Chương 9: Cầm cố chiếc khóa vàng

Trọng Sinh Thành Bệnh Kiều Đầu Quả Tim Sủng

Chương 9: Cầm cố chiếc khóa vàng

Trọng Sinh Thành Bệnh Kiều Đầu Quả Tim Sủng thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bùi Ngụ Hành kéo các đệ muội đi theo lời mẫu thân. Khi đi ngang qua Tuyên Nguyệt Ninh, huynh ấy khẽ thì thầm: “Nếu mẫu thân có trách phạt, cứ nói là do ta làm.”
Khóe miệng Tuyên Nguyệt Ninh khẽ nhếch lên, nhưng khi cánh cửa phía sau vừa đóng lại, nụ cười cũng dần tắt ngấm.
Tuyên phu nhân mấy lần muốn thốt lên “Con…”, nhưng lời nghẹn lại ở cổ họng, không nói nên lời. Cuối cùng, bà chất vấn: “Con có biết chiếc khóa vàng này có ý nghĩa thế nào không? Sao con lại dám đem nó đi cầm cố? Con muốn chọc cô mẫu tức chết phải không?”
“Con biết chứ.” Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định: “Cô mẫu, Nguyệt Ninh biết rõ.”
“Biết? Con biết cái gì? Con biết từ khi nào?” Tuyên phu nhân lảo đảo, suýt chút nữa ngã quỵ.
Tuyên Nguyệt Ninh cắn răng, như dập tắt tia hy vọng cuối cùng trong mắt bà, đáp: “Con biết mình không phải là con ruột của dưỡng phụ dưỡng mẫu, cũng biết chiếc khóa vàng kia từ nhỏ đã đeo trên cổ con, là vật mà thân sinh phụ mẫu đã để lại cho con. Nguyệt Ninh… từ lâu đã biết chuyện này rồi.”
Giọng nàng càng lúc càng nhỏ, nước mắt đã lăn dài, ướt đẫm khuôn mặt tự lúc nào không hay.
Tuyên phu nhân loạng choạng tiến đến, ngồi xổm xuống ôm nàng vào lòng: “Biết rồi sao mà còn dám đem cầm cố nó? Cô mẫu biết phải ăn nói thế nào với dưỡng phụ dưỡng mẫu của con đây chứ? Sau này con phải làm sao bây giờ?”
Nàng ngồi thẳng lưng, kiên cường như cây trúc không bao giờ cong gập, mặc cho cô mẫu ôm hay chất vấn, bình thản nói: “Cô mẫu, nếu không cầm cố khóa vàng thì có lẽ phải vì mấy đồng bạc mà bán Bùi Cảnh Chiêu, Bùi Cảnh Ký cho bọn chủ nợ? Hay để Bùi Ngụ Hành mang theo thân thể ốm yếu cúi đầu làm thuê mướn viết chữ? Huynh ấy còn phải tham gia thi cử, minh oan cho phụ thân, lật lại bản án sai… Lúc đó, Nguyệt Ninh còn có thể làm gì? Khóa vàng chỉ là vật chết, còn người mới là sống. Chẳng lẽ để Nguyệt Ninh nhìn cô mẫu không tiền chữa bệnh, bệnh tình ngày càng nặng sao?”
Tuyên phu nhân nghe xong những lời nàng nói, biết nàng làm vậy là đúng, nhưng trong lòng vẫn không cam tâm. Bà đau lòng vì nàng đã hy sinh quá nhiều cho nhà họ Bùi, lại giận nàng dám tự ý đem cầm cố chiếc khóa vàng, không ngừng trách mắng.
Tuyên Nguyệt Ninh đưa tay định lau nước mắt. Nàng từng nói sẽ không vì nhà họ Trịnh mà rơi thêm một giọt lệ nào nữa. Nàng cương quyết nói: “Nếu con không hề biết chiếc khóa vàng này tồn tại thì con sẽ cùng mọi người vượt qua khó khăn, nhưng giờ đã biết thì đem nó đi cầm cố mà giải quyết được tình cảnh khó khăn trước mắt, thì nó hoàn toàn xứng đáng!”
“Đứa nhỏ này, đứa nhỏ này!” Tuyên phu nhân gần như hóa điên, vừa mắng vừa vung tay đánh nàng: “Con nói xem, con đem cầm cố khóa vàng rồi sau này làm sao tìm được thân sinh phụ mẫu, thì biết làm sao bây giờ?”
Tuyên Nguyệt Ninh mặc cho bà đánh, cả người run rẩy như một bông hoa nhỏ trong mưa gió. Nàng nhớ lại những ngày ở nhà họ Trịnh, vất vả lấy lòng phụ mẫu, huynh tỷ; nhớ lại khoảnh khắc mình qua đời ở Tiêu phủ; nhớ về những người được gọi là thân nhân của nàng… tất cả đều là người của Trịnh Diệc Tuyết. Nàng gào lên: “Vậy thì con không tìm!”
“Con nói linh tinh gì vậy! Thân sinh phụ mẫu của con chắc chắn là người thuộc gia đình quyền thế, con dĩ nhiên phải trở về với họ chứ, sao phải ở lại đây chịu khổ, sống những ngày tháng không biết tương lai ra sao thế này! Con còn dám cầm cố khóa vàng, ta phải đánh chết con!”
Từng cái đánh giáng xuống, mỗi cú đều là nỗi đau trong lòng Tuyên phu nhân.
Cô mẫu trách nàng, nhưng cũng thương nàng. Cô mẫu đang sợ nàng sẽ không bao giờ tìm lại được thân sinh phụ mẫu, sợ nàng bị người đời ức hiếp, mong nàng thoát khỏi hoàn cảnh khốn cùng hiện tại của Bùi gia. Tất cả… cũng chỉ vì muốn tốt cho nàng.
Chính vì hiểu được điều đó, Tuyên Nguyệt Ninh lại càng đau lòng. Vì sao nàng không phải là Trịnh Diệc Tuyết? Vì sao nàng không thể là người của Tuyên gia, mà chỉ là một đứa trẻ bị trao nhầm? Nàng muốn trong người mình chảy dòng máu giống cô mẫu.
Trịnh gia… dù chết cũng không muốn quay lại! “Con không về đâu! Họ đã bỏ rơi con, con tuyệt đối không quay về!”
Tuyên phu nhân thở hổn hển, sức lực cạn dần. Bà mới bệnh dậy, thân thể vốn yếu ớt, mấy cái đánh này khiến bà chẳng còn chút sức nào.
Cuối cùng chỉ còn vài cái vung tay yếu ớt giáng lên người nàng, rồi đẩy nàng ra: “Con bây giờ đi đến tiệm cầm đồ, ta đi vay tiền. Dù có phải trả giá gấp mười lần, cũng phải chuộc khóa vàng về cho bằng được!”
“Con không đi! Không chuộc lại được đâu! Cô mẫu hãy quên nó đi!” Nàng ngẩng đầu, mắt đỏ hoe, nhìn thẳng vào bà: “Cô mẫu cũng không cần con nữa sao?”
Tuyên phu nhân giận đến nghẹn lời: “Ta lúc nào nói không cần con chứ? Đừng có mà càn quấy nữa! Khóa vàng không chuộc lại được, ta đánh chết con luôn bây giờ!”
Bà giơ tay lên, nhưng chưa kịp đánh thì bỗng khựng lại.
“Mẫu thân.”
“Con… con gọi ta là gì?”
Tuyên Nguyệt Ninh lặp lại, cái tên mà nàng đã thầm gọi hàng nghìn lần trong lòng: “Mẫu thân.”
Ngọn lửa giận dữ trong lòng Tuyên phu nhân lập tức tắt ngấm. Một người đàn bà đã trải qua biết bao sóng gió, giờ phút này lại chẳng thể thốt nên lời nào. Tay bà được Tuyên Nguyệt Ninh ôm lấy, ánh mắt bà ngơ ngác.
Tuyên Nguyệt Ninh nhìn bà, hít hít mũi, nói: “Nguyệt Ninh năm tuổi đã mất cả dưỡng phụ lẫn dưỡng mẫu, sau đó là do mẫu thân nuôi nấng con khôn lớn. Trong lòng Nguyệt Ninh, mẫu thân từ lâu đã là người thân sinh ra con. Còn chiếc khóa vàng đó… đối với con chỉ là một món đồ trang sức có thể đổi lấy tiền mà thôi. Thân sinh phụ mẫu chưa từng gặp mặt, đối với con cũng chỉ như những người qua đường. Con là Tuyên Nguyệt Ninh, đời này chỉ mang họ Tuyên, không tìm họ, cũng không định trở về. Con chỉ muốn ở lại, ăn bám Bùi gia, cùng mọi người đồng cam cộng khổ.”
Nước mắt rơi như mưa, nàng run run hỏi nhỏ: “Mẫu thân… đừng đuổi Nguyệt Ninh đi… được không?”
Toàn thân bà run rẩy, vừa vui vừa đau, ôm chặt lấy đầu nàng vào lòng, càng ôm càng siết chặt đến nỗi cả người nàng đau nhức. Bà bỗng bật khóc lớn: “Con của ta… con của ta ơi!”
Tiếng khóc thê lương như trút hết những nỗi khổ đau không ai thấu của bà từ khi phu quân bị xử tử, gia tộc ruồng bỏ. Tiếng khóc như tiếng lòng bà vang vọng mãi không dứt.