Trọng Sinh Thành Bệnh Kiều Đầu Quả Tim Sủng
Chương 42: Lấy lửa cứu lửa
Trọng Sinh Thành Bệnh Kiều Đầu Quả Tim Sủng thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dưới gầm giường chật hẹp, Bùi Ngụ Hành không ngại bẩn thỉu, ôm lấy Tuyên Nguyệt Ninh rồi nhanh chóng chui vào.
Lưng hắn dán chặt vào bức tường phía sau, một tay ôm chặt Tuyên Nguyệt Ninh vào lòng, tay kia tiện thể kiểm tra bên ngoài để đảm bảo tóc nàng không bị lộ ra.
Hắn hơi co chân lại, chỉ cần không cẩn thận là sẽ đè lên người Tuyên Nguyệt Ninh, tư thế có phần khó coi và bất tiện.
Không khí dưới gầm giường vô cùng ngột ngạt, bụi bặm mù mịt bao quanh hai người. Bùi Ngụ Hành nhẹ nhàng thở từng hơi, cố gắng tránh phát ra tiếng ho, rồi lục trong tay áo lấy ra một chiếc khăn tay.
Toàn thân Tuyên Nguyệt Ninh bị Bùi Ngụ Hành kéo xuống gầm giường, cơ thể chạm phải nền nhà lạnh buốt như băng khiến nàng giật mình run rẩy.
Nàng không biết mình có nên cảm thấy may mắn hay không – vì sức khỏe Bùi Ngụ Hành không tốt nên sau đó nàng đã kê thêm một chiếc giường nhỏ trong thư phòng, phía dưới vừa đủ chỗ cho hai người ẩn nấp.
Nàng nghiến răng nghiến lợi – trong Hành phường không thiếu người giàu có, sao kẻ trộm lại nhắm vào nhà bọn họ chứ!
Nhà bọn họ thật sự không có tiền!
Lúc này, nàng quay lưng ra ngoài, mặt hướng về phía Bùi Ngụ Hành, khẽ hỏi: “Bọn chúng tới rồi sao?”
Trong bóng tối, mọi giác quan đều trở nên nhạy bén hơn. Vừa dứt lời, nàng liền nghe tiếng chân người nhảy xuống trong viện, tiếng chân tiếp đất nghe nặng nề.
Đám gà trong sân bị đánh thức, chỉ ngơ ngác mở mắt kêu vài tiếng, rồi lại rúc cổ ngủ tiếp, coi như tránh được một kiếp.
Nhưng Đại Hoàng mà Bùi Cảnh Chiêu ôm về thì lại chẳng may mắn như thế. Nó vốn có trách nhiệm giữ nhà, vừa ngửi thấy mấy mùi lạ trong viện thì lập tức “gâu gâu” hai tiếng, kết quả liền bị xách cổ ném mạnh xuống đất.
“Ngao ô, ngao...”
Thấy nó còn thoi thóp, tên trộm liền giơ chân đá mạnh vào bụng nó. Lực đá quá mạnh, đá văng con chó nhỏ ba tháng tuổi về phía gốc cây hòe, khiến nó bị kéo lê trên đất, để lại một vệt máu dài.
Bốn chân co giật, thân thể và mặt mũi nó đều chảy đầy máu, dần dần không còn động tĩnh.
“Nhà này sao còn có chó! Ồ? Đây còn có một lu cá!”
“Nhỏ giọng thôi! Mau chóng hành động!”
Dưới gầm giường, Tuyên Nguyệt Ninh nắm chặt tay, run rẩy từng đợt. Tựa như chỉ cần nghe âm thanh vọng từ ngoài sân, nàng đã có thể hình dung mọi chuyện đang diễn ra. Theo bản năng, nàng túm lấy vạt áo trước ngực Bùi Ngụ Hành, hốc mắt đã đỏ hoe.
Cửa thư phòng khẽ mở, Bùi Ngụ Hành lấy khăn tay che kín mũi và miệng, một tay ấn đầu Tuyên Nguyệt Ninh xuống, cúi đầu nói khẽ bên tai nàng: “Thổi khói mê.”
Hơi thở lướt qua vành tai khiến nàng giật mình, gật đầu ra hiệu đã hiểu, chủ động áp mặt vào ngực hắn, tay kéo vạt áo che kín mũi miệng.
Có lẽ tên trộm ngoài cửa đang chờ khói mê phát huy tác dụng, mãi không nghe thấy tiếng động. Tuyên Nguyệt Ninh hơi thả lỏng người, suy nghĩ lại lan man như làn khói mỏng. Nàng rốt cuộc không còn là một tiểu cô nương mười ba tuổi thật sự nữa. Lúc này hai người ở gần đến mức quá thân mật, hơi thở hòa quyện, nàng có thể ngửi thấy rõ ràng mùi hương đặc trưng trên người Bùi Ngụ Hành.
Bùi Ngụ Hành khí huyết hư nhược, quanh năm người luôn lạnh lẽo, nàng có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo từ da hắn dù có lớp vải mỏng ngăn cách, lại thêm lo lắng hắn trốn dưới giường như thế này có thể sẽ phát bệnh.
Tay hắn đè lên gáy nàng, đầu ngón tay luồn vào tóc, dán sát da đầu khiến nàng không khỏi run rẩy, không kìm được mà lắc đầu. Kết quả mỗi lần nàng khẽ động, lập tức bị hắn ấn mạnh hơn. Sự giãy giụa yếu ớt của nàng trước mặt hắn chẳng đáng là gì.
Cắn chặt môi dưới, Tuyên Nguyệt Ninh lại lần nữa nhìn kỹ Bùi Ngụ Hành. Giờ mới phát hiện, thiếu niên Bùi tướng trong đầu nàng luôn là người cần nàng chăm sóc, thế mà nay hắn cũng đã sắp đến tuổi trưởng thành rồi.
Bùi Ngụ Hành không dám gỡ khăn tay ra, nghĩ là nàng đang sợ hãi, nên cúi đầu lại gần, cằm vô tình chạm lên gương mặt mềm mại của nàng, sững sờ trong chốc lát, rồi phản ứng lại, bắt chước dáng vẻ dỗ đệ muội của nàng, khẽ nói: “Ngoan, đừng nhúc nhích.”
Dù hắn lập tức rời mặt đi, nhưng cảm giác ấy vẫn khiến toàn thân hắn khó chịu. Nghĩ vậy hắn liền lấy khăn tay lau mãi đến khi da mặt rát mới dừng lại. Nhưng cảm giác kia vẫn cứ quanh quẩn trong lòng hắn, khiến đôi lông mày của hắn tự động nhíu lại.
Một tiếng “ngoan” ấy, khiến Tuyên Nguyệt Ninh giật nảy mình.
Hắn, hắn, hắn…
Kêu ai ngoan kia chứ!
Hiện giờ là ai đang nuôi gia đình, phải là nàng dỗ hắn mới đúng, phản rồi!
Tức giận đến mức nàng định há miệng cắn hắn một cái, nhưng rồi lại nghiến răng nuốt giận.
Thôi bỏ đi, nàng còn nhớ lời người ta nói: Bùi tướng là người rất thù dai.
“Cạch” một tiếng, cửa thư phòng bị đẩy ra, có tiếng bước chân vang lên, hai tên trộm bước vào.
“Mau tìm xem, có món gì đáng giá không.”
Hai người không dám nghĩ lung tung nữa, cả hơi thở cũng nín lại.
Nghe thấy bọn chúng lục lọi giá sách và án thư của Bùi Ngụ Hành, nhưng có vẻ không tìm được gì, bèn đi tới trước bàn Tuyên Nguyệt Ninh.
“Nghe nói tiểu nương tử nhà này là họa sĩ chính của Văn Nhai Các, ta xem đây là tranh chứ không phải chữ, hẳn là bán được kha khá tiền.” Tên này định nhét mấy bức tranh vào ngực, nhưng bị tên còn lại ngăn lại: “Vứt đi, thứ này vô dụng, gần đây nha môn đang truy lùng chúng ta rất gắt, đến cả trâm vàng còn khó tiêu thụ, thứ này càng bán không được, vẫn nên tìm bạc vụn thì hơn.”
Tuyên Nguyệt Ninh thở phào nhẹ nhõm. Nếu bị lấy mất bản vẽ, nàng lại phải tốn thêm thời gian để vẽ lại.
Ai ngờ nàng vừa thở phào, hai tên kia đã bước thẳng về phía giường.
Bùi Ngụ Hành lập tức ôm nàng sát hơn vào lòng. Chỉ cách một lớp giường mỏng, phía trên bọn họ là hai tên trộm, cả hai nhìn thấy giường trống liền hất cả chăn xuống đất, nhưng chẳng tìm thấy gì.
“Nhà ai có thư phòng mà chẳng để lại chút đồ có giá trị, sao nhà này chẳng có thứ gì vậy.”
“Kiểm tra dưới gầm giường coi.”
Tuyên Nguyệt Ninh lo lắng nắm chặt áo Bùi Ngụ Hành, nếu bị phát hiện, bọn họ cứ nhắm mắt lại, giả vờ đã bị thuốc mê làm ngủ say rồi. Nhưng ai lại đi ngủ dưới gầm giường.
Tim hai người cùng lúc đập thình thịch như trống hội. Tuyên Nguyệt Ninh bặm môi, đến áo của Bùi Ngụ Hành cũng sắp nắm không nổi. Lỡ như bị phát hiện, liệu hai người có bị diệt khẩu luôn không? Càng nghĩ càng sợ, lòng nàng càng rối bời. Bùi Ngụ Hành thấy một tên đã ngồi xổm xuống, chống tay xuống đất như muốn nhìn xuống.
Bùi Ngụ Hành nuốt khan, cố nín thở.
Đúng lúc đó, có người từ phòng bên gọi: “Đại ca! Tìm được một cái hộp tiền!”
Tên trộm chống tay xuống đất liền rút tay về, hai kẻ này liền quay sang phía người vừa gọi: “Đã bảo các ngươi nhỏ giọng thôi, làm gì mà la to thế.”
Bùi Ngụ Hành và Tuyên Nguyệt Ninh đồng thời thở phào nhẹ nhõm, tim vẫn đập thình thịch chưa kịp hồi phục, dường như do mới thoát chết trong gang tấc nên càng đập mạnh hơn.
Tuyên Nguyệt Ninh mồ hôi lạnh túa ra, tay chân mềm nhũn, được Bùi Ngụ Hành nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an. Mặt nàng đỏ bừng – nàng thế mà lại được Bùi Ngụ Hành dỗ dành!
Ba tên đứng ngoài cửa thư phòng nói chuyện: “Không hổ là họa sĩ chính của Văn Nhai Các, không ít tiền, bên trong còn có cả ngân phiếu, hơn cả hai nhà trước chúng ta trộm.”
Chúng mở hộp tiền, không tha một đồng nào, chia nhau cẩn thận. Không lâu sau, một tên thứ tư nữa đến, lấy ra những gì mình vừa tìm được, bọn họ lại lần nữa chia chiến lợi phẩm. Hắn vừa ôm phần mình vừa chửi: “Hai cái phòng bên kia, một đứa trẻ con đang ngủ, một bà thím trung niên cũng ngủ, mẹ kiếp chứ…”
“Ngươi chậm như rùa, còn tưởng ngươi giỏi lắm chứ, hóa ra chẳng làm được trò trống gì.”
“Cút cút cút! Lão tử dù rất háo sắc cũng chẳng thèm động vào!”
“Nói tới trẻ con, tiểu nương tử nhà này nhìn cũng khá lắm, ngươi không thử sao?”
“Khô quắt chẳng có da thịt gì, lão tử sợ cộm người.”
Bốn tên đồng loạt bật cười, miệng mồm bẩn thỉu, lời lẽ thô tục bắt đầu tuôn ra.
Trong bóng tối, tim Bùi Ngụ Hành nhói đau, nhưng hắn lại như không cảm thấy gì. Nhờ ánh trăng mà hắn nhìn rõ ràng bốn kẻ đó từ đầu đến chân, đến sợi tóc cũng không bỏ sót.
Thần sắc trên mặt hắn mờ mịt khó đoán, chỉ có đôi mắt là ánh lên vẻ sáng rõ.
Tuyên Nguyệt Ninh rất muốn nói với Bùi Ngụ Hành: tay hắn đặt trên tai nàng căn bản là vô dụng, những gì không nên nghe nàng đều nghe hết.
Tuy kiếp trước nàng từng gả chồng, nhưng Tiêu Tử Ngang lại thích nam nhân. Sau lần đầu tiên hành phòng cùng tiểu thiếp là hắn đã biết bản thân không thích nữ nhân, cưới nàng cũng chỉ là giao dịch. Hai người chưa từng động phòng.
Nàng cũng vui vẻ làm giao dịch với hắn, giờ nghe thấy mình bị bàn tán chê bai đủ kiểu về ngoại hình, đã vậy kẻ cười nhạo mình còn là một lũ lưu manh trộm cắp, thật vừa xấu hổ vừa tức điên, chỉ muốn cầm ngay lấy cây đao mà đâm cho bọn chúng một nhát!
Cái gì mà khô quắt! Nàng còn nhỏ à! Kinh nguyệt còn chưa đến cơ mà! Sau này nàng cũng sẽ là cô nương đầy đặn, có ngực có dáng đàng hoàng!
Ngoài thư phòng, tên cầm đầu hỏi: “Đều lục soát hết rồi phải không?”
“Trừ giường không dám động vào, còn lại đã tìm kỹ, không thấy tiền.”
“Đi, tới nhà tiếp theo.”
“Tiểu nương tử nhà này ta từng thấy rồi, đẹp như tiên giáng trần.”
“Được lắm, trộm xong tiền, lại để ngươi hưởng thụ!”
Tiếng trèo tường lại vang lên, lần này bọn chúng dừng lại ở viện nhà Thôi Lăng.
Giường?! Tuyên Nguyệt Ninh giật thót mình.
Nàng suýt chút nữa đã quên – nàng và Bùi Ngụ Hành không nằm trên giường. May mà lúc trước vì muốn nhanh chóng lên giường ngủ, nàng đã trải sẵn chăn đệm, còn giường của Bùi Ngụ Hành thì có Bùi Cảnh Ký nằm đó, bằng không đã bị lộ mất rồi.
Đợi xác nhận bọn chúng đều đã qua nhà Thôi Lăng, hai người mới dám chui ra khỏi gầm giường.
Không gian chật hẹp đến mức Tuyên Nguyệt Ninh không biết Bùi Ngụ Hành làm sao chui vào được. Lúc này muốn ra ngoài, chỉ có thể nàng đi trước. Không còn cách nào khác, nàng chống tay bò ra trước.
Định kéo Bùi Ngụ Hành theo, thì thấy hắn cũng đã ra ngoài rồi.
Cả hai đều mặt mũi lem luốc, bụi đất phủ đầy, nhưng Bùi Ngụ Hành vẫn thong dong, ung dung hơn nàng một bậc.
Sau khi đứng dậy, việc đầu tiên hắn làm là vuốt phẳng nếp nhăn trên xiêm y, liếc mắt nhìn xuống, thấy áo trước ngực bị nàng bóp nhàu nhĩ, lộ cả xương quai xanh trắng mịn bên trong.
Tuyên Nguyệt Ninh giật mình, tự nhắc mình đừng nhìn. Sau đó nàng cười gượng hai tiếng, nhón chân lên định giúp hắn chỉnh lại.
Hắn giơ tay phải lên, ống tay áo rộng chặn tay nàng, tay trái chỉnh sửa sơ qua, rồi nói: “Ra ngoài trước đã.”
Lúc này đúng là chẳng phải lúc so đo y phục có chỉnh tề hay không, hai người liền đi thẳng tới nhà chính xem Tuyên phu nhân và hai đứa nhỏ, xác nhận bọn họ bình an vô sự mới thở phào.
Tuyên Nguyệt Ninh pha một bát nước ấm vẩy nhẹ Tuyên phu nhân để bà tỉnh lại, còn Bùi Ngụ Hành đã bước ra sân, nhìn về phía Đại Hoàng đã chết, môi mím chặt.
Tuyên phu nhân tiện tay khoác thêm một chiếc áo, ôm Bùi Cảnh Chiêu còn đang mê ngủ vì ảnh hưởng của khói mê, đi vào phòng của Bùi Ngụ Hành, đặt đứa bé này nằm cạnh Bùi Cảnh Ký, rồi nói với Tuyên Nguyệt Ninh: “Các con cố gắng lo liệu chuyện bọn trộm đi, nương sẽ ở lại đây trông chừng hai đứa nhỏ.”
“Nương yên tâm, chúng con hiểu rõ.”
Nói xong liền rời khỏi gian phòng, nghe thấy tiếng Tuyên phu nhân đã chốt then cửa, nàng mới yên tâm tiến về phía chỗ Bùi Ngụ Hành ngoài sân.
Không nói đến kiếp trước, Thôi Lăng ở nhà bên cạnh từng có đại ân với Bùi Ngụ Hành. Cho dù là người xa lạ, đối mặt với bọn tặc tử định làm chuyện đồi bại với tiểu cô nương, bọn họ đều không thể khoanh tay đứng nhìn.
Dưới ánh trăng, Bùi Ngụ Hành cẩn thận nhẹ nhàng, cố gắng không phát ra tiếng động, gom hết củi khô trong sân lại một chỗ. Tuyên Nguyệt Ninh thì từ nhà bếp lấy dầu đến rưới lên trên.
Hai người liếc nhìn nhau, hắn kéo nàng lui về phía sau, giơ bó đuốc trong tay, đưa chính xác vào đống củi kia, lập tức bốc lên ánh lửa ngút trời.
Sau đó hắn lặng lẽ nhìn về phía Tuyên Nguyệt Ninh.
Tuyên Nguyệt Ninh hỏi: “Hử?”
Hắn chỉ vào đống lửa đang bốc cháy phía trước: “Hét.”
Khóe miệng Tuyên Nguyệt Ninh giật giật mấy cái, đành phải nhận việc này, hít sâu một hơi, rồi lớn tiếng hét lên:
“Cháy rồi!”