Trọng Sinh Thành Bệnh Kiều Đầu Quả Tim Sủng
Chương 18: Được như ước nguyện
Trọng Sinh Thành Bệnh Kiều Đầu Quả Tim Sủng thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiêu phu nhân mở một cửa hàng trang sức cỡ trung, quy mô không lớn, tuy không có lầu cao ba tầng như các tửu phường, nhưng lại nằm ở một vị trí phồn hoa nhất của Hành phường. Bà ta quả không hổ là nữ nhi của thương nhân, cũng là một người buôn bán giỏi giang.
Trong phòng thoang thoảng hương thơm nhẹ nhàng, các món trang sức lấp lánh nằm trên nền lụa, chờ đợi khách quý tới lựa chọn.
Tuyên Nguyệt Ninh đi theo sau, bước vào gian trong. Bên trong, một thiếu nữ tầm hai mươi tuổi đang vùi đầu vẽ. Trên tranh là bản phác thảo sơ bộ của một cây trâm vàng. Thấy Tiêu phu nhân tới, thiếu nữ vội vàng đứng dậy.
Thiếu nữ mặc chiếc váy vải màu lam đơn giản, tay áo còn dính màu vẽ, nhìn kỹ thì thấy những ngón tay cầm bút đã chai sần.
Tiêu phu nhân quay sang giới thiệu với Tuyên Nguyệt Ninh: “Vị này là Diêu Tam nương, chuyên trách việc vẽ mẫu thiết kế ở cửa hàng. Gần đây, họa sĩ chính xin nghỉ vì bệnh, chưa biết bao giờ mới quay lại. Nên Diêu Tam Nương đang phải gánh vác công việc, ngày đêm vẽ không ngơi tay. Con hãy đến giúp nàng ấy một tay.”
Tiêu phu nhân luôn nghiêm khắc, chưa từng nói năng dịu dàng hay tỏ vẻ thân thiết với họ. Diêu Tam nương và chưởng quầy phía sau đều đồng loạt nhìn Tuyên Nguyệt Ninh, đánh giá cô thiếu nữ nhỏ bé, chỉ cao ngang vai Tiêu phu nhân.
Tuyên Nguyệt Ninh bình tĩnh để mặc họ đánh giá, điềm tĩnh đáp lời.
Tiêu phu nhân gọi chưởng quầy đến, kéo tay Tuyên Nguyệt Ninh lại: “Nàng là Tuyên Thất nương, đừng thấy nàng nhỏ tuổi, đã từng sống tại Trường An, còn biết đọc biết viết. Ta cố ý đưa nàng tới, là để vẽ mẫu trang sức đang thịnh hành ở Trường An.”
Chưởng quầy liếc mắt nhìn hai bàn tay đang nắm lấy nhau của hai người, nhẹ giọng hỏi: “Phu nhân, vậy tiền công của Tuyên Thất nương tính sao ạ?”
“Cứ theo tiền công của họa sĩ chính mà trả. Nhớ là phải thanh toán mỗi ngày.”
Vừa dứt lời, Diêu Tam nương trừng mắt nhìn Tuyên Nguyệt Ninh, chân đứng không vững, làm đổ chiếc ghế phía sau “phịch” một tiếng, liền vội vã xin lỗi.
Tiêu phu nhân khoát tay, kéo Tuyên Nguyệt Ninh từ phía sau ra, chỉnh lại chiếc trâm bị nghiêng trên đầu nàng, rồi nghiêm giọng bảo Diêu Tam nương: “Từ nay, Tuyên Thất nương sẽ học vẽ cùng ngươi. Tuyệt đối không được giấu nghề, phải tận tình dạy bảo.”
Diêu Tam nương miễn cưỡng đáp “Vâng” một tiếng.
Sau khi sắp xếp xong xuôi, Tiêu phu nhân còn phải đi đến các cửa hàng khác. Nhưng vừa đi chưa được bao lâu, bà ta cảm thấy không an tâm nên lại quay lại.
Bà ta làm ra vẻ mặt quan tâm, như thể tận tâm tận ý vì nàng: “Bá mẫu đã sắp xếp cho con ở cửa hàng này, con thấy có vừa ý không? Nếu không thích, cứ nói, bá mẫu còn nhiều chỗ khác, sẽ đổi cho con.”
Tuyên Nguyệt Ninh nhìn vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi của Diêu Tam nương và ánh mắt đầy ẩn ý của chưởng quầy, thầm nghĩ việc chủ động nói rõ quan hệ như vậy, rõ ràng muốn đẩy nàng vào rắc rối.
Nàng mỉm cười lễ phép đáp: “Nguyệt…… Thất nương xin cảm tạ bá mẫu. Thất nương nhất định sẽ làm việc thật tốt, vẽ thật nhiều mẫu trang sức mang phong cách Trường An cho bá mẫu.”
“Đúng là đứa bé ngoan,” Tiêu phu nhân xoa đầu nàng, rồi như sực nhớ ra điều gì, nói thêm: “Chưởng quầy này, nàng biết chữ. Khi nào rảnh thì dạy nàng xem sổ sách.”
“Vâng, phu nhân.”
“Ừ, ta rất yên tâm về các ngươi.” Nói rồi, bà khẽ ngân nga một điệu hát, tâm trạng vui vẻ rời đi.
Tuyên Nguyệt Ninh nhẹ nhàng xoa túi tiền, nụ cười ngọt ngào thoáng hiện, rồi trở lại vẻ khách khí xa cách thường ngày.
Chờ Tiêu phu nhân đi hẳn, chưởng quầy vốn là người khéo léo, nên dùng lời nói ôn hòa hỏi nàng có muốn nghỉ ngơi, uống chút nước, rồi sau đó ông sẽ dẫn nàng đi làm quen với cửa hàng.
Diêu Tam nương đứng ở cửa gian trong, hừ lạnh một tiếng: “Chưa biết ở được mấy ngày, mà chưởng quầy đã vội vàng quan tâm người ta như vậy! Đừng để bản thân bị thiệt thòi!”
Cánh cửa đóng sầm. Tuyên Nguyệt Ninh không bận tâm đến thái độ nóng nảy của Diêu Tam Nương, chỉ yêu cầu chưởng quầy giới thiệu về cửa hàng.
Chưởng quầy cũng không muốn hai nàng xảy ra xung đột, lập tức dẫn nàng ra gian ngoài xem các món trang sức.
Tiêu phu nhân chỉ có duy nhất một cửa hàng này là bán trang sức. Vì ở Việt Châu, cửa hàng lớn nhất chuyên bán đồ cổ và ngọc thạch, đặc biệt nổi tiếng với trang sức ngọc bích, nên để tránh cạnh tranh, cửa tiệm của bà ta chỉ chuyên bán vàng bạc, châu báu.
Vì không dùng tới ngọc thạch, nên Tiêu phu nhân yêu cầu thiết kế phải độc đáo, mẫu mã phải liên tục đổi mới và đa dạng, nên việc buôn bán luôn phát đạt.
Cũng có nhiều người đến cửa hàng đặt làm riêng trang sức, vì muốn độc đáo.
Hai họa sĩ của tiệm, ngoài tiền công mỗi tháng, còn được chia một phần tiền từ những đơn hàng đặt làm riêng này, cuộc sống khá dư dả. Nhất là họa sĩ chính, phần chia này sẽ gấp đôi của Diêu Tam nương.
Tuyên Nguyệt Ninh còn nghe được một tin: họa sĩ chính, chính là sư phụ của Diêu Tam nương, nay đã lớn tuổi, mắt đã kém, tranh vẽ không còn thần thái như trước, mấy năm nay đã kiếm được ít tiền nên tính về quê dưỡng lão.
Bà ấy vừa rời đi, chỉ còn lại Diêu Tam nương, nên từ lâu nàng ta đã nhắm vào vị trí đó. Trước khi Tuyên Nguyệt Ninh đến, nàng ta còn tưởng đã nắm chắc vị trí đó trong tay.
Nào ngờ vị trí họa sĩ chính lại dễ dàng rơi vào tay người không biết vẽ như Tuyên Nguyệt Ninh.
Qua những thái độ vừa rồi, có thể thấy Diêu Tam nương hẳn là hận nàng thấu xương.
Tuyên Nguyệt Ninh nhìn khắp cửa hàng trang sức, nghe chưởng quầy nói tiếp. Diêu Tam Nương tuy biết vẽ nhưng kỹ năng không bằng sư phụ, ít nhất cần rèn luyện thêm một hai năm nữa mới đủ khả năng thay thế.
Nàng mỉm cười, cảm tạ chưởng quầy đã thật lòng nói hết. Nhờ vậy, nàng hiểu vì sao Tiêu phu nhân không nói thêm lời nào đã đưa mình tới cửa tiệm trang sức.
Khoảng cách từ Việt Châu tới Trường An là hơn một ngàn dặm, việc đi lại không hề dễ dàng. Nhưng Trường An là cố đô, tuy nay triều đình đã dời đô về Lạc Dương, nhưng trong lòng dân chúng, Trường An vẫn có vị thế hơn. Người Việt Châu cũng nghĩ vậy, họ ưa chuộng các món đồ từ Trường An hơn.
Vì vậy, Tiêu phu nhân hy vọng nàng, người sống từ nhỏ đến lớn ở Trường An, có thể mang lại nhiều mẫu mã mới cho cửa tiệm, thu hút thêm đơn hàng. Qua lời chưởng quầy, có thể thấy từ lâu bà ta đã không hài lòng với Diêu Tam nương, cũng âm thầm tìm người thay thế vị trí họa sĩ chính.
Cũng không ai đi nói chuyện này cho Diêu Tam nương biết, cứ để mặc nàng ta ôm mộng. Còn về nàng, dù có biết vẽ hay không, cũng bị bà ta đẩy lên ngồi vào vị trí họa sĩ chính, khiến Diêu Tam nương oán hận nàng.
Nếu biết vẽ, thì tăng thêm lợi nhuận. Không biết cũng chẳng sao, chỉ cần dùng lời nói mô tả vài kiểu mẫu Trường An là được. Dù thế nào, cũng khiến Diêu Tam nương không thể ưa nổi.
Một kẻ chỉ là người thân của chủ nhân, cái gì cũng không biết, còn không có kinh nghiệm, dựa vào gì mà chiếm lấy vị trí họa sĩ chính? Tiêu phu nhân chẳng cần làm gì, chỉ cần giữ bộ mặt giả nhân giả nghĩa, đã đủ để đẩy nàng vào vòng đấu đá trong cửa hàng. Đúng là nữ thương nhân nổi danh khắp Việt Châu – giết người không thấy máu.
Tiếc thay, nàng đâu phải là một đứa trẻ ngây thơ không biết gì. Nếu thực sự muốn bồi dưỡng, đáng lẽ ra phải để nàng bắt đầu học từ vị trí thấp mới phải.
Thật tiếc, hy vọng sau này bà ta sẽ không hối hận.
“Thất nương, lại đây, cửa hàng chúng ta chuyên về trang sức là chính, trước tiên phải học cách phân biệt các loại đá quý. Nếu có thể nhìn ra hàm lượng tạp chất trong vàng bạc thì càng tốt, như vậy việc vẽ mới càng thuận lợi.”
Chưởng quầy là người đàn ông tầm vóc trung bình, có râu, khuôn mặt hiền hòa, trông rất dễ chịu. Ông vẫy tay gọi nàng.
Ông chọn vài cây trâm đặc trưng đặt lên khay, đưa nàng cầm, bảo tiểu nhị trông chừng cửa tiệm, rồi dẫn nàng vào gian trong.
Chỉ vào chiếc bàn đối diện với Diêu Tam nương, ông nói: “Con cứ ngồi đây, từ nay, đây là chỗ vẽ của con.”
Tuyên Nguyệt Ninh đặt khay lên bàn, so sánh bàn vẽ và dụng cụ vẽ ở đây với của Diêu Tam Nương, thấy có sự khác biệt rõ rệt, thì liền biết vị trí này chính là của họa sĩ chính trước đây.
Nàng không bận tâm đến ánh mắt lạnh lẽo của Diêu Tam nương, ung dung ngồi xuống.
Chưởng quầy cầm một cây trâm vàng giảng giải tỉ mỉ về ngọc trai trên đó, xuất xứ ở đâu, giá trị thế nào.
Không chỉ ở kiếp trước, khi sống tại Lạc Dương, nàng đã được thấy và hiểu biết nhiều loại châu báu, mà ngay cả khi ở Bùi gia, trước khi biến cố xảy ra, nàng cũng được mẫu thân dạy dỗ, nàng cũng đã không phải là kẻ không biết gì.
Vừa nghe vừa ghi nhớ cẩn thận, những kiến thức này sau này đều sẽ dùng tới.
Diêu Tam nương cầm bút ngày càng chặt, rồi đập mạnh xuống bàn: “Ồn ào quá! Mai ta phải giao hàng cho khách, các người cứ nói chuyện mãi, làm sao ta vẽ?”
Chưởng quầy bị nàng ta làm giật mình, suýt đánh rơi cây trâm trong tay, lập tức quát: “Tam nương! Ngươi làm việc lâu năm trong tiệm, chẳng lẽ không biết quy củ sao?”
Tuyên Nguyệt Ninh thấy nàng ta như muốn nuốt sống người khác, vội nói: “Chưởng quầy, hay là chúng ta ra ngoài, đừng quấy rầy Tam nương vẽ.”
Nói rồi đứng dậy, mang khay theo. Nàng vừa rồi đã để ý cách Diêu Tam nương vẽ tranh, trong lòng cũng đã có nhận định riêng, không cần thiết ở lại chịu đựng ánh mắt lạnh lẽo.
Chưởng quầy dặn dò: “Nếu muốn vẽ thì vẽ cho tử tế, đừng để khách phàn nàn nữa!”
Ra gian ngoài, ông lại tiếp tục giảng giải. Thấy nàng nghe chăm chú, ông cũng vui vẻ, không kìm được mà nói hết mọi điều.
Ông càng nói càng trôi chảy, đến khi cầm chén trà lên uống, ông mới nhận ra mình đã nói quá nhiều: “Vừa rồi ta nói hơi nhiều, con có nhớ hết không? Nếu đã quên, để ta đi lấy giấy bút cho con ghi lại.”
Ánh mắt nàng lướt qua những món trang sức quý báu, dịu dàng đáp: “Chưởng quầy nói rất tỉ mỉ, Thất nương đã nhớ hết rồi.”
Chưởng quầy kinh ngạc, thử hỏi vài câu, thấy nàng trả lời lưu loát, liền mừng rỡ, ánh mắt từ thăm dò cẩn thận chuyển sang vừa lòng.
“Chưởng quầy, mỗi ngày mọi người đều bận rộn như vậy, hay là công việc lau chùi trang sức cứ giao cho con làm đi?”
Đã nghèo nhiều tháng nay, nàng thật sự không kìm được. Đây đâu phải là trang sức, đây đều là tiền cả! Dù không phải là của mình, nhưng được chạm vào cũng đã thấy vui rồi.
Được đồng ý, nàng cẩn thận lấy khăn mềm, lau nhẹ từng món đồ, chọn cây trâm vàng nặng nhất, chậm rãi lau chùi như thể đối đãi với người tình, vừa làm vừa khe khẽ ngân nga.
Khi cửa tiệm đóng cửa, nàng mang tâm trạng tốt trở về. Vì hôm nay mới đi làm nên chưa được lĩnh tiền công, ngày mai sẽ tính luôn tiền công hôm nay để nàng lĩnh một lần.
Hai đứa nhỏ đã hòa nhập với lũ trẻ hàng xóm, đang chơi đùa ngoài sân. Nàng đi thẳng đến thư phòng của Bùi Ngụ Hành, bên trong trống không, không biết người đã đi đâu.
Nàng ngồi xuống ghế, lấy ra bức vẽ chuẩn bị sẵn nhưng chưa dùng tới.
Từ ống tay áo, một cánh hoa đào nhẹ nhàng rơi xuống bức tranh, đúng lúc dừng lại trên chiếc hoa tai hình giọt nước. Từ trâm đến hoa tai, tạo thành một bộ trang sức mà nàng từng thích nhất trước kia.
Nàng kẹp cánh hoa lên, mỉm cười, khẽ thổi về phía cửa sổ, ánh mắt cong cong như vầng trăng khuyết.