Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 11: Khả năng không ngờ tới
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Ngôn suýt chút nữa đã bật dậy khỏi chỗ ngồi.
"Không cần đâu anh..." Cậu vội vàng xua tay, "Em chỉ bị bong gân thôi, không cần ai chăm sóc đâu ạ."
"Chỉ bong gân thôi?!"
Thẩm Thận tức thì tuôn một tràng liên thanh, Thẩm Ngôn nghe giọng anh, mặt cậu cũng tái xanh nhanh chóng.
Thẩm Ngôn chỉ có thể chịu đựng áp lực mà nhận lỗi với anh, thừa nhận vừa nãy mình đã lỡ lời. Cậu đây không phải bị bong gân mà là đã đánh mất khả năng tự lo liệu của một người đàn ông trưởng thành, biến thành kẻ tàn phế yếu đuối không thể tự chăm sóc bản thân.
Thấy Thẩm Ngôn nhận lỗi, Thẩm Thận lại nhờ vả Triệu Lâm Tô lần nữa: "Lâm Tô, lần này thực sự phải làm phiền em."
Thẩm Ngôn lén lút liếc Triệu Lâm Tô một cái.
Sắc mặt Triệu Lâm Tô vẫn bình thản: "Anh Thận, anh đừng khách sáo với em. Anh mau đến ga tàu đi, hay là em đưa anh đến đó luôn nhé?"
"Không cần đâu." Thẩm Thận vỗ vai hắn: "Em ở lại trông chừng Ngôn Ngôn giúp anh."
Anh quay đầu lườm Thẩm Ngôn cảnh cáo: "Nếu cái chân của em còn xảy ra bất cứ chuyện gì trước khi anh về, anh sẽ tự tay đánh gãy nó!"
Thẩm Ngôn: "..." Sao lại còn có kiểu liên lụy thế này?
Triệu Lâm Tô tiễn Thẩm Thận ra ngoài, Thẩm Ngôn ngửa mặt nằm dài trên giường, đầu óc rối bời.
Thật ra cậu vốn ít khi suy nghĩ nhiều, cho dù lúc đi học hay trong cuộc sống, đầu óc cậu luôn có một cái cân, phân chia mọi việc hết sức rõ ràng.
Nhưng từ khi cái siêu năng lực quái gở không thể nào giải thích được từ trên trời rơi xuống, cuộc sống của cậu hình như đã có thêm vài yếu tố bất ổn.
Trong đó, những điều ảnh hưởng đến cậu nhất, khiến cậu khó hiểu nhất, khó nắm bắt nhất đều liên quan đến Triệu Lâm Tô.
Có đôi khi Thẩm Ngôn thực sự muốn vỗ bàn thẳng thắn hỏi: "Mẹ kiếp, vì cái quái gì mà ngày nào mày cũng ảo tưởng tao thế?!"
Thẩm Ngôn không thể hỏi ra miệng.
Không phải cậu sợ siêu năng lực của mình bị bại lộ, mà cậu sợ mối quan hệ giữa hai người họ trở nên xấu đi.
"Cộc cộc."
Cửa phòng ngủ bị gõ hai tiếng. Thẩm Ngôn ngẩng đầu lên.
Triệu Lâm Tô tựa vào khung cửa, tay nắm hờ trên cánh cửa, nói: "Anh Thận đi rồi."
Thẩm Ngôn kiềm chế sự hỗn loạn trong lòng, liếm môi, "Vậy mày..."
"Tao cũng đi đây." Triệu Lâm Tô bình tĩnh trả lời: "Vừa nãy chỉ là kế hoãn binh."
Thẩm Ngôn lập tức hiểu ra, giơ ngón cái lên với Triệu Lâm Tô, "Cao thủ!"
"Mày ở nhà một mình có ổn không?"
"Ổn chứ. Chỉ bị bong gân thôi mà, anh tao cứ làm quá lên."
"Đi đây."
Triệu Lâm Tô phất tay, Thẩm Ngôn ở trên giường cũng vẫy tay với hắn: "Không tiễn nhé, ơn nghĩa hôm nay một lời cảm ơn của tao không thể nói hết lòng thành."
Bên ngoài truyền tới âm thanh đóng cửa, lúc này Thẩm Ngôn mới quay đầu nằm xuống gối. Cậu chỉnh lại tư thế nằm, trong lòng vô cùng an tâm.
Cậu đúng là kẻ tiểu nhân, sao cậu có thể nghi ngờ Triệu Lâm Tô có ý đồ khác chứ.
Rõ ràng đó là một người anh em chính trực mà.
Thẩm Ngôn gãi gãi mặt, thầm nghĩ, sau này cậu nên ít suy nghĩ về phương diện đó thì hơn.
Cứ đề phòng như thế, cậu thấy mình thực sự có lỗi với Triệu Lâm Tô.
Triệu Lâm Tô đâu có làm gì sai.
Không ai có thể kết tội một người vì những ảo tưởng trong đầu họ.
Hơn nữa đó còn là người bạn tốt nhất của cậu.
Thẩm Ngôn ngồi dậy, cầm nạng bên cạnh giường, chống nạng đi vào nhà tắm.
Chơi một trận bóng cả người đầy mồ hôi, cậu phải đi tắm rửa.
Thẩm Ngôn tìm khăn quấn vào chân, đang loay hoay tìm một sợi dây phù hợp để buộc chặt khăn lại thì điện thoại trong nhà vang lên tiếng chuông.
"Đến đây –"
Thẩm Ngôn vô cùng lo lắng chống nạng nhảy ra ngoài. Vừa nhấc điện thoại, tiếng gầm gừ như rồng dữ của anh trai đã truyền đến: "Anh gọi điện thoại cho em sao em không chịu nghe máy?!"
"Em để chế độ im lặng."
"Suốt ngày để chế độ im lặng thì em còn cần điện thoại làm gì? Gọi Triệu Lâm Tô đến nghe máy cho anh!"
Thẩm Ngôn im lặng.
"Gọi nó làm gì ạ?" Thẩm Ngôn cố gắng kiên trì: "Anh có gì cứ nói thẳng với em."
Đầu dây bên kia, Thẩm Thận đã xù lông lên: "Em đuổi Triệu Lâm Tô về rồi phải không?"
Thẩm Ngôn bất ngờ không kịp đề phòng, quả thực không thốt nên lời.
"Anh biết ngay mà, thằng oắt này! Em không nghe lời anh, em muốn anh tức chết có phải không! Bong gân là chuyện nhỏ sao? Em đã nghe nói những người bị bong gân không quan tâm chăm sóc, cuối cùng để lại di chứng nghiêm trọng đến mức không đi lại được chưa? Thẩm Ngôn, em đừng có làm bộ nữa cho anh nhờ!"
Thẩm Ngôn bị mắng đến không thể lên tiếng.
Bên kia Thẩm Thận lại tức giận hơn: "Anh thấy anh vẫn nên quay về thôi, dù sao làm phiền người khác cũng không hay."
Đầu óc Thẩm Ngôn nhanh hơn miệng, tìm được cơ hội nói chen vào: "Em không đuổi nó đi, nó xuống dưới nhà mua đồ."
"Em bớt lừa anh đi."
"Thật mà, nó mới xuống dưới nhà không lâu, em lừa anh làm gì?"
"Thật ư?" Thẩm Thận bên kia nửa tin nửa ngờ. Thẩm Ngôn đang ra sức nói dối thì bên ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng mở khóa, cậu sợ hãi đến mức trái tim suýt chút nữa đã ngừng đập.
Cửa mở ra, chỉ thấy Triệu Lâm Tô đang xách theo một cái túi trong tay. Thẩm Ngôn chưa kịp nghĩ tại sao Triệu Lâm Tô lại có chìa khóa nhà cậu, chỉ vội vàng nói vào điện thoại: "Anh, nó về rồi. Triệu Lâm Tô, mau đến đây, anh trai tao tìm mày đấy."
Triệu Lâm Tô đặt chìa khóa lên bàn, nhận điện thoại trong tay Thẩm Ngôn. Thẩm Ngôn chắp hai tay vái lạy hắn, Triệu Lâm Tô ấn nút loa ngoài.
"Anh Thận?"
Thẩm Thận nghe thấy tiếng nói của hắn, giọng điệu lập tức dịu dàng và khách sáo hẳn đi: "Lâm Tô, em vẫn đang ở đấy hả? Em vất vả quá, em chăm sóc Thẩm Ngôn giúp anh nhé, xong việc bên này anh sẽ nhanh chóng về."
"Xin lỗi anh, vừa nãy em không để ý điện thoại. Không sao đâu ạ, anh Thận, anh cứ bận việc đi. Anh yên tâm, em sẽ chăm sóc Thẩm Ngôn, không để chân nó xảy ra vấn đề gì."
"Được, được, cảm ơn em nhé, cảm ơn."
Cuối cùng cũng lừa gạt thành công. Thẩm Ngôn cúp điện thoại, lòng vẫn còn sợ hãi: "Sao mày lại về?"
Triệu Lâm Tô mở di động ra cho Thẩm Ngôn xem.
[Thẩm Thận: Lâm Tô, Ngôn Ngôn thế nào rồi, còn đau lắm không?]
[Thẩm Thận: Nó rất giỏi chịu đau, có đau cũng không nói. Phiền em để ý đến nó nhiều hơn một chút.]
Thẩm Ngôn đọc hai tin nhắn này, trái tim không khỏi run lên.
Anh trai cậu thực sự rất thương cậu.
"Tao đọc tin nhắn liền biết tám phần anh Thận sẽ gọi điện kiểm tra." Triệu Lâm Tô đặt túi đồ lên bàn trà: "Cho nên tao lập tức quay lại."
"Vừa nãy mày làm tao sợ chết đi được, tao cứ tưởng anh tao về rồi."
Triệu Lâm Tô nói: "Anh trai mày đã đưa chìa khóa cho tao."
Thẩm Ngôn dở khóc dở cười: "Thật là... vậy thì..." Cậu do dự nhìn Triệu Lâm Tô, Triệu Lâm Tô lấy laptop trong túi ra, lười biếng nói: "Chăm bệnh tám mươi, chăm qua đêm hai trăm tệ."
Thẩm Ngôn không nhịn được cười: "Giá hơi đắt đấy nhỉ."
"Nể tình bạn bè nên giảm giá cho mày rồi đấy." Triệu Lâm Tô khởi động laptop, liếc mắt nhìn cậu: "Trông mày thế này là sao? Chuẩn bị gia nhập Cái Bang à?"
Thẩm Ngôn vội vàng chạy ra nên tấm khăn vẫn còn buộc qua loa ngay trên đùi.
Thẩm Ngôn: "Người toàn mồ hôi, tao đang định đi tắm một cái..."
Lời nói đột nhiên dừng lại, hàng rào phòng ngự tư tưởng Thẩm Ngôn mới xây dựng vừa nãy ào ào sụp đổ. Cậu không kiềm chế được, mặt hơi nóng lên. Đối mặt với người anh em thích ảo tưởng về mình, cậu không thể thoải mái như trước kia nữa.
Trước kia cậu và Triệu Lâm Tô chưa bao giờ kiêng kỵ mấy chuyện như thế này.
Hai người họ cùng nhau học bơi, suốt ngày đối diện với nhau khi trên người chỉ có độc một cái quần bơi.
Năm đó hai người vừa tốt nghiệp cấp hai, rảnh rỗi không có việc gì liền cùng nhau đi học bơi, miễn cho anh trai ngày nào cũng lo lắng cậu đi chơi bị đuối nước chết toi.
Lớp học bơi có tổng cộng bảy học sinh, cậu chỉ quen một mình Triệu Lâm Tô. Khi đó cả hai đứa trẻ đều đã dậy thì, mười lăm tuổi, tay dài chân dài, chỗ nào cần lớn đều đã lớn, cơ bắp cũng nổi lên một lớp mỏng, thỉnh thoảng rảnh rỗi không có chuyện gì còn lôi ra so sánh cơ bắp với nhau.
Thẩm Ngôn nhớ rõ năm đó cậu và Triệu Lâm Tô luôn cùng vào, cùng đến, cùng thay đồ, cùng xuống nước. Bơi xong rồi hai cậu trai lại cùng đi tắm rửa, cùng nhau ra khỏi khu bơi lội, cùng mua bánh kem bên ngoài, cuối cùng là cùng về nhà cậu xem TV, chơi game.
"Mày tự tắm được đấy chứ?" Triệu Lâm Tô hỏi.
Đương nhiên Thẩm Ngôn sẽ nói mình không sao. Cậu quay người chống nạng trở lại phòng tắm. Chờ đến khi vào phòng tắm xong, cậu mới chậm chạp nghĩ ra.
Đêm nay hình như Triệu Lâm Tô muốn ngủ lại nhà cậu.
Kỳ nghỉ hè năm họ học bơi cùng nhau, Triệu Lâm Tô đã ngủ lại nhà cậu không ít lần.
Sau khi lên trung học, cậu và Triệu Lâm Tô được phân vào lớp chọn, trong lớp học sinh xuất sắc như mây trên trời, đều là những mũi nhọn mà nhà trường tuyển chọn từ các quận huyện, cường độ cạnh tranh cao, chỉ cần không cố gắng một chút đã cách nhau một trời một vực. Không còn tùy tiện đứng trong top năm như thời cấp hai, thời gian cùng nhau chơi đùa của hai người họ ít hẳn đi, số lần Triệu Lâm Tô đến chơi nhà cậu cũng giảm xuống.
Thẩm Ngôn kéo hai cái khăn bọc kín chân bị thương của mình.
Cậu mở vòi nước, đặt nạng sang một bên, tựa một chân vào tường, cởi quần áo.
Áo khá dễ dàng, quần thì hơi khó.
Nếu chỉ cởi thôi thì đơn giản, nhưng vừa cởi vừa giữ được thăng bằng trên một chân lại là vấn đề hơi khó khăn.
Thẩm Ngôn chỉ có thể cởi tất ra trước, chân trần đứng trên mặt đất, sau đó mới cởi quần.
Quá trình cực kỳ mạo hiểm, mấy lần suýt ngã sấp mặt.
Còn may, tế bào vận động của cậu phát triển, miễn cưỡng chống tay lên bồn tắm ngồi được vào trong, gác chân trái lên trên bồn không để nó dính nước. Cậu vừa thở phào một hơi thì "cốp" một tiếng --- cái nạng dựng bên cạnh đổ xuống mặt đất.
"Thẩm Ngôn?"
Tiếng bước chân của Triệu Lâm Tô vang lên bên ngoài nhà tắm.
Thẩm Ngôn lên tiếng: "Tao không sao –"
Câu trả lời của cậu cực to, vô cùng khỏe khoắn, là bằng chứng hết sức thuyết phục cho việc mình không sao.
"Tao làm bài tập ở ngay bên ngoài, có gì cứ gọi."
"Được, không có gì đâu, không thành vấn đề, mày cứ đi làm bài tập đi."
Thẩm Ngôn nghe tiếng bước chân chậm rãi đi xa, cuối cùng cũng thở được nốt hơi thở còn kẹt trong cuống họng vừa nãy. Cậu sợ hãi nhìn tư thế hai chân mở toang của mình, lỡ như vừa nãy Triệu Lâm Tô đi vào...
Da đầu tê dại.
Thẩm Ngôn vùi đầu xuống nước.
Nước nóng, khuôn mặt cũng nóng.
Lòng cậu có rộng lượng đến đâu cũng không thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng nghiêm túc mà nói thì thực sự lại chưa từng xảy ra chuyện gì.
Sao có thể đem thế giới tưởng tượng áp đặt lên thế giới thực.
Thẩm Ngôn tắm qua loa, sau đó lại khổ sở phát hiện ra, cậu không thể nào đứng dậy.
Cậu vận sức hai tay chống lên mép bồn tắm, vất vả lắm mới nâng được nửa người trên đứng lên thì chân phải lại mất sức, không thể chống đỡ được sức nặng toàn thân, tất cả công sức trước đó hoàn toàn phí phạm, cậu rơi xuống, bọt nước văng tung tóe.
Thẩm Ngôn lộn qua lộn lại mấy lần, nước trong bồn tắm bị cậu hất ra hơn nửa mà người vẫn trơn trượt không thể thoát ra ngoài. Trong lúc không cẩn thận, chân trái cậu va vào tường, đau đến nỗi cậu phải nín nhịn mãi mới không kêu lên thành tiếng.
"Mẹ nó..." Thẩm Ngôn nghiêng người tựa vào bồn tắm, thở hồng hộc.
Ánh sáng mơ hồ truyền qua tấm kính mờ trên cửa phòng tắm.
Triệu Lâm Tô đang ở phòng khách, cậu chỉ cần gọi một tiếng là được.
Thẩm Ngôn vén mái tóc ngắn ướt đẫm, thầm trách cái thói thích sạch sẽ của mình, sớm biết vậy thì cứ lau qua loa cho xong.
Gọi hay không gọi, Thẩm Ngôn bối rối nửa ngày vẫn quyết định không gọi. Cậu tin tưởng bản thân thêm lần nữa, úp rổ cậu còn úp thành công rồi, sao lại không bò ra được khỏi bồn tắm cơ chứ? Cùng lắm là để tay chạm sàn trước chứ gì.
Thẩm Ngôn cắn răng chuẩn bị hóa thân thành động vật bò sát, bàn tay vừa mới định chạm xuống sàn nhà thì tiếng dép lê bên ngoài đã "loẹt xoẹt" vang lên, cậu hoảng sợ vội vã lùi vào trong bồn tắm.
Triệu Lâm Tô không chào hỏi, không gõ cửa, đẩy thẳng cửa đi vào.
Trong phòng tắm ngập nước lênh láng, chiếc nạng mới mua tội nghiệp nằm trên mặt đất, thảm lau chân cũng ướt quá nửa.
Triệu Lâm Tô cười một tiếng: "Mày còn trẻ con thế hả? Nghịch nước trong phòng tắm?"
Thẩm Ngôn ngồi trong bồn tắm, không biết nên che trên hay che dưới, lúng túng nói: "Không cẩn thận làm tràn nước ra ngoài."
Cậu không dám nhìn Triệu Lâm Tô, cúi đầu xuống mặt nước.
Triệu Lâm Tô đi tới, lấy khăn tắm phủ lên đầu Thẩm Ngôn. Sau khi hung hăng lau hai lần, hắn mới nói: "Che cái gì mà che? Có phải tao chưa thấy bao giờ đâu."
Thẩm Ngôn im lặng.
Mày quản cái gì, tao thích che đấy.
Hai tay Thẩm Ngôn che che thân dưới, mặt đỏ tai hồng.
"Đứng lên."
Triệu Lâm Tô vỗ bốp một cái vào tấm lưng ướt đẫm của cậu.
Thẩm Ngôn không chịu, "Mày ra ngoài trước đi, tao tự làm được."
Phòng tắm im lặng hai giây, Thẩm Ngôn lại nghe thấy tiếng nói hờ hững của Triệu Lâm Tô: "Mày dậy thì lần thứ hai từ khi nào mà không báo cho tao biết, bên dưới phát triển ra cái gì mà tao không thể nhìn thấy hả?"
Thẩm Ngôn mạnh mẽ ngẩng đầu: "Mày nói linh tinh gì đấy!"
Cậu có thể thấy được sự trêu chọc rõ ràng trong mắt Triệu Lâm Tô, bỗng nhiên cảm thấy khó chịu. Tên này suốt ngày ảo tưởng về cậu, sao người ngượng ngùng chỉ có mình cậu?
Mẹ kiếp, ai sợ ai chứ?
Thẩm Ngôn nâng cánh tay ướt đẫm khoác lên vai Triệu Lâm Tô, mặt lạnh tanh nói: "Đỡ tao cái."
Có người để dựa vào, việc ra khỏi bồn tắm dễ dàng hơn nhiều.
Giọt nước lăn trên cơ thể bóng loáng, trong thoáng chốc hơi ấm bị không khí lạnh lẽo mang đi, Thẩm Ngôn khẽ rùng mình, quấn khăn tắm vào bên hông, quay mặt sang chỗ khác.
Triệu Lâm Tô: "Đừng tự ti, cũng không đến nỗi nhỏ đâu."
Thẩm Ngôn: "..."
Nói nhảm! Tao không hề nhỏ!
"Tự quấn cho chắc."
Triệu Lâm Tô buông tay, Thẩm Ngôn giữ khăn tắm, một chân run run, sau đó, cậu được bế kiểu công chúa lần thứ hai trong đời.
Vô cùng nhanh, quá trình cũng rất ngắn.
Khoảng cách từ nhà tắm đến phòng của cậu không đến hai bước, không đủ để Thẩm Ngôn kịp phản ứng, Triệu Lâm Tô đã đặt cậu xuống ghế sofa trong phòng, đi ra ngoài không thèm ngoảnh đầu lại: "Tự mặc quần áo được chứ?"
"Được, nhưng mày định làm gì đó..."
Triệu Lâm Tô quay lưng lại với cậu, cởi cúc cổ tay, xắn tay áo lên: "Dọn dẹp công viên nước của mày."
Thẩm Ngôn: "..."
Thẩm Ngôn cầm khăn tắm lau khô chính mình, nhảy lò cò đến tủ quần áo tìm một bộ đồ mặc lên người, sau đó lại nhảy lò cò đến cửa phòng tắm.
Triệu Lâm Tô xắn tay áo, cầm cây lau nhà lau sàn.
Mỗi lần Thẩm Ngôn định tức giận với Triệu Lâm Tô, lửa giận vừa mới xuất hiện trong lòng đã chập chờn tắt lịm.
Khi mối quan hệ giữa hai bên đã tốt đến một mức độ nhất định, bạn sẽ không thực sự nổi giận với họ được, bởi vì bạn biết đối phương thật lòng đối xử tốt với bạn.
Thẩm Ngôn tựa vào khung cửa, nói: "Cảm ơn."
Triệu Lâm Tô không quan tâm đến cậu, tiếp tục lau sàn.
Thẩm Ngôn cũng không nói thêm lời nào.
Một lát sau, cậu hỏi: "Mày nói xem, phải chăng tao không nên quá thể hiện như thế? Chỉ là năm ngoái thua quá uất ức, tao muốn đòi lại, cộng thêm việc luyện tập cả một năm dài, không ngờ rằng lại ngã đau như vậy."
Đối mặt với bạn bè tốt, Thẩm Ngôn vẫn không nhịn được muốn tâm sự suy nghĩ của mình cho hắn nghe.
Nước trong phòng tắm được dọn dẹp gần hết, Triệu Lâm Tô tựa vào cây lau nhà: "Nên hay không thì mày cũng đã làm rồi."
Thẩm Ngôn khẽ thở dài.
Triệu Lâm Tô: "Về phòng nằm đi."
Thẩm Ngôn "ồ" một tiếng, vịn khung cửa nhảy về phòng.
Tóc vẫn ẩm ướt, cậu không nằm lên giường được. Ghế sofa cũng ướt, chỉ còn lại ghế cạnh bàn học có thể ngồi.
Triệu Lâm Tô vẫn đang bận rộn trong nhà tắm, Thẩm Ngôn vừa lau tóc mấy cái lại bỗng nhớ đến câu nói vừa nãy của Triệu Lâm Tô: "Bên dưới phát triển ra cái gì mà tao không thể nhìn thấy hả?"
Lúc đó cậu vội vàng lúng túng nên không nghĩ kỹ, cho rằng Triệu Lâm Tô nói đến bệnh trĩ...
Thằng chó chết, đầu óc toàn chuyện đó.
Dám giở trò đùa bậy bạ đó với cậu.
Thẩm Ngôn hung hăng xoa tóc hai cái, bỗng nhiên, hành động của cậu cứng đờ.
Một khả năng khác chưa từng nghĩ đến bỗng lóe lên giữa đám sương mù trong suy nghĩ của cậu.
Trong ảo tưởng của Triệu Lâm Tô, cậu sẽ không phải là... một cô gái đấy chứ?