Chương 15: Đình chỉ công tác

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân

Chương 15: Đình chỉ công tác

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Ngôn không hoàn toàn tin vào những lời đồn đại, vậy nên cậu quyết định lên nhóm tán gẫu của khoa để hóng chuyện.
Quả nhiên, dân tình mới chính là nguồn tin chính trong những cuộc chiến thông tin.
Lượng thông tin trong nhóm tán gẫu nhiều hơn hẳn, mỗi lúc lại có thêm một phiên bản mới, tin nhắn trôi vùn vụt, xem ra phần lớn mọi người đều rất hứng thú với chuyện "nóng" của vị giáo sư khó tính này.
Lời đồn càng truyền đi càng trở nên kỳ quái, ban đầu Thẩm Ngôn còn thấy thú vị, nhưng càng về sau cậu càng không kìm được mà nhíu mày.
Lương Khách Thanh có tình cảm với nữ sinh ư?
WTF!
Tất cả những buổi học cậu tham gia lớp của Lương Khách Thanh trong kỳ này, ngoại trừ lần đầu tiên cậu thấy trên đầu thầy trống rỗng ra, những lần còn lại – kể cả lần thi đấu bóng rổ, cái tên xuất hiện trên đầu thầy đều là tên của đàn ông.
Hơn nữa, mỗi lần lại là một cái tên khác nhau, chỉ có đặc điểm chung đều là những anh chàng đẹp trai, phong độ trong lĩnh vực thể thao.
Có học sinh trong lớp, trong khoa của họ, và cả học sinh khoa khác nữa.
... Thật không dám giấu giếm, cậu cũng từng "may mắn" được lên bảng.
Khi thấy tên mình được lên bảng, cậu đã giật mình trong giây lát, nhưng rất nhanh sau đó cậu đã lấy lại bình tĩnh.
Biết bao nhiêu chuyện đã xảy ra, cậu đã sớm quen với những chuyện lạ lùng.
Dù sao ngày nào tên cậu cũng xuất hiện trên đầu Triệu Lâm Tô, cậu chẳng còn thấy điều đó quan trọng nữa. Người đẹp trai thì đúng là như vậy đấy.
Hơn nữa, tên cậu chỉ xuất hiện trên đầu Lương Khách Thanh một lần ngắn ngủi, lần tiếp theo gặp lại thì cái tên đã đổi thành một cậu đẹp trai khoa Thể dục.
Nói cách khác, nhìn gương mặt của Lương Khách Thanh, không ai nghĩ thầy lại có thể thay đổi đối tượng ảo tưởng nhanh chóng đến vậy, giống như anh trai cậu, cả hai đều rất siêng năng trong việc thay đổi đối tượng ảo tưởng.
Không giống một người nào đó, luôn luôn "chung thủy".
Khóe miệng Thẩm Ngôn khẽ co giật.
Cậu cũng từng mong chờ Chu Ninh Ba được "lên bảng" một lần, đáng tiếc. "Danh sách" trên đầu Lương Khách Thanh trước giờ chưa bao giờ xuất hiện cái tên Chu Ninh Ba.
Lương Khách Thanh đã như thế thì sao có thể có tình cảm với nữ sinh được?
Thật sự kỳ lạ.
Hơn nữa, Lương Khách Thanh nổi tiếng là lạnh lùng với sinh viên, không thích giao thiệp riêng tư với bất cứ sinh viên nào cơ mà?
Ngay từ đầu, Thẩm Ngôn luôn cảm thấy khó chịu vì những đối tượng ảo tưởng của Lương Khách Thanh. Sau đó, cậu nghĩ rằng đánh giá một người phải nhìn vào hành động chứ không nên chỉ xem suy nghĩ của họ. Lương Khách Thanh chưa từng làm gì quá đáng với bất cứ sinh viên nào, còn cậu, từng chứng kiến nhiều người khác nên hoàn toàn hiểu rằng ảo tưởng không hề liên quan một chút nào đến hiện thực, cho dù người ta có ảo tưởng cả thiên hà thì cũng chẳng ai phát hiện ra được.
Lương Khách Thanh sẽ thật sự làm gì đó với sinh viên sao? Thẩm Ngôn không tin lắm.
"Thẩm Ngôn---"
Chu Ninh Ba với khuôn mặt mệt mỏi xuất hiện bên cửa phòng học, vai đeo ba lô, tay kéo theo một chiếc vali, khó nhọc vẫy tay với cậu.
Thẩm Ngôn vội đi tới giúp đỡ: "Mới về à?"
"Ừ." Chu Ninh Ba vui vẻ: "Vé máy bay sáng nay, giờ mới về tới trường. Tao mang cho mày và Triệu Lâm Tô rất nhiều quà."
"Cảm ơn, cảm ơn." Thẩm Ngôn liên tục cảm ơn. Cậu kéo hành lý của Chu Ninh Ba đi vào trong lớp: "Tối nay bọn tao sẽ đãi mày một bữa tẩy trần."
"Yo, bé Ba tới rồi đấy hả?"
Có người cầm ly nước đi ra cười nói với Chu Ninh Ba: "Trông cậu không tệ chút nào nha, quả nhiên người gặp chuyện vui thì tinh thần cũng sảng khoái hẳn lên."
Chu Ninh Ba không hiểu mô tê gì nhưng cũng cười ha ha chào lại, sau đó mới quay đầu hỏi Thẩm Ngôn: "Chuyện vui? Chuyện vui gì thế?"
"Ngồi xuống rồi nói."
Chu Ninh Ba mang theo nhiều đồ, Thẩm Ngôn đẩy vali của cậu ta xuống dưới góc phòng học. Không chỉ có Chu Ninh Ba vừa về đến trường, cuối lớp đã có không ít vali và túi đồ.
"Chuyện vui gì thế?"
Chu Ninh Ba ngồi xuống chỗ của mình, tháo ba lô khỏi vai, hai mắt lấp lánh.
Thẩm Ngôn không biết đây có phải là chuyện vui đối với Chu Ninh Ba hay không.
Hôm nay trên đầu của Chu Ninh Ba hoàn toàn "sạch sẽ".
Có lẽ vì mệt mỏi khi ngồi máy bay nên cậu ta không còn sức lực để nghĩ tới chuyện khác.
Thẩm Ngôn do dự không biết nên nói hay không, tầm mắt cậu di chuyển sang hướng khác vừa hay bắt gặp Triệu Lâm Tô đang đi vào trong lớp.
Thẩm Ngôn: "..."
Thằng này vẫn còn nhiều năng lượng lắm.
"Ở đây." Chu Ninh Ba vẫy tay.
Sắc mặt Thẩm Ngôn bình tĩnh, coi như Triệu Lâm Tô chỉ đang nhớ bạn thân của mình.
Đồ đạc của Triệu Lâm Tô rất đơn giản, chỉ có một chiếc túi xách.
Thẩm Ngôn lên tiếng chào hỏi: "Đến rồi à."
"Chào."
Chu Ninh Ba hỏi: "Lái xe tới hả? Tao có mang đồ ăn cho mày với Thẩm Ngôn đó."
"Lái xe đến." Triệu Lâm Tô ngồi xuống ghế: "Cảm ơn mày."
Chu Ninh Ba cười hề hề, lại nhìn sang chỗ Thẩm Ngôn: "Thẩm Ngôn, rốt cuộc là có chuyện vui gì thế?"
"Chuyện vui?"
Triệu Lâm Tô cũng nhìn về phía Thẩm Ngôn.
Bị hai thằng bạn nhìn chằm chằm, trong thoáng chốc Thẩm Ngôn đã cảm nhận được áp lực cực lớn: "Cũng không tính là chuyện vui gì..."
Bí thư lớp ngồi đằng trước nghe ngóng nãy giờ quay đầu lại nói chen vào: "Đối với hai cậu thì không tính là chuyện vui, còn với Chu Ninh Ba mà nói, đây chắc chắn là chuyện cực vui đó."
Nghe xong lời này, Chu Ninh Ba càng tò mò hơn: "Chuyện vui đối với tôi?"
"Đúng thế."
Bí thư thần bí, lại gọi Chu Ninh Ba ghé tai tới nghe.
Cánh tay của Thẩm Ngôn bị ai đó đụng vào, cậu quay mặt sang, Triệu Lâm Tô đang dùng ánh mắt dò hỏi cậu.
Thẩm Ngôn cũng đành phải nghiêng đầu sang, hạ giọng nói: "Thầy Lương bị đình chỉ công tác giảng dạy rồi."
"Tại sao?"
Tiếng nói của Chu Ninh Ba rất lớn khiến tất cả sinh viên trong lớp học chú ý.
Thẩm Ngôn không muốn lên hot search nữa, vội kéo ống tay áo Chu Ninh Ba.
Chu Ninh Ba quay sang, biểu cảm trên mặt cậu ta đã thay đổi thành "đàn én quay lại như từng quen".
(*) Theo Phục Trai mạn lục đây là một đôi câu đối của Án Thù và Vương Kỳ.
Vô khả nại hà hoa lạc khứ, - Biết làm sao được hoa đành rụng.
Tự tằng tương thức yến quy lai – Đàn én quay lại như từng quen.
Ý nghĩa: Hoa tàn thì én lại đến, nói lên quy luật vạn vật tàn tạ lại sinh sôi.
Sốc, khó hiểu, đau đớn, buồn thương...
Khoan đã, nét mặt Chu Ninh Ba bày tỏ sự đau thương ư?
Chu Ninh Ba không chỉ đau thương, nét mặt cậu ta vô cùng vội vã. Hàng lông mày rậm và đôi mắt to nhíu chặt lại, cậu ta cũng ý thức được mình đã lỡ lời, vội vã hạ giọng: "Thẩm Ngôn, thật sao? Thầy Lương bị đình chỉ công tác? Thầy ấy không dạy chúng mình nữa?"
"Vẫn chưa thấy thông báo như thế." Thẩm Ngôn nói rõ tình hình: "Chỉ có thông báo tạm thời dừng các môn học của thầy, mà lúc mới bắt đầu nhập học, thầy Lương cũng từng cho chúng ta tạm thời dừng việc học môn của thầy rồi mà."
"Tạm thời dừng học... vậy tại sao môn học của chúng ta lại bị tạm dừng? Tạm dừng giữa chừng... thầy Lương xảy ra chuyện gì rồi hả?"
Bí thư ngồi bàn trên lại không nhịn được chen vào một câu: "Chu Ninh Ba, không ngờ cậu quan tâm đến thầy Lương như thế. Tớ còn tưởng cậu sẽ rất vui cơ."
Chu Ninh Ba không nói gì thêm, hai mắt lo lắng nghiêm túc nhìn Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn đành phải nói: "Hiện giờ chưa biết rõ ràng nguyên nhân, Trương giáo chủ tới rồi kìa --- học trước đi đã."
Chu Ninh Ba run rẩy một hồi lâu cuối cùng cũng chậm rãi xoay người ngồi thẳng lại.
Cả người như đã mất hết cả hồn phách.
Thẩm Ngôn thầm nghĩ đây nào phải dáng vẻ vui sướng gì, chẳng lẽ thằng này thực sự có gì đó với Lương Khách Thanh thật... Thẩm Ngôn vừa suy ngẫm vừa quay đầu, lại đối diện với một tầm mắt khác.
Thẩm Ngôn: "..." Người với người khác biệt, không thể đánh đồng như thế được!
Triệu Lâm Tô chỉ tay vào điện thoại trên bàn.
Thẩm Ngôn ngầm hiểu, nhanh chóng mở WeChat ra.
[Con trai: Lương Khách Thanh bị đình chỉ công tác rồi.]
[SY: ???]
[SY: Đình chỉ công tác thật sao?]
[SY: Sao mày biết?]
[SY: Tin tức của mày có tin được không?]
[Con trai: *gửi ảnh chụp màn hình lịch sử trò chuyện của nhóm chat "Cả nhà thương nhau"*].
Thẩm Ngôn: "..."
Ồ, suýt nữa cậu đã quên, trường đại học này là trường đại học cũ của ba đời nhà Triệu Lâm Tô, chắc chắn hắn có nguồn tin riêng.
[Lâm Tuệ: Lương Khách Thanh là giáo sư bên khoa của Lâm Tô có phải không?]
[Triệu Thiên Thành: Đúng.]
[Lâm Tuệ: Sao lại bị đình chỉ công tác thế này?]
[Triệu Thiên Thành: Vấn đề cá nhân của người ta, nhà mình không nên thảo luận.]
Vấn đề cá nhân?
Thẩm Ngôn giật mình, chẳng lẽ Lương Khách Thanh thực sự có tình cảm với học trò?
Đây sẽ thành một vụ bê bối lớn đó.
Thẩm Ngôn vội vàng gõ bàn phím.
[SY: Lương Khách Thanh thực sự có tình cảm với sinh viên hả?]
[Con trai: Không.]
Thẩm Ngôn thở phào một hơi.
Thật ra, sau khi phát hiện đối tượng mà Chu Ninh Ba thỉnh thoảng ảo tưởng tới là Lương Khách Thanh, Thẩm Ngôn liền bắt đầu lén lút quan sát thái độ chân thực của Chu Ninh Ba với thầy.
Cậu phát hiện Chu Ninh Ba đối với Lương Khách Thanh, có sợ thật đấy, nhưng không phải kiểu sợ hãi như chuột gặp mèo, mà là một sự kính trọng xen lẫn sùng bái.
Mỗi lần Lương Khách Thanh lên lớp, Chu Ninh Ba lập tức vô cùng chăm chú, ánh mắt của cậu ta luôn cẩn thận né tránh ánh mắt của thầy, chỉ dám lén lút liếc nhìn thầy thêm vài cái.
Thẩm Ngôn không dám nói Chu Ninh Ba chắc chắn có tình cảm tốt với Lương Khách Thanh, nhưng ít ra cậu ta không hề có ác cảm.
Nếu như Lương Khách Thanh thật sự "sập phòng", cậu nghĩ Chu Ninh Ba sẽ không thể chịu đựng được.
(*) "sập phòng": thường chỉ thần tượng yêu đương.
Biểu hiện hôm nay của Chu Ninh Ba đã chứng minh một điều, đối với sự kiện Lương Khách Thanh bị đình chỉ công tác, Chu Ninh Ba không hề mong muốn điều đó.
[SY: Mày biết tại sao thầy Lương lại bị đình chỉ công tác không?]
[Con trai: Nguyên nhân cụ thể thì không rõ, chỉ biết do thầy ấy tự yêu cầu.]
Thẩm Ngôn hoang mang.
Cậu không thể hiểu nổi hành động này của Lương Khách Thanh.
Trừ khi thầy thực sự muốn ra đi tìm một con đường mới, cậu không nghĩ nổi bất cứ lý do nào khiến thầy muốn rời khỏi một ngôi trường có nền tảng tốt như trường đại học của bọn họ.
Thẩm Ngôn buông điện thoại xuống, lén liếc sang bên Chu Ninh Ba một cái.
Chu Ninh Ba vẫn đang thẫn thờ.
Thẩm Ngôn nghĩ thầm dáng vẻ này thật quen mắt, lần đầu tiên cậu thấy Triệu Lâm Tô có đối tượng ảo tưởng, cậu cũng y hệt như thế này.
Chuyện Lương Khách Thanh bị đình chỉ công tác giảng dạy lại có tác động lớn đến Chu Ninh Ba như thế sao?
"Thẩm Ngôn..." Vừa tan học, Chu Ninh Ba đã lập tức kéo tay Thẩm Ngôn lại, cố gắng hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Ra ngoài rồi nói." Thẩm Ngôn nhìn về phía Triệu Lâm Tô. Triệu Lâm Tô tiếp lời: "Lên xe tao rồi nói."
Thẩm Ngôn nhìn bộ dạng sắp không đi nổi của Chu Ninh Ba, vội vàng nháy mắt ra hiệu với Triệu Lâm Tô. Hai người họ tới cuối lớp lấy hành lý giúp Chu Ninh Ba, Thẩm Ngôn đi sang đỡ lấy cánh tay cậu ta: "Đi nào, tới bãi đỗ xe."
Bãi đỗ xe dày đặc xe cộ, Triệu Lâm Tô dừng xe dưới một bóng râm.
"Cốp xe."
"Đầy rồi."
Thẩm Ngôn chỉ có thể đặt vali của Chu Ninh Ba lên ghế trước: "Để đây có được không?"
"Không sao, cứ để đi."
Ba người ngồi trong xe, Triệu Lâm Tô ngồi cạnh vali, Thẩm Ngôn ngồi ở ghế sau gọi hồn Chu Ninh Ba.
"Bé Ba à, tỉnh lại đi."
Đầu óc Chu Ninh Ba lơ mơ, ngồi trong xe rồi mới hơi tỉnh táo hơn: "Thẩm Ngôn, thầy Lương sẽ không bị đình chỉ thật chứ?"
Thẩm Ngôn nhìn về hàng ghế đằng trước.
Triệu Lâm Tô đặt tay trên vô lăng, nhìn cậu qua gương chiếu hậu, dùng ánh mắt ra hiệu cho Thẩm Ngôn: "Cứ nói đi."
Thẩm Ngôn: "Có lẽ là thế thật."
Chu Ninh Ba đờ đẫn, lẩm bẩm: "Tại sao..."
"Không rõ, tin tức nội bộ nói rằng thầy tự xin đình chỉ công tác. Chắc là không phải chuyện lớn gì đâu." Thẩm Ngôn an ủi.
"Tự xin đình chỉ?"
Thẩm Ngôn hất cằm về đằng trước: "Tin tức nội bộ, đừng nói ra ngoài."
Lúc này Chu Ninh Ba mới nhớ tới thân phận ba đời của Triệu Lâm Tô, cậu ta vội vàng nghiêng người về phía trước hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì? Tại sao thầy Lương lại tự xin đình chỉ công tác? Mày có thể kể cho tao nghe không?"
Triệu Lâm Tô nói: "Những gì tao biết, tao đã kể cho Thẩm Ngôn hết rồi."
Chu Ninh Ba bám vào ghế trước một lúc lâu không nói thêm được câu nào, bỗng nhiên, cậu ta chậm rãi gật đầu một cái: "Cảm ơn, tao hiểu rồi."
Chu Ninh Ba đẩy cửa xuống xe, còn không quên mở vali lấy đồ ăn vặt cho Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô. Triệu Lâm Tô cũng mở cốp xe lấy một hộp đồ xuống đưa cho cậu ta.
"Cảm ơn."
"Bé Ba, chúng tao đưa mày về ký túc xá nhé. Buổi tối chúng ta cùng ăn cơm nha? Tao mời."
Chu Ninh Ba lắc đầu: "Không cần đâu, tao hơi mệt."
Thẩm Ngôn chỉ có thể nhìn theo Chu Ninh Ba buồn bã rời đi.
Cậu chưa bao giờ gặp phải Chu Ninh Ba trong tình trạng uể oải đến thế này.
Trước kia ở trong ký túc xá bị bắt nạt khắp nơi, cậu ta vẫn tươi cười, khiến cho Thẩm Ngôn không thể nhận ra cậu ta bị bắt nạt ngay từ đầu.
Thẩm Ngôn đút tay vào túi, chân mày hơi nhíu lại như đang suy nghĩ điều gì đó, nhìn theo hướng Chu Ninh Ba bỏ đi.
"Thái độ của Chu Ninh Ba với Lương Khách Thanh không bình thường."
Triệu Lâm Tô bên cạnh thản nhiên nói.
Tiếng chuông báo động trong lòng Thẩm Ngôn vang lên: "Thế sao? Mà hình như có vẻ như thế thật, nó phản ứng hơi thái quá."
Triệu Lâm Tô xoay người mở cửa xe: "Chắc là nó muốn theo thầy Lương học lên nghiên cứu sinh đấy."
Thẩm Ngôn: "..."
Là khả năng cậu chưa bao giờ nghĩ tới.
Thẩm Ngôn lên xe, trong lòng thầm nghĩ, phải chăng gần đây mình nghiên cứu về đồng tính nam đến mức tẩu hỏa nhập ma rồi không mà nhìn ai cũng thành người đồng tính hết. Rõ ràng không thể đánh đồng giữa ảo tưởng và hiện thực cơ mà.
"Mày nói xong tao cũng cảm thấy có lý." Thẩm Ngôn vừa thắt dây an toàn vừa nói: "Bé Ba và thầy Lương có mối duyên nợ rất sâu trong lĩnh vực học hành, khó lòng hóa giải."
Khách quan mà nói, Chu Ninh Ba thực sự là sinh viên có mối quan hệ "cá nhân" sâu đậm với Lương Khách Thanh. --- một năm thi lại đến hai lần.
Sau khi khởi động xe, Triệu Lâm Tô liếc nhìn cậu, hỏi: "Không thì sao? Chẳng lẽ nó thầm mến Lương Khách Thanh sao?"
Thẩm Ngôn: "..." Ok ok, tao biết tao nghĩ nhiều rồi.
Sao có thể tồn tại nhiều mối tình thầm mến đến thế được, con người không nên quá tự phụ.
Mấy ngày nghỉ Quốc Khánh, Thẩm Ngôn rất ít trò chuyện với Triệu Lâm Tô.
Hai người họ vẫn như xưa, có chuyện thì nói, nói xong rồi lại trêu chọc nhau vài câu, nếu không làm đối phương quê độ thì không chịu được.
Loại quan hệ bạn bè tự nhiên này khiến Thẩm Ngôn rất thoải mái.
Thẩm Ngôn duỗi lưng: "Bé Tô Tô, tao mới thấy rất nhiều thứ hay ho trong cốp xe của mày."
"Cho chó ăn."
"..."
Mày đừng có độc miệng đến thế nhé.
Thẩm Ngôn hừ một tiếng không thèm cãi lại, nói thẳng: "Cảm ơn mày lắm."
Cậu cầm điện thoại vào nhóm chat xem còn tin tức nào mới nữa không, vừa lướt qua vài cái đã lập tức vươn tay đè tay Triệu Lâm Tô đang định khởi động xe lại: "Đừng lái đi vội, Chu Ninh Ba đánh nhau với người ta rồi!"