Trộm Nhìn Gió Bờ Biển - Cựu Thuyền
Chương 3: Những buổi chiều nắng và bài luận bất ngờ
Trộm Nhìn Gió Bờ Biển - Cựu Thuyền thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Rea
—————
Sau hai ngày trở về từ phòng tập leo núi, Tạ Tri cảm nhận rõ mồn một sự nhức nhối của cơ bắp sau thời gian dài không vận động. Cậu như thể bị nhét vào bao tải rồi bị đánh cho tan tác, từ cánh tay đến cẳng chân đều không thể cử động nổi, dù chỉ cong nhẹ lên.
Cuối cùng buổi học hôm đó cũng kết thúc, Tạ Tri lê chân về ký túc xá, ném balo xuống rồi nằm sấp xuống giường.
Liam ngồi dưới ánh nắng buổi chiều, khoảng bốn giờ, trong tay cầm một cuốn sách. Tấm ván gỗ ngăn giữa hai giường khiến Tạ Tri chỉ có thể nhìn thấy đôi chân dài bất tận của bạn cùng phòng, vắt qua mép giường, chống lên chiếc ghế đẩu gỗ thường dùng để kéo giường. Chiếc giường cỡ *twin size* chật hẹp đối với Liam. Với đôi chân dài như vậy, không còn cách nào khác, anh phải mua thêm hai chiếc ghế đẩu có đệm cao ngang giường, đặt cuối giường để tạm kéo dài được tầm vóc.
Ngôi trường của họ là một thị trấn nhỏ miền quê, những tòa nhà cao nhất là ký túc xá sinh viên. Nhìn ra khỏi cửa sổ, bầu trời xanh ngắt bao la. Mùa chưa hẳn bước sang thu, toàn thị trấn vẫn ngập tràn sắc xuân tươi sáng, những ngôi nhà nhỏ bị những tòa nhà cao tầng che phủ, đều nhuốm màu hè.
Ánh nắng mùa hè rực rỡ chiếu xuống, Tạ Tri có thể nhìn thấy những sợi lông tơ vàng nhạt phủ trên bắp chân Liam. Cậu nhìn thấy bắp chân thẳng tắp của anh chậm rãi hạ xuống sàn, thân trên của anh xuất hiện từ phía bên kia tấm ván ngăn.
Tạ Tri vẫn nằm sấp, miễn cưỡng ngước đầu nhìn Liam đang đứng cạnh giường, miệng lẩm bẩm kêu một tiếng: "Mỏi quá."
"Cậu không tập luyện gì cả." Liam bình luận ngắn gọn, ngồi xổm xuống.
Tạ Tri nghe thấy tiếng *May I* sau tai mình. Sau khi nhận được sự đồng ý của cậu, cảm nhận bàn tay ấm áp của Liam xoa nhẹ vào gáy, tay kia nâng cánh tay cậu lên, nhẹ nhàng vặn ra phía sau, giúp Tạ Tri thư giãn cơ.
Cảm giác này hoàn toàn khác biệt so với khi Liam chạm vào eo cậu ở phòng tập leo núi hôm trước. Lúc này, đầu óc Tạ Tri chìm trong cơn đau nhức do thần kinh truyền dẫn. Cậu khẽ rên lên, nhưng Liam vẫn tiếp tục nâng đỡ cơ thể cậu, giúp cậu thư giãn.
Chỉ khi Tạ Tri đã để Liam điều khiển toàn bộ tứ chi, cậu mới tỉnh táo nhận ra sự ngượng ngập, lúng túng nói lời cảm ơn.
"Lần sau cậu còn muốn đi nữa không?" Liam ngồi lên mép giường, tấm đệm lún khiến thân thể Tạ Tri chao đảo, ngã về phía bạn cùng phòng.
Tạ Tri vẫy tay, nghiến răng nói: "Đi chứ!"
Rồi cậu thêm: "Nhưng tuần sau không đi được, cậu có thể… dẫn tôi tập một số động tác giãn cơ không?"
Liam gật đầu, quay trở lại giường, lật cuốn sách giấy mềm úp ngược trên chăn, tiếp tục đọc sau khoảng dừng nghỉ trước đó.
*
Hơn một tháng sau khi nhập học, tất cả các khóa học trong học kỳ đều chuẩn bị chào đón kỳ thi *Midterm*. Tạ Tri vui mừng vì cơn nhức nhối cơ bắp đã tạm ngừng hành hạ cậu trước kỳ thi. Nhưng tin xấu là cậu vẫn còn một bài *essay* chết người phải nộp sau kỳ thi.
*Midterm*: giữa năm học (hết học kỳ I)
*Essay*: bài luận
Khi đăng ký lớp học, cậu chọn khóa điện ảnh thuộc ngành văn học Anh, ban đầu là vì niềm đam mê điện ảnh. Lần đầu đến lớp, phòng học nhỏ có hơn 30 sinh viên, nhưng sau khi giáo sư giới thiệu chương trình, một nhóm sinh viên rời lớp, chỉ còn lại 13 người. Tạ Tri là sinh viên quốc tế duy nhất ở lại.
Không phải Tạ Tri không hiểu vì sao mọi người bỏ lớp – mỗi tuần phải nộp một bài luận phân tích phim ngắn, mỗi tháng một bài luận dài ít nhất 10 trang, chưa kể đến ba giờ mỗi kỳ thi *Midterm* và *Final* (giảng viên gọi là viết ngay tại chỗ, kèm theo một tiểu luận viết tay sáu trang).
Cao Dịch Nguyên cười châm biếm: "Mọi người đều chọn lớp *thủy*, chỉ có mình mày chọn *hell level*, có than trách ai được."
(*Lớp *thủy* trong trường có đặc điểm: ít bài tập, quản lý lỏng lẻo, điểm cao, thuận lợi lấy tín chỉ.)
Dẫu miệng than thở, Tạ Tri vẫn rất thích lớp học. Giáo sư là một bà lão hiền từ, sau khi biết Tạ Tri là sinh viên quốc tế duy nhất, bà chủ động giảm độ khó, đề xuất: bài thi của cậu có thể kéo dài 45 phút hơn so với sinh viên bản xứ – vì khóa học vốn khó ngay cả với người bản địa.
Được động viên, Tạ Tri hào hứng bắt đầu học, ngay cả những bài luận hàng tuần cũng được bà giới thiệu đến *Writer’s Workshop* do trường cung cấp để tìm người *proofreading*.
*Writer’s Workshop*: hội thảo viết văn
*Proofreading*: người chỉnh sửa (đảm bảo diễn đạt, ngữ pháp, chính tả…)
Nhưng đến kỳ *Midterm*, thư viện đã kín lịch. Tạ Tri ngồi lê đôi chân mấy ngày, vẫn không giành được chỗ. Bài *essay* sắp đến hạn khiến cậu lo lắng, lật con chuột trên bàn tạo tiếng kêu nhẹ.
Cậu gọi điện thoại đến *workshop* trên website thư viện hỏi có thể thêm chỗ trống không. Nhân viên trả lời: hủy lịch trễ nhất 24 giờ, nếu Tạ Tri thường xuyên truy cập website, có thể biết được lịch hủy của người khác hôm sau. Cô không dám cam đoan chắc chắn sẽ giúp cậu.
Trong lúc Tạ Tri đang hỏi điện thoại, Liam bước vào phòng, khăn mặt khoác trên cổ, tóc vàng ướt đẫm. Những giọt nước từ tóc rơi xuống khăn, phần lớn thấm vào áo phông nhạt màu của anh, để lại vài vệt ẩm quanh cổ.
Tạ Tri nhìn theo bóng dáng Liam đến khi anh biến mất vào phòng, ngắt điện thoại, thở dài.
Liam giơ tay lau tóc, thản nhiên nói với bạn cùng phòng đang ngơ ngác: "Tôi có thể giúp cậu."
Tạ Tri chợt tỉnh táo hẳn lên. Tiếng mẹ đẻ của bạn cùng phòng là tiếng Anh, có lẽ cậu có thể nhờ…?
Nhưng cậu vẫn do dự. Cậu biết sửa luận văn tốn rất nhiều thời gian, chưa kể đến nỗi sợ bị bạn cùng phòng đọc bài luận của mình.
Liam đứng dậy, dùng đầu ngón tay vuốt qua vai Tạ Tri, đứng ở cửa nhìn lại: "Đi thôi."
Thấy thái độ thoải mái của Liam, Tạ Tri mỉm cười: "Vậy tôi thật sự nợ cậu trăm lần cảm ơn."
Tạ Tri mang 10 trang *essay* đã in sẵn ra khỏi phòng, trong khi Liam ngồi trước quầy bar, một tay vẫn cầm khăn mặt lau tóc ẩm.
"Hội thảo viết thường bảo tôi đọc to bài luận, họ sửa chỗ nào thích hợp." Tạ Tri giải thích: đọc to giúp cảm nhận ngữ cảm, dễ phát hiện đoạn không trôi chảy.
"Đây là bài phân tích phim, nếu cậu thấy quan điểm không rõ hoặc từ ngữ chưa phù hợp, cứ ngắt lời tôi, thậm chí sửa trực tiếp."
Liam chỉ gật "Ừm”, ra hiệu cho Tạ Tri bắt đầu đọc.
Tạ Tri tập trung nhìn bản thảo, hắng giọng rồi đọc to.
…
Sau khi sửa xong bản nháp đầu tiên, Tạ Tri ngước nhìn Liam, người đang cầm bút chì.
Ngón tay của anh thon dài, quấn bút trông đặc biệt mảnh mai. Tạ Tri nhìn cây bút chì nhỏ bé bất lực, không hiểu sao lại muốn bật cười.
"Câu này," Liam dùng đầu bút chỉ vào tờ giấy, để lại vết xám nhỏ, "tôi rất thích."
Tạ Tri tiến lại gần, nhìn những từ bị chỉ vào.
Đây là bài luận về bộ phim của *Hitchcock*, mở rộng góc nhìn toàn bức tranh từ quan điểm thần thánh và con người. Tạ Tri vừa viết vừa tuôn trào ý tưởng.
*Alfred Hitchcock*: đạo diễn phim nổi tiếng người Anh.
"Sự lạnh lùng là lòng từ bi của Chúa, sự cảm thông là điểm yếu của con người." Liam đọc lên, lông mi rũ xuống rồi nâng lên, "Lạnh lùng mà thần thánh trao cho con người có phải là công bằng?"
"Đúng, lạnh lùng nên được đối xử bình đẳng, nhưng con người sẽ không bao giờ đạt được công bằng tuyệt đối nếu có sự đồng cảm." Tạ Tri bắt gặp ánh mắt anh, sắc xanh mùa xuân trong đôi mắt ấy như ngưng tụ thành ngọc lục bảo giữa rừng rậm đêm đông, phủ xuống mặt hồ.
Liam hỏi: "Vậy lạnh lùng có phải là lợi thế không?"
"Nếu Chúa tồn tại, lạnh lùng có lẽ là điều tốt," ngón tay Tạ Tri nắm nhăn mép giấy rồi lại vuốt lại như muốn sửa sai, "nhưng tôi vẫn thích con người ấm áp hơn."
Hai người đứng sát nhau, Tạ Tri có thể ngửi thấy mùi dầu gội từ tóc ướt của Liam – trên người anh không có mùi cơ thể nặng, cũng không xịt nước hoa.
Tạ Tri im lặng giây lát rồi chậm rãi nói: "Lần đầu gặp cậu, hay lần đầu nhận email của cậu, tôi thật sự lo lắng không biết có thể sống hòa hợp trong ký túc xá không."
Cậu ngừng lại: "Vì tôi nghĩ cậu trông…"
"Lạnh lùng?" Liam dùng từ ngữ quen thuộc, thay Tạ Tri nói hết.
"Ừm…" Tạ Tri xấu hổ, "Tôi không có ý đánh giá ngoại hình, nhưng tôi nghĩ chúng ta có sự khác biệt về văn hóa, và cậu ít nói… trông cậu có vẻ khó gần."
Từ *aloof* được dùng, nhưng trong lòng cậu nghĩ là *detached*.
*Aloof*: xa cách
*Detached*: tách biệt
"Sau đó tôi mới biết mình sai. Cậu thật sự rất quan tâm người khác." Vừa nói xong, Tạ Tri hận không thể tự cắn lưỡi – cảm giác như mình là chú thú nhỏ đáng thương được cứu giúp.
"Quan tâm?" Liam bật cười, thoáng qua như chẳng từng xuất hiện.
"Nói tóm lại, cậu đã giúp tôi rất nhiều, tôi cảm thấy may mắn khi có cậu làm bạn cùng phòng." Tạ Tri mỉm cười đứng dậy, lần đầu chủ động vỗ vai anh.
Nhiệt độ trên vai Liam rất cao, xuyên qua lớp áo truyền sang người Tạ Tri.
Hết chương 3.