9. Chương 9: Những Ngày Hè Bên Ngoài

Trộm Nhìn Gió Bờ Biển - Cựu Thuyền

Chương 9: Những Ngày Hè Bên Ngoài

Trộm Nhìn Gió Bờ Biển - Cựu Thuyền thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Đọc
-------------------
Những băn khoăn đột ngột của Tạ Tri tan biến nhanh chóng khi tâm trạng cậu lắng dịu sau cuộc gọi video với gia đình. Thậm chí, cậu còn thấy mình vô lý khi trước đây đã đổ hết oan ức của mình lên đầu Liam.
Sau hai ba ngày sống chung với Liam, cậu nhận ra rằng tính hẹp hòi của mình đều được Liam dung thứ vô điều kiện. Tạ Tri thấy xấu hổ, liền chủ động đến gần hơn, mối quan hệ giữa hai người lại trở về như cũ.
Trong khi đó, Lâm Nhạc lén đem số tiền ăn cắp được đổi thành tiền mặt trả lại cho Cao Dịch Nguyên. Dĩ nhiên, Cao Dịch Nguyên không thể chịu nổi việc sống chung với Lâm Nhạc nên lập tức chuyển ra khỏi ký túc xá, vào ở căn nhà mới được bàn giao không lâu.
Lúc đầu, Cao Dịch Nguyên định sẽ chuyển đến sống cùng với Lâm Nhạc vào học kỳ sau, nhưng giờ bạn cùng phòng đã không còn, mối quan hệ tồi tệ ấy cũng tan vỡ. Sau khi thi xong kỳ học, cậu kéo Tạ Tri về nước, muốn dùng món ăn ngon để chữa lành vết thương lòng.
Tạ Tri chỉ kịp hứa với Liam rằng hai người sẽ gọi video call nói chuyện phiếm vào dịp nghỉ hè. Cậu còn lên kế hoạch phát sóng trực tiếp hành trình ẩm thực trở về quê hương của mình cho Liam xem.
Vào lúc trở về Trung Quốc, việc nhắn tin của Tạ Tri không được thuận lợi lắm. Do đó, Liam đã chủ động tải ứng dụng WeChat – ứng dụng Tạ Tri thường dùng nhất – và đăng ký tài khoản dưới sự hướng dẫn của cậu. Liam còn học được cách gửi tin nhắn lên vòng bạn bè. Tạ Tri còn tình cờ thấy những lượt thích của Liam dưới bức ảnh chụp mình cùng Cao Dịch Nguyên phơi nắng và mấy bức ảnh chú chó nhỏ của Cố Giai trên vòng bạn bè.
Giữa hai người có sự chênh lệch múi giờ hơn mười tiếng. Để trò chuyện, hai người phải dậy sớm hoặc thức khuya. May mắn thay, Liam thường dậy sớm, còn Tạ Tri lại là một con cú đêm, vừa khéo léo lấp đầy khoảng cách do thời gian mang lại.
Cuộc sống nghỉ hè của Liam phong phú hơn nhiều so với những gì Tạ Tri ghi lại trong nhật ký cuộc gọi. Ngoài việc giúp gia đình chăm sóc khu đất thử nghiệm, Liam còn ký hợp đồng làm việc tại trung tâm dạy chó (nhà trẻ hay trung tâm chăm sóc ban ngày).
Tạ Tri chăm chú theo dõi hoạt động của đàn chó trên camera nhỏ. Những chú chó thuộc nhiều giống khác nhau vui vẻ chạy nhảy trên thảm cỏ xanh. Ngay cả Strawberry cũng tham gia vào trò đuổi bắt cùng đàn chó lớn, từ một cục bông trắng biến thành cục than bùn đen, lấm lem đất cát không biết mệt mỏi. Sau đó, Liam mở vòi nước chuẩn bị tắm cho đàn chó. Strawberry lợi dụng quan hệ thân thiết để trở thành chú chó con đầu tiên được tắm một cách vinh quang.
Mùa hè đã đến, cái nắng chưa bao giờ tiếc với bờ biển phía Tây. Những hoạt động vui chơi dưới nước đương nhiên không thể thiếu trong mùa này. Liam thỉnh thoảng làm huấn luyện viên bơi lội bán thời gian cho những đứa trẻ ở trang trại bên cạnh. Vào một đêm không ngủ, cậu gọi video cho Tạ Tri đúng vào lúc ánh nắng buổi chiều gay gắt nhất. May mắn thay, cậu lại trúng đúng giờ làm việc của huấn luyện viên bơi lội.
Ngay khi cuộc gọi kết nối, một phần thân thể khiến người ta say mê hằn lên ống kính.
Đây là lần đầu tiên Tạ Tri nhìn thấy phần thân trên trần trụi của Liam. Cơ thể của người đàn ông ngồi nghỉ bên bờ đã bị nước thân mật xối qua một lần, ánh sáng chiếu vào lông tơ trên ngực và cơ bắp làm lấp lánh lên một mảnh ướt đẫm nước, giống như toàn bộ cơ thể đều được phủ bởi vảy của người cá.
Mái tóc vàng ướt nhẹp lòa xòa bị nhuộm thành màu sẫm dán vào hai bên má, để lại vệt nước ướt đẫm. Vài giọt nước từ ngọn tóc hôn lên những đường gân xanh trên cổ, lướt qua cơ ngực và cơ bụng, cuối cùng chạm vào mép quần bơi rồi biến mất.
Đầu óc Tạ Tri nóng bừng, xấu hổ đến nỗi cúi đầu nhìn xuống.
Cậu chỉ kịp nói: "Đêm đã khuya rồi, mai nói chuyện tiếp." rồi vội ngắt video.
Tất nhiên, cậu cũng không quên lặng lẽ chụp màn hình, lưu lại khoảnh khắc tuyệt vời đó trong điện thoại để hồi tưởng sau này.
*
Kỳ nghỉ hè của du học sinh thật sự rất dài. Tính toán ra khoảng chừng ba tháng, khi Tạ Tri vừa về nhà, mẹ cậu cho rằng cậu đã suy nghĩ quá nhiều. Bà gần như nâng niu cậu như một đứa trẻ. Đáng tiếc, ngày lành không đến hai ngày, mẹ cậu bắt đầu ghét đứa con trai ngỗ ngược mỗi ngày đều bày bừa trong nhà, lâu lâu lại giục cậu ra ngoài chơi với bạn bè.
Thế là, Tạ Tri – người bị đuổi ra khỏi nhà – chuyển chiến trường đến nhà Cao Dịch Nguyên. Nhưng chỉ sau đó không lâu, cậu lại bị mẹ Cao đuổi ra khỏi nhà theo cách tương tự.
Hai anh em chỉ định lên kế hoạch đi chơi, vậy mà ba mẹ hai bên lại vỗ tay khen ngợi. Bọn họ đang nghỉ hè, còn lũ bạn đang học ở Trung Quốc lại khổ sở. Hai người càng hào hứng hơn, sẵn sàng tận dụng cơ hội tuyệt vời này để quấy nhiễu những người bạn học cũ đang vật lộn trong biển kiến thức.
Điểm dừng chân đầu tiên là thị trấn nổi tiếng với món ớt ở Trung Quốc, nơi Tạ Tri mong chờ bấy lâu. Trong đêm đầu tiên ở khách sạn, cậu hào hứng kể lại những chuyện gần đây cho Liam qua video call.
Sau khi nghe Tạ Tri nói rõ ngày cậu sẽ đến để "càn quét" phố ăn vặt, Liam quyết định hy sinh giấc ngủ, thức trắng đêm để xem chương trình ăn uống của Tạ Tri.
Cao Dịch Nguyên nghe cuộc gọi video từ đầu đến cuối, sau đó tỏ ra kinh ngạc. Khi Tạ Tri tắt video, cậu túm lấy Tạ Tri: "Không ngờ quan hệ giữa mày và bạn cùng phòng lại tốt thế? Ngày nào cũng gọi video à?"
Tạ Tri vẫy tay: "Không phải ngày nào cũng vậy, chỉ là nhắn tin thường xuyên hơn thôi."
Cao Dịch Nguyên nhìn Tạ Tri từ trên xuống dưới: "Người anh em, lẽ nào mày...?"
Mặt Tạ Tri đỏ bừng: "Này, chỉ là... thấy thú vị thôi."
"Trời ơi, bố ơi, hồi nhỏ người đã cong thế này rồi sao?" Cao Dịch Nguyên chơi cùng cậu từ nhỏ, đây là lần đầu tiên thấy Tạ Tri ngượng ngùng như vậy.
Cao Dịch Nguyên rung đùi thích thú, lải nhải: "Vậy xem ra có người sẽ đau lòng rồi!"
Dưới ánh mắt khó hiểu của Tạ Tri, Cao Dịch Nguyên tiết lộ: "Không phải Thôi Vũ Hân học cùng hồi trung học và cô bạn thân nhất của cô ấy là Tưởng Linh Linh đang học ở đây sao? Nghe nói tụi mình muốn đến liền nói ngày muốn cùng đi uống trà chiều, dù sao thì tao cũng đã đồng ý rồi."
Tạ Tri nhớ Thôi Vũ Hân là cô gái trầm lặng với mái tóc ngắn, còn Tưởng Linh Linh lại có tính cách sôi nổi, đối lập hoàn toàn.
"Vậy thì sao?" Tạ Tri nhíu mày.
"Chẳng lẽ anh không phát hiện Thôi Vũ Hân luôn thích anh trong suốt ba năm trung học sao?" Cao Dịch Nguyên bật cười, giọng điệu trêu chọc dày đặc.
Tạ Tri xấu hổ: "Ặc..."
"Xin lỗi, tôi thực sự không phát hiện ra."
"Được rồi, tao biết mày cong mà." Cao Dịch Nguyên suy nghĩ một chút, thấy rằng khi mình chơi đùa ầm ĩ cùng các cô gái, Tạ Tri chưa bao giờ tham gia. Ngay cả những câu chuyện phiếm của nam sinh về đêm như "Nữ sinh nào xinh đẹp" cũng chưa từng góp lời.
Cao Dịch Nguyên quyết định đứng lên bảo vệ người anh em: "Vậy bữa tối tao đem lên cho mày?"
"Quên đi, cứ thế đi, chỉ ăn một bữa cơm thôi." Tạ Tri cuối cùng cũng nói.
*
Trong khi Cao Dịch Nguyên vẫn đang ngủ nướng trên giường, Tạ Tri đã lặng lẽ rời khỏi khách sạn vào giờ mà bình thường cậu nhất định không dậy. Tai cậu đeo tai nghe Bluetooth màu trắng, tay cầm điện thoại quay video bằng gậy selfie.
Tạ Tri diện đồ như một người dẫn chương trình ngoài trời, nhưng khán giả của cậu chỉ có duy nhất Liam.
Liam dựa lưng vào đầu giường sau khi tắm xong, một tay cầm cuốn sách đang đọc dở, bên cạnh mở camera trò chuyện cùng Tạ Tri.
"Nghe nói món tào phớ chua cay ở đây rất nổi tiếng ---- cậu biết tào phớ không, đó là món ăn còn mềm hơn đậu hũ thông thường," Tạ Tri bước vào một quán ăn sáng nhỏ được nhiều người giới thiệu, yêu cầu ông chủ một bát tào phớ và một xiên ruột nướng, "Ăn có vị giống như bánh pudding dễ vỡ vậy."
Một bát tào phớ nóng hổi được bày ra bàn của Tạ Tri, cậu dùng ống kính quay cận cảnh món tào phớ, lấy chiếc thìa dùng một lần múc một thìa tào phớ trộn với rau và bơ đậu nành. Sau khi cắn một ngụm, miếng tào phớ mềm mại chua chua đánh thức cơn đói của cậu, không thể không thốt lên tiếng thở dài thỏa mãn.
Tạ Tri biết Liam không thích ăn cay nhưng lại nghiện đồ ngọt, tiếc rằng vì phải giữ dáng nên hiếm khi được thưởng thức. "Tào phớ ở quê tôi không mặn lắm, ở khu phố cổ thường có các bà cụ xách giỏ tre, cứ chán đậu* thì rắc một chút đường trắng trong cốc giấy lên, đợi nước đường tan là có thể uống một chén chè đậu ngọt ngào."
Liam không để ý rằng khóe miệng của mình cứ khẽ nhếch lên, hắn gần như có thể tưởng tượng được Tạ Tri vì một cốc tráng miệng nhỏ mà đi khắp các con đường, ngõ hẻm ---- một năm sống ở nông thôn nước ngoài đúng là làm khó dạ dày của hắn.
"Ài... Tôi muốn dẫn cậu về quê của tôi quá, khẩu vị của nhà tôi tương đối nhạt, tôi nghĩ là cậu sẽ thích." Tạ Tri nuốt tào phớ trong miệng, chân thành nói.
"Xin chào tiểu ca ca!" Một giọng nói tràn đầy sinh lực truyền vào máy ảnh. Tạ Tri nhìn về phía cô, đó là một cô gái đang cầm gậy selfie.
"Tôi là người dẫn chương trình của nền tảng XX," cô gái trẻ không mời mà đến mặc trang phục tay ngắn sành điệu, "Tiểu ca ca cũng đang phát sóng trực tiếp sao?"
Tạ Tri biết dáng vẻ mình khi nói chuyện với ống kính trước điện thoại rất giống người dẫn chương trình, nhưng không ngờ lại thật sự có "đồng nghiệp" đến "làm quen".
"Không phải, video với bạn thôi." Tạ Tri liếc nhìn Liam đang dựa nửa người vào giường, lén ấn màn hình điện thoại xuống.
"Vậy vị tiểu ca ca đẹp trai này có tiện nhìn vào màn hình nói cho khán giả của chúng ta biết suy nghĩ của anh về quán ăn sáng nổi tiếng trên internet này không?" Cô gái cười ngọt ngào, nói thẳng vào chủ đề.
"Xin lỗi, bây giờ không tiện lắm, phiền cô tìm người khác đi." Tạ Tri muốn nhíu mày nhưng thành công kiềm chế được biểu cảm, lễ phép từ chối người dẫn chương trình xa lạ này.
Người dẫn chương trình có lẽ không ngờ rằng mình bị từ chối không chút do dự như vậy, nhưng cô cũng không tỏ ra ngạc nhiên. Sau bữa ăn ngắn, cô xin lỗi và chào tạm biệt cậu một cách khéo léo rồi nhanh chóng quay lại tìm đối tượng tương tác tiếp theo.
Tạ Tri duỗi thẳng điện thoại để khuôn mặt cậu xuất hiện trở lại trong ống kính.
"Là một kênh truyền hình trực tiếp." Tạ Tri giải thích.
Liam khẽ gật đầu, cũng không hỏi nhiều.
Tạ Tri đặt thìa xuống, sau đó gắp ruột nướng ở bên cạnh cắn một miếng.
"Ruột nướng ở đây của chúng tôi không chỉ có vị mặn mà còn có chút vị ngọt, ăn sẽ thơm hơn." Tạ Tri nuốt một miếng ruột đỏ rực, trên môi thoa một lớp dầu.
Đôi môi đỏ mọng được chiếu rõ trên màn hình của Liam qua tín hiệu điện tử rõ ràng của ống kính, khóe miệng bóng loáng khiến Liam gần như muốn đưa tay ra lau cho cậu.
Liam cầm cốc nước ở đầu giường uống một ngụm, nước lạnh uống vào đủ để kìm nén sự khô khốc trong lòng hắn.
Thật sự là một cậu bé vô ý quá.
Liam nheo mắt thầm nghĩ.
Hết chương 9.