Trọng Sinh Thập Niên 80: Người Mợ Ác Độc Không Muốn Làm Tốt Thí
Chương 201: Cảnh cáo và trở về
Trọng Sinh Thập Niên 80: Người Mợ Ác Độc Không Muốn Làm Tốt Thí thuộc thể loại Linh Dị, chương 201 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tần Ngọc Lương, từ nãy đứng xem chuyện xảy ra, lúc này mới vội vàng lên tiếng, giọng lúng túng:
"Đồng chí à, có gì thì từ từ nói, đánh nhau chẳng hay ho gì… Mong anh buông tay ra."
Kiều Dịch Khất hừ lạnh, không buông ngay mà còn siết chặt tay thêm một chút, ánh mắt sắc như dao.
"Buông đi…" – Vân Sương khẽ nói, giọng nhẹ hơn hẳn mọi khi. Dù sao nếu sự việc tệ đi, khiến bà cụ Hứa khóc lóc ầm ĩ thì lại thêm rắc rối.
Nghe vậy, Kiều Dịch Khất mới buông tay. Hứa Lam Hà lập tức được người khác dìu sang bên, mặt mày tái mét.
Lúc này, Kiều Dịch Khất quay sang nhìn thẳng Tần Ngọc Lương, giọng lạnh như băng:
"Anh là Tần Ngọc Lương? Giáo viên trường tiểu học trung tâm thị trấn Thanh Dương? Cánh tay của hiệu trưởng Triệu nhà anh đã khỏi chưa?"
Nghe nhắc đến hiệu trưởng Triệu, Tần Ngọc Lương khựng lại, ánh mắt lập tức trở nên cảnh giác. Người này rõ ràng biết chuyện nội bộ nhà trường, không phải dạng tầm thường.
"Xin hỏi, anh có quan hệ gì với hiệu trưởng Triệu?"
Khóe miệng Kiều Dịch Khất khẽ nhếch, vẫn giữ vẻ lạnh lùng:
"Không cần hỏi. Muốn giữ ghế giáo viên thì dẫn mấy kẻ rảnh rỗi kia cút ngay cho khuất mắt. Nếu không, tôi sẽ để chính hiệu trưởng Triệu nói cho anh biết tôi là ai."
Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng lại khiến người nghe lạnh sống lưng.
Tần Ngọc Lương tái mặt, cúi đầu:
"Xin lỗi, đã quấy rầy. Lam Xuân, chúng ta đi thôi."
"Chưa nói xong mà!" – Cô ta vội níu tay anh ta.
"Muốn nói thì ở lại mà nói!" – Tần Ngọc Lương gạt tay cô ra, quay người bỏ đi, không ngoái lại lần nào.
Hứa Lam Xuân hoảng hốt chạy theo, Hứa Tri Vi cũng vội vã rút lui. Chỉ còn Hứa Lam Hà đứng chần chừ, định bước đi.
"Đứng lại!" – Tiếng Kiều Dịch Khất vang lên, dứt khoát và lạnh lùng.
"Hứa Lam Hà, nghe cho rõ. Từ nay trở đi, cấm cậu bước chân vào đây lần nào nữa. Nếu còn dám bén mảng, hậu quả tự chịu."
Từng chữ phát ra như gió đông buốt giá. Một tay anh đặt lên vai Hứa Lam Hà, khiến cả người hắn run lập cập.
Lúc này, Hứa Lam Hà mới thật sự sợ hãi. Người đàn ông trước mặt không phải dạng dễ đụng. Không chỉ có bản lĩnh, mà ánh mắt còn lạnh đến rợn người.
Rõ ràng đang cười, nhưng ánh mắt như lưỡi dao sắc lạnh lướt qua, khiến ai đứng trước cũng cảm thấy đau nhói.
"Đi thôi." – Vân Sương lạnh lùng nói.
"Ừm." – Kiều Dịch Khất gật đầu.
Hai người sánh vai bước vào trong, chẳng thèm để tâm đến Hứa Lam Hà vẫn đứng chết trân phía sau. Thấy không còn chỗ xen vào, anh ta đành lặng lẽ quay đi.
Lúc này, Hứa Tri Lễ nhìn Kiều Dịch Khất với ánh mắt sáng rực, đầy ngưỡng mộ:
"Chú Kiều, chú vừa oai quá! Chú có thể dạy cháu vài chiêu không? Cháu muốn sau này có thể bảo vệ mẹ."
Kiều Dịch Khất nhìn cậu bé một hồi, rồi bật cười gật đầu:
"Được chứ. Chú sẽ dạy cháu vài động tác cơ bản, ít ra cũng biết tự vệ."
Nghe vậy, Liễu Vân Sương nghiêng đầu sang, ánh mắt ánh lên chút tò mò:
"Vậy tôi có được học không?"
"Tất nhiên là được. Nếu cô muốn, tôi dạy." – Anh cười, lần đầu tiên dịu dàng đến vậy.
Đêm mùng Hai, tuyết đã ngớt rơi. Kiều Dịch Khất thu dọn đồ đạc, lặng lẽ rời đi mà không báo trước. Anh chẳng còn lý do gì để ở lại, mà nhà họ Hứa cũng đã bị cảnh cáo một phen nhớ đời.
Hứa Lam Xuân – vốn là "bảo bối" của nhà Hứa – giờ đây phải nương nhờ vào Tần Ngọc Lương. Mọi yên ổn hiện tại đều dựa vào địa vị của anh ta. Nếu công việc của Tần Ngọc Lương gặp rắc rối, e rằng Hứa Lam Xuân cũng chẳng dám ngông nghênh như trước.
Ở huyện thành, Khánh Tử và Hỉ Tử đã chờ sẵn từ sớm. Họ pha trà, dâng nước, rửa mặt lau tay cho anh như đón một vị đại nhân trở về.
"Lão đại, anh mà không về, bọn em chắc phải kéo nhau đi tìm anh mất!" – Hỉ Tử vừa rót trà vừa lải nhải.
"Tìm tôi làm gì? Tôi đã nói rồi, khi muốn về thì tự nhiên sẽ về." – Kiều Dịch Khất thản nhiên đáp, tay nâng chén, khẽ gạt nắp để hương trà bay lên.
Hỉ Tử không bỏ cuộc:
"Anh không có nhà, cô gái nhà họ Nam đến đây mấy lần, gây sự suốt Tết!"
Nghe vậy, Kiều Dịch Khất cau mày, ánh mắt lạnh lùng:
"Con bé đó dám mặt dày đến nữa à?"
"Cô ta đâu biết chuyện anh trai mình làm. Nhưng mà lão đại ơi, gái nhà họ Nam xinh thế, anh không động lòng sao?" – Hỉ Tử cười ngơ ngác.
Kiều Dịch Khất không trả lời, chỉ đặt mạnh chén trà xuống bàn, giọng bỗng nghiêm khắc:
"Tôi nuông chiều cậu quá rồi phải không?"
Hỉ Tử giật mình, nhưng vẫn cố cãi:
"Em cũng chỉ lo cho anh thôi! Chị Liễu kia làm sao xứng với anh được!"
Khánh Tử thấy tình hình căng, lập tức kéo Hỉ Tử ra ngoài.
"Đi! Ra ngoài hóng gió cho tỉnh táo!"
Ra đến cửa, Hỉ Tử vẫn không chịu thua:
"Anh làm gì vậy? Em đâu có nói sai!"
Khánh Tử quay lại, tát một cái rõ mạnh.
"Tôi làm gì à? Đánh cho cậu tỉnh! Lão đại có cần cậu dạy đời không?"
"Nhưng chị Liễu… chị ấy… chị ấy đâu xứng…"
"Xứng hay không là chuyện của người ta! Cậu có biết bao nhiêu năm rồi, lão đại mới để mắt đến một người phụ nữ không? Cậu cứ đứng đây mà ngăn cản, có phải cậu muốn anh ấy cô đơn cả đời không?"
Hỉ Tử ngây người, như bị gió lạnh tạt thẳng vào mặt.
"Em… em chỉ muốn anh ấy có một người vợ tốt…"
"Vợ tốt không phải thứ để cân đo đong đếm! Chị Liễu tuy nghèo, nhưng thẳng thắn, thật thà, biết làm việc, lại từng cứu mạng anh ấy. Thế chưa đủ sao?"
Khánh Tử vỗ vai cậu ta lần nữa, rồi quay người bước vào trong.
Vừa lúc Kiều Dịch Khất bước ra đến cửa, Khánh Tử vội hỏi:
"Lão đại, anh định đi đâu vậy?"
"Ra chợ, mua hai con thỏ." – Giọng anh trầm ổn.
"Thỏ?" – Khánh Tử sững người.
Đang yên đang lành, mua thỏ làm gì chứ…
"Em đi với anh!" – Nói xong, cậu vội khoác áo, nhanh chân đuổi theo.