Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 12: Nghi ngờ
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cậu nghĩ nhiều quá rồi.
Chắc chắn là cậu đã nghĩ nhiều quá rồi.
Dù nói thế nào đi chăng nữa, Triệu Lâm Tô cũng không thể bỉ ổi đến vậy.
Thẩm Ngôn rùng mình một cái, ra sức lau tóc, cố xua đi những suy nghĩ đáng sợ trong đầu mình.
Không được nghĩ linh tinh nữa!
"Cho tao mượn một bộ quần áo."
Thẩm Ngôn thò đầu ra khỏi chiếc khăn tắm.
Triệu Lâm Tô đã đi vào phòng ngủ của cậu, áo sơ mi trắng lấm tấm vết nước. Hắn vừa quen tay mở tủ quần áo của cậu, vừa tháo cúc áo sơ mi.
Thẩm Ngôn vô thức dời mắt đi, nhưng vừa dời đi lại thấy kỳ lạ. Tại sao cậu phải dời mắt?
Triệu Lâm Tô còn dám ảo tưởng về cậu, cớ gì cậu lại không dám nhìn hắn cởi đồ?
Cứ nhìn đi, nhìn thoải mái vào, không thì phí mất!
Thẩm Ngôn trợn tròn mắt cẩn thận quan sát.
Triệu Lâm Tô cởi áo rất nhanh, hoàn toàn không hay biết mình đang bị Thẩm Ngôn 'thưởng thức'.
Chiếc áo sơ mi trắng "xoạt" một tiếng tuột khỏi vai, mắt Thẩm Ngôn hoa lên, đập vào mắt là một cơ thể tràn đầy sức sống.
Thành thật mà nói – rất đẹp.
Những đường cong cơ bắp từ vai xuống eo đều rất đẹp, hơn nữa vừa nhìn đã biết đây không phải dạng 'mặt hoa da phấn'. Áo sơ mi, áo phông rộng thùng thình luôn khiến hắn trông có vẻ hơi gầy, nhưng cởi ra mới thấy Triệu Lâm Tô không hề 'mỏng như giấy'.
Cơ bắp thế này... chắc hẳn có thể hít xà đơn được hơn chục cái nhỉ?
"Cái này có được không?"
Triệu Lâm Tô quay người lại, đưa tới một chiếc áo phông trắng.
Chà, cơ ngực cũng thật rắn chắc.
Thẩm Ngôn nhìn đến ngẩn người. Triệu Lâm Tô lắc lắc chiếc áo trong tay, đưa ra trước mặt cậu: "Lau nước dãi đi."
Thẩm Ngôn: "..."
Hừ.
"Tùy mày, muốn mặc gì thì mặc." Thẩm Ngôn đau xót nói: "Tập luyện không tồi nhỉ."
Triệu Lâm Tô nhấc áo sơ mi lau qua những chỗ ướt trên người, nhanh chóng mặc áo phông vào. "Không giỏi bằng mày, mày còn biết bay."
Thẩm Ngôn: "..."
"Tao đem nạng ra phơi bên ngoài ban công rồi." Triệu Lâm Tô giũ áo sơ mi hai cái: "Có việc thì gọi tao."
Thẩm Ngôn "ồ" một tiếng, sau đó mới chần chừ hỏi thêm: "Mày muốn ngủ lại đây thật đấy hả?"
"Sau mười giờ chắc anh Thận sẽ không gọi điện kiểm tra nữa, nhưng khó nói được, biết đâu anh ấy trở về ngay lúc nửa đêm hoặc sáng mai..."
Triệu Lâm Tô đột ngột dừng lời, quay đầu nhìn Thẩm Ngôn mỉm cười: "Thẩm Ngôn, hình như mày không muốn tao ở lại thì phải."
Thẩm Ngôn: Chết tiệt, bị phát hiện rồi.
"Không phải..." Thẩm Ngôn vội vàng xua tay, mặt tươi roi rói: "Tao sợ làm phiền đến mày."
Triệu Lâm Tô nhìn cậu chằm chằm, Thẩm Ngôn chột dạ không thôi, trợn tròn mắt tỏ vẻ trong sạch.
Triệu Lâm Tô cầm áo sơ mi ra ngoài.
Thẩm Ngôn thở phào nhẹ nhõm, nhưng quay đầu ngẫm lại, chợt nghĩ: Tại sao mình phải chột dạ chứ???
Nếu Triệu Lâm Tô chưa từng làm chuyện gì sai trái, thì cậu càng không thể nào làm sai được!
Thẩm Ngôn lau khô tóc, gửi một bức ảnh đã chụp trước đó cho cô gái bên câu lạc bộ Truyền thông.
[Bánh trôi ở trên đường: Đã nhận được, cảm ơn, đẹp trai lắm!]
Bạn bè trên Wechat của Thẩm Ngôn không nhiều, cậu không thích kết bạn với người không quen.
Sau khi thêm người không quen vào, hai bên không có chủ đề nói chuyện, cái tên trong danh sách không khác gì 'xác sống', cậu cảm thấy không có ý nghĩa.
Trong danh sách bạn bè trên Wechat của cậu chủ yếu là các bạn học, bạn bè cấp ba chiếm số đông. Thời còn học tiểu học Wechat chưa phổ biến, bạn học đều dùng QQ. QQ của cậu có cả đống bạn bè nhưng phần lớn cũng chỉ là "xác sống", mối quan hệ tốt đẹp đến giờ chỉ còn sót lại Triệu Lâm Tô.
Một số bạn học đại học quen thân trong Wechat gửi tin nhắn "chúc mừng" cho cậu.
[Anh giai ơi, đẹp trai quá trời.]
[Trời ạ, úp rổ cái là nổi bần bật luôn, giấu cả công và danh, mấy cô gái la hét như điên. Làm tao ghen tị chết đi được!]
[Anh đẹp trai này, mấy đứa bên Thể dục tìm mày đấy, có lẽ đã yêu mày mất rồi.]
...
Đẹp trai thì đẹp trai thật, Thẩm Ngôn trượt xuống giường. Anh trai cậu lại gửi tới một đống tin nhắn, đại khái bảo ngày mai anh có thể về, nếu sớm hơn được nữa thì anh sẽ cố gắng.
Thẩm Ngôn trả lời: [Em biết rồi, anh cứ lo công việc trước đi ạ.]
Bỏ điện thoại sang bên, cậu lau khô phần tóc còn ướt, đổ gục xuống bàn, trán tựa lên bàn, khẽ lắc lư.
Chẳng phải cậu chỉ đang cố níu giữ cái đuôi tuổi thanh xuân thôi sao, sao lại cứ như thể mình đã phạm phải một sai lầm lớn vậy.
Chân còn đau, bác sĩ khuyên nên nằm yên nghỉ dưỡng. Thẩm Ngôn đứng dậy lồm cồm nhảy lại giường nằm xuống.
Hiệu suất làm việc của bộ phận Truyền thông rất nhanh, cậu mới gửi ảnh chụp sang chưa tới một giờ, trang web chính thức đã đưa tin.
Thua thì thua thảm hại nên tỉ số đã được giấu đi, nội dung bài viết nhấn mạnh rằng họ "thi đấu có phong thái, thi đấu đầy nhiệt huyết, mang lại năng lượng tích cực". Bài đăng có vài tấm ảnh, Thẩm Ngôn một mình chiếm hai tấm, phía dưới bài viết đã hiển thị mấy ngàn lượt xem. Thẩm Ngôn phát hiện ra tâm lý mình rất mâu thuẫn, cậu muốn nổi bật nhưng lại sợ mình quá nổi bật.
Đẹp trai trong phạm vi 'vừa phải' là được rồi.
Đáng tiếc phạm vi 'vừa phải' của cậu chỉ có mình Chu Ninh Ba thấy cậu rất đẹp trai, một hơi gửi cho cậu mấy chục tấm ảnh.
[SY: Chụp nhiều thế à?]
[Định Phong Ba: Lúc mày úp rổ tao căng thẳng quá không kịp chụp.]
[Định Phong Ba: Đẹp trai khủng khiếp!]
Thẩm Ngôn cảm thấy được an ủi, nhắn tin trả lời: [Cảm ơn.]
[Định Phong Ba: Hình như tao đã nhìn thấy Triệu Lâm Tô.]
[Định Phong Ba: Sau khi mày ra khỏi sân, bên phía đối diện cũng có vài người đi ra ngoài, một người trong số họ rất giống Triệu Lâm Tô.]
[SY: Là nó.]
[Định Phong Ba: Thế à, vậy là tao không nhìn nhầm.]
Thẩm Ngôn tắt màn hình điện thoại di động, thầm nghĩ thằng đó cũng thật kỳ quặc, kiếm chỗ đẹp mà ngồi, còn có thể ngắm tận mắt đám trai khỏe mạnh của khoa Thể dục, thế mà nó không chịu ngồi, lại đi sang chỗ đối diện với Chu Ninh Ba...
Suy nghĩ của Thẩm Ngôn đột nhiên đứt đoạn.
Vị trí đối diện với Chu Ninh Ba – đó chẳng phải là vị trí đối diện với ghế dự bị của cậu sao?
Thẩm Ngôn: "..."
Thẩm Ngôn lập tức tự nhủ đừng có mà tự luyến quá mức.
Biết đâu Triệu Lâm Tô chỉ tùy tiện đến, tùy tiện tìm một chỗ trống mà ngồi vào thì sao?
Thẩm Ngôn kéo chăn trên giường lên che mặt.
Cậu ghét thế giới này.
Tại sao vẫn chưa tới ngày tận thế?!
Căn nhà rất yên tĩnh, không biết Triệu Lâm Tô đang ở đâu, chắc là vẫn đang làm bài tập ở phòng khách. Dù sao cũng rất yên tĩnh, xung quanh không có một tiếng động.
Trước kia những khi Triệu Lâm Tô tới nhà Thẩm Ngôn làm khách, tình trạng cũng y hệt như thế này.
Hai người họ ở trong phòng của Thẩm Ngôn, mỗi người một góc. Thẩm Ngôn chơi game, Triệu Lâm Tô nghịch điện thoại. Thẩm Ngôn gọi Triệu Lâm Tô sang xem, Triệu Lâm Tô không để ý đến cậu, tiếp tục nghịch điện thoại. Thẩm Ngôn cũng không thèm để ý, cậu chỉ tiện miệng gọi vài câu, vui vẻ là được, không quan tâm Triệu Lâm Tô có thực sự tới xem cậu thể hiện hay không. Nói đùa à, cái loại gà mờ như thằng Triệu Lâm Tô thì làm sao mà thưởng thức nổi trình độ của cậu.
Cuối cùng thì hai người ai làm việc nấy, nhưng hoàn toàn không thấy có gì sai, cả hai đều tự do thoải mái.
Thẩm Ngôn nằm lên giường, không, chẳng hề thoải mái, chẳng hề tự nhiên chút nào.
Mỗi lần cậu định điều chỉnh lại suy nghĩ của mình, tiếp tục đối xử bình thường với Triệu Lâm Tô, thì hắn lại cho cậu một "niềm vui bất ngờ", khiến cậu không khỏi nghi ngờ hắn.
Nghi ngờ xong, cậu lại phát hiện ra sự nghi ngờ của mình thật vớ vẩn, chẳng qua là cậu đang hiểu lầm mà thôi.
Nếu đã vậy, cậu cứ dứt khoát hỏi thẳng đi.
[SY: Trận bóng hôm nay có hay không?]
Thẩm Ngôn gửi tin nhắn cho Triệu Lâm Tô.
Hai người ở cùng một căn nhà còn nhắn tin qua Wechat, Thẩm Ngôn ngượng ngùng gãi gãi mặt.
Chắc chắn Triệu Lâm Tô sẽ nhấc điện thoại châm chọc cậu một trận.
[Con trai: Có người bay lên trời sao lại không hay cho được?]
Thẩm Ngôn: "..."
Mày đã xong chưa?
[SY: Tao biết tao sai rồi, mày đừng nhắc tới nữa.]
[Con trai: Tao không nói mày sai.]
Thẩm Ngôn giật mình.
[Con trai: Đau là nhất thời, đẹp trai cả đời.]
[Con trai: Chẳng phải mày cũng nói rồi sao, không còn lần sau nữa.]
Triệu Lâm Tô chia sẻ một đường link cho cậu, chính là đường link đi vào trang web chính thức mà Thẩm Ngôn mới xem ban nãy.
[Con trai: Có cần in ra dán lên tường không?]
Mặt Thẩm Ngôn nóng lên, đồng thời tâm trạng cũng sáng sủa theo.
Vẫn là Triệu Lâm Tô, anh em tốt hiểu cậu nhất trần đời!
[SY: Hê hê, mày không cần phải hiếu thuận với tao đến thế đâu.]
[Con trai: Tối nay muốn ăn gì?]
[SY: Tao gọi linh tinh vài món, mày muốn ăn gì?]
[Con trai: Ăn gì cũng được.]
Thẩm Ngôn thoát khỏi Wechat, vui vẻ gọi mấy món đồ ăn nhanh bên ngoài.
Gọi xong đồ ăn bên ngoài cậu mới nhớ ra ban nãy mình nhắn tin cho Triệu Lâm Tô vốn để hỏi về chuyện chỗ ngồi của hắn.
Nằm không mặc kệ sự đời vậy.
Cửa hàng gà rán ở ngay con phố đối diện khu chung cư, mới gọi được một lát thì đồ ăn đã được mang đến. Thẩm Ngôn nghe thấy tiếng Triệu Lâm Tô ra mở cửa, vội vàng lồm cồm đứng dậy.
Triệu Lâm Tô xách gà rán đi vào: "Ăn trong phòng mày nhé?"
"Cũng được, mở cửa sổ ra là ổn."
Thẩm Ngôn ngồi trên giường, Triệu Lâm Tô ngồi trên sofa nhỏ trong phòng cậu, một tay cầm gà rán, một tay cầm điện thoại.
Thẩm Ngôn cắn một miếng đùi gà, bỗng nhiên lên tiếng hỏi: "Chu Ninh Ba bảo nó không nhìn thấy mày, rốt cuộc mày có đi xem trận bóng không thế?"
"Có." Triệu Lâm Tô không ngẩng đầu lên, trả lời cậu: "Tao lười đi vào trong nên chọn bừa một chỗ trống."
Thẩm Ngôn "À" một tiếng, vừa thoải mái hẳn ra vừa có chút khó hiểu chính mình. Sao có chút gió lay cành mà cậu đã căng thẳng đến mức này? Quả thực như con chim sợ cành cong, sợ Triệu Lâm Tô....
Thẩm Ngôn vùi đầu ăn gà rán.
Trong phòng chỉ còn tiếng nhai gà rồm rộp, Thẩm Ngôn chậm rãi thả lỏng, rồi không nhịn được nở nụ cười.
Nụ cười của cậu vừa hay bị Triệu Lâm Tô bắt gặp. "Lại lén lút giở trò gì rồi?"
Thẩm Ngôn: "Không có." Cậu cười nói: "Vừa rồi mày bảo đau là nhất thời, đẹp trai cả đời, lúc đó tao cũng nghĩ y như vậy."
Triệu Lâm Tô rút khăn giấy ra lau tay, chậm rãi nói: "Suy nghĩ của mày luôn như thế, đơn giản không khác gì học sinh tiểu học."
Thẩm Ngôn "xì" một tiếng, không muốn tranh cãi với hắn. Cậu tiếp tục ăn gà rán, ăn mãi, cậu mới chợt nhớ ra -- câu "nhận được rồi" ban nãy của Triệu Lâm Tô là có ý gì?
Chú chó con rất ngoan ngoãn, im lặng nằm trên hành lang. Nó giấu mình trong bóng tối, như thể sợ làm phiền người khác.
Triệu Lâm Tô cầm thức ăn cho chó, ngồi xổm xuống.
Chú chó con ngửa mặt lên, đôi mắt ngập nước, hoàn toàn không có ý định đối địch, cứ như hắn là người quen vậy.
Triệu Lâm Tô sờ bụng chó, quả nhiên cái bụng lép kẹp thật.
Hắn rải một ít thức ăn cho chó ra đất. Chú chó con ngửi ngửi, lập tức bắt đầu ăn, ăn rất say sưa, đầu và đuôi cứ lắc lắc.
Triệu Lâm Tô tựa vào vách tường hành lang, vừa xem điện thoại vừa chờ chó con ăn xong.
[Thẩm Ngôn: Ban nãy mày đang ám chỉ tao là chó?]
Khóe miệng hắn cong lên, Triệu Lâm Tô thu điện thoại lại, nhìn thoáng qua chú chó nhỏ đang vùi đầu ăn.
Thẩm Ngôn nhận được một bức ảnh do Triệu Lâm Tô gửi đến.
Trong bức ảnh, chú chó con mải ăn không thèm ngẩng đầu, cái đuôi cuộn tròn vểnh lên.
Thẩm Ngôn nhìn thấy, trái tim cũng tan chảy, phóng to ảnh chụp một hồi lâu mới lưu luyến rời khỏi.
Ngày mai đến trường cậu phải mang cho nó ít đồ ăn vặt.
Màn hình điện thoại hiện lên một tin nhắn mới.
[Con trai: Không phải, mày đừng suy nghĩ quá nhiều.]
Thẩm Ngôn hừ một tiếng, thầm nghĩ coi như cậu còn thức thời.
[Con trai: Mày có đáng yêu được như nó không?]
Thẩm Ngôn: "..."
Cảm ơn, tao không cần đáng yêu, tao chỉ cần đẹp trai.