơn, như là đã chấp nhận sự tồn tại của gia đình thứ hai của ông ta vậy.
Ngày tháng trôi qua thật nhanh, quốc khánh tháng 10 đang đến.
Lão Lưu đang thao thao bất tuyệt trên bục giảng, nói một cách say sưa: “Sắp có được một kỳ nghỉ dài bảy ngày rồi, các em đừng nghĩ rằng về nhà nghỉ lễ là được chơi bời. Các bạn học sinh thân mến, sau khi kết thúc kỳ nghỉ lễ quay lại sẽ là kỳ thi giữa kỳ rồi! Việc các em cần làm là tận dụng thật tốt từng giây từng phút của kỳ nghỉ lễ 7 ngày này, làm cho xong bài tập, củng cố kiến thức! Nghe rõ chưa?!”
Ở dưới vang lên tiếng cười lười biếng: “Rõ rồi ạ!”
“Sao nhanh như vậy đã thi rồi chứ! Phiền phức chết đi được!”
“Lo gì chứ, cứ chơi trước đã, bài tập về nhà đã giao đâu? Đến lúc đó cho tớ chép nhé?”
Kỷ Yên quay đầu nhìn Trình Diệp.
Mí mắt cậu khẽ cụp, khuỷu tay chống lên bàn, như đang chăm chú viết gì đó.
Lão Lưu trên bục giảng nói hăng say, cứ có câu hỏi gì lại gõ lên bảng, động tác của Trình Diệp không hề dừng lại, vẫn tiếp tục làm việc của cậu.
Kỷ Yên nheo mắt, nhìn cậu chằm chằm.
Trình Diệp cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng đang nhìn mình, vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp ánh mắt cô.
Cô gái dùng lòng bàn tay ôm lấy đôi má mềm mại của mình, mỉm cười nhìn cậu, cô không hề xấu hổ khi bị phát hiện, mà còn nhìn thẳng vào cậu cười.
Giống như một đóa hướng dương rạng rỡ.
Đôi mắt cậu thờ ơ, nhưng vẫn không rời đi.
“Kỷ Yên! Kỷ Yên!” Chỉ nghe thấy giọng lão Lưu nổi giận đùng đùng trên bục giảng.
Văn Dương khẽ ho “khụ” một tiếng.
“Bé cưng, cậu bị gọi rồi!” Lý Tịnh Tuyết kéo góc áo của Kỷ Yên.
Kỷ Yên chậm rãi đứng dậy, thờ ơ vuốt nhẹ vài sợi tóc bên khóe mắt, rồi lớn tiếng dõng dạc đáp: “Thưa thầy, em đây ạ!”
Lão Lưu giơ thước kẻ tam giác lên, lại một lần nữa dùng lực gõ vào bảng đen, không nhịn được nữa mà nói: “Kỷ Yên, em cứ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ làm gì thế hả? Ngoài đó có gì đáng xem sao?!”
Kỷ Yên quay đầu lại nhìn Trình Diệp, dưới hàng mày đen của cậu thanh niên là đôi mắt sâu thẳm, đen láy đang nhìn cô chăm chú, như một hố đen thăm thẳm muốn hút người vào trong.
Đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt được.
Cô cười tít mắt đáp: “Khụ… Thầy Lưu, em vừa thấy một con chim bay qua, trông khôi ngô tuấn tú lắm ạ, đẹp trai cực kỳ luôn!”
“Phì!” Văn Dương bật cười.
“Phì ha ha ha.”
“Đỉnh thật, chị Yên số một!!”
Cả lớp được phen náo loạn, lão Lưu kìm nén đến đỏ bừng mặt, tức giận đùng đùng bảo mọi người ngồi xuống.
Trình Diệp chẳng nghe lọt tai bất cứ câu nào, đầu bút khẽ run.
Cậu chỉ nhìn thấy dáng vẻ cô gái quay đầu nhìn về phía cậu, lông mày hơi nhướng, đôi môi hồng hào tươi tắn nói với cậu: “Trình Diệp, nhớ cậu rồi~”
Tim cậu đập thình thịch liên hồi, như thể một chiếc máy làm bỏng ngô vừa được mở chốt, tiếng sấm vang ầm ầm.
Bùng nổ rồi.
*
Tan học, bầu trời phủ đầy mây đen.
Khi Trình Diệp bước ra từ cửa hàng tiện lợi trong ngõ nhỏ, bên ngoài trời bắt đầu mưa to.
Gặp đúng mùa mưa, đường sá ẩm ướt, ống quần cậu cũng ướt sũng, trên tay cầm thức ăn nhanh đông lạnh, đưa đến quầy tính tiền, nghe tiếng “tích” một tiếng, nhân viên bỏ vào túi ni lông xong, cậu liền xách lên rồi bước ra ngoài.
Mưa đến nhanh, đi cũng nhanh.
Khi đi đến chân tòa nhà cuối con ngõ cụt, mưa đã tạnh hẳn, cậu cúi đầu nhìn vào khuôn ngực đã ướt đẫm của mình, có chút không nói nên lời trước sự trút giận vô lý này của ông trời.
May là đồ ăn lạnh bị nắm chặt trong tay không bị ướt, những người dân sống ở tầng một không biết lại ồn ào chuyện gì, cửa mở tung, người bên trong lao nhanh ra giữa trời mưa, người phía sau vừa chửi vừa đuổi theo.
Những cuộc tranh cãi vì nhu yếu phẩm của con người, Trình Diệp cũng lười để mắt đến.
Từng vệt nước nhỏ giọt dọc hành lang, tí tách tí tách, cậu lên đến tầng sáu.
Trong hành lang tối tăm, dán đầy các mẫu quảng cáo và tờ rơi tiếp thị.
“Hắt xì!”
Một âm thanh rất đột ngột.
Ánh sáng mờ ảo trên đầu nhấp nháy vài ba lần.
Trình Diệp cúi đầu, nhìn thấy người nhỏ nhắn đang ngồi xổm bên cạnh cửa.
Trong đêm, chóp mũi Kỷ Yên đỏ bừng, khoanh hai tay lại, ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻo dịu dàng nhìn cậu.
“Surprise!~”
Cô đứng dậy, trong tay cầm một hộp bánh kem nhỏ, khóe mắt và lông mày mang theo hơi ấm.
Đôi mắt cậu lóe lên, nhìn thấy toàn bộ cơ thể cô từ trên xuống dưới, cả bộ quần áo hồng phấn, đều bị bao phủ bởi hơi ẩm.
Cô còn ướt hơn cả cậu nữa.
*
Trình Diệp gần như kéo cô vào phòng tắm.
“Đợi đã! Cặp sách của tớ.” Cô vùng vẫy, dùng ngón tay ấn vào ngực cậu.
Trình Diệp quay lại, nhanh chóng ném chiếc cặp sách ướt đẫm từ ngoài cửa vào trong phòng.
“Còn bánh kem nữa!” Cô lải nhải.
Cậu liếc nhìn cô, ánh mắt tối sầm, gần như tức giận đến mức ném hộp bánh kem lên bàn.
Cô gái ướt sũng cả người, nội y thấp thoáng ẩn hiện, mang đôi dép lê to lớn của cậu, ngón chân hồng hào mịn màng, vô thức đưa qua đưa lại trước cửa phòng tắm.
“Vào đi.” Cậu tiến về phía cô, ngượng ngùng nhìn đi chỗ khác, giọng khàn khàn nói.
Kỷ Yên lắc đầu: “Nhưng mà tắm rồi thì không có đồ để thay á.”
“Mặc đồ của tôi.” Cậu nói.
“Nhưng mà…”
Lần đầu tiên cậu cảm thấy cô thật lắm lời.
Ánh mắt chàng trai sáng rực, nắm chặt cằm cô.
Kỷ Yên bị buộc phải ngẩng đầu nhìn cậu, đôi môi đỏ mọng lộ ra hàm răng trắng tinh và chiếc lưỡi hồng, đôi mi dài chớp chớp, vẻ mặt mơ hồ mà ngây ngô.
“Có tắm không?” Cậu cắn chặt quai hàm hỏi.
Kỷ Yên mở miệng, đã quen với vẻ mặt không cảm xúc của cậu, đột nhiên cảm thấy biểu cảm kìm nén của cậu có chút sống động.
Cô đột nhiên nổi hứng trêu chọc cậu.
“Không tắm, không tắm đâu mà!” Cô nhướng mày, dùng giọng điệu trêu chọc cậu.
Kết quả Trình Diệp còn chẳng thèm động mí mắt, chỉ “ừ” một tiếng.
“Đùa tôi vui lắm phải không?” Ánh mắt cậu vẫn lười biếng như trước, giơ tay lên, đẩy cô vào trong phòng tắm.
Cô lùi một bước về phía sau, cơ thể cậu theo đó mà ngả về phía trước.
Đèn phòng tắm bị cậu bật mạnh một tiếng “bốp”, lông mày cậu nhíu chặt lại.
“Trình Diệp, cậu, cậu làm gì thế?”
Kỷ Yên cuối cùng cũng cảm thấy tiếng chuông báo động vang lên trong lòng, có một dự cảm chẳng lành.
Khóe miệng Trình Diệp nhếch lên, đôi mắt sâu thẳm sáng bừng, trên đôi môi mỏng hiện lên nụ cười nhàn nhạt: “Giúp cậu tắm đó.”
Cô nhìn cậu, nghe thấy tiếng cười phát ra từ lồng ngực cậu, trầm trầm như tiếng đàn cello, từng nhịp từng nhịp chạm tới nơi sâu thẳm trái tim cô.
Lồng ngực cô run lên, vội vàng lùi về sau một bước: “Không không không không cần đâu!”
Trình Diệp lùi về sau một bước, nụ cười nhạt đi trong giây lát, mặt không cảm xúc hỏi: “Còn dám trêu tôi không?”
“Không dám không dám không dám nữa đâu!” Cô lấy hai tay che ngực, lắc đầu liên tục.
Cậu là ông nội!
Kỷ Yên đóng cửa lại, tiếng nước chảy rì rào, cô muốn khóc mà không khóc được!
Ôi trời ơi.
Vừa rồi cô sao không thể dũng cảm thêm một chút nữa chứ, nói gì mà “Không cần” chứ, đáng lẽ phải trực tiếp nói “được” chứ!!!
*Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu kịch trường đây rồi~
Kỷ Yên nói: “Trình Diệp, nhớ cậu rồi~”
Trình Diệp: “Ừ.”
Kỷ Yên nói: “Trình Diệp, yêu cậu nhiều~”
Trình Diệp “Ừ.”
Kỷ Yên cau mày: “Trình Diệp, tớ đi đây!”
Trình Diệp: “Ừ.”
Kỷ Yên tức giận: ? (Cậu ấy rốt cuộc có nghe mình nói không?)
Cô tức giận mở cửa: “Tớ thật sự đi đấy nhé?!”
Cậu khoác áo khoác lên vai, cũng mang giày vào: “Ừ.”
“Cậu làm gì thế?”
Đôi mắt Trình Diệp trầm lắng: “Cậu đi đâu thì tớ theo đó. Yêu cậu nhiều như vậy đã đủ chưa?”
Kỷ Yên che mặt: “Cậu nghịch ngợm quá đi mất!!!”