Trọng Sinh Thập Niên 80: Người Mợ Ác Độc Không Muốn Làm Tốt Thí
Chương 7: Trở Về Nhà Cũ
Trọng Sinh Thập Niên 80: Người Mợ Ác Độc Không Muốn Làm Tốt Thí thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa Lam Xuân nghẹn lời. Miếng vải kia đúng là do cô ta lấy được bằng cái gọi là "khéo miệng", giờ bị vạch trần giữa sân, cũng không khỏi ngượng chín mặt.
Nhưng cô ta đâu phải dạng dễ khuất phục, liền cười nhạt, buông lời:
"Dù sao giờ chị cũng không còn là người nhà họ Hứa, mang đi cái gì cũng phải rõ ràng. Chị mà dám ăn chặn một món, đừng trách chúng tôi không nể mặt!"
Liễu Vân Sương khoanh tay, nhướng mày đáp lại:
"Được, vậy ta tính cho rõ ràng. Tôi ở đây mười mấy năm, ngày nào cũng ra đồng điểm công, đổi lương thực về nhà. Còn cô? Cả ngày ăn sung mặc sướng, có làm nổi một ngày công nào không? Nếu nói công bằng, mấy năm nay chính tôi nuôi sống cả nhà này. Chẳng lẽ các người không nên chia cho tôi vài chục cân lương thực?"
Nghe nhắc đến chia lương thực, bà cụ Hứa lập tức bốc hỏa, mặt mày nhăn nhó như bị giẫm trúng đuôi.
"Mày nói bậy! Mày làm được mấy đồng cắc, có đáng là bao mà đòi chia!"
Liễu Vân Sương không nể nang nữa, giọng cô vang lên, cắt ngang lời mụ:
"Bà cụ Hứa!"
Ánh mắt cô quét qua từng người, sắc lạnh như dao.
"Tôi nhắc bà một lần nữa: tôi giờ không còn là con dâu nhà họ Hứa. Bà mà còn chọc tôi điên lên, tôi không dám chắc mình sẽ làm gì đâu."
Giọng cô chậm lại, từng chữ phát ra như đinh đóng sâu vào vách, lạnh buốt:
"Và Hứa Lam Hà, con trai tôi vẫn còn ở trong nhà. Nếu nó có chuyện gì… tôi thề sẽ đốt sạch cái nhà này, không chừa một mảnh."
Mọi người im bặt. Cô không gào thét, nhưng mỗi lời nói đều khiến người ta lạnh sống lưng. Cô đưa hai con gái quay lưng bỏ đi, chưa kịp ra khỏi cửa thì đã bị một bàn tay túm lấy vạt áo.
Là Hứa Tri Vi.
Cô bé mười tuổi, mắt đỏ hoe, nhìn cô đầy lo lắng:
"Mẹ, mẹ dẫn chị cả với em đi rồi… còn con thì sao?"
Liễu Vân Sương cúi đầu, ánh mắt lặng đi một chút. Đúng là cô suýt quên mất. Đây chính là "nữ chính" của kiếp trước – đứa con gái không phải máu mủ ruột rà của cô.
Cô không trả lời ngay, chỉ nhẹ nhàng rút vạt áo ra khỏi tay Hứa Tri Vi, ánh mắt dừng lại trên gương mặt non nớt ấy một lúc, rồi khẽ nói:
"Cô biết mà, cô không phải con ruột của tôi. Đi theo mẹ ruột mình vẫn hơn là theo tôi."
Giọng cô dần lạnh sắc:
"Hứa Tri Vi, năm cô sáu tuổi, tôi bảo cô theo Tri Tình đi đào rau dại dưới chân núi. Tôi không phải hành hạ cô, mà là vì người sống trên đời, sớm muộn cũng phải biết tự lo cho mình. Cô không làm gì, nhưng vẫn được ăn no mặc ấm – vì có người nuôi cô."
Cô dừng lại một chút rồi tiếp:
"Tôi không biết mẹ ruột cô nói gì với cô. Nhưng một người chưa chồng đã có con, tuổi đã lớn mà vẫn bám víu nhà mẹ đẻ… vậy mà gọi là người đàng hoàng sao?"
Liễu Vân Sương ngẩng lên, ánh mắt thẳng tắp nhìn vào cô bé:
"Cô là đứa thông minh. Cái gì nên học, cái gì không nên, tôi tin cô tự biết phân biệt."
Bên cạnh, Hứa Lam Xuân như bị dẫm trúng tim đen, hét lên:
"Liễu Vân Sương! Cô còn biết xấu hổ không? Đã bị đuổi khỏi nhà rồi mà còn muốn chia rẽ tình cảm giữa tôi với con bé à?"
Liễu Vân Sương cười khẩy, giọng lạnh như gió thu:
"Ai mới là người không biết xấu hổ? Có con mà không chồng, ăn bám nhà mẹ đẻ – đó chẳng phải tự vạch mặt mình ra sao? Cô tưởng tôi không biết Hứa Tri Vi từ đâu mà có à?"
Cô bước tới một bước, từng lời nặng như tảng đá:
"Mười năm trước, cô dùng thủ đoạn gì, ai là nạn nhân, trong lòng cô rõ hơn ai hết. Không ai nói ra không có nghĩa là không ai biết. Nếu không phải vì cô, người đó đã không phải chịu kết cục như vậy."
Hứa Lam Xuân bỗng mặt tái như giấy, giọng run rẩy:
"Cô… cô vu khống…"
"Mười năm trước, trong một con ngõ nhỏ ở huyện Giải Phóng..."
"Liễu Vân Sương!"
Hứa Lam Xuân gào lên, cắt ngang như bị đâm trúng chỗ hiểm. Sợ hãi hiện rõ trên mặt, lúng túng không biết trốn đi đâu.
Liễu Vân Sương liếc xéo một cái, dứt khoát:
"Có gan làm thì đừng sợ bị lôi ra ánh sáng. Sợ thì biết điều, đừng có dây vào tôi."
Nói xong, cô quay người, dắt hai con gái bước đi, không ngoái lại. Bao uất ức, cay đắng, tủi nhục – cô gạt hết sang một bên, chỉ còn lại quyết tâm nuôi ba đứa con khôn lớn, thành người.
Việc trước mắt là ổn định chỗ ở. Những mối hận trong lòng, để sau này tính.
Căn nhà ở đội sản xuất Sao Đỏ – phía Đông – là nơi cô sinh ra và lớn lên, nhà mẹ đẻ của cô. Khi quay về, lòng cô không khỏi nghẹn ngào.
Liễu gia từng giàu có, từng có tiếng tăm một thời.
Nhưng rồi cũng bị gió táp mưa dội trong những năm tháng biến động.
Nhà cô vốn có mảnh đất tự lưu sau nhà, tiện trồng rau. Nhưng người trong thôn ai cũng trồng khoai lang, khoai tây, ít ai trồng rau.
Những đồ đạc cô để lại ở nhà mẹ đẻ trước đây đều bị bà cụ Hứa viện cớ lấy sạch. Còn cô, từ ngày lấy chồng, sống cơ cực, chẳng có một ngày yên ổn.
Cô đứng lặng giữa sân, ánh mắt trống rỗng, cho đến khi Hứa Tri Tình nhẹ kéo áo:
"Mẹ… mẹ sao vậy?"
Cô khẽ lắc đầu:
"Không sao, vào nhà thôi."
Nhà Liễu gia là một tiểu viện nông thôn bình thường: ba gian nhà chính, sân trước trồng khoai, sân sau cũng trồng khoai. Trong nhà chỉ còn một cái bàn vuông và bốn cái ghế gỗ cũ. Những thứ còn sót lại là nhờ cô thường xuyên về dọn dẹp, bằng không chắc chắn chẳng còn gì đến giờ.
Cha mẹ cô – người xưa từng dè dặt, lặng lẽ chắt chiu từng chút – cũng phải giấu giếm cẩn thận, phòng khi loạn thế, người người tranh giành.
Cha cô hồi còn sống, sợ người ngoài trộm rau, đã kỳ công xây bức tường đá bao quanh sân sau. Giờ nhìn lại, vừa đau lòng, vừa ấm áp.
Liễu Vân Sương là chị cả trong nhà. Hai em gái cô đều đi lấy chồng xa.
Giờ đây, ba mẹ con cô trở về căn nhà cũ – chẳng khác nào bắt đầu lại từ đầu.