Chương 2: Người anh em tốt

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân

Chương 2: Người anh em tốt

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nếu muốn kể về tình bạn với Triệu Lâm Tô, phải quay ngược thời gian về năm Thẩm Ngôn học lớp ba.
Năm đó, Thẩm Ngôn đang học trong một lớp tiểu học toàn những học sinh xuất sắc toàn diện về đạo đức, trí tuệ, thể chất và thẩm mỹ. Cậu còn là lớp phó học tập đương nhiệm, còn lớp trưởng là một cô gái vô cùng đáng yêu, có quan hệ khá tốt với cậu.
Học kỳ hai năm lớp ba, một học sinh mới chuyển đến lớp cậu, chính là Triệu Lâm Tô.
Bố mẹ Triệu Lâm Tô đều là người trong giới trí thức, một người nghiên cứu địa chất, một người nghiên cứu thực vật. Họ thường xuyên đi khắp nơi, từ Bắc vào Nam, lên rừng xuống biển, lại còn thích mang con trai đi cùng, chẳng hề nghĩ đến chuyện cho con đi học.
Cuối cùng, ông bà trong nhà không chịu nổi, đành giành lại cháu trai từ tay hai vị phụ huynh 'không đáng tin cậy' này, đưa cháu vào trường học chính quy để học tiểu học một cách nghiêm túc.
Trước năm mười tuổi, Triệu Lâm Tô không đi học được mấy ngày, ngày nào cũng theo chân bố mẹ thực hành sinh tồn nơi hoang dã, sống giữa trời đất, bầu bạn cùng côn trùng, rắn, kiến. Cậu gần như đã trở thành một nửa người rừng, nên vào trường chưa lâu đã trở thành đối tượng được giáo viên đặc biệt chú ý.
Cô chủ nhiệm lớp cố ý sắp xếp cho Triệu Lâm Tô ngồi cùng bàn với lớp trưởng, muốn nhờ cô bé nhỏ nhắn, bình tĩnh này kèm cặp cậu bé 'người rừng' không biết kỷ luật.
Kết quả chưa được hai ngày, cô bé đã khóc lóc chạy đi tìm giáo viên, nhờ thầy đổi chỗ. Cô chủ nhiệm lớp nhẹ nhàng khuyên nhủ cô bé: "Gặp khó khăn thì không nên lùi bước. Thầy biết bạn Triệu Lâm Tô hơi mất kỷ luật, nhưng thân là lớp trưởng, em nên giúp đỡ bạn một chút, có phải không?"
Cô bé thút thít gật đầu: "Vâng ạ."
"Được rồi. Thế em kể cho thầy nghe, em đã gặp phải chuyện khó khăn gì thế?"
Cô bé khóc rất đáng thương: "Trong giờ học, bạn Triệu Lâm Tô nghịch giun dưới ngăn bàn, thầy ơi, em sợ lắm."
Cô chủ nhiệm lớp: "..."
Đừng nói nữa, thầy cũng sợ giun.
Lúc ấy trùng hợp thay, Thẩm Ngôn cũng đang được giáo viên Toán nhờ làm chút việc. Sau khi nghe xong, cậu lập tức dũng cảm xung phong: "Thưa thầy, em không sợ giun, em có thể ngồi cùng bàn với bạn Triệu Lâm Tô ạ."
Thế là trách nhiệm giáo dục, cảm hóa cậu bé 'người rừng' Triệu Lâm Tô rơi xuống đầu lớp phó Thẩm Ngôn.
Từ đó về sau, Thẩm Ngôn bước vào con đường tình bạn mười năm gắn bó từ tiểu học đến đại học với Triệu Lâm Tô. Giữa những năm tháng ấy, cả hai đã từng đánh nhau, cãi nhau, nhưng vẫn chưa hề chia tay mỗi người một hướng. Cái gì gọi là bạn tri kỷ? Đây chứ còn đâu nữa.
Sau khi phát hiện năng lực kỳ lạ của bản thân, suy nghĩ đầu tiên của Thẩm Ngôn đương nhiên là kể cho anh trai ruột Thẩm Thận nghe.
Nhưng anh trai cậu quá mơ mộng, Thẩm Ngôn nghĩ, nếu anh ấy biết chuyện này, bệnh ảo tưởng của anh ấy sẽ bùng phát, nói không chừng còn làm ra những chuyện kỳ quái nào đó.
Huống hồ anh cậu luôn tỏ ra là một người thành đạt, không gì là không làm được trong xã hội. Nếu anh ấy biết em trai ruột nhà mình đã sớm nhìn thấu bộ mặt ảo tưởng tự cho mình là trung tâm vũ trụ của anh, có khi anh ấy sẽ gào thét đòi treo cổ cũng nên.
Người thứ hai cậu có thể tâm sự, không ai khác chính là Triệu Lâm Tô.
Thẩm Ngôn hoàn toàn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt giễu cợt của Triệu Lâm Tô khi hắn phát hiện ra sự biến đổi kỳ lạ như vậy trên người cậu. Nói thật thì, nếu việc này rơi xuống đầu Triệu Lâm Tô, cậu cũng sẽ cười nhạo hắn.
Cười thì cười, chế giễu thì chế giễu, Triệu Lâm Tô vẫn thực sự là một người đáng tin cậy.
Trên thế giới này, ngoại trừ anh trai ruột, cậu nghĩ cũng chỉ có mình Triệu Lâm Tô sẽ tin tưởng chuyện kỳ lạ xảy ra trên cơ thể cậu. Nếu nói với người bình thường, có khi chưa nói hết câu đã bị khuyên đi khám bệnh viện.
Thẩm Ngôn chắc chắn rằng mình không bị bệnh.
Năng lực siêu nhiên kỳ lạ này có thể gọi là bệnh sao?
Sau khi tỉnh giấc, Thẩm Ngôn tìm điện thoại.
Màn hình điện thoại bị vô số thông báo tấn công, khiến cậu hoa cả mắt.
Thông báo Wechat có đến hơn mười tin nhắn, hơn mười cuộc gọi nhỡ, tất cả đều từ Triệu Lâm Tô, gửi đến vào khoảng ba giờ sáng.
Thẩm Ngôn tưởng hắn xuống máy bay gặp chuyện gì, lập tức tỉnh táo hẳn. Cậu mở điện thoại ra xem, nội dung mười tin nhắn y hệt nhau.
[Đến nơi rồi, dậy đi đón tao].
[Đến nơi rồi, dậy đi đón tao].
[Đến nơi rồi, dậy đi đón tao].
...
Một màn hình dày đặc tin nhắn vẫn chưa đủ, hắn còn gửi thêm năm sáu tin nhắn thoại, rồi chưa đã thèm lại gọi tới mười mấy cuộc điện thoại.
Thẩm Ngôn: "..."
Mẹ nó, nếu như không phải cậu có thói quen chuyển sang chế độ im lặng, không đổ chuông, không rung mỗi khi đi ngủ thì với kiểu gọi điện 'đòi mạng' thế này, có lẽ cậu chết rồi Triệu Lâm Tô cũng sẽ gọi cậu trồi ra khỏi mộ.
Thằng khốn nạn, đểu cáng, vô đạo đức.
Thẩm Ngôn lập tức trả đũa ngay lập tức.
[Thằng đần, dậy đi mà sủa!].
Gửi liền mười mấy tin nhắn, đương nhiên Triệu Lâm Tô không hề trả lời. Nửa đêm ba giờ hắn mới xuống khỏi máy bay, chắc lúc này còn đang ngủ say.
Thẩm Ngôn vốn định tới nhà Triệu Lâm Tô trả thù, nhưng ngẫm lại oan oan tương báo biết bao giờ mới dứt. Cậu còn trông cậy chia sẻ chút áp lực tâm lý với thằng bạn thân, thôi trước tiên cứ tha cho nó một lần vậy.
À, cậu có thể tóm được thóp của Triệu Lâm Tô cơ mà, chờ khi tóm được rồi, chẳng lẽ lại không trị được hắn sao?
*
Cả một kỳ nghỉ hè không được chơi bời, hai ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, Thẩm Ngôn quyết định vui chơi thỏa thích cho đến tận ngày cuối cùng.
Từ sân bóng rổ trở về nhà, Thẩm Ngôn vô tình lại bị 'cay mắt' thêm vài lần. Thế nhưng hiện giờ cậu càng lúc càng bình tĩnh, có nhìn thấy rồi cũng chỉ nghĩ trong đầu, không còn đến mức khiếp sợ, ngượng ngùng như lúc ban đầu nữa.
Ham muốn ăn uống và tình dục là bản năng của con người, ai cũng có nhu cầu và ảo tưởng, đây chẳng phải là chuyện bình thường hay sao.
Về đến nhà, Thẩm Thận tăng ca còn chưa về, Thẩm Ngôn tự hâm nóng phần cơm trưa còn lại, vừa ăn cơm vừa chơi điện thoại. Cậu lướt Wechat một lượt, sau đó mở khung chat riêng với Triệu Lâm Tô, gửi tin nhắn cho hắn.
[SY: Người đẹp ngủ quên ơi, đã quen múi giờ chưa vậy?]
(Thẩm Ngôn:
沈言
- Shěn yán)
Không lâu sau, Triệu Lâm Tô đã trả lời lại.
[Con trai: 1].
Mẹ nó, còn giả bộ lạnh lùng với tao à, Thẩm Ngôn cắn đũa, gửi tin nhắn đi.
[SY: Quen rồi còn không chịu báo cáo? Thằng con bất hiếu].
[Con trai: Có gì thì nói đi].
[SY: Ngày mai cho tao đi nhờ một đoạn].
[Con trai: Mấy giờ?]
[SY: 8 rưỡi đi. Tiết học bắt đầu lúc 9 giờ, đi đến trường vừa kịp].
[Con trai: 8 giờ].
[Con trai: Đi muộn sợ kẹt xe].
Thẩm Ngôn thầm nghĩ, đã tính toán hết rồi còn hỏi cậu làm gì. Thôi quên đi, dù sao cũng là cậu mở miệng đi nhờ xe, không thèm tranh cãi với hắn nữa. Không phải cậu không thể ngồi xe buýt hay tàu điện ngầm, mà bởi vì quá đông người, cậu sợ mình sẽ bị mù.
[SY: Ok, cảm ơn mày, sáng mai 8h gặp ở dưới cổng khu chung cư nhá].
[SY: Tao sẽ mang bữa sáng cho, mày muốn ăn gì?]
[Con trai: Thế nào cũng được].
[SY: Mày có ăn cứt không?]
[Con trai: Quân tử không tranh giành đồ tốt với người khác, tao không tranh với mày].
Thẩm Ngôn cầm điện thoại cãi nhau xem ai thích ăn cứt hơn suốt mười phút, màn hình trò chuyện toàn biểu tượng cục cứt. Bữa tối của Thẩm Ngôn sắp nguội ngắt, lúc này cậu mới giật mình nhớ ra mình đang ăn cơm, vội vàng kết thúc cuộc thảo luận về chuyện 'đớp cứt'.
Thẩm Ngôn vừa rửa bát vừa than thở, không hiểu sao cậu có thể duy trì tình bạn mười năm với Triệu Lâm Tô.
Nhớ ngày đó mới ngồi cùng bàn, hai đứa trẻ vô cùng ghét nhau.
Thẩm Ngôn chê Triệu Lâm Tô đi học nghịch giun, không tuân thủ kỷ luật, không làm bài tập, trợn mắt nói chuyện với người khác, không lễ phép, không ngoan ngoãn, vân vân và vân vân.
Triệu Lâm Tô thì sao, hắn chê Thẩm Ngôn nhiều chuyện hơn cả mẹ, quản đủ thứ.
Thẩm Ngôn là học sinh giỏi nhưng không phải kiểu mọt sách mặc kệ người ta muốn làm gì thì làm. Thầy chủ nhiệm giao cho cậu nhiệm vụ giúp đỡ Triệu Lâm Tô, cho dù Triệu Lâm Tô có không nghe lời cậu, cậu cũng phải kiên trì đấu sức với thằng nhóc 'người rừng' này.
Ngoại trừ thời gian lên lớp, hai người họ lúc nào cũng cãi nhau. Trong lớp, Thẩm Ngôn chăm chú nghe giảng bài, Triệu Lâm Tô chăm chú nghịch giun. Chỉ khi không có thời gian cãi cọ với người còn lại mới có được một khoảng thời gian hòa bình ngắn ngủi.
Hai cậu bé ngồi cùng bàn hơn một tháng, mối quan hệ cứ dậm chân tại chỗ, cho đến khi một bộ phim được phát sóng, nó đã thay đổi hoàn toàn mối quan hệ của hai người.
Hôm đó tan học, Triệu Lâm Tô lại tiếp tục tìm giun trong vườn hoa trường.
Thẩm Ngôn đi ngang qua.
Thật ra Triệu Lâm Tô đã phát hiện Thẩm Ngôn tới gần mình, nhưng hắn không định phản ứng gì với cậu. Thẩm Ngôn này mở miệng là đọc vanh vách quy tắc ứng xử của học sinh tiểu học, hắn nghe phát ngán, cho nên vẫn dùng vẻ mặt nhỏ nhắn lạnh lùng mọi khi chăm chú nhìn bồn hoa.
"Này."
Triệu Lâm Tô nghe thấy, cũng biết Thẩm Ngôn đang gọi mình, nhưng hắn không muốn để ý tới, còn cố ý moi bùn trong bồn hoa, chuẩn bị khiến Thẩm Ngôn ghê tởm.
Không ngờ Thẩm Ngôn không những không đi mà còn ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, cất tiếng hỏi một cách rành rọt: "Triệu Lâm Tô, Triệu Lâm Tô, cậu đang nuôi cổ trùng đấy hả?"
Triệu Lâm Tô không hiểu Thẩm Ngôn đang nói gì.
"Có phải cậu cũng giống Đinh Xuân Thu, bắt côn trùng để nuôi cổ trùng?"
(*) Đinh Xuân Thu: một nhân vật phim Thiên long bát bộ.
Triệu Lâm Tô nghiêng đầu, dùng vẻ mặt chế giễu được thừa hưởng từ cha mẹ ngay từ khi còn bé tí, hỏi: "Đinh Xuân Thu là ai?"
Một thế giới mới mở ra trước mặt Triệu Lâm Tô.
Thế giới ấy có tên gọi là TV.
Từ nhỏ Triệu Lâm Tô đã không được tiếp xúc với văn minh hiện đại, sau khi được ông bà đón đến thành Bắc cũng chưa từng được xem TV.
Ông bà một lòng mong muốn cháu trai mình trở lại con đường thiên tài như bố mẹ nó năm xưa, đừng nói đến TV, trong nhà đến cái radio cũng không có.
Thẩm Ngôn là bạn học "giúp đỡ" cho Triệu Lâm Tô mau chóng hòa nhập với lớp. Ông bà nghe được thông tin qua lời thầy chủ nhiệm nên ngay tối hôm đó đã đồng ý để Thẩm Ngôn dẫn Triệu Lâm Tô về nhà. Sau khi về đến nơi, Thẩm Ngôn kéo Triệu Lâm Tô xem phim hoạt hình. Công nghệ hiện đại đã chinh phục cậu nhóc Triệu Lâm Tô, mối quan hệ của họ cũng thay đổi, dần dà trở thành bạn bè.
Mãi đến khi Thiên Long Bát Bộ phát sóng lần thứ hai, Triệu Lâm Tô mới biết Đinh Xuân Thu là một nhân vật phản diện rất đáng thương, lúc này mới quay sang cãi nhau một trận với Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn nhớ lại thuở còn bé, chỉ vì một nhân vật trong phim mà hai cậu nhóc cãi nhau đến mức ba ngày không thèm nói chuyện, không khỏi vừa buồn cười vừa hoài niệm.
Không biết đối tượng 'YY' (tưởng tượng) của thằng nhóc này là ai?
Hay là hắn vốn chẳng có ảo tưởng về phương diện đó?
Cũng khó nói thật.
Thời kỳ học trung học phổ thông, các bạn học sinh nam người nào người nấy vô cùng tò mò về vấn đề tình dục. Không biết cậu nhóc nào tìm được một đĩa phim lậu, rồi truyền tay bạn học trong lớp cùng xem.
Thẩm Ngôn là một cậu học sinh ngoan ngoãn, nhưng vẫn có lòng tò mò. Sau khi giả bộ rụt rè từ chối vài lần với mấy 'nhân vật tiên phong' trong lớp kia, cuối cùng cậu cũng nhận lấy cái đĩa đó.
Khi ấy quan hệ của cậu và Triệu Lâm Tô đã vô cùng bền chặt, dựa theo nguyên tắc có gì hay phải chia sẻ, Thẩm Ngôn dẫn theo Triệu Lâm Tô trở về nhà mình. Anh trai cậu phải tăng ca ở công ty, hai cậu trai vừa lúc có thể cùng nhau xem phim.
Đây là lần đầu tiên cánh cửa thế giới 'người lớn' khác biệt mở ra trước mặt Thẩm Ngôn, cậu xem mà mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch, máu mũi như sắp tuôn trào.
Nhưng Triệu Lâm Tô ở bên vẻ mặt chẳng chút hứng thú, chỉ thiếu điều viết to chữ 'vô vị' lên mặt. Sau khi xem được một nửa thì lôi tập đề trong cặp ra làm bài.
Ngọn lửa nhỏ vừa bùng lên trong cơ thể Thẩm Ngôn đã nguội lạnh ngay lập tức.
Dù sao từ đó trở đi, Thẩm Ngôn không bao giờ nói chuyện đến chủ đề ấy với Triệu Lâm Tô nữa.
Sau khi lên đại học, Thẩm Ngôn thích chị khóa trên – Đường Di. Lúc đầu cậu định theo đuổi chị ấy, thư tình cũng viết xong xuôi, nào ngờ vừa xuống dưới khu ký túc xá đã bắt gặp Đường Di đang hôn tạm biệt người yêu. Chưa ra trận đã 'chết yểu', đến tận bây giờ Triệu Lâm Tô vẫn còn cười nhạo cậu.
Trái lại, Thẩm Ngôn chưa từng thấy Triệu Lâm Tô có ý với bất cứ ai.
Nằm ở trên giường, lòng Thẩm Ngôn tràn ngập tò mò.
Ngày mai Triệu Lâm Tô tới đón cậu, liệu trên đầu hắn có tên của ai đó không? Biết đâu hắn giống với ông anh trai thích ru rú trong nhà mơ mộng về 'em gái 2D' của cậu, cho nên mới không ưa nổi các cô gái ngoài đời? Khi còn bé, Triệu Lâm Tô thích xem anime shoujo (phim hoạt hình dành cho nữ), đúng rồi, anh trai cậu cũng chỉ thích mua đĩa anime thiếu nữ.
Đến lúc đó lỡ trên đầu Triệu Lâm Tô xuất hiện cái tên kỳ quặc nào đó, hê hê, chờ khi trêu chọc, khiêu khích đủ rồi, cậu mới 'lật bài ngửa' với hắn.
Trước khi đi ngủ miên man suy nghĩ, giấc mơ cũng lộn xộn. Cả đêm Thẩm Ngôn mơ những giấc mơ lộn xộn, tỉnh dậy không nhớ được gì nhiều. Cậu ngáp vài cái liên tục rồi mới vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Gặp anh trai, thấy trên đỉnh đầu anh sạch sẽ, Thẩm Ngôn không khỏi cảm thấy vui mừng. Anh trai cậu cũng biết tiếp thu ý kiến ra phết.
"Ồ dậy sớm thế, hôm nay đi học à?" Thẩm Thận cũng vui vẻ chào hỏi.
Thẩm Ngôn gật gật đầu, vỗ vai Thẩm Thận: "Anh."
Thẩm Thận nhìn sắc mặt và thái độ của cậu, nhớ tới cuộc đối thoại 'hạn chế độ tuổi' của hai anh em hôm trước, không khỏi cảnh giác hơn: "Gì?"
Hai ngày nay anh không hề xem phim.
Cũng không biết tại sao thằng nhóc này biết được, có phải nó vụng trộm nghe lén ở góc tường của anh không?
Có khi nào nửa đêm nó chui vào phòng...
Thẩm Ngôn chăm chú nhìn hai mắt của Thẩm Thận, nói với giọng điệu sâu xa: "Anh đi làm mệt mỏi, lúc nên thư giãn thì cũng nên thư giãn một chút."
"..."
"... Cút!"
Thẩm Ngôn cầm theo hai phần bánh sandwich trứng và sữa, rồi cút đi. Đến dưới tầng rồi mới nhắn tin cho Triệu Lâm Tô.
[SY: Tao xuống rồi, mày tới chưa?]
[Con trai: 1].
Một cái đầu mày ấy! Thẩm Ngôn lắc đầu, cất điện thoại, tăng tốc bước chân.
Cậu có công giáo dục, cảm hóa Triệu Lâm Tô. Triệu Lâm Tô không biết nói tiếng người, trách nhiệm này cậu cũng phải gánh một phần, cậu không thèm so đo với đứa 'con bất hiếu' ấy nữa.
Vừa ra khỏi khu chung cư, Thẩm Ngôn đã thấy chiếc SUV màu đen của Triệu Lâm Tô đang dừng ở ven đường cách khu nhà cậu không xa. Triệu Lâm Tô đang cúi đầu tựa vào cửa xe nghịch điện thoại.
Thằng bạn này cao ráo, chân dài, đang mặc chiếc quần bò màu xanh nhạt giản dị, hai chân vắt chéo đặt trên đá lát tối màu ven đường, dáng vẻ vô cùng thu hút. Mặc dù hắn đang cúi đầu nên không nhìn rõ ngũ quan, nhưng vẫn thu hút không ít ánh mắt người đi đường.
Thẩm Ngôn thầm mắng 'đồ lẳng lơ', sau đó cất tiếng gọi: "Triệu Lâm Tô."
Ba giây tiếp theo, cảnh tượng trước mắt Thẩm Ngôn hiện ra y hệt một thước phim quay chậm.
Giây đầu tiên, Triệu Lâm Tô ngẩng đầu lên.
Hơn hai tháng không gặp, Triệu Lâm Tô không sang Mỹ thì cũng ở bên Hàn. Gương mặt vẫn là gương mặt Thẩm Ngôn quen thuộc, đẹp trai nhưng thiếu đòn, mắt phượng hơi xếch, đường nét khuôn mặt như tạc.
Giây thứ hai, ánh mắt hai người chạm nhau, những nét chữ màu đen bắt đầu xuất hiện.
Giây thứ ba trong mắt Thẩm Ngôn đặc biệt dài.
Dòng chữ màu đen từ dưới bốc lên, nhanh chóng ngưng tụ thành hai chữ viết không quá nhiều nét, cực kỳ đơn giản.
[Thẩm Ngôn].
Chữ được phóng to, tô đậm thêm, đậm đến độ như sắp nhỏ mực xuống... Trên đỉnh đầu, trên mái tóc ngắn của Triệu Lâm Tô, hai chữ ấy đón gió phấp phới bay bay, thu hút sự chú ý.
Thẩm Ngôn: "...?"