1. Chương 1: Gặp Gỡ Đầu Tiên

Trộm Nhìn Gió Bờ Biển - Cựu Thuyền

Chương 1: Gặp Gỡ Đầu Tiên

Trộm Nhìn Gió Bờ Biển - Cựu Thuyền thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Rea
@-formydreams-
—————
Cuối cùng, Tạ Tri cũng xách được hai chiếc vali lớn vào ký túc xá – nơi cậu sẽ sinh sống trong suốt một năm tới. Cảm giác cô đơn vì lần đầu xa nhà cùng mệt mỏi sau chuyến bay dài dằng dặc đã sớm tan biến trước niềm vui và sự hưng phấn trào dâng.
Cậu ném hành lý cạnh cửa, quan sát xung quanh căn phòng đôi được bố trí ngăn nắp.
Trường quy định sinh viên năm nhất phải ở ký túc xá nếu không có nhu cầu đặc biệt, nhưng cũng rất nhân văn khi cung cấp nhiều loại phòng cho sinh viên lựa chọn.
Tạ Tri rảo bước sang phòng khách và bếp, bất ngờ khi thấy căn bếp mở liền mạch với phòng khách còn có cả một quầy bar nhỏ. Ánh sáng vàng óng như múi xoài chín rót xuyên qua tấm rèm mỏng, nghiêng nghiêng trên chiếc ghế cao, dịu dàng phủ lên tấm thảm màu be. Không suy nghĩ nhiều, cậu thả phịch balo xuống, ngả người lên chiếc ghế sofa bên kia quầy bar, hít một hơi thật sâu để giãn cơ thể sau chặng đường dài.
Từ túi quần, Tạ Tri lấy điện thoại ra, quay vội một đoạn video ngắn về phòng khách, định gửi cho gia đình xem ký túc xá mới sau khi kết nối mạng.
Thở phào nhẹ nhõm, cậu đứng dậy khỏi ghế sofa hơi cứng, kéo chiếc túi xách nặng trĩu trên vai xuống, đi về phía cánh cửa phòng ngủ mà cậu đã nhìn thấy rõ.
So với phòng khách và bếp, phòng ngủ có phần đơn giản hơn nhiều. Hai chiếc giường đơn đặt đối diện nhau, ngăn cách bởi tấm ván dày đến tận trần nhà. Tủ quần áo kê sát tường, hai bàn học đặt đối diện giường. Diện tích phòng không lớn, khiến Tạ Tri hơi thất vọng.
Cậu thử nằm lên chiếc giường trống, thấy chiều dài vừa vặn với thân hình mình – nếu cao thêm vài centimet nữa, chắc chân sẽ phải thò ra ngoài. Chiếc giường bên cửa sổ đã được trải chăn ga màu xanh nước biển. Tạ Tri không ngờ dù đã đến sớm một tuần, bạn cùng phòng vẫn chuyển đến trước cậu. Một vài vật dụng cá nhân rải rác trên bàn học, có lẽ chưa kịp dọn dẹp xong.
Sau khi chọn phòng đôi, ký túc xá gửi cho cậu một bản khảo sát về mong muốn chọn bạn cùng phòng – có thể ghi rõ tiêu chí như quốc tịch, thói quen sinh hoạt, hoặc có muốn ở chung với ai cụ thể không. Dù nhà trường không hoàn toàn dựa vào đây để xếp phòng, nhưng ít nhất giúp giảm thiểu xung đột văn hóa hay sở thích.
Bạn thời trung học của Tạ Tri là Cao Dịch Nguyên, cả hai cùng trúng tuyển vào ngôi trường mơ ước. Ban đầu, họ từng cân nhắc sống chung, nhưng cuối cùng quyết định mỗi người tìm bạn cùng phòng mới trong năm nhất để nhanh chóng mở rộng mối quan hệ tại đại học.
Tạ Tri điền khảo sát một cách đại khái, chỉ đặc biệt ghi rõ mục "party" là "no". Cậu không mong bạn cùng phòng ngày nào cũng tổ chức "animal party" trong phòng.
Một tháng trước khai giảng, cậu nhận được thông tin về bạn cùng phòng – chỉ có tên và email trường. Nhờ đó, hai người có thể liên lạc trước.
Từ email, Tạ Tri chẳng biết gì thêm về người bạn cùng phòng mới ngoài cái tên, nên cậu lập tức gửi thư giới thiệu bản thân: chuyên ngành, hoàn cảnh, và mong muốn về một cuộc sống hòa thuận trong ký túc xá.
Cậu nhanh chóng nhận được hồi âm từ Liam – ngắn gọn nhưng thân thiện.
Rõ ràng lúc này Liam không có trong phòng. Tạ Tri không thấy bóng dáng hắn ở phòng khách hay bếp, chỉ khi bước vào phòng ngủ mới biết hắn đã đến.
Tạ Tri đi quanh phòng thêm vài lượt, thu dọn hành lý từ cửa vào kê sát tường, làm trống balo, rồi cầm theo hộ chiếu và ví tiền, ra ngoài tìm Cao Dịch Nguyên.
Dù không sống chung, cả hai vẫn chọn cùng một tòa nhà ký túc xá. Vì thân thiết, họ từ chối ý định của phụ huynh muốn đi cùng, quyết định đồng hành trên cùng chuyến bay vượt đại dương để nhập học.
Cao Dịch Nguyên ở tầng trên, Tạ Tri dễ dàng tìm được, đứng ngoài gõ cửa.
Tiếng bước chân ầm ầm vang lên, rồi cánh cửa bật mở.
"Xin chào," Tạ Tri mỉm cười với cậu trai châu Á đeo kính trước mặt. Chưa kịp nói thêm, giọng Cao Dịch Nguyên đã vang lên từ trong phòng:
"Ai vậy?"
"Là tao," Tạ Tri trả lời lớn hơn.
"Ồ, tao tới ngay!" Cao Dịch Nguyên lao ra từ phòng ngủ – Tạ Tri liếc thấy phòng cậu ta bố trí giống hệt phòng mình.
"Lâm Nhạc, đây là bạn tốt của tao – Tạ Tri, chúng tao học chung cấp ba, cùng đến đây."
Cao Dịch Nguyên giới thiệu Tạ Tri với cậu bạn đeo kính, rồi thản nhiên quay sang Tạ Tri: "Đây là bạn cùng phòng của tao – Lâm Nhạc, cũng vừa mới đến."
Tạ Tri trao đổi vài câu với Lâm Nhạc, coi như làm quen.
Ba người nhanh chóng quyết định ra ngoài cùng nhau. Việc quan trọng nhất bây giờ là làm thẻ ngân hàng và mua sim điện thoại. Vì còn hơn một tuần mới nhập học, ngân hàng và trung tâm mua sắm không đông đúc, họ giải quyết nhanh chóng, rồi cùng đi siêu thị gần đó mua sắm đồ dùng thiết yếu – hai chiếc vali không thể chứa hết mọi thứ cần cho cuộc sống hàng ngày.
Khi Tạ Tri ôm đầy túi lớn túi nhỏ đứng trước cửa ký túc xá, trời gần tối. Lười đặt đồ xuống, cậu hơi nhón chân, chạm thẻ phòng vào khóa điện tử ngay túi quần, dùng vai đẩy cửa bước vào.
Không để ý, túi áo hoodie bị tay nắm cửa vướng lại, cả người Tạ Tri bị kéo ngược lại theo quán tính, chật vật kẹt giữa khe cửa.
Cậu không cúi đầu.
Ánh chiều tà lọt qua cửa sổ, cắt một vệt sắc nét giữa không gian nửa sáng nửa tối. Bóng dáng một người cao lớn hiện ra, nửa khuôn mặt nghiêng đón ánh hoàng hôn, dần tan vào ánh sáng mờ ảo. Đèn trong phòng càng lúc càng mờ, nửa phần mơ hồ còn lại khiến ánh mắt Tạ Tri lại càng rõ rệt hơn những đường nét trên gò má đối phương.
Tóc vàng hơi dài rủ hai bên má, theo đường cong hàm dưới, phác họa rõ ngũ quan sâu sắc của người ngoại quốc. Đôi mắt màu nhạt như đang thu lấy ánh sáng xung quanh, chính xác bắt được hình ảnh Tạ Tri đang lơ lửng ở cửa.
Bờ vai rộng và cánh tay rắn chắc nâng chiếc áo phông trắng, đường nét cơ thể hội tụ nơi chiếc quần bò trên hông.
Người đàn ông cao lớn từ từ đặt ly thủy tinh xuống. Tạ Tri không thể tin nổi mình lại thấy rõ cái yết hầu của đối phương đang trượt nhẹ trong ánh sáng ngược – dường như vừa nuốt một ngụm nước.
"
Hey
."
"Chào," Tạ Tri đáp lại như lặp lại, "Cậu là Liam phải không?"
"
Nhĩ hảo,
" đối phương gật đầu, "
Xie Zhi?
"
"Đúng vậy..." Tạ Tri nhìn người kia bước hai bước vượt qua phòng khách đến trước mặt mình, cậu tiện tay đặt túi mua sắm lên quầy bar.
Tạ Tri theo bản năng bước tới, nhưng quên mất túi áo vẫn mắc ở tay nắm cửa, lại bị kéo ngược lại lần nữa. Cậu như nghe thấy một tiếng cười khẽ khàng từ phía bên kia, mặt hơi nóng, vội vàng nới lỏng vải áo, mới thoát ra được.
Cậu nói lời cảm ơn, đứng cạnh Liam. Dù bản thân cao gần một mét tám, nhưng trước mặt đối phương lại thấp hơn nửa cái đầu.
Điều khiến cậu ngạc nhiên hơn cả là Liam phát âm tên cậu khá chuẩn – gần như vậy, dù giọng còn nặng và lưỡi cứng. Thậm chí thứ tự họ tên cũng không sai.
"Tôi có luyện phát âm một chút," Liam trả lời ngắn gọn, giống hệt email trước đó.
Hai người trao đổi vài câu xã giao. Tạ Tri không biết nói gì thêm với người bạn cùng phòng mới đẹp trai đến choáng ngợp này, đành nói một câu nhẹ nhàng: "Tôi thực sự rất mong đợi cuộc sống sau này!"
Lúc ấy, Tạ Tri mới thấy đôi đồng tử nhạt màu của người kia ánh lên sắc xanh lục nhẹ, như cơn gió thoảng qua thung lũng đầu xuân.
"Tôi cũng vậy," đôi mắt xanh lục của Liam nhìn thẳng về phía Tạ Tri, rất yên tĩnh.
Hết chương 1.