Trọng Sinh Được Ghép Đôi Với Bệ Hạ Đế Quốc
Chương 48: Bí Ẩn
Trọng Sinh Được Ghép Đôi Với Bệ Hạ Đế Quốc thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giữa rừng băng tuyết lạnh giá, Trì Diệu bước ngược chiều gió tuyết, tiến đến trước mặt Thời Tinh.
Không dây dưa, anh ra hiệu cho cậu lặp lại động tác vừa bắn nỏ.
Dù trong lòng hơi căng thẳng, Thời Tinh vẫn làm theo.
"Đừng động, giữ nguyên tư thế," Trì Diệu trầm giọng.
Người đàn ông cao lớn trong bộ quân phục đen đi vòng quanh cậu, rồi chỉ tay ngay vào điểm sai: "Chân rộng bằng vai, nhưng cách cầm lại đảo ngược."
"Phù Thanh giỏi đánh tay không, Hạng Phi thường dùng cơ giáp, còn Đàm Giác chuyên điều khiển chiến hạm. Phong cách chiến đấu của Bắc Cảnh chịu ảnh hưởng sâu sắc từ tinh thần lực mạnh mẽ của từng cá nhân. Nên với họ, con người chính là vũ khí. Họ quen đơn độc xông vào chiến trường."
"Trong số họ, người có thể dạy em mấy thứ này chỉ có thể là Phù Thanh. Nhưng hắn không thích dùng vũ khí lạnh, mà thiên về súng pháo năng lượng khởi động bằng tinh thần lực – coi như vũ khí hỗ trợ."
"Thế mà tư thế cầm nỏ của em lại chuẩn đến kỳ lạ."
Tim Thời Tinh lập tức thắt chặt.
Trì Diệu khẳng định: "Những kỹ năng này không vào học viện quân sự thì không thể học được. Các khóa học của Tổ Cây đều do ta trực tiếp tham gia sắp xếp. Ở đó tuyệt đối không dạy người Lam Tinh cận chiến."
Từng câu nói như những nhát búa nặng nề giáng thẳng vào tim, khiến đầu óc Thời Tinh ong ong rung chuyển.
Anh đứng trước mặt cậu, bóng dáng cao lớn phủ xuống. Giữa nền tuyết trắng giá lạnh, đôi mắt xám khói càng thêm sâu thẳm, xa xăm.
"Vậy rốt cuộc, em học được thứ này từ đâu?"
Âm thanh ấy vang lên như hồi chuông cuối cùng, dội thẳng vào tâm trí, khiến Thời Tinh hoàn toàn mất phương hướng.
Dù nằm ngoài dự đoán, nhưng cũng là điều dễ hiểu.
Có lẽ ngay từ lúc Thời Tinh chủ động đề cập đến việc dùng nỏ tay làm vũ khí, Trì Diệu đã bắt đầu nghi ngờ. Hôm nay cậu lại điều khiển thành thạo đến thế, chỉ càng củng cố thêm nghi vấn vốn chưa từng được anh nói ra.
Yết hầu Thời Tinh khẽ rung lên. Dù trời lạnh buốt, mồ hôi lạnh vẫn lấm tấm trên trán vì căng thẳng.
Cậu không thể kiểm soát được phản ứng cơ thể mình.
Những biểu hiện ấy trong mắt Trì Diệu lại càng giống bằng chứng gián tiếp rằng cậu đang che giấu điều gì đó. Thời Tinh nhắm chặt mắt, không dám nhìn thấy ánh mắt anh có thể hiện lên chút thất vọng nào không.
Khoảng lặng nặng nề kéo dài, khiến lòng cậu rối bời không yên.
Sau một hồi lâu, cậu mới khẽ cất tiếng, giọng khàn đặc: "Nếu em nói ra… e rằng Điện hạ sẽ không tin."
Bởi vì… tất cả quả thực quá khó tin.
Trì Diệu lập tức phản đòn: "Là ta sẽ không tin, hay là em không muốn nói?"
Tiếng chuông trong lòng Thời Tinh vang dội, khiến toàn thân cậu tê dại.
Trong cơn hoảng loạn, cậu lắp bắp, ngay bản thân cũng không biết mình đang nói gì: "Em không muốn lừa ngài."
Trì Diệu nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng điệu bình thản nhưng sắc bén như lưỡi dao: "Vậy thì đừng lừa ta."
Thời Tinh nghẹn lời.
Thái độ kiên quyết, không khoan nhượng của Trì Diệu khiến cậu cảm giác như bị dồn đến chân tường. Chỉ còn cách thú nhận, mong một chút dung thứ.
"Em…"
Vừa mở miệng, tay đang giữ tư thế bắn bỗng bị ấn xuống. Thời Tinh mở mắt, thấy Trì Diệu đã đứng sát ngay trước mặt. Những ngón tay dài nắm lấy cánh tay cậu, nhẹ nhàng nâng lên, ép cậu đứng thẳng người.
"Em đang run."
Ba chữ khẽ buông, nhẹ như hơi thở, gần như thì thầm bên tai.
Trì Diệu kết luận: "Có vẻ đó không phải ký ức tốt đẹp gì."
Lời vừa dứt, toàn thân Thời Tinh khẽ run lên.
Đó là phản xạ tự nhiên, hoàn toàn ngoài kiểm soát.
Hàng mi rậm khẽ run, đôi mắt xám khói mở ra, nhìn thẳng vào cậu ở khoảng cách gần đến mức mang theo vẻ thân mật – nhưng lại khiến Thời Tinh thêm hoang mang.
Ánh nhìn nặng nề đến mức cậu không chịu nổi, đang định nhắm mắt tránh đi thì bàn tay trên vai khẽ vỗ: "Đi với ta."
Nói xong, Trì Diệu kéo cậu đi về phía xác con gấu tuyết vừa bị hạ.
Toàn thân Thời Tinh cứng đờ, đầu óc mơ hồ, chẳng rõ mình đang ở đâu, là giờ nào. Chỉ cảm nhận được sức kéo mạnh mẽ của Trì Diệu, buộc cậu bước theo, hiếm hoi rơi vào trạng thái mất kiểm soát.
"Đưa ta một khẩu súng."
Trì Diệu ra lệnh, lập tức có vài khẩu súng được đưa đến.
Anh chọn một khẩu cỡ nhỏ, khởi động bằng tinh thần lực.
Ngón tay dài vẫn siết chặt tay Thời Tinh. Với cậu, đó không phải sự thân mật, mà là trói buộc – một áp chế không cho phép lùi bước hay bỏ chạy.
Trì Diệu hỏi thẳng: "Em có thể dùng tinh thần lực trị liệu thú hạch của gấu tuyết không?"
Thời Tinh thành thật đáp: "Chắc là được."
Nguyên lý trị liệu vốn tương đồng, chỉ là người Lam Tinh trước giờ chưa từng dùng năng lực ấy để chữa cho tinh thú.
Trì Diệu gật đầu, xoay nòng súng, ra lệnh gọn lẹ: "Dẫn thêm một con."
Một con Tuyết Hùng được đưa tới. Nhờ tinh thần lực vượt trội của Trì Diệu, không cần dồn ép kiệt sức như với Thời Tinh. Khi con thú đầy khí thế tiến gần, cậu vô thức lùi bước.
Đến khi nhận ra, thân thể cậu đã tự động co rúm lại.
"Sợ à?"
Cậu không trả lời được.
Đúng là sợ – nhưng không phải vì con gấu tuyết trước mặt. Thứ cậu sợ là những bóng dáng tinh thú từng khắc sâu trong ký ức.
Khi con thú áp sát, cảm giác quá khứ và hiện tại bỗng trùng lắp kỳ lạ.
Chính lúc ấy, Trì Diệu làm điều hoàn toàn bất ngờ.
Anh kéo cậu vào lòng, ôm chặt từ phía sau.
Cánh tay vòng chắc chắn quanh eo, khẽ chắn trước ngực. Thời Tinh cảm giác như toàn bộ khí thế của Trì Diệu phủ xuống mình.
Một cảm giác vừa áp lực, vừa an toàn.
"Điện hạ…?" giọng cậu run rẩy.
Cằm Trì Diệu khẽ tựa lên vai, hơi thở nóng hổi lướt bên tai, mang theo chút tê dại: "Đừng sợ. Ta ở đây."
Anh hỏi thẳng: "Thú hạch nằm ở đâu?"
Lúc này Thời Tinh mới hiểu, anh định dùng súng bắn vào thú hạch để kiểm chứng lời cậu từng nói.
Cậu hít sâu, chỉ ra vị trí.
Cánh tay phải Trì Diệu hạ xuống, nòng súng áp sát bên người cậu. Thấy đường ngắm lệch, Thời Tinh chủ động nắm lấy cổ tay anh, điều chỉnh lại chính xác.
"Đoàngggg"
"Đã trúng rồi," cậu khẽ báo.
Trì Diệu đứng thẳng, nhưng vẫn không buông cậu, cứ thế ôm đi thẳng đến trước mặt gấu tuyết. Anh dùng luồng gió xoáy xé toạc vết thương, chỉ trong chớp mắt, thú hạch bị trúng đạn lộ rõ ra ngoài.
Vết đạn nhỏ xíu, hạch thú chưa nứt vỡ. Nhìn kỹ, có thể thấy khả năng tự lành đang hoạt động: phần hạch chưa tách hẳn vẫn dính liền với máu thịt, tinh thần lực đang gấp rút hàn gắn lớp vỏ bên ngoài.
Kết quả rõ ràng, không cần thêm chứng cứ.
"Chữa lại đi," Trì Diệu ra lệnh.
Gấu tuyết là một phần hệ sinh thái rừng băng, nếu không giết thì tốt nhất nên cứu.
Thời Tinh gật đầu, vừa định đưa tay thì bàn tay ấm áp đã giữ lại. Anh hỏi: "Có mệt không?"
Cậu lắc đầu: "Không đâu, Điện hạ. Chúng chỉ là cấp A thôi."
Ngón tay anh từ từ buông ra.
Tinh thần lực của Thời Tinh khéo léo đẩy viên đạn ra khỏi vết thương, rơi "tách" xuống lớp tuyết. Dưới sự trị liệu, thú hạch hồi phục nhanh chóng, trong khi tinh thần lực Trì Diệu vẫn áp chế con thú không động đậy.
Thời Tinh nâng tay, lớp máu thịt bao bọc hạch thú, chỉ chốc lát sau, nó đã trở về bên trong cơ thể, chỉ còn lại một vết rạch nhỏ như gió thoảng.
Trì Diệu ôm cậu đi ra xa rồi thu tinh thần lực. Con gấu tuyết bật dậy, sau một hồi tra tấn, không ngoái lại, lao thẳng vào rừng sâu.
Trên đường về, bên trong phi thuyền im lặng đến lạnh người. Trì Diệu không lên tiếng, Thời Tinh ngồi nghiêm chỉnh, cúi đầu nhìn xuống, không nói một lời.
Lúc đầu, Phù Thanh còn hăng hái khen Thời Tinh vài câu, nhưng bị Hứa Kim liếc mắt ngăn lại. Thế là nửa chặng sau, cả đoàn chìm trong yên lặng.
Hai con gấu tuyết bị hạ, đương nhiên trở thành bữa tối. Phù Thanh vốn chậm hiểu, ban đầu chưa nhận ra điều gì, nhưng sau khi quan sát Thời Tinh và Trì Diệu trên đường về, hắn cũng cảm thấy có gì đó bất thường. Vì thế, cả bữa ăn, hắn ngoan ngoãn im lặng, Hứa Kim không nói, hắn cũng chẳng dám hé răng.
Còn Thời Tinh, ăn mà chẳng biết vị gì.
Vừa đặt bát xuống, một đũa rau, rồi lại một đũa thịt gấu đã được gắp vào bát cậu. Trì Diệu nói: "Ít quá, ăn thêm đi."
Thời Tinh gật đầu, rồi lại vô thức ăn thêm một bát cơm trắng, chẳng buồn phân biệt đã no hay chưa.
"Thời Tinh, đi theo ta. Những người khác tự do hoạt động."
Sau bữa ăn, đúng như dự đoán, Trì Diệu gọi cậu vào phòng.
Không phải thư phòng – mà là phòng ngủ của anh.
"Ngồi đi."
Vừa vào cửa, thấy Thời Tinh đứng rụt rè ở gian ngoài, Trì Diệu lên tiếng.
Cậu không ngồi xuống sofa, mà kéo ghế đối diện, lưng thẳng, tay đặt ngay ngắn trên đùi, dáng vẻ như đang chờ thẩm vấn.
Thực ra Trì Diệu không có ý đó, nhưng thấy cậu như vậy, anh cũng không nói thêm, chỉ trực tiếp mở lời: "Có vài điều ta muốn hỏi, em phải trả lời thật."
Thời Tinh dứt khoát gật đầu.
"Em biết đạn không thể xuyên thủng thú hạch?"
Cậu gật.
"Nỏ tay có thể điều chỉnh theo thể trạng của em, em rõ điều đó chứ?"
Cậu lại gật.
"Em từng luyện cận chiến?"
Thời Tinh nhắm mắt, khổ sở, rồi gật.
"Đạt đến mức nào?" Trì Diệu hỏi.
Cậu khẽ đáp: "Biết các kỹ năng cơ bản trong quân đội, nhưng thể chất không bằng người Đế quốc. Chỉ có thể dựa vào bất ngờ, luyện vài chiêu thức khéo léo."
"Biết hết luôn sao?"
Cậu gật, gương mặt thoáng nét đau khổ.
Trì Diệu lập tức tỏ vẻ hứng thú, đứng dậy đi vào phòng ngủ, giọng nói vẫn vang theo: "Còn học được gì nữa?"
Thời Tinh thành thật trả lời: "Một số kiến thức quân sự cơ bản, cùng các đội hình chiến đấu sơ cấp."
Chỉ vậy thôi – cậu cũng chỉ ở lại Đế đô hơn một năm.
"Hết rồi?"
"Hết rồi."
Một lát sau, Trì Diệu bước ra, đã thay bộ đồ huấn luyện, gọi Thời Tinh đứng dậy. Chờ cậu cũng thay đồ xong, anh đưa thẳng cậu đến phòng chắn năng lượng.
Hứa Kim, Phù Thanh và Nghiêm Trường Nhạc ngoài mặt giả vờ bình thản, nhưng khi hai người đi ngang, ánh mắt cả ba đều dán chặt theo.
Khi hai người đi xa, Phù Thanh thì thầm: "Điện hạ định đưa cậu ấy vào phòng huấn luyện sao?"
Hứa Kim khẽ đáp: "Xem ra vậy rồi."
Nghiêm Trường Nhạc cau mày: "Rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy?"
Ba người nhìn nhau, nhưng không ai hiểu rõ.
Chỉ có điều – bầu không khí giữa Trì Diệu và Thời Tinh quả thật có gì đó khác thường.
Cuối cùng, Hứa Kim khẽ nói: "Thôi thì cứ để họ tự điều chỉnh. Biết đâu lúc ra lại tốt hơn."
Nghiêm Trường Nhạc và Phù Thanh gật đầu, thấy cũng có lý. Nhưng ánh mắt hai người vẫn không kiềm được, cứ lén liếc về phía phòng huấn luyện.
*
Lần nữa, Thời Tinh bị Trì Diệu khống chế ngay yết hầu, tim đập thình thịch không ngừng.
Trì Diệu buông tay, không định tiếp tục, anh ngồi xuống rồi kết luận: "Đúng là em biết sơ sơ mọi thứ, nhưng không tinh thông cái nào. Đây là bài bản huấn luyện quân sự, nhưng thực ra không phù hợp với thể chất của em."
Anh ngồi xuống. Thời Tinh thấy đứng mãi cũng kỳ, bèn ngoan ngoãn ngồi cạnh, im lặng lắng nghe.
Trì Diệu trầm ngâm một hồi, rồi hỏi: "Còn điều gì em muốn nói với ta không?"
Thời Tinh cúi đầu, khẽ đáp: "Còn vài chuyện riêng tư, chỉ là trải nghiệm cá nhân. Nhưng những gì em biết, em đã nói hết rồi. Ngoài ra, em không còn giấu ngài điều gì nữa."
Trì Diệu lập tức hỏi thẳng: "Là trải nghiệm, hay là mang theo cả ân oán?"
Thời Tinh im lặng.
Mà im lặng, đôi khi chính là sự thừa nhận.
Khi cậu nghĩ đã đến lúc nên nói, khi Trì Diệu không trách phạt, chỉ có hai người – cậu nghĩ anh sẽ không để cậu tiếp tục giấu nữa. Nhưng bất ngờ, cậu chỉ nghe Trì Diệu khẽ thở ra, như một tiếng thở dài.
"Em làm ta chợt nhớ đến những câu chuyện về người Lam Tinh mà cha ta từng kể."
Chủ đề chuyển quá đột ngột, Thời Tinh khẽ ngẩng đầu.
Trì Diệu nói: "Ba trăm năm trước, chính đợt thú triều khổng lồ đã lần đầu buộc các hành tinh trong hệ Song Sinh liên kết, dựng nên tuyến biên giới chống lại kẻ thù."
"Nhưng dù vậy, Lam Tinh và người Lam Tinh vẫn là sự tồn tại bí ẩn nhất trong hệ sao của chúng ta."
"Em có biết, người Lam Tinh từng sở hữu sức sát thương cực lớn không?"
Thời Tinh lắc đầu.
Lòng dấy lên khao khát, cậu khẽ hỏi: "Là gì vậy?"
Trì Diệu nhún vai: "Không biết."
"Các tầng lớp lãnh đạo đều biết người Lam Tinh có một loại năng lực, nhưng cụ thể là gì thì chẳng ai rõ. Có lẽ vì trong một trận chiến quá chênh lệch, cuối cùng chỉ còn một người Lam Tinh cường đại sống sót trở về."
"Cha ta từng hỏi riêng một đồng đội Lam Tinh. Câu trả lời khá thú vị: loại năng lực này không thể dùng tùy tiện, chỉ bộc phát khi không còn đường lui. Nói ngắn gọn, không phải thứ dùng được trong chiến đấu bình thường."
"Tất nhiên, Lam Tinh vốn đã bí ẩn. Trước khi biến mất, chưa từng có ai từ hành tinh khác đặt chân lên lãnh thổ Lam Tinh. Họ như một tồn tại thần bí. Mãi đến khi Đế quốc và Lam Tinh ký hiệp ước, người trong hệ Song Sinh mới biết các em sinh ra từ Cây Mẹ."
Trì Diệu bất chợt nhìn thẳng vào cậu: "Giống như em vậy – cũng đầy thần bí."
"Ta đã tra toàn bộ hồ sơ sinh hoạt của em trong Tổ Cây."
"Từ lúc em chào đời đến nay, từng năm từng tháng, mọi hình ảnh đều được ghi chép. Nói cách khác, về mặt lý thuyết, em chưa từng rời khỏi Tổ Cây."
"Nhưng những kiến thức ấy không thể học được trong thời gian ngắn. Tác phong, hành vi của em cũng không khớp với hồ sơ."
Ngược sáng, ánh mắt Trì Diệu kiên định: "Trên người em có khí chất mà Tổ Cây tuyệt đối không thể bồi dưỡng ra."
Ngón tay thon dài bất ngờ vươn tới, giữ chặt gáy Thời Tinh. Khuôn mặt anh phóng đại trước mắt, ánh nhìn chạm nhau khiến cậu hoảng hốt. Thời Tinh cảm giác như ánh mắt ấy xuyên thấu vào tận sâu linh hồn mình.
Trì Diệu buông tay, chậm rãi nói: "Nhưng em vốn không phải người biết nói dối. Vui, buồn, giận, hờn – đều hiện rõ trong mắt, giấu làm sao được."
"Nếu phải nói, thì giống như em từng có một đoạn trải nghiệm sống mà ta không thể hiểu nổi."
"Ta thấy điều đó khó tin, còn em thì nghĩ kể ra ta cũng chẳng tin. Có phải vậy không?"
Khoảng cách gần đến mức, Thời Tinh cảm nhận rõ hơi thở anh lướt qua gò má.
Cả người cậu cứng đờ – không ngờ Trì Diệu lại đoán trúng đến thế.
Sau một hồi lâu, cậu khẽ gật đầu, coi như thừa nhận.
Giọng khàn khàn: "Đó không phải ký ức tốt đẹp… Điện hạ có muốn nghe không?"
Ngón tay Trì Diệu khẽ chạm vào khóe mắt cậu: "Ta đã cho em câu trả lời rồi."
"?"
"Ta sẽ đợi đến ngày em thật sự muốn nói."
"Thực ra… em có lẽ đã hiểu sai. Ta vốn chẳng hề tò mò về bí mật."
Lịch sử hoàng thất dài dằng dặc, đầy những chuyện thâm cung bí sử chôn vùi theo năm tháng.
Hơn nữa, với cương vị quân vương, thuộc hạ ai cũng có tâm tư riêng, không thể hoàn toàn thẳng thắn. Nếu Trì Diệu cứ nhất nhất muốn biết hết, thì sẽ rất mệt.
Chỉ cần không liên quan đến bản thân, không ảnh hưởng đến Đế quốc – thì thật lòng mà nói, Trì Diệu chẳng buồn quan tâm.
Thời Tinh ngẩng lên, khó hiểu: "Nhưng… Điện hạ, ngài vẫn luôn hỏi em?"
Đôi mắt ngoan ngoãn ấy khiến Trì Diệu không nhịn được, đưa tay áp nhẹ lên má cậu.
Lòng bàn tay ấm áp khiến Thời Tinh khựng lại – nhưng cậu không hề thấy chán ghét.
Trì Diệu chậm rãi nói: "Những câu hỏi hôm nay là để điều chỉnh kế hoạch huấn luyện cho phù hợp với em. Đồng thời, còn một việc quan trọng – ta nghĩ đã đến lúc phải nói cho em biết, để em tự chọn."
"Trước đó ta hỏi em, không hẳn vì tò mò về trải nghiệm… mà là…"
Đôi mắt xám khói trở nên sâu thẳm, cuộn lên tầng tầng cảm xúc mà Thời Tinh không thể nắm bắt.
"Điều ta thật sự muốn hỏi là…"
Giọng nói khẽ lọt vào tai cậu, nhẹ nhàng mà nặng trĩu quan tâm: "Tinh Tinh, em đã từng bị ai bắt nạt chưa?"