Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Thế Giới Bỗng Khác Lạ
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong sân bóng rổ của công viên, đèn đêm chiếu sáng khắp bốn góc sân, một nhóm người nhiều lứa tuổi khác nhau đang chơi bóng bên trong.
Phía ngoài hàng rào lưới bao quanh có một vòng người đứng xem náo nhiệt, thỉnh thoảng lại khen ngợi mấy câu. Phản ứng nhiệt tình nhất là đám trẻ nhỏ đi giày patin, đôi giày trên chân chúng nhấp nháy ánh sáng. Chúng hưng phấn bám lên lưới hô hào, như đang nhảy disco tại chỗ.
Cùng với những tiếng hét chói tai, quả bóng rổ "bộp" một cái, gọn gàng chui vào rổ.
Người ghi bàn là một nam sinh cao lớn, hiện giờ vẫn giữ nguyên tư thế ngả người ra sau, nhẹ nhàng đáp xuống đất. Vạt áo thể thao bay lên, để lộ những đường cơ bụng săn chắc mờ ảo.
Trong những tiếng reo hò, trầm trồ khen ngợi sôi nổi, không biết từ phương hướng nào có một giọng nữ vang lên: "Anh đẹp trai ơi!" dẫn tới một tràng cười vang dội.
Nam sinh không quay đầu theo tiếng gọi, cũng chỉ cười cười theo mọi người, nét mặt và ánh mắt đều rất thản nhiên.
Chơi bóng nửa tiếng đồng hồ, Thẩm Ngôn mới rời sân, cầm chiếc khăn trên ghế dài lên lau mồ hôi trên mặt. Cậu uống một hơi hết hơn nửa chai nước mới làm cho cổ họng khô khốc của mình dễ chịu hơn, những muộn phiền đeo bám mấy ngày qua cũng gần như tan biến.
Thoải mái quá!
Hơn nửa tháng nay không ra ngoài chơi bóng, được chơi một trận như thế này, quả thực đã thỏa cơn ghiền.
Mặc kệ nó đi, có phải tận thế đâu, cứ sống như bình thường thôi.
Thẩm Ngôn bóp chai nước, nhìn người trên sân lại ghi thêm một bàn, cậu vỗ mạnh tay, lớn tiếng khen: "Đẹp!"
Trận bóng kết thúc, Thẩm Ngôn vẫy tay chào nhóm bạn, đeo balo lên một bên vai, quay trở về nhà.
Tám, chín giờ tối là thời điểm đông người qua lại, Thẩm Ngôn đã phải khom lưng, rón rén như một tên trộm hơn một tháng, chịu đủ mọi uất ức. Cuối cùng cậu cũng có thể ngẩng cao đầu, chẳng thèm để ai vào mắt.
May mắn trong bất hạnh, Thẩm Ngôn người cao, tầm nhìn cũng rộng hơn. Chỉ cần cậu cố ý ngẩng cằm lên như vậy, hiếm ai trên đường có thể nhìn thẳng vào mắt cậu.
Thỉnh thoảng "bộp" một cái, hai tầm mắt va chạm.
Thẩm Ngôn vẫn vững vàng, mặt không đổi sắc, dời ánh mắt đi.
Không nhìn thấy, không quan tâm, không suy nghĩ.
Chín chữ chân ngôn lướt qua trong đầu, Thẩm Ngôn âm thầm thở phào một hơi, tiếp tục vận dụng chiêu thức 'người lạ đi đường, không quen không biết'.
Khu nhà cậu ở cách công viên một con đường, sau khi chuẩn bị tâm lý vững vàng, Thẩm Ngôn bước chân càng lúc càng nhanh, càng lúc càng hăng hái, hai chân như mang theo gió lao vào trong tòa nhà chung cư, suýt chút nữa đã giẫm phải chú chó con do các chú bảo vệ dưới tầng nuôi.
Chú chó không sao nhưng vẫn hơi hoảng loạn, xoay vòng rồi trượt chân, "gâu gâu" sủa hai tiếng về phía Thẩm Ngôn.
"Ngại quá, dọa mày sợ rồi". Thẩm Ngôn ngồi xổm xuống bên, xin lỗi chú chó. Chú chó ta cũng không mang thù, Thẩm Ngôn vừa ngồi xổm xuống, nó liền lật đật chạy đến trước mặt cậu nịnh nọt.
Thẩm Ngôn xoa xoa cái đầu lông xù của nó, không chút gánh nặng tâm lý, khẽ giọng trêu đùa: "Jenny là ai? Bạn gái mày hả?"
Chú chó lông xù mở to đôi mắt tròn xoe, nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ vô số tội. Cái tên "Jenny" trên đầu nó cũng lắc lư theo, trông như sắp trượt xuống.
Danh nghĩa là được bảo vệ nuôi, nhưng thực chất nó là linh vật của cả tòa chung cư này. Không biết chú chó này thuộc giống lai nào, cơ thể nhỏ bé, lông vàng trên thân nối liền thành một mảng, tính tình trầm tĩnh, ít sủa, không có việc gì sẽ chui vào nằm sấp trong bóng tối chỗ hành lang, nửa ngày không sủa tiếng nào, rất ngoan ngoãn và đáng yêu. Đôi mắt to tròn long lanh của chú cún nhìn chằm chằm vào cậu, Thẩm Ngôn - một fan cuồng chó, là "đại ca" số một của chú cún, thường xuyên mang thịt khô, đồ ăn vặt đến cho nó.
"Hôm nay tao không mang theo đồ ăn", Thẩm Ngôn xoa bụng chú cún hai cái, "Ăn quá nhiều không tốt cho thân thể của mày".
Chú cún nằm sấp xuống dưới mặt đất, nhìn qua rất ngoan ngoãn nghe lời.
Sau khi xác định hành lang không có ai, Thẩm Ngôn tâm sự với chú cún năm phút, những chuyện nên kể và không nên kể đều tuôn ra hết. Sau khi tâm sự xong, cả người Thẩm Ngôn đều nhẹ nhõm, suy nghĩ trong lòng cũng thoáng đãng hơn rất nhiều. Cậu hài lòng tạm biệt chú cún, thầm nghĩ nhất định phải làm gì đó cho chú cún con đáng yêu và hiểu chuyện này.
"Con chó tên là Jenny?" Thẩm Thận cầm lon bia mát lạnh, nhíu mày, vẻ mặt đầy khó hiểu nhìn về phía em trai mình: "Sao thế? Bị chó cắn?"
"Không". Thẩm Ngôn tắm rửa xong xuôi, cả người thoải mái sảng khoái, làm như không nhìn thấy dòng chữ "Chiba Riko" trên đầu anh trai: "Giúp chút việc cho bạn thôi ạ".
"Giúp bạn?" Thẩm Thận uống một ngụm bia, trợn mắt hỏi: "Bạn em bị chó cắn?"
"Không có ai bị chó cắn cả. Anh cứ hỏi một tiếng trong nhóm chat cư dân là được".
Thẩm Thận gật gật đầu, bày tỏ đồng ý.
Thẩm Ngôn im lặng xoay người, rồi đột nhiên quay phắt đầu lại, nhìn dòng chữ trên đầu anh trai đang nhảy nhót như tàu lượn siêu tốc theo tư thế uống bia của anh ấy, quyết định ngoài chú chó ra, cậu cũng nên quan tâm đến anh trai mình một chút: "Anh".
"Hả?"
"Em nói với anh một chuyện".
"Nói đi".
Đợi đến khi anh trai chắc chắn đã nuốt xong ngụm bia trong miệng, Thẩm Ngôn mới chậm rãi nói.
"Chú ý sức khỏe, buổi tối xem ít phim thôi".
"... Cút!"
*
Cuối cùng Thẩm Ngôn vẫn phải chấp nhận sự thật.
Nếu năng lực phi thường đã xuất hiện thì đành phải chấp nhận mà sống thôi.
Cậu đã từng hỏi anh trai mình, hỏi xem trong nhà có tiền sử bệnh lạ nào không. Nhưng có lẽ do câu hỏi của cậu quá khó hiểu, anh trai tưởng cậu mắc bệnh nặng, vội vàng lay vai cậu, hỏi có phải cậu đi khám sức khỏe có vấn đề gì, chỉ số ung thư bất thường không.
Thẩm Ngôn: "Không phải. Em không nói đến bệnh tật thông thường, ý của em là..." Đã không nói thì thôi, đã nói phải nói cho rõ, Thẩm Ngôn cắn răng nói thẳng: "mấy thứ như siêu năng lực đột biến ấy ạ".
Thẩm Thận bị em trai hỏi đến ngớ người, nửa ngày chưa hoàn hồn.
Thẩm Ngôn thấy phản ứng của anh trai đã biết câu hỏi của mình là câu hỏi thừa thãi.
Cuộc đời cô độc tựa tuyết
(đẹp đẽ, chóng tan).
Cả nhà chỉ có một kẻ bất thường là cậu.
Khoảng thời gian ấy, Thẩm Ngôn như một kẻ khát tri thức, không ngừng đọc sách, vùi đầu vào vô số tiểu thuyết siêu năng lực trên Khởi Điểm.
Trong tiểu thuyết, những nhân vật chính thức tỉnh siêu năng lực của mình, người thì từ kẻ 'cá ướp muối' trở mình vả mặt mọi người, kẻ thì biến thành Long Ngạo Thiên lật bài với kẻ thù, khiến cho nhà nhà đều phải quỳ xuống hát bài ca Chinh phục.
Kết thúc của loại nhân vật chính này thường xuyên trở thành kẻ không ai địch nổi, xưng bá thiên hạ không phải là chuyện đùa, ghê gớm hơn thì còn một đấm làm nổ Trái Đất, biến thành chủ nhân vũ trụ, khống chế toàn bộ thời gian và không gian trong lòng bàn tay, cái gì mà Ngọc Hoàng Đại Đế, Jesus, Cthulhu, tất cả đều bị nhân vật chính treo lên đánh.
(*) 起点 – Qidian – Khởi Điểm: một trang web văn học lớn của Trung Quốc.
Cá ướp muối: người lười biếng.
Long Ngạo Thiên: kiểu nhân vật chính bàn tay vàng, suy nghĩ và hành động kỳ quặc nhưng làm gì cũng thuận buồm xuôi gió.
Chinh phục: Một ca khúc, nổi tiếng với câu điệp khúc: Cứ như thế em bị anh chinh phục.
Cuộc đời nhân vật chính trong tiểu thuyết vô cùng tốt đẹp, nhưng Thẩm Ngôn lại không cảm thấy chút ấm áp nào.
Có một cuốn tiểu thuyết nọ, ngay phần mở đầu đã giới thiệu, nhân vật chính thức tỉnh siêu năng lực, đáng tiếc, năng lực của anh ta lại là năng lực hệ trị liệu yếu ớt nhất.
Thẩm Ngôn vừa đọc đến đó liền nổi giận.
Cái này mà yếu sao? Đúng là 'trong phúc không biết phúc'!
Sau khi cẩn thận tham khảo vô số tiểu thuyết, Thẩm Ngôn đau đớn nhận ra rằng, siêu năng lực của cậu dù có muốn tìm tài liệu tham khảo cũng chẳng tìm ra chút manh mối nào.
Thực ra, ngay từ đầu, Thẩm Ngôn cũng không hiểu những cái tên xuất hiện trên đầu người khác mỗi khi cậu đối mặt với họ có ý nghĩa gì.
Chuyện phát hiện ra ý nghĩa của những cái tên còn phải nhờ vào anh trai cậu.
Chưa đến hai ngày anh ấy đã đổi một 'bà vợ', khả năng định hướng cực mạnh, cô nào cô nấy cũng đều là nữ chính nóng bỏng của tháng. Để làm rõ siêu năng lực của mình, Thẩm Ngôn còn lén lút chui vào phòng anh trai vào sáng sớm, gọi anh dậy. Kết quả, hai anh em vừa đối mặt nhau, cậu trơ mắt nhìn "bùm" một cái, trên đỉnh đầu anh trai hiện ra một cái tên Nhật Bản mới toanh.
Bỏ lại anh trai với vẻ mặt ngây ngốc, Thẩm Ngôn ra khỏi phòng ngủ, cảm thấy đời mình xem như đã xong.
Sau này cậu phải đối mặt với người khác như thế nào đây?!
Vừa đối mặt đã có thể nhìn thấy đối tượng YY hôm trước của họ, cậu sẽ trở thành loại người gì?
(YY: tự tưởng tượng ra, tự sướng)
Tại sao người khác thức tỉnh siêu năng lực thì trở thành bá chủ thế giới, còn cậu thức tỉnh siêu năng lực lại xấu hổ, nhục nhã đến thế này?
Cả một tháng trôi qua, Thẩm Ngôn gần như không bước chân ra khỏi cửa, nghẹn đến mức cả người trắng bệch ra.
Ngẫm lại, cậu không thể để chuyện xui xẻo này ảnh hưởng đến cả cuộc đời sau này của mình, nửa sau kỳ nghỉ hè, cuối cùng Thẩm Ngôn vẫn lấy hết dũng khí, bước chân ra khỏi nhà.
Với niềm tin rằng dù có nhục nhã nhưng cũng chưa đến nỗi mất hết tất cả --- ít ra thì người khác không hề biết cậu nhìn thấy được, Thẩm Ngôn cảm thấy giờ đây cậu đã có thể thản nhiên đối mặt.
Không nhìn thấy, không quan tâm, không suy nghĩ.
Cứ coi tất cả mọi thứ giống như bình thường, chưa từng có chuyện gì xảy ra, biết đâu một ngày nào đó cậu sẽ trở lại bình thường?
Thẩm Ngôn đội mũ, xuống tầng dưới chạy bộ buổi sáng. Lúc đi ngang qua hành lang, cậu dừng lại đút cho chú cún một miếng thịt khô.
"Mày cũng chung tình ghê nhỉ".
Thẩm Ngôn vuốt ve đầu cún, ngón tay xuyên qua dòng chữ "Jenny": "Anh của tao bảo trong tòa nhà này không có con chó nào tên là Jenny cả. Rốt cuộc mày gặp gỡ ở chỗ nào, sao cứ nhớ mãi không quên vậy?"
Chú chó không biết nói, Thẩm Ngôn cũng đành chịu. Sau khi xoa đầu chú chó thêm hai cái, cậu liền rời đi.
Tâm sự với chó không có vấn đề gì, nhưng đối mặt với người, nếu tránh được, Thẩm Ngôn sẽ tránh ánh mắt của họ, cậu thực sự không muốn tò mò chuyện riêng tư của người khác.
Anh trai mình thì không sao, người khác, nếu có thể không nhìn thì tốt nhất không nên nhìn.
Chạy vài vòng trong công viên, Thẩm Ngôn dần dần tìm lại được cảm giác cuộc sống trước đây của mình.
Thực ra nghĩ thông rồi thì thấy chuyện cũng chẳng đáng gì, cứ coi như không nhìn thấy thôi mà, thời gian trôi qua, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Một thời gian dài không vận động, xương cốt trên cơ thể cậu đã trở nên lười biếng cả rồi.
Tiếng nhạc mạnh mẽ vang lên trong tai, cậu càng chạy càng thoải mái, lồng ngực căng phồng, hít thở từng hơi không khí trong lành của công viên. Thẩm Ngôn ngẩng đầu lên, ánh mắt dần trở nên bình tĩnh.
"Jenny – đứng lại – stop".
Đằng trước có một cô gái gầy gò đang chạy theo một chú chó. Thẩm Ngôn chạy tới gần, nghe thấy cái tên quen thuộc liền quay đầu lại.
Cô gái đã kéo chặt sợi dây dắt chó lại, đầu kia sợi dây là một chú chó mặt đen, tai dựng, bộ lông đen nhánh bóng loáng như phát sáng. Hình như cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Ngôn, chú chó quay đầu lại, ánh mắt cảnh giác sắc bén, nhìn chằm chằm Thẩm Ngôn khiến đáy lòng cậu rung động.
Một con Berger vô cùng oai phong!
Nhìn chú chó to ngồi trên mặt đất cũng phải cao đến nửa mét, Thẩm Ngôn choáng váng cả mặt mày.
"Được rồi, Jenny, chúng ta về thôi".
Cô gái hơi ngại ngùng, cố kéo chú chó to đang có ý định đi về phía Thẩm Ngôn để ngửi.
Thẩm Ngôn ngẩn ngơ đứng tại chỗ, nhìn chú chó Berger đang dần đi xa, mất một lúc lâu mới tỉnh táo lại.
Có lẽ là trùng tên thôi.
Chú chó tên "Jenny" chưa chắc chỉ có mỗi con chó này.
Thẩm Ngôn trở về nhà. Vừa tới tầng một khu chung cư, chú chó con lông xù vẫn uể oải nãy giờ bỗng dưng nhiệt tình hẳn, "gâu gâu" gọi cậu, còn nhào tới chỗ cậu ngửi ngửi bắp chân, giống như có mùi hương nào đó mà nó ưa thích đã dính trên người cậu.
Mấy chữ "Jenny" trên đầu nó cũng theo đó mà nhảy tưng tưng, hai chân ngắn ngủn cố sức chạm vào đầu gối cậu.
Thẩm Ngôn: "..."
Mày giỏi.
Kẻ có ước mơ đều không tầm thường!
Thẩm Ngôn đành bày tỏ mình không thể giúp đỡ ước mơ của chú chó con, chỉ đành hứa hẹn ngày mai sẽ mang thêm thịt khô cho nó, rồi vội vàng bỏ chạy.
Chín giờ sáng, Thẩm Thận đã ra ngoài đi làm, Thẩm Ngôn trở về nhà tắm rửa. Sau đó cậu quay lại phòng mình, lấy điện thoại di động ra gọi một cuộc gọi xuyên lục địa.
Cuộc gọi kết nối, Thẩm Ngôn tiện tay đặt điện thoại lên bàn, vừa lau tóc vừa đi thẳng vào vấn đề: "Ngày mai lúc nào máy bay của mày hạ cánh?"
Người bên kia bật cười, tiếng cười mang theo chút chế nhạo.
"Ba giờ sáng, mày có đến đón được không?"
"Mẹ kiếp, muộn thế. Thôi quên đi, mày tự bắt xe về".
"Thế nào cũng được".
Hai người họ không phải kiểu quan hệ cần phải khách sáo với nhau, Thẩm Ngôn dừng động tác lau tóc, hỏi: "Thế nào? Đã tiêu hóa hết 'viên đạn bọc đường' của chủ nghĩa đế quốc chưa?"
"Viên đạn bọc đường?"
Giọng điệu Triệu Lâm Tô thản nhiên: "Đến để nhận áp bức bóc lột thì có, phải dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó".
Thẩm Ngôn vui vẻ cười hai tiếng: "Chính mày tự tranh giành suất sinh viên trao đổi, giờ còn trách ai nữa?"
Việc trao đổi sinh viên trong kỳ nghỉ hè, nhìn thì rực rỡ hào quang, thực ra ai nấy đều cạnh tranh nhau sứt đầu mẻ trán. Ngay từ đầu Thẩm Ngôn đã không muốn đi, chỉ muốn kỳ nghỉ hè của mình được thả lỏng một chút. Mấy năm trung học đã học đến muốn hụt hơi, cậu cho rằng lên đại học sẽ dễ dàng hơn một chút. Nào ngờ đâu lên đại học vẫn cạnh tranh y như cũ, hiếm lắm mới có dịp nghỉ hè, không chơi thêm vài trận bóng, mấy ván trò chơi, chẳng phải đã lãng phí cả tuổi thanh xuân sao?
Nhưng mà đáng tiếc thay, kỳ nghỉ hè này của cậu không hề dễ chịu chút nào.
Thẩm Ngôn thở dài.
Lúc này đến lượt Triệu Lâm Tô vui vẻ.
Tiếng cười giễu cợt của Triệu Lâm Tô không hợp với gương mặt hắn cho lắm, chỉ nghe thôi đã muốn đánh người.
"Nói luyên thuyên một hồi, mục đích của mày là muốn hỏi thăm xem tao đã gặp Đường Di chưa đúng không?"
Suýt chút nữa Thẩm Ngôn đã bị hắn làm cho cứng họng.
"Mày điên à, muốn nghe chuyện của Đường Di việc gì tao phải tìm mày chứ? Tao có Wechat của cô ấy mà".
"Vậy mày gửi tin nhắn cho cô ấy đi".
"Gửi tin nhắn làm gì? Chúc cô ấy đính hôn vui vẻ sao?"
Bên kia, Triệu Lâm Tô lại bật cười.
"Hóa ra mày cũng biết".
Thẩm Ngôn im lặng một hồi: "Cô ấy đăng bài công khai, sao tao lại không biết chứ?".
Cậu mạnh tay lau tóc thêm hai cái, trong lòng thầm hối hận.
Năm đó cậu không nên kể chuyện mình thích Đường Di cho cái thằng chó chết này nghe, tặng không cho nó một câu chuyện cười, cười suốt hai năm trời.
Đệt mợ, mày cứ chờ đấy, bây giờ ông đây có siêu năng lực rồi.
Sông có khúc, người có lúc, đừng khinh thường thiếu niên nghèo.
Triệu Lâm Tô, đừng để tao biết được người mày thích là ai.
Tao không cười chết mày mới lạ!