Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo
Chương 29: Tự sát
Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Thuốc giải là gì?" Lâm Diệp nhìn sắc mặt của Thanh ngày càng xấu đi, vội vàng kiểm tra hô hấp của anh, nhưng phát hiện hơi thở của anh trở nên yếu ớt. Cậu hoảng hốt quay sang hỏi Ninh Ân.
"Triệu chứng càng nặng rồi..." Đỗ Phi cũng kiểm tra cho các dị tộc khác. Cậu và Ninh Ân đều là nhân viên chăm sóc và cứu chữa trong thành, trước đây cậu đã từng được bác sĩ dị tộc dạy qua một ít kiến thức sơ cấp, nên việc chẩn đoán cũng khá chính xác.
Ninh Ân quay mặt làm ngơ trước sự truy hỏi của mọi người, nhanh chóng tiến về phía trước, mục tiêu rõ ràng là Trình Hiểu.
Lam nghiêng mình nhẹ, kéo Trình Hiểu về phía mình, ôm lấy thắt lưng cậu. Dù Ninh Ân chỉ là một con người bình thường, nhưng ở thời buổi loạn lạc này, những hành động ám sát sau lưng đã trở nên quen thuộc. Có không ít người chỉ vì một phút sơ suất mà tự sát.
Trình Hiểu vốn chỉ là một con người bình thường, nếu bị thương ở những chỗ trọng yếu, có lẽ khó mà cứu được. Tay của Lam càng siết chặt lấy cậu.
Chỉ vì quá tập trung quan sát Ninh Ân, cậu đã vô tình để tên dị tộc này đạt được mục đích.
Lam tránh ra một chút, nhìn thấy lông mày của Trình Hiểu nhíu lại, nghĩ đến toàn thân anh đang đau nhức, Trình Hiểu nhếch môi, đứng im... Dù ôm nhau trước mặt mọi người, anh cũng không ngại đau.
Người trong vòng tay của mình, tròng mắt Ninh Ân bị lấp đầy bởi cơn giận dữ, thậm chí đôi mắt còn đỏ lên. Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, không thể để mất lí trí, cuồng loạn giải quyết vấn đề này được.
Ánh mắt của hắn hướng thẳng vào vẻ mặt lạnh lùng của Trình Hiểu, đối phương không hề sợ hãi khiến hắn cảm thấy khó chịu: "Lam, nếu anh tránh ra, tôi sẽ đưa thuốc giải cho anh."
Ninh Ân tự nhận mình nắm rõ mạch máu của mọi người trong thành như lòng bàn tay. Nếu những dị tộc bị trúng độc chết đi, những người còn lại cũng chẳng thể sống lâu. Ngày tháng làm nô lệ phục dịch sẽ phải chịu rất nhiều khổ sở.
Lam chỉ lạnh lùng liếc Ninh Ân một cái, không thể tin rằng một tên loài người như vậy lại đáng được anh quan tâm.
Thấy người trong lòng căn bản chẳng thèm để ý đến mình, mắt Ninh Ân dần đỏ lên, nhưng vẫn cố giữ vẻ chân thành, nói: "Lam, em thật sự rất thích anh, anh hãy để em giết chết Trình Hiểu, rồi chúng ta cùng nhau bỏ trốn được không?"
Giết cậu? Trình Hiểu nhắm mắt lại.
Khi một người nói muốn giết một người khác, dù không cố ý nói như vậy, nhưng vẫn phải có tâm nhãn, bởi sát ý lúc ấy rất khó tiêu tán... Đây là luật ngầm của lính đánh thuê, ngôn ngữ luôn rất thật thà. Trình Hiểu là thành viên của thế giới đó, tự nhiên sẽ nhớ kĩ.
"Lam, chúng ta có thể đến một nơi không có ai sinh sống, nếu anh không thích Tiểu Thụy, thì chúng ta có thể sinh thêm." Ninh Ân tự mình lẩm bẩm: "Huyết thống của anh tốt như vậy, con của chúng ta chắc chắn sẽ là thiên tài trời sinh, đến lúc đó nếu anh muốn quay trở về nhà..."
Về nhà? Đáy mắt Lam hiện lên một tia kinh ngạc, rồi dần tối lại.
"Ninh Ân, mày mơ thật đẹp!" Lâm Diệp phát hiện đối phương dù chết cũng không hối cải, hiện tại còn muốn hại Trình Hiểu! Dùng loại lí do đê tiện này để bức ép Lam, Ninh Ân còn là người sao...
Ban đầu cậu còn đồng tình với Ninh Ân, không tin rằng đối phương lại là kẻ như thế, đến bây giờ thì tâm cũng rét lạnh.
Làm người có thể vô sỉ, nhưng không thể đánh mất nhân tính... Gã vì sự tham lam của mình, liền bắt người khác giết đi bầu bạn, quả thật là táng tận lương tâm.
"Sao, còn muốn trả đòn, đừng quên, hiện tại chỉ có mình tao biết thuốc giải là gì!" Ninh Ân thấy Trình Hiểu rút dao găm ra, cao giọng khinh thường nói, bị vạch trần thì có làm sao, trở thành kẻ phản bội lại thế nào, hiện tại phần lớn sinh mạng dị tộc ở đây đều nằm trong tay hắn, những tên này thì làm gì được chứ?!
"... Thuốc giải, tôi biết." Trình Hiểu lạnh lùng nói, ánh mắt của những người xung quanh lộ rõ vẻ khó tin.
Trình Hiểu biết thuốc giải? Việc đó giống như Trình Hiểu giết chết được dị tộc vậy, nhất định có thể nhận được phần thưởng lớn nhất của cả thành, đây là tiếng lòng của mọi người.
Vừa rồi Sắt thấp giọng nói chuyện với nhóm dị tộc chưa trúng độc, bọn họ cũng lờ mờ nghe thấy, dường như là chuyện của Trình Hiểu.
Hiện tại tình hình căng thẳng, mọi người đương nhiên sẽ không để lỡ chút tin tức nào, nhưng mà...
Trình Hiểu hai tay trói gà không chặt kia có thể nắm chắc dao găm sao?
Một dao hạ xuống khiến địch nhân mất máu!
Đây thật sự là việc không thể tưởng tượng nổi...
Có thể che giấu bớt mấy cái ánh mắt đầy hoài nghi của mấy người đi được không? Trình Hiểu bất đắc dĩ phát hiện, chính mình dường như đã trở thành tiêu điểm của sự nghi ngờ, bởi vì còn có Lam đứng đây, nên những người khác chả quan tâm đến an toàn của cậu nữa...
Đây chính là Lam đó, nghe đồn là một dị tộc cực mạnh ở trong thành, tuy rằng anh không phải là đại đội trưởng đội hộ vệ thành, nhưng từng có người nói đại đội trưởng cũng không chịu nổi quá 3 chiêu của Lam.
Bề ngoài vẫn là Lam chịu thua, để đại đội trưởng không bị đả kích quá mức dẫn đến việc ngay hôm sau xin từ chức...
"Nói dối là không tốt đâu, Trình Hiểu, mày không cần lừa mình dối người." Ninh Ân vẫn mặt dày tỏ vẻ nghiêm túc đề nghị: "Dùng tính mạng của một mình mày đổi lấy sự an toàn của cả thành, thật ra rất có lời, cái chết của mày cũng có ý nghĩa đấy chứ."
"Chúng tôi sẽ không làm như thế." Sắt mở miệng, cũng đại diện phát biểu ý kiến của những dị tộc khác.
"Trình Hiểu tuy rằng hư hỏng hơn những người khác... Nhưng tội của cậu ấy không đáng chết." Mọi người vào giờ phút quan trọng cũng chẳng phải kẻ ngốc.
"Nếu lát nữa mày lại đổi ý, bảo chỉ muốn giữ mạng một nửa, thì chúng tao lại phải giết lẫn nhau à?" Đây chính là điều băn khoăn của mọi người.
"Ninh Ân, hiện tại nếu cậu không giao thuốc giải ra, chỉ sợ không giữ được mạng." Thật ra giao rồi cũng chưa chắc được sống, nhưng như Ninh Ân đã nói, chết cũng có nhiều kiểu, lưu đầy cũng là một cách.
Trong lòng mọi người đều rõ ràng, kẻ phản bội đã gây ra việc nghiêm trọng đến mức này, lưu đày là việc không thể, nhất định phải tại chỗ xử tử. Nhưng mà hiện tại Ninh Ân nắm thuốc giải trong tay, tính mạng của các dị tộc trúng độc đang trong tình thế mành chỉ treo chuông...
Ninh Ân nhún vai tỏ vẻ chẳng quan tâm, bây giờ cứ so xem ai cứng đầu hơn đi, hắn cười lạnh: "Bớt nói nhảm đi, Trình Hiểu, mày mau tự sát."
"... Được." Trình Hiểu vỗ vỗ tay của dị tộc, ý bảo đối phương buông mình ra, quần áo của cậu đã rách tả tơi khi chiến đấu với tên dị tộc ngoại lai lúc nãy, phần eo trực tiếp lộ ra.
Lam khẽ nhíu mày, nhưng vẫn làm theo ý Trình Hiểu, buông tay ra, làn da ấm nóng, trơn mềm lại dẻo dai, rất không tồi.
"Mày muốn làm gì?!" Ninh Ân không thấy Trình Hiểu để dao lên cổ, mà đến bên đống giỏ tìm kiếm cái gì đó.
Ninh Ân từng bước đi tới, nhưng không dám đến quá gần, trong tay Trình Hiểu có dao găm, cũng không phải trò đùa.
Những cái giỏ này là do loài người phòng ngừa việc nếu phải qua đêm ở trung tâm thành, nên đều mang tất cả lương thực tới chất đống tại đây.