10. Lời tỏ tình dưới ánh trăng

Trộm Nhìn Gió Bờ Biển - Cựu Thuyền

Lời tỏ tình dưới ánh trăng

Trộm Nhìn Gió Bờ Biển - Cựu Thuyền thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Rea
—————
Sau khi ghé thăm thêm vài cửa hàng, khi Tạ Tri quay lại bờ biển phía Tây thì đã quá giờ ngủ của Liam. Cậu vội giục Liam mau đi ngủ, nói rằng mình sắp đi ăn cơm cùng bạn bè.
Sau khi chúc nhau "Ngủ ngon" và "Đi chơi vui vẻ", Tạ Tri chậm rãi trở về khách sạn để đánh thức Cao Dịch Nguyên đang nằm trên giường.
Sáng nay cậu đã ăn rất nhiều thứ, đến giờ hẹn ăn trà chiều với hai cô gái, Tạ Tri gần như không thể ăn thêm được nữa.
Buổi trà chiều hôm đó thật lúng túng. Đối diện Tạ Tri là Thôi Vũ Hân – cô gái nhỏ sau khi vào đại học đã biết cách ăn mặc, trở thành một nữ sinh dịu dàng, nho nhã. Sau khi trang điểm, cô càng thêm xinh đẹp như hoa lê đẫm sương (*nhan sắc tuyệt trần, thường dùng để miêu tả vẻ đẹp của phụ nữ). Tưởng Linh Linh, người bên cạnh cởi mở, có lẽ muốn làm mối Tạ Tri với cô bạn thân của mình. Cô ấy nói bóng gió, nửa đùa nửa thật, nhưng may mắn là Cao Dịch Nguyên ở bên cạnh liên tục xen vào những câu chuyện cười để xoa dịu không khí.
(*từ ngữ chỉ vẻ đẹp kiều diễm của phụ nữ, xuất xứ từ câu chuyện về Dương Quý Phi khóc dưới hoa lệ.)
Tạ Tri im lặng thu mình, cảm giác như mình không tồn tại, cúi đầu ăn cơm… Trời ơi, cậu đã no đến mức muốn nôn luôn rồi!
Sau bữa ăn, Cao Dịch Nguyên tìm cớ nói tối nay có việc, cuối cùng cũng giải cứu được Tạ Tri. Cậu ấy còn đăng lên vòng bạn bè bức ảnh Tạ Tri cúi đầu ăn giữa hai cô gái với chú thích: "Tạ Tri khiêm tốn trong buổi tụ tập cùng bạn học, ăn cơm vô tình."
Tạ Tri no đến mức không nhúc nhích nổi, từ chối cùng Cao Dịch Nguyên đi tham quan, một mình ra hồ dạo mát.
Mặc dù trời đã nhá nhem tối, nhưng bầu trời vẫn trong xanh. Sức nóng đầu mùa hè khiến hơi nước trên mặt hồ tan biến, vài con mòng biển mỏ đỏ lướt qua, làm sóng hồ nổi bọt.
Tạ Tri vừa đi vừa nghỉ chân, bốn bề là cỏ xanh tỏa hơi ấm, cuối cùng cũng tìm được một tảng đá nhẵn bên hồ, ngồi xuống ngẩn ngơ nhìn màu xanh của cỏ cây.
Điện thoại rung lên.
Tạ Tri mở ra, màn hình hiện lên hình một người tuyết nhỏ với đôi mắt màu xanh lá cây – ảnh đại diện của Liam. Kể từ khi đăng ký ứng dụng trò chuyện màu xanh lá, hắn luôn dùng người tuyết ấy làm danh thiếp.
"Tạ Tri." Liam gọi, giọng nói từ màn hình.
Đã lâu rồi Tạ Tri không nghe Liam gọi tên mình.
Cậu suy nghĩ, dường như Liam hiếm khi gọi tên mình. Hắn thường ở bên cạnh, có gì muốn nói thì cứ nói thẳng. Lần cuối cùng nghe thấy tên mình chắc là ngày đầu gặp nhau trong ký túc xá. Sau này hai người sống cùng nhau hầu như mỗi ngày, không có dịp đặc biệt để Liam gọi tên cậu. Cậu càng nghĩ càng chìm vào suy tư, mất một lúc lâu mới phản ứng lại.
"Lúc này chỗ cậu đã muộn rồi, sao chưa ngủ?" Tạ Tri nhìn đồng hồ, đã chạng vạng. Ở bên kia, Liam đã gần hai, ba giờ sáng, đối với hắn, đây là thời gian ngủ quá sớm.
Dường như Liam quan sát xung quanh Tạ Tri rồi chậm rãi hỏi: "Cậu ăn tối với bạn bè xong chưa?"
Tạ Tri thấy mắt Liam hơi ướt, có lẽ do đêm khuya khiến người hiếm khi thức đêm như hắn cảm thấy buồn ngủ.
"Ăn xong rồi." Tạ Tri gật đầu, "Bây giờ đang ngồi một mình bên hồ… Tôi no quá rồi."
"Cậu…" Tạ Tri định nói, nhưng bị Liam cắt ngang – điều rất bất thường, vì hắn vốn là người trầm lặng, ít ngắt lời.
"Tạ Tri." Liam gọi tên cậu lần nữa, giọng rõ ràng hơn hẳn lần đầu, "Tôi định nói với cậu vào lúc khác thích hợp hơn."
Liam cúi đầu, ngọn đèn đầu giường màu vàng nhạt chiếu bóng xám trước mặt, khiến dung mạo hắn càng thêm thâm trầm.
Tâm trạng Tạ Tri rung động, cảm giác như có gì đó lướt qua, tim đập mạnh.
Liam không dừng lại: "Tôi biết đây không phải thời điểm tốt, nhưng dường như không còn thời gian để chờ đợi nữa."
"Anh không thích sự chênh lệch múi giờ mười mấy tiếng giữa anh và em. Anh không thích nghe các cô gái mềm mại nói chuyện với em bằng ngôn ngữ anh không hiểu. Anh cũng không muốn hiểu tình cảm của người khác dành cho em thông qua hành động của bạn bè em."
Liam ngước mắt lên, đôi mắt xanh lục dần lộ ra vẻ trầm tư.
"Nhưng anh thích cùng em tham gia các hoạt động ngoài trời. Anh thích em ngồi trước quầy bar nhỏ của chúng ta đọc to cùng anh. Anh thích em dẫn anh đi siêu thị mua thức ăn anh không biết. Anh thích em chơi với Dâu tây trên nông trường nhà anh."
"Anh thích em ở bên anh mỗi ngày."
Tạ Tri nghe những lời bộc bạch ấy, tim không ngừng rung động, yêu chết đi được loạt câu "Anh thích…" của Liam!
Lúc này, gương mặt Liam thật dịu dàng, đôi mắt xanh lục chan chứa tình cảm sâu sắc.
Hắn nhìn thẳng camera, từng chữ từng câu: "Anh muốn hỏi em, em có thể làm bạn trai của anh không?"
Tạ Tri không kiềm chế được, ngã vào vòng tay hắn ở bên kia màn hình, ôm chặt xúc động. Lòng tràn ngập kích động muốn hét lên. Cậu muốn hoan hô, thậm chí muốn hôn lên đôi môi đang nói những lời yêu động lòng ấy.
Cậu "Ha" một tiếng, đứng dậy hét:
"Em bằng lòng…… em bằng lòng!"
*
Tạ Tri không biết mình đã ngồi trước màn hình cười ngây ngô đến khi trời tối, tâm trạng kích động mãi không nguôi.
Cậu cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian, có được tình yêu của chàng trai đẹp như thần tiên, lại không thể tin rằng người mình yêu cũng yêu mình tha thiết.
*
Ngắt video, Liam không còn bình tĩnh như trước.
Hắn mở cửa sổ, gió đêm mùa hạ tràn vào. Đó là vị trí hắn từng gõ cửa sổ phòng Tạ Tri, cùng bầu trời đầy sao nhưng tâm trạng hoàn toàn khác.
Hắn nhớ lại đêm cuối năm ngoái, mang theo người mình yêu chạy về phía bờ biển. Cơn gió đêm hôm ấy lạnh hơn bây giờ rất nhiều, siết chặt lấy họ.
Trong lòng công chúa Rau Diếp nóng như lửa, không chịu nổi cảnh bị giam cầm trong tòa tháp cao, hắn nhảy xuống, cảm nhận gió đêm thổi tung mái tóc, lướt qua tai.
Những cánh đồng dưới màn đêm dài vô tận là nơi lý tưởng để chạy trốn.
Hắn bỏ lại ánh trăng phía sau, sải bước đến sao băng.
Hết chương 10.