Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo
Chương 56: Tấm Bản Đồ
Trọng Sinh Chi Biến Phế Vi Bảo thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hệ thống tư liệu là công nghệ cao duy nhất còn lưu giữ được trong thời đại này, phủ khắp toàn bộ địa cầu. Nó có thể tự động nhập liệu và tìm kiếm thông tin – hai chức năng đơn giản, nhưng mọi người còn có thể đặt câu hỏi có thưởng trên hệ thống...
Trình Hiểu tiến đến quầy quản lý làm thủ tục, sau khi xác minh thân phận, cậu nhận được thẻ sử dụng. Không khí nơi đây khiến cậu chợt cảm thấy quen thuộc, giống như thư viện trong ký ức của mình. Tại thành trì, thông tin về các dược thảo có thể tìm thấy đều nhờ vào hệ thống tư liệu khổng lồ này.
Tìm một chỗ khuất, Trình Hiểu đưa thẻ vào hệ thống và gõ hai chữ "dị năng".
Kết quả tìm kiếm: Không tìm thấy.
Đôi mắt chút híp lại, ngón tay lại tiếp tục gõ: "Nhân loại tự do."
Kết quả: Nhân loại sinh sống bên ngoài thành trì của dị tộc, thích ứng cao với môi trường, phần lớn có ác cảm sâu sắc với dị tộc.
Trình Hiểu nhíu mày. Những thông tin sơ sài này rõ ràng không đủ làm hài lòng cậu.
Cậu lấy ra mảnh giấy vàng trong túi, trên đó không chỉ có những đường cong khúc khuỷu, góc phải còn vẽ vài ký hiệu lạ lùng, hai bên trái phải cũng có những ký hiệu lớn nhỏ khác nhau.
Sau một lúc suy nghĩ, cậu lại gõ: "Thành phố tự do."
Kết quả: Đây là khu vực cư trú lớn nhất của nhân loại tự do hiện nay, nằm ở đại lục cực Bắc, vị trí cụ thể không rõ.
Đại lục cực Bắc? Trình Hiểu mím môi. Ba lần tìm kiếm đã hết, những chuyện về dị tộc và dựng thể cậu đã biết từ miệng Lam. Việc quan trọng nhất bây giờ là thông tin về dị năng, nhưng vẫn chưa có manh mối.
Về nhân loại tự do, Trình Hiểu không tránh khỏi có chút tò mò. Nhưng hiện tại cậu chưa đủ sức quan tâm đến chuyện đó. Năng lực phải nắm trong tay đã, dù không hoàn toàn chắc chắn, nhưng cậu đã dần tìm ra quy luật vận hành của nó.
Đứng trong sảnh chờ khá lâu mà vẫn chưa thấy Lam quay lại. Thời gian trôi đi... Lẽ nào ba tên dị tộc kia khó giải quyết lắm sao?
Trình Hiểu định bước đến cửa xem xét thì đột nhiên phát hiện một toán quân võ trang đầy đủ xông thẳng vào sảnh phòng tư liệu.
Mọi người hoảng sợ tránh né, sau đó kinh hãi nhìn về phía thanh niên bị binh lính vây giữa sân... Đây là quân lính trực thuộc Mộc đại nhân. Lẽ nào cậu thanh niên phạm tội lớn?
"Nhưng Mộc đại nhân cũng quá... Đây là phòng tư liệu mà." Có người nhỏ giọng thì thầm. Ở nơi công cộng, quy định cấm dùng bạo lực.
Dù là binh lính trực thuộc Mộc đại nhân, quyền lực của họ có thể vượt hơn đội hộ vệ thành, nhưng dù sao cũng phải tuân theo quy tắc nhất định, nếu không sẽ khác gì quân phiệt cát cứ thời xưa.
"Câm miệng, ngươi không muốn sống nữa sao?" Bạn của người kia nhanh chóng bịt miệng hắn lại, dùng ánh mắt ra hiệu về phía cửa chính.
Một thanh niên mặc áo tơ trắng, mái tóc đen dày buông xuống lưng, đôi mắt trong suốt như được điểm mực, môi mỏng hồng, mũi cao, vẻ mặt thoát tục.
"Mộc đại nhân, ngài định..." Người phụ trách phòng tư liệu tiến đến, Trình Hiểu nhận ra người dị tộc này hình như quen mặt. Đây chính là người giám sát đã ngăn cậu lúc ở học viện... Dù ngăn cản không thành.
"Mọi người, tôi rất xin lỗi vì đã quấy rầy." Mộc Thanh mỉm cười, hướng về phía những người vây quanh gật đầu nói. Giọng hắn êm dịu như dòng suối mát từ núi cao chảy xuống, khóe miệng nở nụ cười tự nhiên, trông vô cùng tuấn tú, thoát tục.
Quả thật là một người lễ độ, thế nhưng nếu ngài ấy trước khi bước vào cửa nói với tôi một tiếng thì tốt biết bao...
Quét mắt qua vài cư dân già sợ đến ngã xuống đất bên cạnh, Tu kiềm nén sự co giật nơi khóe miệng, tỏ vẻ tươi cười: "Chẳng hay đại nhân đến đây có việc gì?"
Mộc Thanh ngừng cười, hất cằm ra hiệu cho người hầu phía sau tiến lên giải thích, còn mình thì nhìn về phía nhân loại bị vây giữa sân. Trước đây, hắn chưa từng để đối phương vào mắt, chỉ liếc qua rồi thôi, chưa từng cẩn thận quan sát người này.
Gương mặt không quá xuất sắc, vóc người tạm được, nhưng không thể gọi là hấp dẫn. Hình dáng này giống như hầu hết nhân loại khác, trong phạm vi thế lực của hắn, nơi nào cũng có, đem bất kỳ thanh niên Trung Quốc nào hắn từng xử trí ra so sánh cũng có thể đánh bại đối phương.
Lam tại sao lại coi trọng một tên nhân loại bình dân đê tiện như thế... Lẽ nào anh thật sự chỉ cảm thấy mới mẻ?
Mộc Thanh biết tính của Lam không phải vậy, thế nhưng muốn hắn tin rằng anh thật sự thích Trình Hiểu là không thể nào. Khác biệt một trời một vực, làm sao có thể xứng đôi... Hắn quả thật là tự mình lo vô cớ sao?
Nhưng hắn phải bóp chết mọi khả năng có thể xảy ra, dù sao đây cũng là một trong những sở thích dùng để giải trí của hắn. Mộc Thanh đột nhiên cảm thấy nhàm chán, hắn tốn nhiều tâm tư như vậy, đi nhiều đường vòng như vậy, sắp đặt nhiều cái bẫy tưởng chừng rất đơn giản nhưng vô cùng khó phá, không tiếc tính toán luôn cả Phong... Sau khi vô cùng vất vả dụ Lam rời đi, hắn lại phát hiện đối thủ mà mình nghĩ rằng rất khó gặm, căn bản không thể tạo ra uy hiếp gì.
Thật là có cảm giác hao tâm tổn trí, rồi nhận ra chỉ cần giơ lên một ngón tay là đã có thể bóp chết đối phương, điều này làm người khác không thể vui sướng nổi.
"Người này tội ác tày trời, không chỉ cấu kết với nhân loại tự do, nỗ lực gây xích mích trong nội bộ thành trung tâm, còn hạ độc trong nguồn nước, muốn mưu hại tất cả cư dân sống ở đây, nhất định phải giết!" Người hầu phía sau tiến lên phía trước, giọng nói vang vọng hữu lực, trong tay gã là một bình dung dịch nhỏ, chứa phân nửa chất lỏng thoạt nhìn giống nước uống thường.
Hạ độc? Tu chớp chớp mắt: "Xin lỗi, ngài nói hạ độc trong nguồn nước, xin hỏi là..."
Nguồn nước ở thành trung tâm do Phong đại nhân sắp xếp trọng binh đến canh gác, nơi đó canh phòng nghiêm mật. Đừng nói là một nhân loại như Trình Hiểu, cho dù là mười tên dị tộc, cũng không nhất định có thể tiếp cận được.
"Tôi không nói đến nguồn nước chính của thành trung tâm, mà là nguồn nước trong học viện." Mộc Thanh thản nhiên giải thích, phất tay ra hiệu cho người hầu lui xuống, rồi nói tiếp, lời hắn nói ra sẽ có sức thuyết phục hơn.
Không ngờ người phụ trách an toàn cho phòng tư liệu hôm nay lại là Tu, cấp dưới đắc lực của Phong. Nếu là những dị tộc khác, thì bây giờ hắn đã có thể không tốn chút sức lực nào bắt Trình Hiểu về rồi.
Làm vật phẩm dự phòng cũng được. Thời gian trôi qua, Lam sẽ quên thôi. Khoảng thời gian này cùng lắm anh tức giận một chút, ngoại trừ dựng thể trân quý là hắn ra thì còn ai có thể xứng đôi với một dị tộc ngon miệng như anh đây.
Chỉ mới nghĩ vậy mà hắn đã hưng phấn rồi... Mộc Thanh kiềm chế ý muốn liếm khóe miệng của mình. Ngay từ đầu, mấy tên người hầu luôn cho rằng Mộc Thanh thích chọn những thanh niên nhân loại có gương mặt giống Trình Hiểu, nhưng chẳng hề phát hiện mình đã sai...
Hắn lựa chọn đàn ông, luôn là những người không phải có đôi mắt sắc bén, thì là vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm nghị, đôi môi dày vừa phải... Nếu không phải vì hắn sợ những tin đồn vô căn cứ, thì hắn thật sự muốn tìm một dị tộc có khuôn mặt giống y đúc Lam đến để giải tỏa ham muốn của bản thân...
Đáng tiếc, nếu tìm vài tên nhân loại tới, thì hắn còn có thể mượn cớ là thí nghiệm thuốc, chơi đến đầy người thương tích cũng giải thích được, nhưng nếu tìm đến một dị tộc như Lam... Một khi bị Phong hoặc những dị tộc cầm quyền phát hiện mình có tâm tư như vậy, thì dù có là dựng thể cũng sẽ không chứa chấp.
Bọn họ tuyệt đối không cho phép một dị tộc có địa vị như Lam bị coi thành một món đồ chơi.
Nhưng chờ hắn đắc thủ, lại cho Lam dùng thuốc, một thời gian sau, hắn tất nhiên sẽ được toại nguyện... Chỉ cần im lặng chờ đợi, đợi đến giây phút Lam chính thức kết thành bầu bạn với hắn, khóe môi Mộc Thanh khẽ cong lên, âm thầm lộ ra một nụ cười thản nhiên.
Tu nhìn ánh mắt của Mộc Thanh lúc này, cảm thấy hơi khó chịu, thậm chí còn... có chút sởn tóc gáy.
"Nguồn nước trong học viện? Nhưng hiện tại tôi chưa hề nhận được báo cáo có liên quan..."
"Bởi vì đúng lúc phát hiện ra." Mộc Thanh tỏ vẻ ngay thẳng, chính đáng, tuyên bố một cách rõ ràng: "Chai nước này là chứng cứ, hôm nay cậu ta cố ý diễn trò trước mặt mọi người, đến phòng tư liệu, hẳn là muốn kiểm tra thông tin."
Hắn dừng một lát, nhìn quanh bốn phía. Người tới đây tìm kiếm thông tin rất nhiều, cơ bản đều là tầng lớp khá giả trong thành. Dù sao phần lớn thời gian phải lấp đầy bụng thì mới có thể quan tâm đến nhu cầu tinh thần được.
Mà hắn muốn nhắm đến một số ít dị tộc và nhân loại có địa vị khá cao xuất hiện ở đây. Chỉ cần làm cho bọn họ ra mặt giải quyết việc này thì dù là Phong cũng không thể chỉ trích hắn được...
Mà Lam, chỉ cần hắn tạm thời hạ thấp bản thân, tới cửa xin lỗi, nhất định... anh sẽ không thể quá tuyệt tình được.
Người hầu không đợi Tu phản ứng đã lanh tay lẹ chân đổ một ít nước ra, cho vào máy kiểm tra, rất nhanh đã có kết quả kiểm tra độc tính, vừa nhìn đã hiểu ngay, đủ để độc chết người.
Tu nhíu mày: "Mộc đại nhân, đây chỉ là một chai nước..."
Mộc Thanh không vui nhìn qua, nheo mắt lại.
Tu ho khan một cái, vội vã lên tiếng: "Đương nhiên, tôi không hề hoài nghi nhận định của ngài, chỉ là... Dưới tình huống điều tra chưa có kết quả, không thể chỉ dựa vào một bình nước có độc, mà định tội cho người này."
Đây là việc vô cùng quan trọng. Phong đại nhân vừa mới ra lệnh, người tên Trình Hiểu này thế nhưng lại là bầu bạn của Lam đại nhân, cần phải theo dõi, không được hành động thiếu suy nghĩ, nếu không thì chờ bị vặn gãy cổ đi...
Nhìn xem, cơ hội tới rồi kìa, cái cổ bị vặn gãy là chắc chắn rồi!
Tu âm thầm lau mồ hôi lạnh, nhất cử nhất động của Trình Hiểu ở học viện anh đều biết. Ngoại trừ đánh Bạch nằm sấp một trận, cậu chưa từng đi loạn, chứ nói gì đến việc tới nơi nguồn nước... Người này chắc cũng chả biết chỗ đó ở đâu!
Mộc Thanh lạnh lùng nhìn anh, không hề lên tiếng.
Dị tộc này không định chống đối hắn chứ, chỉ là một tên nhân loại ti tiện mà thôi, anh hoàn toàn có thể giao ra để hắn mang đi thẩm vấn. Chờ Lam hay Phong chạy đến, thì cứ mang một cỗ thi thể giao ra là được... Nào có phiền toái như bây giờ, tên dị tộc tên Tu này, đào đâu ra lá gan lớn như thế?
Trình Hiểu đứng trong vòng vây, thở dài, âm thầm bĩu môi. Hôm nay cậu chưa tra được chút xíu thông tin nào, có thể nói là chả có thu hoạch gì đáng kể, bản thân đã không hài lòng, hiện tại lại xuất hiện một tên ưa tìm ngược... Mộc Thanh, chỗ dựa lớn của Bạch.
Vụ của Lẫm, cậu còn chưa có cơ hội tính sổ thì đối phương đã tự dâng đến tận cửa... Lam chắc đã bị dụ đi rồi, thế nhưng loại phương pháp thấp kém này tại sao lại có tác dụng?
Rất nhanh, Trình Hiểu đã nhìn thấu ý đồ của đối phương.
Mộc Thanh liếc Tu đứng ngăn trước người mình, lạnh nhạt nói: "Trong túi của cậu ta, có bản đồ dẫn đến khu vực sinh sống của nhân loại tự do, lẽ nào như vậy vẫn chưa đủ để chỉ rõ thực hư sao."
Đương nhiên là chả nói lên được cái gì rồi, Tu âm thầm hét lên, nhưng ngoài miệng vẫn cung kính đáp: "Về nơi nhân loại tự do cư trú, chúng ta còn chưa điều tra ra vị trí cụ thể. Trên chợ có rất nhiều bản đồ được làm giả, vàng thau lẫn lộn, tuy nhiên có nhiều người... vẫn thích mua nhằm mục đích giải trí."
Ý là, phần bản đồ này, thật là chẳng chỉ ra được cái gì hết á.
"Tấm bản đồ kia, là thật." Ánh mắt Mộc Thanh hướng về phía mọi người, hơn nữa đường nhìn còn đặc biệt dừng lại trên người một số dị tộc và nhân loại trong chốc lát: "Tôi dùng danh dự đảm bảo, dùng tính mạng làm lời thề, trải qua một quá trình điều tra, vị trí trên tấm bản đồ kia thật sự là nơi cư trú của nhân loại tự do."
Với địa vị của Mộc Thanh, dùng danh dự và tính mạng để cam kết một việc, hiển nhiên phần lớn khả năng đó là tấm bản đồ thật.
Những lời này vừa nói ra giống như một quả bom oanh tạc khắp nơi, mọi người ở đại sảnh phòng tư liệu đều trở nên trầm mặc. Thành phố tự do... Đây là một địa phương trong lời đồn, hiện tại lời đồn trở thành sự thật. Dù là xuất phát từ tò mò hay vì lợi ích, chỗ này, họ nhất định phải tìm ra.
Phản ứng đầu tiên của Trình Hiểu là, *f*ck my life, thật là may mắn mà, cái bản đồ này thế mà là thật cơ đấy!
Phản ứng thứ hai là, quả nhiên, hàng thật, phải trả một cái giá tương ứng...
Mộc Thanh hờ hững di chuyển ánh mắt lên người Tu. Nếu tấm bản đồ này là thật, vậy người có nó trong tay nhất định sẽ bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió. Cho dù kết quả cuối cùng ra sao, thì người thông đồng với nhân loại tự do nhất định không thể toàn thân trở về.
Có hắn ở đó, tên kia cũng không sống được bao lâu. Đầu tiên, phải đưa tên kia đi thẩm vấn. Vậy đi nơi nào, nội ứng bên mình trải rộng, dù Lam và Phong cùng ra tay, cũng chưa chắc có thể tìm ra toàn bộ tay trong.
Hắn đã tốn nhiều công phu như vậy, thậm chí không tiếc cống hiến ra tấm bản đồ quý giá, có đáng hay không? Mộc Thanh xoa xoa thái dương. Hắn thấy mình thật là thua thiệt, nhưng mà nếu có thể chỉ ra con đường dẫn đến nơi ở của nhân loại tự do, nói không chừng, lại là một cơ hội có lợi...
Chí ít sẽ không truyền ra việc thông tin xuất phát từ chỗ hắn. Xác định được tấm bản đồ là thật hay giả và vẽ ra nó là hai việc hoàn toàn khác nhau...
Trình Hiểu là tay trong của nhân loại tự do, không ngờ rằng lại bị phát hiện ra... Bằng không tại sao tấm bản đồ này lại bị tìm thấy dễ dàng như vậy, đúng là rất khó để giải thích... Âm thầm bồi dưỡng quân đội, tuyệt đối không thể để lộ ra!
Mộc Thanh biết mình là người có dã tâm, một dựng thể muốn thống trị toàn bộ dị tộc, đây là loại ý nghĩ không được phép xuất hiện.
"Anh nói, tôi là một nhân loại tự do?" Trình Hiểu lấy tấm bản đồ ở trong túi ra, cẩn thận gấp lại. Đây chính là hàng thật, không chừng trong phạm vi trăm dặm (160,93 km) quanh đây chỉ có một tấm duy nhất, không thể vì không nhìn rõ chữ viết trên đó mà thờ ơ.
"Đây là chính cậu tự thừa nhận." Mộc Thanh: "Cậu yên tâm, tôi sẽ không xử tử cậu, dù sao việc đầu độc cũng không thành, còn có cơ hội. Tôi chỉ mong cậu phối hợp với quá trình điều tra của chúng tôi."
Âm thanh bình thản, tĩnh lặng, nhưng không hề khiến người nghe hoài nghi. Ánh mắt hắn trong suốt, sạch sẽ, khóe miệng nở nụ cười như có như không, khiến cho gương mặt tuấn mỹ càng trở nên nhu hòa.
"Được." Trình Hiểu gật đầu, cậu chả có ý kiến gì cả. Dù sao cũng tiện thể xem thử tình hình dị năng của mình ra sao rồi.
Nhân loại tự do? Thật là một danh từ hay.
Trên thực tế, chẳng ai thèm quan tâm đến Trình Hiểu hết. Họ chỉ để ý, bàn tán tới tính chân thật của tấm bản đồ mà thôi... Nếu như đây là thật, vậy người thanh niên này có phải là mật thám do nhân loại tự do gài vào thành hay không. Việc hạ độc ở nguồn nước, cũng có căn cứ và lý do...
Mộc Thanh tính toán thời gian. Lam chắc đã phát hiện ra và chạy về rồi. Hắn nên kết thúc nhanh chuyện này để tránh nảy sinh biến cố...
Giống như tên Ninh Ân ngu ngốc kia, trước đây rõ ràng có rất nhiều cơ hội để ra tay giết chết Trình Hiểu. Rốt cuộc vì đòi nhìn dáng vẻ thê thảm của đối phương, cho tới cuối cùng đều gieo gió gặt bão, gậy ông đập lưng ông, chỉ có thể bị biến thành một dược nhân của hắn.
"Mang đi." Mộc Thanh liếc mắt, nhìn chòng chòng vào Tu. Đối phương nhất thời không còn lý do gì để ngăn cản hắn nữa, dù sao chuyện liên quan đến thành phố tự do, không phải là thông tin có thể che giấu được...