Trọng Sinh Được Ghép Đôi Với Bệ Hạ Đế Quốc
Chương 78: Cháy Bỏng
Trọng Sinh Được Ghép Đôi Với Bệ Hạ Đế Quốc thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trước
Sau
Thời Tinh bất an đẩy cửa bước vào, nhưng trong phòng không thấy Trì Diệu nằm trên giường.
Lòng cậu thoáng chùng xuống, nhưng lại kỳ lạ thở phào nhẹ nhõm.
Điện hạ không còn phải gồng mình chống đỡ cơn rối loạn, cũng chẳng còn nằm liệt giường, vô hồn bất động — đó là điều tốt.
Cậu khép cửa lại, bỗng thấy chân nặng như chì, khó nhấc bước.
Đang bối rối không biết nên đi đâu thì Trì Diệu từ phòng tắm bước ra, nửa thân trên trần trụi, mái tóc còn nhỏ giọt nước. Ánh mắt Thời Tinh vừa chạm vào cơ thể anh, lập tức như bị bỏng, vội vàng né đi.
"Điện hạ."
Thời Tinh khẽ gọi, giọng nói khác hẳn vẻ ngang tàng bên ngoài, giờ đây dịu ngoan, mềm mỏng, chỉ phảng phất chút bất an.
Trì Diệu gật đầu, dù cảm thấy không cần thiết nhưng vẫn giải thích: "Không ngờ em lại về nhanh vậy."
Lúc dặn Hứa Kim, anh vốn nghĩ Thời Tinh sẽ cố nán lại bên ngoài thêm một lúc mới chịu quay về đối mặt. Không ngờ...
Thời Tinh rụt rè, giọng căng thẳng: "Ngài nói muốn gặp em, thì đương nhiên em phải đến ngay."
"Nghe lời thế à?"
Trì Diệu trêu: "Câu này đừng có lừa ta chứ?"
Thời Tinh đỏ mặt đến tận mang tai, dù ngượng ngùng vẫn lắc đầu, lí nhí phân trần: "Không phải ạ. Em... em chưa từng lừa ngài..."
Lần trước tuy có ý đánh lạc hướng Trì Diệu, nhưng những gì cậu nói ra đều là thật.
Trì Diệu khoác áo ngoài, vừa lau tóc vừa lặng lẽ nhìn cậu đứng nghiêm tại chỗ. Sợ chọc thêm nữa khiến nhóc con nổi giận, anh không tiếp tục câu chuyện, mà chuyển sang hỏi: "Hai ngày nay em có mệt không?"
Thời Tinh cúi đầu: "Cũng... tạm ạ."
"Thật không?"
Cậu im lặng một lúc, rồi từ từ thú nhận: "Có hơi mệt một chút..."
Trì Diệu bật cười.
"Đã rửa mặt nghỉ ngơi chưa?"
Thời Tinh lắc đầu.
"Vậy đi chuẩn bị đi, xong rồi chúng ta nói chuyện."
"Vâng."
Vừa thấy nhẹ nhõm, Thời Tinh lại không khỏi nghĩ, cảm giác này chẳng phải giống hệt kiểu "án treo" hay sao. Trên đầu lúc nào cũng lơ lửng lưỡi dao, chẳng biết khi nào sẽ rơi xuống.
Trước khi vào phòng tắm còn định nói gì đó, vừa quay đầu lại đã thấy Trì Diệu vừa để robot sấy tóc, vừa cởi chiếc áo ngủ ướt sũng. Mặt Thời Tinh bỗng đỏ bừng, vội chui tọt vào phòng tắm.
Giữa làn hơi nước mờ ảo, cậu không sao quên được vết sẹo vừa thoáng nhìn thấy trên lưng Trì Diệu — một đường sâu hoắm.
Người Đế quốc tuy đông quân nhân, nhưng cơ thể mang sẹo thật ra rất hiếm. Một là nhờ y học phát triển, xóa sẹo là hạng mục đi kèm trong điều trị; chỉ cần không muốn, vết tích sẽ không còn. Hai là, cư dân hệ sao đều có tinh thần lực bảo vệ cơ thể, dù không chủ động, khi bị thương, tinh thần lực cũng sẽ vô thức chống đỡ. Trừ khi...
Dòng suy nghĩ khựng lại. Thời Tinh chợt nhớ đến vết nứt trong biển tinh thần của Trì Diệu.
Có phải chính lúc đó để lại?
Không có câu trả lời, nhưng cậu tin mười phần thì chín là đúng.
Nếu đòn tấn công kèm theo tinh thần lực, bệnh viện cũng khó xử lý. Cách đơn giản nhất, thô sơ nhất là khâu lại rồi để tự lành — và như vậy, chắc chắn sẽ để lại sẹo.
Điện hạ cũng không phải kiểu người vì một vết sẹo mà chạy đi xóa.
Thời Tinh ngâm người trong bồn tắm, khoảnh khắc nước nóng bao phủ, đầu óc cậu như trống rỗng, áp lực dần tan biến.
Khi thay quần áo xong bước ra, Trì Diệu đã sấy khô tóc, chỉnh tề nằm trên giường, nhắm mắt dưỡng thần.
Bước chân Thời Tinh khựng lại.
Giọng trầm vang lên: "Lại đây."
Không còn vẻ cứng rắn như lúc gọi cậu ngoài cửa, mà mang theo chút dịu dàng.
Tựa như một lời dặn dò, lại thoáng chút dỗ dành.
Tim Thời Tinh bất giác đập nhanh. Cậu chẳng biết mình bước thế nào, chỉ thấy mình từng bước tiến đến bên giường Trì Diệu.
Rồi đứng lặng tại chỗ.
Trì Diệu nằm ngay ngắn, hai tay đặt song song hai bên, dáng ngủ cũng nghiêm chỉnh.
Có lẽ vì hoàng thất luôn chú trọng lễ nghi, ngay cả tư thế nằm ngửa của anh, Thời Tinh cũng thấy sao mà vừa mắt đến thế.
"Điện hạ." Cậu lại khẽ gọi.
"Sao căng thẳng vậy?"
Biết không thể giấu được Trì Diệu, Thời Tinh cắn môi nói thật: "Sợ ạ."
Hai tiếng nhỏ đến mức gần như chỉ là thì thầm.
"Sợ à?" Trì Diệu lại khẽ cười.
Thời Tinh khẽ "ừm" một tiếng.
Cậu tưởng anh sẽ an ủi, nào ngờ lại nghe giọng trầm nói: "Sợ thì đúng rồi."
Thời Tinh: "......"
Trì Diệu không mở mắt, chỉ vỗ nhẹ vào chỗ bên cạnh, ra hiệu: "Lên đây."
Thời Tinh: "Á?"
"Nằm đây, chúng ta nói chuyện một lúc."
Anh dừng lại, rồi như cố tình không để cậu yên, thêm một câu: "Tiện thể, nợ cũ nợ mới cũng tính luôn một thể."
Thời Tinh: "............"
Cậu khó xử hỏi: "Có thể... xin hoãn được không ạ?"
Trì Diệu nói: "Nếu em muốn ta dùng tinh thần lực lôi em lên, giống như hôm nay đối với bọn Thiên Viên, thì ta cũng chẳng ngại đâu."
Thời Tinh lập tức câm lặng.
Biết không còn đường thoái lui, cậu nhắm mắt, liều mình nằm xuống bên cạnh anh. Vừa chạm gối đã ngáp một cái.
Trì Diệu nhìn thấu: "Còn bảo là không mệt?"
Thời Tinh gãi mũi, lí nhí ngụy biện: "Thật ra thời gian nghỉ ngơi cũng đủ mà..."
Trì Diệu hờ hững tiếp lời: "Ừ, nghỉ ngơi thì đủ, nhưng khối lượng công việc gấp ba, gấp bốn lần, ý em là vậy đúng không?"
Thời Tinh lại im lặng.
Đưa đầu cũng một nhát, rụt đầu cũng một nhát. Cậu liều mình hỏi thẳng: "Điện hạ, Trưởng ban Văn thư Vệ, Hội trưởng Nhậm và Nghị trưởng Vi đều rất lo lắng về cục diện ngoại giao hôm nay... ngài nghĩ sao?"
Thực ra Trì Diệu cũng định nói đến chuyện này. Thấy Thời Tinh chủ động, anh liền thuận theo: "Ta nghĩ sao thì nói vậy."
"Đường biên giới tồn tại mấy trăm năm, chẳng ai nợ ai. Trong hệ sao, đôi bên đều có ưu thế riêng. Đế quốc không việc gì phải nhường Liên minh ở mọi điểm. Làm vậy chỉ khiến các thế lực trong Liên minh được đà lấn tới, ai cũng muốn thử kìm kẹp Đế quốc một phen."
Trì Diệu im lặng một lát, rồi khẽ thở dài: "Tuy giờ chưa phải lúc khen, nhưng ta thấy mấy ngày nay em đã làm rất tốt, thay ta đưa ra quyết định mà ta còn do dự."
"Vừa có trách nhiệm, lại không làm mất thể diện hoàng thất Đế quốc."
Khóe môi Thời Tinh khẽ nở nụ cười.
Được khen, cậu thấy vui.
Nhưng niềm vui chưa kịp kéo dài, một bàn tay đã vươn sang nhéo má cậu. Thời Tinh không kịp phòng bị, Trì Diệu còn cố ý dùng lực, trêu: "Có chí khí lắm."
Bị nhéo má, giọng cậu mơ hồ: "Nhưng mà em vui thật mà."
"Ta chạm vào đã biết em đang cười rồi."
Thời Tinh: "......"
cậu lí nhí: "Thật ra... Điện hạ là dùng tinh thần lực cảm nhận, đúng không?"
Trì Diệu giả vờ kinh ngạc: "Ồ, bị phát hiện rồi."
Thời Tinh nghiêm túc: "... Ngài có thể khoa trương thêm một chút nữa không?"
Trì Diệu thu tay về, vẻ mặt như mãn nguyện, rồi lại nghiêm giọng: "Thôi, không còn sức đâu."
Âm thanh dần nhỏ lại, nghe kỹ còn pha chút hơi thở gấp.
Đến lúc nhận ra, Trì Diệu vẫn còn khó chịu. Tim Thời Tinh cũng nhói lên, cậu buột miệng: "Xin lỗi, Điện hạ."
Ai ngờ Trì Diệu chẳng nhận, chỉ đáp gọn: "Giữ lời xin lỗi lại đi, lát nữa tính sổ rồi nói cũng chưa muộn."
Thời Tinh: "......"
Cậu thở dài. Thôi thì.
Xem ra cửa ải này không thoát được. Đành chấp nhận số phận vậy.
Khi con người đã chấp nhận hiện thực, thì sẽ chẳng còn lo lắng. Thời Tinh vốn còn căng thẳng, nhưng khi nghĩ thông suốt, lòng lại dịu bình đến lạ.
Cậu thản nhiên đưa tay dụi mắt, rồi lại ngáp một cái.
"Mệt à?"
"Có hơi ạ." Thời Tinh khẳng định: "Nhưng em sẽ không ngủ đâu, Điện hạ."
Nói xong, bàn tay Trì Diệu lại đưa sang. Trong bóng tối, chẳng ai nhìn rõ ai, chỉ có đầu ngón tay khẽ chạm vào má Thời Tinh, khiến không khí bỗng trở nên nặng nề, quấn quýt.
Thời Tinh nhận ra mình thậm chí còn có chút lưu luyến sự dịu dàng này. Cậu không biết lấy đâu ra dũng khí, đến khi nhận ra thì lời đã bật ra: "Điện hạ, hôm đó em thật sự không lừa ngài."
Đáp lại là hai chữ chẳng rõ vui giận của Trì Diệu: "Sao nữa?"
Ngực Thời Tinh nặng trĩu.
Cậu bất chợt xoay người, theo thói quen mấy ngày nay, dang tay ôm chặt lấy Trì Diệu, mặt dày bám lấy, vùi mặt vào ngực anh, không biết ngượng mà thốt lên: "Sau đó là... em thật sự thích ngài."
Cậu nhấn mạnh: "Thật sự."
Lời nói mang theo tất cả chân tình — thẳng thắn, chân thành.
Bàn tay Trì Diệu đặt lên vai cậu, nhưng anh không nỡ đẩy cậu nhóc nhiệt thành này ra.
Không nỡ đẩy người đi, cũng không nỡ gạt bỏ tình cảm vừa nóng bỏng vừa trực diện ấy.
Ngập ngừng một chút, cuối cùng anh vòng tay ôm lại Thời Tinh. Giọng vốn điềm tĩnh bỗng khẽ run, khó nhận ra: "Ta nghe rồi."
Ba chữ ấy vô thức khẽ đi, như thể sợ nói lớn một chút thôi cũng đủ khiến điều gì đó tan biến.
Trong tưởng tượng, lẽ ra anh nên hỏi thêm, nên làm rõ đây là kiểu thích nào.
Nhưng khi khoảnh khắc này thực sự đến, anh lại thấy mọi thứ đã quá rõ ràng.
Không cần phải hỏi nữa.
Nhưng việc nào ra việc nấy, Trì Diệu đâu dễ bị dỗ cho qua.
Ôm nhau chưa lâu, anh liền gằn rõ: "Thích là thật. Nhưng cố tình làm phân tâm ta cũng là thật, đúng không?"
Thời Tinh: "......"
"Ta bảo em đừng tiếp tục truyền tinh thần lực qua khế ước, em căn bản chẳng định nghe lời, phải không?"
Thời Tinh: "............"
Trì Diệu: "Nói."
Thời Tinh lí nhí: "Phải."
Cậu yếu thế hẳn, liều mình nói: "Ngài phạt em đi, em nhận hết."
Trì Diệu vừa tức vừa buồn cười: "Nhận hết sao?"
Anh đưa tay, ngón tay lướt từ má xuống cổ, nhẹ nhàng vuốt ve. Lực không mạnh, nhưng cảm giác ngứa ngáy ấy lại thấm thẳng vào tận xương tủy.
Thời Tinh bất giác rùng mình.
Trì Diệu bỗng nói: "Em biết chúng ta đã ký thỏa thuận kết hôn, đúng chứ?"
Thời Tinh: "Ừm."
"Vậy em cũng biết, vợ chồng phải thực hiện nghĩa vụ hôn nhân chứ?"
Não Thời Tinh lập tức choáng váng.
Ngón tay dài trượt vào cổ áo, Trì Diệu không buông tha, lại hỏi lần nữa.
Thời Tinh bị hỏi đến mức cả người nóng bừng, hồi lâu mới lí nhí đáp: "Biết ạ."
Cậu khó nhọc nhắc thêm: "Nhưng... Điện hạ, em vẫn chưa qua kỳ trưởng thành..."
Trong kỳ trưởng thành, da người Lam Tinh có thể hấp thu tinh thần lực, lại chịu ảnh hưởng bởi cảm xúc. Trước giai đoạn ấy, Tổ Cây không khuyến nghị hành vi thân mật quá mức.
Trước đây cũng từng xảy ra một hai vụ ngoài ý muốn, cuối cùng phải nhập viện, kết quả vô cùng xấu hổ.
Thời Tinh tuyệt đối không muốn nửa đêm phải đi tìm bác sĩ cho Trì Diệu, chỉ vì tinh thần lực của anh bất ngờ bị rút cạn.
Quá... quá mất mặt!
Mà như vậy chẳng phải tất cả mọi người đều sẽ biết, biết được...
Trì Diệu chỉ nhàn nhạt đáp ba chữ: "Ta biết rồi."
"Em nghĩ xa quá. Chuyện hôm nay vẫn chưa xong, ngày mai còn phải đối phó với Liên minh."
Một tiếng cười khẽ vang lên: "Hơn nữa, ta còn đang trong kỳ rối loạn, em có phải đã đánh giá ta quá cao rồi không?"
Mặt Thời Tinh đỏ bừng.
"Em... em không có ý đó."
Cậu chỉ muốn nhắc nhở, chứ không hề nói Trì Diệu sẽ làm... làm đến mức ấy!
Giọng Trì Diệu kéo dài, nhàn nhã: "Ý đó là gì?"
Điện hạ rõ ràng là cố tình!
Hiểu ra Trì Diệu đang cố tình hỏi xoáy, dưới sự truy vấn lặp lại, Thời Tinh chẳng thể trốn tránh. Cảm giác ngứa ngáy lan tới tận xương quai xanh, cậu lại né tránh, vừa thẹn thùng vừa lúng túng: "Không phải là ý ngài sẽ làm gì... đâu."
"Ta sẽ làm gì?" Ngón tay dài lại trượt xuống thêm chút nữa.
Thời Tinh gần như sụp đổ: "Điện hạ!"
Đổi lại là tiếng cười khẽ của Trì Diệu, khiến má cậu bừng đỏ.
Cảm giác ngứa ngáy càng quấy rối, Thời Tinh lần thứ ba vô thức né tránh, động tác hơi mạnh, Trì Diệu cuối cùng cũng nhận ra, liền hỏi: "Không được sao?"
Câu hỏi ấy khiến lý trí Thời Tinh như tan rã.
Lần này cậu không buồn trả lời, mà để chứng minh, cậu làm điều mà chính Trì Diệu cũng không ngờ tới.
Thời Tinh lần lượt cởi từng chiếc khuy áo ngủ. Trì Diệu thoáng sững sờ, nhưng chỉ trong chốc lát, cậu đã cởi sạch không chừa cái nào. Vùi mặt vào ngực Trì Diệu, cậu kéo tay anh đặt lên da mình.
Thời Tinh vứt bỏ lý trí, thốt lên: "Được."
"Cái gì cũng được."
Lần này, đến lượt Trì Diệu im lặng.
Một lúc sau, Trì Diệu khẽ thở dài, giọng trầm khàn hơn, trong lời nói vốn trêu đùa, giờ đây lồng vào cả hơi nóng bỏng: "Nếu em đã muốn như thế này, thì ta phải thu lại câu 'em đánh giá ta quá cao' thôi."
Thời Tinh nhắm mắt: "Ngài vui là được ạ."
Hơi thở Trì Diệu khựng lại: "Em có biết mình đang nói gì không?"
Thời Tinh lại gần như ngây ngô phản vấn: "Chẳng phải ngài muốn phạt em theo cách này sao?"
Đúng là anh đã muốn thế. Nhưng khi Thời Tinh phối hợp đến mức ấy, thì đây lại là chuyện khác.
Trong tĩnh lặng, có thứ gì đó đang cuộn trào, ủ men, rồi bùng nổ.
"Tinh Tinh à..."
Trì Diệu thở hắt ra, giọng khàn khàn như lửa cháy: "Em nói đúng."
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Thời Tinh bị mạnh mẽ đẩy ngồi dậy. Trong ánh sáng mờ tối, cậu chưa kịp vững người, thì đôi môi đã bị một nụ hôn nóng bỏng cướp lấy. Đầu lưỡi quấn siết, nhiệt độ trào dâng, khiến toàn thân run rẩy.
Thời Tinh thuận theo, khẽ hé môi, rồi nhanh chóng bị cuốn vào dòng chảy cuồng nhiệt. Ánh sáng trước mắt như vặn xoắn, mờ mịt. Tất cả tan chảy trong hơi thở dồn dập, nóng rẫy của cả hai.
Nụ hôn khởi đầu từ Trì Diệu, nhưng chỉ trong chốc lát, Thời Tinh đã bị kích thích đến mức chủ động hơn. Cậu siết chặt cổ áo anh, kéo sát lại, gần như đuổi theo để nụ hôn thêm sâu, thêm triền miên.
Hơi thở hỗn loạn, tim đập loạn nhịp. Lý trí vỡ vụn, chỉ còn lại khao khát cháy bỏng trong từng động chạm.
Nhưng kỳ lạ thay, giữa tất cả sự cuồng nhiệt ấy, Thời Tinh không cảm thấy một chút chán ghét nào. Trái lại, cậu còn muốn nhiều hơn nữa.
Khóe môi bị cắn mạnh một cái, rồi đến cổ cũng không thoát. Ngay cả nơi ngực mềm yếu cũng in hằn dấu răng nóng rát.
Đến khi năng lượng trong cơ thể Thời Tinh bắt đầu rối loạn, cuồng loạn hấp thu tinh thần lực của Trì Diệu, cả hai mới buộc phải ngừng lại. Sự cuồng nhiệt khép lại bằng một cái ôm chặt, nặng trĩu dục vọng chưa tan.
Trì Diệu đưa tay với lấy áo ngủ trên giường, phủ kín lên vai Thời Tinh, rồi siết cậu vào lòng. Một mặt che đi làn da đang bừng nóng, một mặt cũng chặn lại bản năng vô thức hấp thu tinh thần lực của người Lam Tinh trong kỳ trưởng thành.
Trong yên tĩnh, giọng Trì Diệu vang lên, trầm khàn: "Đừng thở gấp."
Mặt Thời Tinh đỏ rực, vội vùi đầu vào vai anh, cố giấu đi hơi thở dồn dập, lộ liễu đến mức xấu hổ.
Trì Diệu khẽ nói: "Tối nay em ngủ ở đây đi."
Thời Tinh gật đầu.
Trì Diệu cúi đầu, khẽ cười vuốt má cậu, nhẹ giọng: "Nhắc lại những lời hôm đó em nói để đánh lạc hướng ta xem."
Đầu óc Thời Tinh hỗn loạn như tơ vò. Cậu ngơ ngác, phải mất hơn mười giây mới nhớ ra hôm đó mình đã nói gì.
"Điện hạ, ngài có phải có chút thích em không?"
"Điện hạ, thật ra ngài biết rồi, em có chút thích ngài."
"Có lẽ không chỉ là một chút."
"Em chưa từng dám nghĩ kỹ."
À, chính là những câu đó.
Cậu nghĩ Trì Diệu muốn nghe mình tỏ tình lại.
Tim đã liều một lần, giờ cũng chẳng còn xấu hổ. Trì Diệu muốn nghe, cậu liền ngoan ngoãn lặp lại theo trí nhớ: "Điện hạ, ngài có phải có chút thích em không?"
Lần này, chưa đợi cậu nói đến câu thứ hai, Trì Diệu đã trả lời.
Chỉ một chữ, dứt khoát, nặng tựa búa nện vào tim: "Ừm."
Trái tim Thời Tinh thắt lại, đập loạn như muốn xé toang lồng ngực.
Một nụ hôn nhẹ như cánh bướm lướt qua khóe mắt, giọng Trì Diệu trầm vang bên tai: "Nhưng không chỉ là một chút."
------------------
lledungg:
CUỐI CÙNG CŨNG CÓ CHÚT MÙI THỊT RỒI. HỤ HỤ