Chương 16: Đánh nhau

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Ngôn vừa lướt điện thoại vừa bước xuống xe, đóng cửa lại rồi quay đầu nói: "Tao qua xem sao."
Triệu Lâm Tô cũng mở cửa bên ghế lái bước xuống. "Cùng đi."
Bãi đỗ xe cách ký túc xá không xa. Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô chạy đến nơi chỉ mất vài phút, vừa tới tầng một đã thấy hành lang chật kín người.
"Mẹ kiếp!"
Thẩm Ngôn thốt lên một tiếng rồi xông thẳng vào trong.
Trên bậc cầu thang đã sớm chật ních người hiếu kỳ. Thẩm Ngôn ra sức kéo người, chen vào: "Cho tôi đi nhờ với, xin lỗi, cho tôi đi nhờ..."
Đánh nhau trong trường đại học là chuyện hiếm thấy, ai nấy đều xúm lại xem, chậc chậc bàn tán. Thẩm Ngôn chen vào giữa đám người, liếc mắt một cái đã thấy Chu Ninh Ba đang giơ tay tóm cổ một người khác, ấn vào trong hồ nước.
Điên rồi!
Thẩm Ngôn sải bước tới, kéo cậu ta: "Chu Ninh Ba!"
"Nói lời xin lỗi đi!"
Thẩm Ngôn đến gần mới nghe rõ tiếng Chu Ninh Ba nức nở.
"Mày mau nói lời xin lỗi đi!"
"Chu Ninh Ba, mày bị thần kinh à? Mày bắt tao xin lỗi cái gì?"
Thẩm Ngôn nhận ra giọng nói đó, đây là Trương Tần, bạn cùng phòng ký túc xá năm nhất của họ.
"Chu Ninh Ba." Thẩm Ngôn lại kéo cánh tay cậu ta. "Có chuyện gì thì từ từ nói, đừng kích động."
Chu Ninh Ba vốn là người thành thật, tính tình hiền lành, dáng vẻ cũng không có chút uy hiếp nào, cứ như một kẻ ngoài mạnh trong yếu. Thế nhưng lúc này, Thẩm Ngôn lại không thể kéo cậu ta dậy nổi.
Triệu Lâm Tô cũng vừa tới nơi.
Chu Ninh Ba bị hai người họ giữ chặt hai bên cánh tay, lúc này mới có thể được kéo ra.
Sau khi bị hai người bạn kéo ra, Chu Ninh Ba mềm nhũn ngã xuống, miệng vẫn lặp đi lặp lại: "Xin lỗi, mau xin lỗi..."
"Tao đã nói rồi, xin lỗi cái đéo gì..."
Thẩm Ngôn ngước mắt, ánh mắt sắc bén lướt qua: "Trương Tần, mày bớt nói mấy câu lại."
Trương Tần sực tỉnh, nhớ lại ký ức trong ký túc xá hai năm trước.
Khi ấy, cậu ta chẳng những không chiếm được lợi lộc gì mà còn phải chịu không ít "đinh mềm" từ Thẩm Ngôn. Trương Tần lạnh lùng hừ một tiếng: "Vật họp theo loài," rồi kéo lại áo quần bỏ đi trước.
"Giải tán đi." Thẩm Ngôn đỡ Chu Ninh Ba, nói với đám người xung quanh: "Không còn gì đáng xem nữa đâu."
Thẩm Ngôn buông tay, liếc mắt ra hiệu cho Triệu Lâm Tô.
Bạn bè hơn mười năm, Triệu Lâm Tô hiểu ý cậu ngay lập tức. Hắn dìu Chu Ninh Ba về ký túc xá trước. Thẩm Ngôn ở lại xua đám người vây xem như xua vịt, nhặt vali hành lý và túi xách Chu Ninh Ba đã ném trên mặt đất, rồi mới xoay người đuổi theo.
Ký túc xá của Chu Ninh Ba không có ai.
"Đã xảy ra chuyện gì?" Thẩm Ngôn vào phòng rồi khóa trái cửa lại.
Chu Ninh Ba được đỡ ngồi xuống ghế, dường như vẫn chưa hoàn hồn. Lồng ngực cậu ta phập phồng kịch liệt, hơi thở dồn dập, mang theo tiếng nghẹn ngào khó nén.
Chưa được bao lâu, cửa ký túc xá vang lên ba tiếng gõ, giọng nói cực kỳ nghiêm nghị cất lên.
"Mở cửa!"
Thẩm Ngôn nhận ra giọng nói của giáo viên hướng dẫn lớp mình, lập tức mở cửa.
"Thầy Kế." Thẩm Ngôn nhiệt tình mỉm cười với thầy: "Sao thầy lại tới đây ạ?"
Giáo viên hướng dẫn khá thân thiết với Thẩm Ngôn. Năm nhất, cậu từng không màng danh lợi, dốc lòng giúp đỡ không ít chuyện trong lớp, khiến thầy bớt tốn kha khá sức lực. Cuối cùng, cậu cũng chỉ nhờ thầy giúp đổi phòng ký túc xá. Khó có được là sau khi đạt được mục đích, Thẩm Ngôn vẫn vui vẻ giúp đỡ thầy, nên ấn tượng của giáo viên hướng dẫn về cậu không hề tệ.
"Chu Ninh Ba đâu? Giỏi lắm, năm ba đại học rồi mà còn đánh nhau với bạn cùng lớp!"
"Ai nói đánh nhau ạ? Chắc chắn là lời đồn thổi lung tung rồi. Hai bạn học chỉ cãi vã đôi chút, khúc mắc đã được giải quyết xong." Thẩm Ngôn với vẻ mặt chân thành nói: "Khoa chúng ta luôn là khoa đi đầu gương mẫu trong việc tuân thủ quy định nhà trường, sao có thể xuất hiện chuyện nghiêm trọng như đánh nhau được chứ? Thầy Kế, nhất định đây là chuyện hiểu nhầm, hoặc có kẻ nào đó cố tình loan tin sai lệch, vu khống cho khoa mình đấy ạ."
Giáo viên hướng dẫn nhìn chằm chằm khuôn mặt vô tội của Thẩm Ngôn, vỗ vai cậu: "Cái thằng nhóc này." Sau đó, thầy liếc mắt vào phòng, dặn dò: "Đừng làm to chuyện, không ai có lợi cả."
Thẩm Ngôn hạ giọng, ra vẻ mình đứng cùng phe với thầy: "Thầy yên tâm, tuyệt đối không có chuyện gì hết."
Giáo viên hướng dẫn đi rồi, Thẩm Ngôn thở phào nhẹ nhõm, đóng cửa lại. Cậu không sợ Trương Tần nói nhảm ra ngoài. Năm thứ ba sắp đi thực tập cả rồi, ai lại muốn gánh thêm một vết nhơ nữa.
Thẩm Ngôn kéo ghế lại ngồi xuống đối diện Chu Ninh Ba: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Chu Ninh Ba cúi đầu không chịu lên tiếng.
"Trương Tần lại nói xằng nói bậy à?"
Thẩm Ngôn có một thói quen, cậu là người luôn bao che khuyết điểm cho bạn bè.
Chu Ninh Ba là người thế nào cậu biết rõ. Người khác bắt nạt có khi cậu ta còn không phản ứng gì, đừng nói chi đến chuyện chủ động đi trêu chọc người khác.
Thẩm Ngôn ngẩng đầu nhìn về phía Triệu Lâm Tô.
Triệu Lâm Tô: "Vì thầy Lương ư?"
Thẩm Ngôn: "..."
Chà, người anh em, sao mày còn nghĩ ra hướng này?
Thẩm Ngôn nhìn sang Chu Ninh Ba.
Quả nhiên Chu Ninh Ba đã có phản ứng. Bả vai cậu ta run lên, ngẩng mặt, hai mắt đỏ bừng cất tiếng: "Thầy Lương không phải hạng người như thế!"
Nói đến cũng buồn cười, Lương Khách Thanh một tay che trời ở khoa, Chu Ninh Ba bị thầy chèn ép đến chết đi sống lại. Ngoại trừ Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô nghĩ đủ mọi cách giúp đỡ, những người khác chỉ ngồi ngoài xem kịch. Lương Khách Thanh bị đình chỉ công tác một cái, đám người ngoài kia đua nhau xuất hiện chúc mừng Chu Ninh Ba, cứ như thể họ có chung mối thù với cậu vậy.
Trương Tần cũng là một trong số đó.
"Chu Ninh Ba, Lương Khách Thanh bị đình chỉ công tác rồi, lần này coi như đời mày hết khổ."
Chu Ninh Ba lúng túng cười cười không nói câu gì. Suốt đoạn đường cậu ta đi, ai nấy đều nói với cậu ta như vậy. Thật bất đắc dĩ, cậu ta cảm thấy không thoải mái chút nào nhưng chỉ có thể yên lặng chịu đựng.
"Tao đã bảo mà, Lương Khách Thanh phân biệt đối xử với sinh viên. Mày nhìn xem, lão ấy yêu cầu hà khắc với đám nam sinh chúng ta như thế nhưng thái độ với nữ sinh lại tốt biết bao. Lão chính là một kẻ háo sắc."
Trương Tần cười vô cùng đểu giả.
Chu Ninh Ba bùng nổ.
"Mày nghe xem nó nói cái đéo gì thế chứ!"
Thẩm Ngôn đè bả vai Chu Ninh Ba xuống: "Thầy Lương đối xử bình đẳng với tất cả sinh viên nam nữ. Đường Di cũng bị thầy cho thi lại!"
Chu Ninh Ba ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên: "Đường Di là ai?"
Thẩm Ngôn: "Là một đàn chị khoa mình, học hành rất xuất sắc. Năm đó thầy Lương mới được chuyển tới trường, ra tay cực mạnh mẽ, làm không biết bao nhiêu người thi lại, không phân biệt nam nữ."
Chu Ninh Ba gật gật đầu, giọng nói mang theo âm thanh nức nở khẳng định: "Tao biết, thầy Lương tuyệt đối không phải người như vậy."
Thẩm Ngôn thầm nghĩ, xác suất thầy ấy ra tay với nam sinh lớn hơn nữ sinh.
"Được rồi, đừng khóc nữa. Mày xúc động quá rồi, đánh nó làm gì cơ chứ? Lỡ đâu bị gánh kiểm điểm, lúc xét tốt nghiệp lại thêm nhiều phiền phức. Mày nghe khó chịu thì cứ kể với tao, tao nghĩ kế cho mày ngáng chân nó."
Nước mắt Chu Ninh Ba rơi càng nhanh, nhào đầu vào ngực Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn vội vàng không kịp chuẩn bị, đã bị một kẻ to con chui vào lòng, đẩy ngửa ra sau. Cậu xấu hổ vỗ nhẹ bả vai Chu Ninh Ba hai cái: "Được rồi, đừng khóc." Khóe mắt không ngừng ra hiệu cho Triệu Lâm Tô mau kéo cậu ta ra.
Triệu Lâm Tô khoanh tay, nhướng mày nhìn cậu.
Thẩm Ngôn: ?
Tín hiệu truyền đi thất bại. Thẩm Ngôn chỉ có thể để Chu Ninh Ba khóc thật thoải mái xong, mới khuyên cậu ta vào nhà vệ sinh rửa mặt cho bình tĩnh lại.
Cửa nhà vệ sinh khép chặt. Thẩm Ngôn thở phào một hơi. Vừa mới quay đầu sang đã bắt gặp Triệu Lâm Tô đang mỉm cười. Chỉ cần nhìn nụ cười đó, Thẩm Ngôn đã hiểu ngay ý nghĩa.
"Tao chỉ lấy Đường Di làm ví dụ thôi."
Thẩm Ngôn vươn tay sờ sờ tóc mình, giọng điệu hùng hồn đầy lý lẽ.
Triệu Lâm Tô bật cười một tiếng, nhún vai nói với cậu: "Tao có nói gì đâu."
Thẩm Ngôn lườm hắn một cái, dứt khoát xé toạc da mặt: "Đúng đúng đúng, tao còn nhớ thương chị ấy đấy, tháng sau sẽ tới Bali cướp hôn, được chưa?"
"Không tệ, can đảm lắm." Triệu Lâm Tô cười nhạt, đáp lời: "Đáng để lên đầu đề trang tin tức của học viện thêm lần nữa."
Thẩm Ngôn: "..."
Chu Ninh Ba rửa mặt đi ra, trông tâm trạng có vẻ đã bình phục: "Xin lỗi Thẩm Ngôn, hôm nay tao xúc động quá, lại bắt mày phải giải quyết hậu quả."
"Tao có làm gì đâu." Thẩm Ngôn đáp: "Thầy Lương bị đình chỉ công tác, tin đồn chắc chắn sẽ có, tốt nhất mày đừng để trong lòng."
Chu Ninh Ba gật đầu: "Ừ."
"Nếu Trương Tần còn gây khó dễ cho mày, mày cứ nói với tao."
"Không đâu, tao không quan tâm đến nó."
"Đúng thế đấy bé Ba à." Thẩm Ngôn thấy Chu Ninh Ba đã tỉnh táo lại, giọng điệu cũng nhẹ nhõm hơn: "Chúng ta không thể nào sống trong một thế giới không có kẻ ngốc được. Mày nhìn thoáng ra một chút đi. Chỉ cần mày nhớ kỹ, đừng để bản thân bị kéo vào chung với lũ ngốc là mọi chuyện đều ổn."
Chu Ninh Ba gật gật đầu: "Làm phiền chúng mày rồi, mau về nhà đi."
"Còn về cái gì." Thẩm Ngôn quay đầu nhìn về phía Triệu Lâm Tô: "Dù sao cũng vậy rồi, ra ngoài tẩy trần cho bé Ba giải xui nhé?"
Trên đường ra khỏi cổng trường, Chu Ninh Ba nhận được rất nhiều ánh mắt quan tâm. Cuối cùng cậu ta cũng cảm nhận được sự mất mặt, cố gắng cúi đầu tránh né.
Thẩm Ngôn chú ý tới, đưa tay vỗ lưng cậu ta: "Đừng tự ái quá, bọn họ nhìn tao đó."
Chu Ninh Ba giương ánh mắt tỏ rõ lòng biết ơn nhìn cậu.
Thẩm Ngôn hất tóc: "Người đẹp trai có muốn giấu đi cũng không tài nào giấu nổi."
Triệu Lâm Tô ở bên cạnh bật cười.
Thẩm Ngôn quay mặt sang: "Mày có ý kiến với vẻ đẹp trai của tao à?"
Triệu Lâm Tô chậm rãi đáp lời: "Không dám."
Chậc, cái thái độ gì thế hả? Mày không dám sao còn ảo tưởng ông đây cả ngày lẫn đêm không ngừng nghỉ?
Thẩm Ngôn thầm nghĩ, chẳng lẽ không phải do cậu quá đẹp trai?
Bên cạnh trường học có một tiệm thịt nướng không tệ lắm, ba người họ cùng đi sang. Lúc này thời gian vẫn còn sớm, phòng riêng biệt cũng vẫn còn.
Thẩm Ngôn ngồi xuống nói trước: "Bữa hôm nay tao mời, không ai được giành với tao hết."
Chu Ninh Ba nói: "Không được, lần trước mày cũng mời rồi."
"Lần trước? Không nhớ rõ, nhưng chắc chắn có nguyên nhân." Thẩm Ngôn quét mã gọi món bên cạnh bàn: "Lần này hai đứa chúng mày mang cho tao nhiều món ngon như thế, dân bản địa như tao không có gì báo đáp, thế nên cứ để tao mời bữa này đi."
"Để nó mời đi."
Triệu Lâm Tô rót nước tráng cốc.
"Người ta là ngôi sao lớn, người ta nhiều tiền."
Thẩm Ngôn: "..."
Cậu thề một ngày nào đó sẽ tìm được cơ hội giễu cợt lại thằng này.
Ánh mắt cậu lướt khắp người Triệu Lâm Tô, sau đó bất ngờ bắt gặp ánh mắt Triệu Lâm Tô đang nhìn về phía cậu. Cậu thầm nghĩ nếu cậu nói chuyện siêu năng lực ra, sợ rằng Triệu Lâm Tô sẽ xấu hổ tới chết.
... sau đó cả cậu, người đang ngồi gần hắn, cũng nổ thành tro.
Lực phản tác dụng quá lớn, thôi thì bỏ qua cho rồi.
Ăn thịt nướng một hồi, Chu Ninh Ba mới chậm rãi thả lỏng hoàn toàn. Cậu ta vừa thả lỏng thì lại không nhịn được, tự kiểm điểm lại bản thân.
"Ban nãy tao đã xúc động quá, phải không?"
"Tao không nên đánh nó."
"Nhưng nó nói thầy Lương như thế, nó thật quá đáng!"
Thẩm Ngôn uống một ngụm nước ngọt vị táo, bỗng nhiên nghĩ ra đây là một cơ hội rất tốt. Cậu có thể thăm dò được rốt cuộc Chu Ninh Ba có ý nghĩ gì với Lương Khách Thanh.
Cậu nâng mí mắt lên, lặng lẽ quét qua Triệu Lâm Tô ở phía đối diện.
Triệu Lâm Tô ăn không nhiều lắm, tướng ăn nhã nhặn chậm rãi, khác xa hình tượng thằng nhóc người rừng thuở thơ ấu.
Thẩm Ngôn thầm nghĩ chắc đây không phải một loại biến dị nào khác đâu nhỉ.
"Đừng nói đến bọn nó." Thẩm Ngôn thăm dò: "Ngay cả tao cũng cho rằng mày và thầy Lương không hợp nhau. Ai ngờ đâu mày lại quan tâm đến cái nhìn của người khác về thầy Lương như vậy."
Chu Ninh Ba buông đũa xuống, nhỏ giọng trả lời: "Thầy Lương rất ưu tú."
"Đúng vậy." Thẩm Ngôn gắp một miếng thịt bò: "Trình độ học vấn của thầy thực sự xuất sắc."
Chu Ninh Ba cúi đầu không nói tiếp.
Ánh mắt Thẩm Ngôn lướt khắp người Chu Ninh Ba, sau đó bất ngờ bắt gặp ánh mắt Triệu Lâm Tô đang nhìn về phía cậu.
Ánh mắt Triệu Lâm Tô nhìn cậu như có điều suy ngẫm, dường như hắn cũng đang muốn thăm dò điều gì đó.
Thẩm Ngôn: "..."
Dừng.
Thẩm Ngôn nhanh chóng gắp thịt cho hai người bạn: "Gọi nhiều đồ ăn lắm, ăn thêm chút nữa đi."
Kèm theo một nụ cười rạng rỡ, chân thành.
Cơm nước xong xuôi, đến khi ra trả tiền, Chu Ninh Ba vẫn muốn đòi giành phần trả. Thẩm Ngôn chưa kịp nói gì thì Triệu Lâm Tô đã ngăn cản trước: "Một mình nó ăn phần của ba người, mày thiểu số phải nghe lời đa số."
Thẩm Ngôn: "..."
Thanh toán xong xuôi, Thẩm Ngôn muốn đưa Chu Ninh Ba quay về. Chu Ninh Ba kiên quyết từ chối: "Tao không sao, Thẩm Ngôn, Triệu Lâm Tô, hôm nay cảm ơn hai đứa chúng mày."
"Cảm ơn cái gì, chúng ta đều là bạn, đừng khách khí quá."
Thẩm Ngôn vỗ cánh tay Chu Ninh Ba: "Trở về có bắt gặp Trương Tần thì đừng cãi cọ với nó nữa."
"Được."
Chu Ninh Ba đi rồi, Thẩm Ngôn đi cùng Triệu Lâm Tô tới nơi đỗ xe.
Tháng mười tới, đêm đến sớm hơn mùa hè. Gió đêm mát mẻ thổi qua, Thẩm Ngôn ăn no bụng, thoải mái vui vẻ hơi ngửa mặt lên đón gió.
Thật thoải mái.
Ăn một bữa no nê với bạn bè, trở về nhà tắm rửa, chơi hai màn game, thật hoàn hảo.
"Lời ban nãy mày hỏi Chu Ninh Ba hình như có ý gì khác, phải không?"
Triệu Lâm Tô bất thình lình đặt câu hỏi.
Thẩm Ngôn đang híp mắt hưởng thụ cảm giác đầu óc thư thái sau bữa cơm, bất ngờ không kịp đề phòng, suýt chút nữa bị câu hỏi của hắn làm đứt mạch. Cậu sững sờ không biết bao lâu mới trả lời lại: "Đâu có, tao chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi."
"Vậy sao?"
Thẩm Ngôn đáp: "Tao tò mò mà. Mày không tò mò sao? Thầy Lương đối xử tệ với nó như thế mà nó vẫn bảo vệ thầy." Thẩm Ngôn chậm rãi kịp phản ứng lại: "Ôi, lúc nãy quên hỏi nó, không biết có phải nó đã từng đề cập chuyện học nghiên cứu sinh với thầy Lương thật không nữa."
"Có lẽ là thế."
Hình như Triệu Lâm Tô đã mất đi hứng thú với đề tài này, không tiếp tục hỏi thêm.
Thẩm Ngôn thầm lặng lẽ thở phào.
Ngàn vạn lần không được để Triệu Lâm Tô tóm được sơ hở.
Nếu Triệu Lâm Tô phát hiện ra siêu năng lực của cậu.
Hậu quả sẽ khó lường.
Xác suất tình bạn của hai người họ chết theo nỗi nhục nhã là vô cùng lớn.
Đây không phải điều Thẩm Ngôn muốn nhìn thấy.
Sau cốp xe có một đống thùng trái cây, rau củ, thịt muối. Thẩm Ngôn chuyển trước hai chuyến, chất chồng các thùng quà vào trước cửa thang máy, đến chuyến thứ ba mới coi như hoàn thành nhiệm vụ.
"Nhiều đồ quá, mày về nhớ gửi lời cảm ơn đến hai vị giáo sư hộ tao nha." Thẩm Ngôn nhấc hai thùng đồ cuối cùng lên: "Rảnh lúc nào nhớ sang nhà tao ăn cơm đấy."
Triệu Lâm Tô đóng cốp xe lại: "Gần đây anh Thận có bận không?"
"Bận, mày đến tao sẽ nấu cơm cho mày."
"Vậy thì quên đi."
Thẩm Ngôn: "..."
Mẹ kiếp, tuy rằng tay nghề của tao không bằng anh tao, nhưng cũng ăn được đó. Đồ lợn rừng không biết ăn cám mịn, không ăn được thì nhịn cho lành.
Thẩm Ngôn xách đồ đi vào trong khu chung cư thì bị Triệu Lâm Tô cất tiếng gọi.
Triệu Lâm Tô tựa bên cửa sổ xe cười chỉ: "Cái thùng đó là đồ ăn cho chó."
Thẩm Ngôn: "... Thật hay giả?"
Triệu Lâm Tô thu tay về, nở nụ cười, khởi động xe: "Giả."
Chiếc SUV nhanh chóng lướt đi. Thẩm Ngôn đặt thùng xuống, tháo mở.
Hộp bên dưới là thịt khô, bên trên ghi chú: "Không dầu, không muối, không đường."
Thẩm Ngôn khẽ cười, giơ ngón giữa theo hướng xe chạy đi. Sau đó cậu ôm thùng đồ đi vào hành lang: "Chó con ơi, mau tới đây, người anh em của mày mang đồ ăn ngon về cho mày đấy."