Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 10: Bong gân
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Triệu Lâm Tô lái xe đưa Thẩm Ngôn tới bệnh viện.
Ban đầu Thẩm Ngôn dự định tới phòng y tế sơ cứu qua loa nhưng Triệu Lâm Tô gạt đi lời cậu: "Phòng y tế chỉ chữa cảm cúm thông thường thôi, vết thương của mày bây giờ, chắc họ chỉ khuyên được một câu thôi".
Thẩm Ngôn hỏi: "Nghỉ ngơi nhiều hơn?"
Triệu Lâm Tô liếc cậu một cái lạnh lùng: "Mời đến bệnh viện đấy".
Chơi bóng rổ mà, phải chơi hết mình, ai mà chẳng bị thương đôi lần? Thẩm Ngôn cảm thấy Triệu Lâm Tô làm quá mọi chuyện nhưng chân cậu đau quá, hiện giờ khi cậu nằm ngửa trên ghế sau, mắt cá chân vẫn nhói như kim châm.
May thay Triệu Lâm Tô lái xe rất vững, không hề xóc nảy.
Thẩm Ngôn ôm đầu gối chân trái, hỏi: "Sao mày biết tao bị thương?"
Ban nãy trên sân cậu đã nhịn đau, diễn rất đạt, chắc chắn không để lộ một chút sơ hở nào.
"Tao đâu có biết". Triệu Lâm Tô bình thản đáp: "Tao định ra xin chữ ký mày thôi chứ".
"..."
Thẩm Ngôn biết Triệu Lâm Tô đang châm chọc mình nhưng hiện giờ cậu đau quá, đầu óc không thể phản ứng nhanh để đáp trả, thế là cậu đành thành thật nói với hắn: "May mà có mày".
Triệu Lâm Tô khẽ mím môi, không đáp lời nào.
Đến cửa bệnh viện, hai người họ lại tranh cãi. Thẩm Ngôn khăng khăng đòi tự nhảy lên tám bậc cầu thang, Triệu Lâm Tô thì cười khẩy bảo cậu lại định diễn trò xiếc khỉ.
"Cho mày hai lựa chọn". Triệu Lâm Tô giơ hai ngón tay: "Một, tao bế mày. Hai, chờ ở đây, tao đi mượn xe lăn".
Thẩm Ngôn: "Xe lăn? Không cần đâu..."
Triệu Lâm Tô lập tức đưa tay ra định bế cậu, Thẩm Ngôn sợ hãi bám vào lan can nhảy tránh sang một bên: "Đừng, tao chờ, tao chờ..."
Đời này cậu chưa từng được người nào bế công chúa, một lần là đủ rồi, dù sao lúc nãy ở trường cũng không ai nhìn thấy, nếu bây giờ để Triệu Lâm Tô bế vào bệnh viện trước mặt bao nhiêu người, Thẩm Ngôn sẽ đập đầu tự tử.
Một mình chờ dưới bóng cây bên ngoài, Thẩm Ngôn ôm thắt lưng. Cậu không ngờ Triệu Lâm Tô lại khỏe mạnh đến vậy, một hơi bế cậu từ tầng hai xuống, mặt không đỏ, hơi thở không loạn.
Cậu còn tưởng tên đó là kẻ yếu ớt cơ đấy.
Bàn tay Thẩm Ngôn vẫn đặt ở thắt lưng, trong đầu vô thức nhớ lại hình ảnh ban nãy Triệu Lâm Tô bế mình xuống tầng.
... được rồi, nhục nhã chết mất thôi!
May mà không ai nhìn thấy.
Mồ hôi trên đầu Thẩm Ngôn đã rịn ra.
Từ sau khi phát hiện Triệu Lâm Tô luôn ảo tưởng về mình, cậu bắt đầu nhạy cảm hơn với những tiếp xúc với hắn.
Chỉ cần chạm một chút thôi.
Nhưng Triệu Lâm Tô vẫn tỏ ra bình thường như không có gì.
Ban nãy bế cậu xuống tầng, một tay hắn đỡ ngang eo cậu, một tay nâng đầu gối cậu, lòng bàn tay hoàn toàn không chạm vào cậu.
Cho dù cậu là con gái thì Triệu Lâm Tô cũng đã đủ lịch sự.
Cho nên tên đó biết cách phân biệt rạch ròi giữa hiện thực và ảo tưởng rất rõ ràng.
Về phần tại sao Triệu Lâm Tô lại ảo tưởng về cậu, Thẩm Ngôn nghĩ mãi không ra. Có lẽ chờ khi cậu tìm hiểu được lý do Chu Ninh Ba ảo tưởng Lương Khách Thanh thì chắc cậu cũng sẽ hiểu Triệu Lâm Tô đang nghĩ gì.
Nói đến Tào Tháo, Tào Tháo liền tới. Chu Ninh Ba gọi điện thoại cho cậu.
"Tao... tao về rồi". Thẩm Ngôn trả lời, cẩn thận áp điện thoại vào sát tai, không để tiếng ồn bệnh viện lọt vào cuộc gọi: "Nhà có chút chuyện".
Chu Ninh Ba: "Thế à? Bên này mọi người đều đang tìm mày".
"Tìm tao làm gì?"
"Hứa Tuấn Hạo bảo bạn gái nó muốn có ảnh của mày, câu lạc bộ Truyền thông dùng để đăng tin".
Thẩm Ngôn thẳng thắn từ chối: "Thôi đừng".
"Nó bảo thôi đừng".
Chu Ninh Ba ở bên kia nhắc lại lời, Thẩm Ngôn hỏi: "Hứa Tuấn Hạo đang ở bên cạnh mày?"
"Ừ, bạn gái nó cũng ở đây".
Thẩm Ngôn nghĩ, con gái người ta đang ở ngay bên cạnh chờ đợi, mình từ chối thẳng thừng quá cũng không hay. Cậu đổi lời: "Cô ấy thích ảnh chụp như thế nào? Lúc nào cần? Tao về đến nhà rồi, hôm nay không đến trường được nữa".
"Cô ấy nói tốt nhất là có ảnh chụp chính diện mày ôm bóng rổ, chụp rõ mặt một chút".
"Có đăng lên trang web chính thức không?"
"Cô ấy nói có".
Thẩm Ngôn lại lúng túng.
"Thôi được rồi, chút nữa tao sẽ trả lời lại".
"Được. Cô ấy còn hỏi có thể kết bạn Wechat với mày không. Bên cô ấy có mấy tấm ảnh chụp mày thi đấu ngày hôm nay, muốn gửi cho mày chọn".
"Được, mày đưa Wechat của tao cho cô ấy đi".
Thẩm Ngôn cúp máy, cầm điện thoại đứng bên lan can. Chốc lát sau, Wechat báo có lời mời kết bạn. Cậu vừa đồng ý lời mời và chào hỏi xong, còn chưa kịp nói thêm câu nào đã thoáng thấy bánh xe lăn dừng ngay cạnh chân mình. Thẩm Ngôn ngước mắt lên, Triệu Lâm Tô đặt hai tay trên xe lăn, vẻ mặt như đang xem kịch vui nhìn cậu.
"Sao mày giống Chu Ninh Ba thế? Đi đứng chẳng có tiếng động gì cả".
Triệu Lâm Tô đẩy xe lăn, "Do tao đi không tiếng động, hay do mày quá nhập tâm vào buổi fan meeting của mình rồi?".
Thẩm Ngôn đáp: "Không phải. Đây là bạn gái Hứa Tuấn Hạo ở bên câu lạc bộ Truyền thông. Cô ấy muốn xin ảnh của tao".
Thẩm Ngôn vịn xe lăn ngồi xuống, cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Triệu Lâm Tô đằng sau thoải mái đẩy cậu đi: "Lần này mày nổi bật như thế, sảng khoái lắm nhỉ?"
Thẩm Ngôn trả lời: "Cũng tàm tạm".
Triệu Lâm Tô bật cười. Thật kỳ lạ, Thẩm Ngôn có thể nghe ra cảm xúc trong tiếng cười đó của hắn. Lúc này tiếng cười của hắn không hề có chút châm chọc hay mỉa mai nào.
Thẩm Ngôn cũng cười theo: "Được rồi, hơi hơi sảng khoái".
Sảng khoái? Sao có thể không sảng khoái? Luyện tập úp rổ một năm liền, hôm nay có thể đối mặt với dân chuyên nghiêm túc úp rổ một cú, cho dù hiện giờ chân đau đến chết nhưng cái đau là nhất thời, đẹp trai mới là mãi mãi.
Chơi bóng rổ trong công viên với các anh trai, những nhân viên văn phòng kia thường xuyên kể lể với cậu. Nào là công việc, gia đình bận rộn, không có thời gian chơi bóng, nào là không còn sức khỏe, ra sân chạy vài vòng đã lực bất tòng tâm rồi, chỉ có thể chơi qua loa cho đỡ nhớ.
"Em còn đang đi học thì cứ tận hưởng đi, em đừng nghĩ mình còn hai năm nữa là ra trường, con người ấy mà, vừa bước chân vào xã hội cảm giác đã khác xưa nhiều lắm".
Thẩm Ngôn có thể hiểu ý tứ trong lời của họ.
Cậu cũng từng trơ mắt nhìn anh trai từng chút một trưởng thành, trở thành trụ cột của gia đình.
Nhân lúc còn trẻ, cứ tùy hứng một lần đi.
Cái giá phải trả của lần tùy hứng này là chân không được chạm đất trong hai tuần, phải dùng nạng hoặc xe lăn, thậm chí chưa chắc hai tuần đã khỏi hẳn.
Thẩm Ngôn nằm trên giường bệnh, chân trái bị cố định và treo cao, chân được phun thuốc tiêu sưng, lạnh đến tê buốt: "Lâu vậy hả?"
Triệu Lâm Tô cầm kết quả chụp X quang, đáp: "Xương cốt không có vấn đề, không thì còn lâu mới khỏi hơn nữa đấy".
Thẩm Ngôn nói: "Tao biết mà, không thể nào bị tổn thương đến xương cốt được".
Triệu Lâm Tô liếc cậu: "Thật sao? Cái người mà 'tự biết' nhưng lại lẩm bẩm 'không gãy thật đấy chứ' là ai vậy?".
Thẩm Ngôn cười cười, không cãi lại hắn. Lúc nên thừa nhận thì phải thừa nhận, lần này cậu thực sự may mắn, chủ yếu do cậu không ngờ mình ngã đau đến vậy, cũng không ngờ sinh viên khoa Thể dục lại ra sức mạnh đến vậy.
"Tao đi mua chút đồ ăn, mày muốn ăn gì?"
"Ăn cơm. Một suất cơm đĩa đi, thêm thịt, lại thêm một chai nước ngọt. Cảm ơn mày nha".
Trước khi ra sân Thẩm Ngôn chỉ ăn hai hạt bắp rang bơ của Chu Ninh Ba, giờ này đói lả, cơ thể đang cần bổ sung năng lượng nhanh chóng.
Triệu Lâm Tô đứng lên: "Hay tao đặt bàn tiệc cho mày luôn nhé?"
Thẩm Ngôn: "..."
Cũng không phải không được.
Wechat gửi tới một đống ảnh, nhân lúc Triệu Lâm Tô ra ngoài mua cơm, Thẩm Ngôn lướt xem ảnh, để tránh thằng oắt kia lại ở bên cạnh lải nhải những lời khó nghe.
Ảnh gửi sang khá nặng, mười mấy MB một tấm, hẳn là do máy ảnh DSLR chụp, chất lượng hình ảnh cao, màu sắc cũng rất đẹp.
Thẩm Ngôn xem từng tấm ảnh một, muốn chọn vài tấm trông khiêm tốn một chút.
Cảm giác sảng khoái cũng chỉ lóe lên trong chớp mắt khi mục tiêu của cậu hoàn thành thôi, còn chuyện lên trang web chính thức, nói thật, Thẩm Ngôn cảm thấy hơi xấu hổ.
Câu lạc bộ Truyền thông rất chuyên nghiệp, chụp ảnh siêu đỉnh, bắt được những khoảnh khắc cử động đẹp mắt. Thẩm Ngôn chọn mấy tấm ảnh không quá rõ mặt nhưng động tác lại tương đối mạnh mẽ.
[SY: Chọn mấy tấm này có được không?]
[Bánh trôi ở trên đường: Được chứ. Vậy tớ sẽ chọn một tấm trong số ảnh này nha~]
Hóa ra chỉ cần một tấm ảnh. Thẩm Ngôn cảm thấy yên tâm hơn, quay lại xem mấy tấm ảnh khác, trong lòng thầm cảm kích câu lạc bộ Truyền thông.
Những bức ảnh họ chụp rất đẹp, cậu chọn hai tấm để rửa ra, sau này sẽ là một phần ký ức thanh xuân của cậu.
Trong lúc Thẩm Ngôn đang lướt xem để chọn, tầm mắt cậu bỗng dừng lại ở góc bên trái một tấm ảnh.
Tấm ảnh này chụp lúc cậu mới vào sân, đang đập tay với các đồng đội.
Ở góc trái bên dưới tấm ảnh là cảnh tượng khán đài, trong bối cảnh những màu sắc sặc sỡ của quần áo người thi đấu và khán giả, đột ngột xuất hiện một màu trắng tinh khôi, sạch sẽ, vô cùng bắt mắt.
Thẩm Ngôn giật mình.
Quá đông người, cậu không thể nhìn rõ từng chi tiết.
Hai ngón tay chạm vào màn hình.
Phóng to.
Lại phóng to.
Cứ thế phóng to cho đến khi góc nhỏ ấy chiếm đầy màn hình điện thoại.
Vẫn không nhìn rõ được, chỉ có thể trông thấy chiếc áo sơ mi trắng như tuyết mờ mờ ảo ảo, còn có một gương mặt hơi ngẩng lên.
Thẩm Ngôn lại thẫn thờ thêm một lát, sau đó thu ảnh về kích cỡ ban đầu. Động tác khóa màn hình chợt dừng lại, cậu ấn vào trang cá nhân của cô gái kia.
Trạng thái mới nhất "Tuy bại mà vinh, vui vẻ, hạnh phúc", phía dưới là chín tấm ảnh.
Thẩm Ngôn ấn mở một tấm trong đó.
Trong ảnh là một pha cướp bóng lúc mở màn.
Tầm mắt Thẩm Ngôn vô thức nhìn vào góc bên trái.
"Cơm thịt bò xào, nước cam". Triệu Lâm Tô đặt cơm xuống bàn: "Có cần tao đút cho không?"
"Không cần".
Thẩm Ngôn lúng túng nhận cơm: "Cơm của mày đâu?"
Triệu Lâm Tô trả lời: "Ăn xong ở ngoài đó rồi".
Thẩm Ngôn nghi ngờ nhìn hắn.
Triệu Lâm Tô há miệng: "Muốn ngửi mùi không?"
Thẩm Ngôn: "..."
Cơm thịt bò xào rất thơm, cũng là món Thẩm Ngôn thích ăn. Cậu bóc đũa ra, một đũa gắp lên hai miếng thịt. Tuy thế hôm nay cậu ăn lại chẳng cảm nhận được vị gì, ánh mắt lặng lẽ liếc nhìn Triệu Lâm Tô.
Triệu Lâm Tô đang uống soda đào, yết hầu chậm rãi lên xuống. Thẩm Ngôn vừa lén nhìn hắn một cái đã bị hắn bắt gặp ngay.
"Nhìn gì?"
Thẩm Ngôn nghẹn họng, cúi đầu xúc liền hai thìa cơm đầy.
Hoảng hốt một lát.
Sau đó cậu bị sặc.
Gương mặt đỏ bừng, ho sặc sụa, suýt phun cả cơm ra ngoài.
Cậu nghe thấy Triệu Lâm Tô chậc chậc hai cái, lon nước cam lạnh buốt chạm vào mu bàn tay cậu: "Uống chút đi".
Thẩm Ngôn vội vàng nhận nước cam, lại nghe Triệu Lâm Tô nói tiếp: "Mở nắp cho mày rồi, đừng đánh đổ".
Thẩm Ngôn càng ho nặng hơn.
Một hơi uống hơn nửa lon nước cam, Thẩm Ngôn thở hổn hển, liếm liếm môi. Bỗng nhiên cậu quay đầu hỏi: "Triệu Lâm Tô, mày tới sân bóng từ lúc nào thế?"
Triệu Lâm Tô cầm lon nước đào trắng hồng lắc lư trong lòng bàn tay, nâng mắt lên, liếc cậu một cái không mặn không nhạt: "Mày nói thử xem?"
Thẩm Ngôn: "..."
Mẹ kiếp, mày đừng để tao phải nói, tao thực sự không chịu nổi đâu.
"Năm phút trước khi trận đấu bắt đầu". Triệu Lâm Tô lạnh lùng nói móc: "Trận đấu nghiệp dư mà quy định cũng lắm đấy chứ".
Thẩm Ngôn cứ như vừa ngồi tàu lượn siêu tốc, lúc này trái tim mới chậm rãi trở về lồng ngực.
"Mày tới sao không nói với tao một tiếng?"
"Nói làm gì, mày định ra ngoài sân nhiệt liệt chào đón tao hả?"
"..."
Thẩm Ngôn lại cúi đầu xúc cơm, lần này cơm đã ngon hơn hẳn rồi.
"Tao còn tưởng mày sẽ không tới".
"Không đến thì chẳng phải đã bỏ lỡ cái dáng vẻ yếu ớt bị đá ngã của mày rồi sao?"
Thẩm Ngôn thật muốn giơ chân trái lên đạp bay Triệu Lâm Tô ngay lập tức.
Nói đùa thôi.
Thật may Triệu Lâm Tô đã tới, bằng không cậu nhất định phải nhờ tới sự giúp đỡ của đồng đội. Đến lúc đó một đám người vây quanh cậu, thì cậu biết giấu mặt vào đâu.
Nạng và xe lăn, Thẩm Ngôn quyết định chọn nạng, ít ra vẫn còn đứng được.
Sau khi lên xe cậu rầu rĩ, không vui, anh trai mà nhìn thấy cậu thế này chắc chắn sẽ làm ầm lên.
Thẩm Ngôn đoán không sai, hôm nay cậu cũng xui xẻo thật. Cửa thang máy mở ra, Thẩm Ngôn vừa chống nạng run rẩy bước được hai bước, Thẩm Thận đã kéo vali đến, đụng trúng hai người bọn họ.
Người anh vốn rất yêu chiều em trai lập tức hất vali sang một bên, lao tới trước mặt Thẩm Ngôn: "Ngôn Ngôn, sao thế này!"
Thẩm Ngôn nghe thấy tiếng gọi tên ở nhà của mình đã biết anh trai sắp mất bình tĩnh. Cậu vội vàng trấn an: "Em không sao, chỉ bị bong gân thôi ạ".
"Bong gân?"
Tiếng kêu thảm thiết của Thẩm Thận cao thêm một quãng tám nữa, vội vàng ngồi xuống đòi xem chân Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn nói: "Anh, em không sao, không sao thật đấy mà. Em đã đến bệnh viện khám rồi".
"Phải đến cả bệnh viện? Nghiêm trọng thế sao!"
Thẩm Ngôn: Sao lại đảo ngược nguyên nhân kết quả thế này.
"Không sao đâu anh, em thật sự không sao mà..." Thẩm Ngôn chống nạng nhún nhảy, khó khăn tránh né anh trai.
"Anh Thận".
Triệu Lâm Tô như làm ảo thuật, rút một chiếc túi giấy mỏng từ sau lưng ra: "Kết quả chụp X quang của Thẩm Ngôn".
Sự chú ý của Thẩm Thận bị chuyển hướng, vội vã nhận kết quả chăm chú xem.
Thẩm Ngôn liếc mắt cảm ơn Triệu Lâm Tô. Cậu biết mà, trong những lúc quan trọng, Triệu Lâm Tô vẫn rất đáng tin.
"Bác sĩ nói không sao, xương không có vấn đề, dây chằng cũng không vấn đề gì, cần phải nghỉ ngơi hai tuần, không để chân bị thương chạm đất là được rồi."
Thẩm Thận cẩn thận xem phim X quang, cuối cùng cũng bình tĩnh lại: "Đang yên đang lành sao lại bị thương nặng vậy?"
Thẩm Ngôn vội đáp: "Em chơi bóng rổ, không cẩn thận nên bị ngã".
Sắc mặt của Thẩm Thận biến sắc, như sắp nổi bão.
Triệu Lâm Tô xen vào: "Đi vào trong nhà trước đi, đứng mãi ngoài này sẽ mệt đấy".
Kịp thời ngăn chặn cơn bão sắp đổ bộ.
Thẩm Ngôn được anh trai đỡ vào trong nhà, lúc đi ngang qua chiếc vali đặt trước cửa, cậu hỏi: "Anh, anh chuẩn bị đi công tác à?"
"Em đã thành thế này anh còn công tác cái gì!" Thẩm Thận cáu kỉnh đáp.
Triệu Lâm Tô xách vali vào nhà.
Thẩm Thận giáo huấn Thẩm Ngôn chừng mười phút, ý chính là anh nuôi nấng Thẩm Ngôn từ thuở còn tấm bé, chăm lo từ miếng ăn giấc ngủ cho cậu, vết thương trên người cậu, nhưng lại đau ở trong trái tim anh, cậu không cẩn thận chẳng khác nào đang làm tổn thương trái tim anh!
Thẩm Ngôn lý nhí cãi lại, "Khi đó em đã tự biết đi vệ sinh rồi..."
Bởi vì cãi lại nên tiếp tục bị anh trai dạy dỗ thêm năm phút.
Thời điểm như thế này cần có người ngoài đến can ngăn, Thẩm Ngôn không ngừng nghiêng đầu nháy mắt ra hiệu cho Triệu Lâm Tô.
Còn Triệu Lâm Tô thì kéo vali hành lý của anh trai cậu ra nghịch ngợm.
Thẩm Ngôn: "..."
Đầu óc cậu chắc hỏng rồi mới nghi ngờ những chuyện không thể nào xảy ra như vậy.
"Anh Thận". Triệu Lâm Tô nhắc nhở: "Hình như anh có điện thoại".
"Điện thoại..."
Thẩm Thận vội móc điện thoại trong túi ra.
Quả nhiên nó đang rung lên.
Đầu dây bên kia, đồng nghiệp đi công tác cùng chuyến đang giục anh, hỏi bao lâu nữa anh mới đến bến tàu cao tốc.
"Em trai tôi bị thương, bị gãy chân rồi, tôi không đi được, tôi phải ở nhà chăm sóc cho nó."
Thẩm Ngôn: "..." Không đến mức đó đâu anh, thật sự không đến mức đó mà.
Đầu dây bên kia nói gì Thẩm Ngôn nghe không rõ lắm, nhưng Thẩm Thận lại lập tức cầm điện thoại ra ngoài ban công tiếp tục nói chuyện, còn kéo cửa ban công lại.
Thẩm Ngôn nhanh chóng chống nạng đi thêm hai bước về phía trước. Ngoài ban công, anh trai quay lưng vào trong nói chuyện điện thoại, nhưng qua ngôn ngữ cơ thể của anh, cậu hoàn toàn nhận ra hai bên đang không đồng tình với cách giải quyết của nhau.
Thẩm Ngôn nhanh chóng chống nạng đi ra ban công, kéo cánh cửa mở ra một khe nhỏ, hạ giọng nói: "Anh, anh cứ đi đi, em không sao. Đừng vì em mà chậm trễ công việc".
Thẩm Thận nói với người bên kia: "Đợi lát nữa tôi sẽ gọi lại". Sau đó anh cúp điện thoại.
"Công việc thì tính gì, đi làm cũng chỉ khiến ông chủ giàu có hơn thôi. Cái chân của em quan trọng hơn công việc rất nhiều!"
Thẩm Thận vừa nói xong, điện thoại lại rung, anh xua xua tay, bảo: "Em vào nhà đi, Lâm Tô --- phiền em đỡ Ngôn Ngôn về phòng nằm hộ anh nhé ---"
Triệu Lâm Tô đi đến đỡ cậu, Thẩm Ngôn mặt mày khó xử. Triệu Lâm Tô liếc cậu một cái, nhỏ giọng nói: "Vào trước đi".
Thẩm Ngôn đi vào trong phòng, bỏ nạng ra ngồi xuống giường. Cậu xoay xoay cổ tay, nói: "Không được, tao không thể để chậm trễ công việc của anh. Hiện giờ đang là thời điểm quan trọng trong sự nghiệp của anh ấy".
Đối với sự nghiệp hiện tại của Thẩm Thận, ba mươi tuổi chính là một ngưỡng cửa, thành công hay thất bại chỉ trong nháy mắt. Thế nên năm nay anh trai cậu mới bận rộn đến vậy.
Đi sớm về khuya, tăng ca làm thêm, sao có thể vì chuyện nhỏ hủy bỏ cố gắng cả một năm trời.
Thẩm Ngôn nói: "Tao nói gì anh ấy cũng không nghe đâu. Triệu Lâm Tô, mày ra ngoài khuyên anh ấy một chút đi, để anh ấy tỉnh táo lại, rồi tao ra khuyên thêm".
"Được, mày ngồi đây đừng nhúc nhích". Triệu Lâm Tô đi thẳng ra ngoài.
Thẩm Ngôn biết hắn là người đáng tin, ngồi trong phòng đợi. Vài phút sau, Triệu Lâm Tô quay lại, bên cạnh còn có Thẩm Thận.
"Anh..." Thẩm Ngôn lộ vẻ mặt đáng thương: "Em biết sai rồi..."
"Em dọa anh sợ chết khiếp. Sau này chơi bóng rổ phải cẩn thận hơn, nếu ngã gãy chân thật, em có muốn khóc cũng không kịp đâu".
Thẩm Thận liên tục hít sâu mấy hơi.
Thẩm Ngôn biết rằng đây là dấu hiệu mọi chuyện đã được giải quyết xong xuôi. Cậu ánh mắt cảm kích nhìn Triệu Lâm Tô, ý nói 'anh em tốt, mày quả thực đáng tin'.
Thẩm Thận cũng quay đầu nhìn về phía Triệu Lâm Tô: "Nếu đã vậy, hai ngày này anh đi công tác, phiền em ở lại đây chăm sóc Ngôn Ngôn giúp anh nhé".