Trọng Sinh Thập Niên 80: Người Mợ Ác Độc Không Muốn Làm Tốt Thí
Chương 131: Tranh Mua Vải
Trọng Sinh Thập Niên 80: Người Mợ Ác Độc Không Muốn Làm Tốt Thí thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Liễu Vân Sương không thèm ngoái lại, mải miết chọn vải như thể chẳng nghe thấy gì. Tay cô đang cầm một cuộn vải cứu tế – loại này giá rẻ nhưng hoa văn cũng không đến nỗi, trên nền vải là hình mẫu đơn kết hợp phượng hoàng, sắc màu rực rỡ, bắt mắt.
"Đồng chí, ba tấm này tôi lấy hết."
Cô chỉ tay vào ba tấm: một màu xanh non, một đỏ tươi, một hồng nhạt.
Chưa kịp dứt lời, phía sau đã vang lên giọng nói chua chát quen thuộc:
"Mày điếc à? Tri Vi nói chuyện với mày mà không nghe thấy hả?"
Bà cụ Hứa thấy cháu gái bị phớt lờ, máu dồn lên mặt, liền xông tới như muốn túm lấy tay Liễu Vân Sương. May mà Lý Nguyệt Lan nhanh chân bước vào, kịp thời ngăn lại.
"Bác gái, bác định làm gì vậy? Chuyện nhà mình đừng mang ra đường cho mất thể diện. Sau này Lam Xuân còn phải sống ở thị trấn này, bác nói vậy người ta sẽ nghĩ sao?"
Cô ta cố ý nói lớn, như muốn người đứng sau nghe rõ. Quả nhiên, Hứa Lam Xuân lập tức biến sắc, liếc nhanh Tần Ngọc Lương bên cạnh rồi vội vàng khoác lên vẻ yếu đuối, dịu dàng như tiểu thư khuê các.
"Mẹ ơi, đừng nói nữa... Dù bị bắt nạt một chút cũng không sao, hôm nay mình đang ở bên ngoài..."
Nói mà không biết ngượng. Bị bắt nạt vì không làm gì ư? Rõ ràng là tự gây sự, nhất quyết phải gây chuyện cho bằng được.
Bà cụ Hứa hừ một tiếng, ra vẻ độ lượng:
"Hôm nay là ngày chọn đồ cưới, tôi không muốn chấp nhặt với ai. Con gái tôi phải xuất giá thật rực rỡ! Cứ để đó, mẹ sẽ thay con đòi lại công bằng."
Vừa nói, bà ta vừa liếc Liễu Vân Sương đầy ẩn ý, rồi quay sang nhân viên bán hàng, ngạo nghễ chỉ tay:
"Đồng chí, mấy tấm vải may chăn này, tôi lấy hết!"
"À há, bà bị mù chắc? Rõ ràng tôi chọn trước rồi."
Liễu Vân Sương chẳng buồn tranh cãi. Nhưng người ta cứ thích gây sự.
"Chọn trước thì đã sao? Chưa trả tiền mà!"
Bà cụ vừa dứt lời, tay đã vươn ra định giật lấy cuộn vải.
"Này, hai người làm hỏng thì phải đền đó nhé!"
Nhân viên bán hàng vội can ngăn, mặt đầy lo lắng. Cô chỉ là người bán hàng, không muốn dính vào rắc rối. Hỏng đồ thì khổ lại đổ lên đầu mình.
"Bà muốn thì tôi nhường..."
Liễu Vân Sương nói nhẹ nhàng, khoé môi khẽ nhếch, rồi bất ngờ buông tay.
"Ối mẹ ơi!"
Bà cụ Hứa không kịp phản ứng, chao đảo ngã ngửa ra sau.
"Mẹ!"
"Bà ngoại!"
Hứa Lam Xuân và Hứa Tri Vi hét lên, lao tới đỡ bà dậy, mặt mày hoảng hốt.
"Chị cố ý đúng không? Liễu Vân Sương, chị quá đáng quá!"
Hứa Lam Xuân gần như gào lên.
"Chậc chậc... nghiến răng nghiến lợi thế kia? Được yên vài ngày đã quên mất cái bộ dạng ti tiện năm xưa rồi à? Tôi không thèm để ý tới cô, vậy mà cô lại liên tiếp khiêu khích tôi!"
Liễu Vân Sương gằn từng chữ, giọng lạnh tanh. Câu cuối cô cố ý nói lớn, khiến Hứa Lam Xuân run lên.
"Chị không đáng mặt trưởng bối! Tri Vi chào chị một tiếng, chị chẳng thèm đếm xỉa. Chị coi mình là ai chứ?"
Lời lẽ đó khiến Hứa Tri Vi trừng mắt nhìn Liễu Vân Sương, ánh mắt đầy căm hận, gương mặt bướng bỉnh như đang cố chịu đựng uất ức.
"Xin lỗi, tôi không phải người có đạo đức, đừng dùng đạo lý để dạy tôi."
Liễu Vân Sương lạnh lùng đáp, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt tái mét của Hứa Lam Xuân.
"Cung Tiêu Xã này không phải nhà các người mở. Các người đến được, tôi cũng đến được. Muốn đồ cưới à? Ba tấm vải kia, tôi nhường cho các người!"
Không muốn gây ồn ào giữa nơi đông người, cô dứt khoát buông tay, nhường luôn.
"Đồng chí, phiền lấy cho tôi hai tấm vải cứu tế khác."
"Vâng ạ..."
Nhân viên bán hàng quay đi tìm, nhưng vải chưa kịp trao tay đã bị người khác vội vàng giành lấy.
Nhìn kỹ mới thấy là Hứa Tri Vi. Con bé người nhỏ thó, đứng cạnh Liễu Vân Sương chưa tới vai, nhưng mặt mày nghênh nghang, chẳng sợ trời đất.
"Mợ ơi, mẹ cháu cưới chồng là chuyện vui, dù người lạ cũng nên nhường một chút. Tấm vải này cháu cũng thích. Mợ sẽ không tranh với cháu chứ?"
Hừ, lại muốn gây sự nữa hả? Giỏi lắm, nữ chính!
"Này cháu, đừng quá đáng! Người ta đã đòi hai lần mà đều bị các người giành mất!"
Nhân viên bán hàng cũng không chịu nổi, lên tiếng bênh vực.
"Cô à, chuyện này không liên quan đến cô. Cháu mua, cháu cũng phải trả tiền!"
"Ơ, con bé này nói gì vậy?!"
Người bán hàng trợn mắt. Thời nay làm ở Cung Tiêu Xã là oai rồi, bị một đứa trẻ ranh khiêu khích, chẳng khác nào bị tát vào mặt.
"Chị gái, đừng giận," – Liễu Vân Sương cười ôn hoà – "cô bé thích thì cứ để cô ta chọn trước. Tôi xem món khác cũng được. Nhiều đồ thế này, chẳng lẽ cô ta lấy hết nổi sao?"
Người bán hàng không thân không quen, thấy hai bên không đánh nhau thì cũng đành gật đầu cho xong chuyện.
Nhưng có điều, Liễu Vân Sương đã đánh giá thấp mức độ trơ trẽn của Hứa Tri Vi. Cứ món nào cô để ý, là con bé liền lao vào giành bằng được. Thậm chí cả mấy xấp vải bên cạnh cũng không tha, rõ ràng là cố tình gây sự.
Không khí căng như dây đàn. Hứa Tri Tình không chịu nổi nữa, bước lên, giọng the thé đầy tức giận:
"Hứa Tri Vi, cô quá đáng quá! Mua đồ cưới thì mua, cần gì phải giành sạch như vậy? Người mù cũng thấy cô đang cố tình gây sự!"
Bấy lâu nay, Hứa Tri Tình luôn là đứa yếu thế, thường xuyên bị Hứa Tri Vi bắt nạt. Giờ dám cãi lại, chẳng khác nào một cái tát vào mặt.
Hứa Tri Vi sầm mặt, nhưng khoé môi lại cong lên đầy mỉa mai:
"Sợ là chị sẽ thất vọng lắm. Củ nhân sâm em đào được hôm trước, bán tận một nghìn đồng. Đội trưởng giữ lời, chia cho em năm trăm. Hôm nay mẹ em thích gì, em cũng mua hết. Không như ai đó, phải đắn đo từng đồng từng xu."
"Đồ mặt dày..." – Hứa Tri Tình tức đến đỏ mặt, ánh mắt vừa phẫn nộ vừa tủi thân. Sao ông trời lại để một người như Hứa Tri Vi lại may mắn đến thế?