Trọng Sinh Thành Bệnh Kiều Đầu Quả Tim Sủng
Chương 19: Mọi việc đã chuẩn bị xong
Trọng Sinh Thành Bệnh Kiều Đầu Quả Tim Sủng thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ôi chao, nàng ta thông minh đến vậy sao? Nàng ta khiến người khác yêu mến, thì ta cũng phải yêu mến nàng ta à? Nhớ ngày trước, ta cũng phải chuẩn bị rượu thịt, dâng tiền bạc làm lễ bái sư mới được học vẽ. Dựa vào đâu mà ta phải vô điều kiện dạy nàng ta chứ?”
Tại cửa hàng trang sức của Tiêu phu nhân, Diêu Tam nương hung dữ trợn mắt lườm Tuyên Nguyệt Ninh một cái, rồi giơ tay tức giận quát chủ tiệm: “Mau chóng bớt đơn hàng đi cho ta, nhiều thế này, ta phải vẽ đến bao giờ mới xong!”
Chủ tiệm xụ mặt: “Chính vì ngươi vẽ không xuể, nên ta mới bảo ngươi dạy Thất nương. Cũng là muốn giảm bớt gánh nặng cho ngươi. Ngươi không dạy nàng ấy, thì bao giờ nàng ấy mới có thể nhận đơn hàng? Những đơn hàng này vốn dĩ ta định giao cho nàng ấy vẽ.”
Diêu Tam nương giật lấy xấp đơn hàng từ tay chủ tiệm: “Nàng ta có nhận hay không thì liên quan gì đến ta? Một kẻ chưa biết vẽ mà ngươi dám giao đơn hàng cho, không sợ làm hỏng danh tiếng của cửa hàng à? Có giỏi thì ngươi đi báo với chủ nhân, bảo bà ấy đuổi ta đi đi.”
“Diêu Tam nương! Ngươi đừng tưởng mình biết vẽ mà muốn làm gì thì làm!”
“Ôi chao, chủ tiệm, ta nào dám chứ? Chẳng qua đơn hàng nhiều quá, ta hoảng nên mới lỡ lời vậy thôi. Mà nói thật, nàng ta có hai con mắt to kia để làm gì? Ta vẽ, nàng ta không biết tự học theo sao? Các đơn hàng tới, ta không nhận nữa, giao cho nàng ta, vậy là được chứ gì? À mà, đơn hàng hôm qua đã được thanh toán rồi đấy, đừng quên phần của ta nhé.”
Tuyên Nguyệt Ninh đứng im lặng một bên, hoàn toàn không để tâm đến việc Diêu Tam nương cố tình nói lời khó nghe hay tranh giành khách hàng với nàng. Theo quy định của cửa hàng, các đơn hàng đã nhận phải toàn tâm toàn ý mà vẽ, không được làm qua loa đại khái, vì nếu có chuyện gì xảy ra thì phải chịu trách nhiệm.
Ở Đại Lạc, người ta rất coi trọng mối quan hệ thầy trò, đặc biệt trong giới thợ thủ công. Một khi đã nhận sư phụ, đó là chuyện cả đời. Sư phụ truyền dạy nghề cho đệ tử, đệ tử phải chăm sóc sư phụ khi về già. Nếu ai vi phạm, còn có thể bị đưa đến công đường để quan phân xử.
Tuyên Nguyệt Ninh tự biết năng lực của bản thân, hiện tại nàng vẽ một bức đã hơn hẳn Diêu Tam nương, chỉ còn thiếu một cơ hội để khẳng định tài năng. Diêu Tam nương còn mơ tưởng bắt nàng làm lễ bái sư, đúng là không biết xấu hổ.
Nghĩ đến đây, nàng khẽ nhếch môi cười, nhìn chủ tiệm lấy sổ sách, khảy vài tiếng trên bàn tính, rồi đưa cho Diêu Tam nương 300 đồng tiền.
Chỉ một bản vẽ cây trâm vàng đơn giản, mà được chia đến 300 đồng tiền!
Cố gắng rời mắt khỏi số tiền ấy, nàng siết chặt túi tiền ngày càng mỏng đi trong tay, rồi lại nhìn sang cửa hàng đối diện chuyên bán trang sức ngọc thạch, lòng không ngừng nhẩm: “Cơ hội ơi là cơ hội, khi nào mới đến đây…”
“Thất nương, hôm nay ngươi cầm tiền công về đi, cũng không còn sớm nữa, về nhà sớm một chút đi.”
Tuyên Nguyệt Ninh ngẩng đầu, thấy ông ấy nhìn mình với vẻ đáng tiếc.
Nàng đến làm đã nhiều ngày, những gì cần học đều đã học, kiến thức về vàng bạc châu báu cũng nắm rõ, lại còn biết xem sổ sách nên giúp ông không ít việc. Ông ấy thực lòng cũng muốn giúp đỡ nàng một chút.
Hôm nay, Diêu Tam nương được tùy ý làm loạn, chỉ e là ông ấy cũng đã sớm báo cáo với Tiêu phu nhân về việc của Diêu Tam nương, nhưng lại không được bà ấy đứng ra bênh vực.
Tiêu phu nhân còn mong nàng và Diêu Tam nương xung đột lớn hơn nữa, làm sao có thể ra mặt giúp nàng? Nhận lấy 130 đồng tiền, nói lời cảm tạ, nàng xoay người rời khỏi cửa hàng.
Nhưng nói thật, lấy được tiền của Tiêu phu nhân, nàng vẫn rất vui. Phải biết rằng, một thợ xây nhà, mỗi ngày cũng chỉ kiếm được khoảng 100 đồng tiền.
Diêu Tam nương cũng chỉ nhận tiền công là 65 đồng tiền. Nhìn thì có vẻ nhiều đơn hàng, nhưng không phải ngày nào cũng được như vậy. Nửa tháng qua, số tiền nàng kiếm được đã vượt xa số tiền Diêu Tam nương vất vả vẽ tranh kiếm được, nếu không thì nàng ta đâu đến nỗi một đơn hàng cũng không chịu nhường cho nàng?
Tháng năm, thời tiết Việt Châu bắt đầu nóng lên, các cô nương trên đường đều mặc váy áo mỏng manh, khiến đàn ông đều ngước nhìn. Còn Tuyên Nguyệt Ninh thì mặc váy xanh đơn giản, lại thêm vóc dáng vẫn chưa trưởng thành, lẫn trong đám đông, chẳng ai để ý đến.
Đầu tiên, nàng đến tiệm quần áo lấy bộ áo Hồ đã đặt làm, sau đó đi mua một con gà mái già, nhờ người bán làm sạch sẽ, tính toán về nhà làm món ngon cho cả nhà.
Trên đường đi, thấy đám gà con lông vàng ríu rít, nàng dừng lại, nghĩ mua chúng có thể tạo thêm việc cho hai đứa nhỏ trong nhà, như vậy bọn nhỏ sẽ không nhàm chán, gà con nuôi lớn rồi còn có thể ăn, thật là tốt, một công đôi việc.
Nàng mua liền mười con gà con, còn cẩn thận hỏi người bán cách nuôi, mua một giỏ tre đặt chúng vào, rồi mang về nhà.
Gà con bị dọa rúc hết vào một góc, trên tay xách nhiều đồ vật, nàng cố sức dùng mu bàn tay vuốt ve bộ lông mượt của chúng. Cảm giác lạ lẫm khiến nàng giật nảy mình, rút tay lại, trên mặt nở một nụ cười ngây thơ chân thành.
Chưa đến nhà, nàng đã nghe tiếng đọc sách lanh lảnh vang lên trong sân.
Bùi Ngụ Hành đang dạy bọn trẻ đọc sách dưới gốc cây hòe. Ngoài hai đứa nhỏ nhà họ Bùi là Bùi Cảnh Chiêu và Bùi Cảnh Ký, còn có mấy đứa trẻ hàng xóm xung quanh đến xem.
Ban đầu, mẫu thân cố ý để bọn trẻ được chơi thỏa thích, vì mấy ngày gần đây liên tiếp gặp chuyện, bọn trẻ liên tục bị sợ hãi, bà sợ tâm lý bọn trẻ chịu ảnh hưởng, nên mới cố ý cho hai đứa nhỏ được giải tỏa.
Nhưng sau khi thấy hai đứa trẻ đã vui vẻ trở lại, nhất là Bùi Cảnh Chiêu – một nữ tử mà lại giống như “đại ca của đám trẻ con”, dẫn đầu lũ trẻ chạy khắp nơi, thì bà mới nghĩ nên bắt chúng học hành trở lại.
Có một lần chúng đòi ra suối bơi lội, bà không nhịn nổi nữa, lập tức đánh Bùi Cảnh Chiêu một trận, đến Tuyên Nguyệt Ninh cũng không dám cầu xin. Là một nữ tử, mà lại muốn bơi lội với một đám đàn ông, thật đúng là không biết sợ!
Từ hôm đó, mẫu thân bắt đầu ở nhà dạy chữ cho hai đứa trẻ. Bà từng đọc sách viết chữ khi còn là thiếu nữ, gả cho phụ thân của Bùi Ngụ Hành, được ông ấy tôn trọng, nên hai vợ chồng rất đẹp đôi hòa thuận, đủ sức dạy chữ cho hai đứa trẻ.
“Đại ca của đám trẻ con” bị nhốt trong nhà để học chữ, đám trẻ con thường chơi cùng bọn nhỏ đành bịn rịn đứng ở cửa nhà họ Bùi. Mẫu thân không đành lòng nhìn những ánh mắt ngây thơ ấy, liền gọi đám trẻ đó vào cùng học chung.
Chỉ là thêm vài đứa trẻ, dùng nhánh cây nhỏ viết chữ trên mặt đất thì có gì đâu mà tốn công?
Trong triều đại này, người lớn ra ngoài làm việc, ít ai rảnh rỗi dạy con, chỉ cần bọn chúng không bị bắt cóc là được. Cứ mặc cho bọn chúng chơi cả ngày, thường thì đi chơi cả ngày bọn chúng sẽ đem quần áo lấm lem bùn đất về nhà. Đến khi thấy con cái nhà mình sạch sẽ như lúc mới ra khỏi nhà, người lớn mới biết bọn trẻ đi học chữ ở nhà họ Bùi, liền vô cùng ngạc nhiên.
Bởi lẽ ở Đại Lạc, người biết chữ rất ít, đa phần mọi người đều không gánh vác nổi tiền đi học. Có thể biết vài chữ đã là may mắn lắm rồi, nói gì đến việc thi cử. Từ việc mua bút, mua mực, mua giấy, học ở thôn, huyện, châu cho đến “rút giải”, Hương Cống Sinh, tất cả đều tốn kém vô cùng. Vì vậy nếu không đủ ăn đủ mặc, thì việc đi học chỉ là gánh nặng mà thôi.
Con cái trong nhà đã được đi theo con nhà người ta học chữ, được chỗ tốt như vậy, bọn họ làm sao có thể không thể hiện điều gì.
Vì tương lai của con cái trong nhà, bọn họ đành mặt dày đến cửa chào hỏi. Đều là những người thật thà, mang theo đồ tốt nhất của nhà mình, ngượng chín cả mặt mà cũng không dám mở lời nhờ Tuyên phu nhân tiếp tục dạy dỗ.
Vẫn là Tuyên phu nhân không đành lòng nhìn, dạy mấy đứa trẻ biết chữ có gì khó khăn đâu. Cứ cho bọn trẻ ban ngày đến đây, Bùi Cảnh Chiêu và Bùi Cảnh Ký học cái gì thì dạy cho bọn chúng cái đó. Nhưng điều kiện gia đình bà cũng có hạn, giấy và bút mực thì tuyệt đối không thể cung cấp được, bảo bọn họ có lòng thì góp chút tiền là được.
Hàng xóm đương nhiên là cảm kích vô cùng, không mong con mình có tiền đồ lớn, chỉ cần biết chữ để sau này không bị lừa gạt là đủ rồi. Biết Đại lang nhà này muốn chuẩn bị cho kỳ thi cử, Tuyên phu nhân lại là một người góa bụa, một mình nuôi con đúng là không dễ dàng, có cái gì giúp đỡ được thì họ liền sẽ giúp.
Nước trong nhà luôn đầy, gạo mì mua được giá rẻ, có kẻ xấu đến quấy rối thì bị đánh đuổi ngay lập tức.
Thời buổi này, làm người góa bụa không dễ. Tuyên phu nhân là người hiền lành thật thà, vì vậy mà được tiếng tốt, được hàng xóm yêu quý, an toàn trong nhà cũng được đảm bảo.
Tuyên Nguyệt Ninh khi biết chuyện, đều hết sức ủng hộ bà. Nhờ đám trẻ ríu rít quanh quẩn mỗi ngày, mà bà đi đứng cũng trở nên nhanh nhẹn, thân thể đã hồi phục hoàn toàn sau trận bệnh nặng, người đầy sức sống, không còn than vãn vì thiếu tiền.
Sợ người ngoài xì xào bàn tán chuyện nữ nhân mà đi dạy chữ, Bùi Ngụ Hành bày ra khuôn mặt khó chịu, mỗi ngày dành nửa canh giờ để dạy học. Rõ ràng là người đang cần chuyên tâm ôn bài, nhưng lại không ngại bọn trẻ cười nói ồn ào, còn sẵn sàng hy sinh thời gian của mình. Tất cả đều là vì muốn tốt cho mẫu thân, nhưng lại tỏ vẻ như bị ép buộc.
Tuyên Nguyệt Ninh từng lo hắn bị làm phiền mà chậm trễ việc ôn bài, hỏi hắn. Ai ngờ Bùi Ngụ Hành chỉ liếc nàng rồi hừ lạnh, phất tay áo bỏ đi.
Lúc này nàng mới nhớ lại, hồi ở Trường An đã nghe nói hắn là một học giả xuất sắc. Nếu hắn còn thi không đỗ, thì đám tài tử khác chỉ có nước bó tay, vì bọn họ càng đừng hòng đỗ đạt.
Hơn nữa quan sát kỹ sẽ thấy, rõ ràng là hắn rất thích thú với việc dạy học này.
“Mẫu thân ơi, nữ nhi về rồi!”
Đám trẻ con trong sân cùng ngẩng đầu nhìn nàng, sau đó lại đồng loạt quay về phía Bùi Ngụ Hành, trong mắt đầy mong đợi. Vì mỗi lần nàng về cũng là lúc được tan học.
Tuyên phu nhân từ bếp đi ra, cười nhận lấy đồ trong tay nàng: “Hôm nay sao về sớm thế? Lại mua gà con nữa à?”
Từ “gà con” này thu hút ánh mắt bọn trẻ, Bùi Ngụ Hành đành cho chúng tan học.
Chỉ một lát, Tuyên phu nhân đã bị bọn trẻ vây quanh. Mười con gà con bị dọa đến run rẩy, cuối cùng Bùi Cảnh Chiêu chống nạnh quát chúng đi ra.
Sân lại yên tĩnh. Trong bếp mùi thịt gà hầm thơm lừng, năm người ngồi nhìn nhau, không ai biết phải xử lý gà con thế nào.
Biết chúng ăn gì rồi, nhưng nhốt ở đâu đây?
Tuyên phu nhân cười, chọc nhẹ vào trán Tuyên Nguyệt Ninh, bảo Bùi Cảnh Ký sang nhà hàng xóm nhờ bá bá đóng cho một cái chuồng gà.
Chuyện chỗ ở cho gà con đã xong, cả nhà quây quần ăn cơm. Tuyên phu nhân bảo hai đứa trẻ đi đưa cho hàng xóm một chén thịt gà, sau đó bắt đầu thói quen hỏi han mỗi ngày. Hỏi Tuyên Nguyệt Ninh hôm nay làm gì, Diêu Tam nương có châm chọc gì không, sợ nàng bị Tiêu phu nhân bắt nạt.
Bùi Ngụ Hành lặng lẽ ăn canh gà, liếc nhìn Tuyên Nguyệt Ninh, thầm nghĩ: Ai có thể bắt nạt được nàng ta chứ? Nhưng tai vẫn lắng nghe, không bỏ sót câu nào.
Đến khi cả nhà ăn xong, Tuyên Nguyệt Ninh lấy túi tiền ra, chia làm hai phần – một nửa đưa Tuyên phu nhân để chi tiêu, một nửa đẩy tới trước mặt Bùi Ngụ Hành, đôi mắt sáng rỡ nhìn hắn.