Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 18: Sạch sẽ
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoa quả trong giỏ rơi vãi khắp sàn, Thẩm Ngôn cúi người nhặt lên, vừa nhặt vừa ngầm quan sát sắc mặt Chu Ninh Ba.
Sắc mặt Chu Ninh Ba trắng bệch như tờ giấy, trông còn thảm hại hơn cả lúc cậu phát hiện ra Triệu Lâm Tô ảo tưởng người mình thích là cậu ta.
Quả táo rơi xuống đất bị dập một góc, nước trái cây bắn tung tóe trên sàn. Triệu Lâm Tô nhặt quả táo lên, ném vào giỏ trái cây Thẩm Ngôn đang xách: "Tao vào trong lấy cây lau nhà".
"Đi đi," Thẩm Ngôn khẽ đáp.
Có vẻ như cảnh tượng vừa rồi đã giáng một đòn không nhỏ vào Chu Ninh Ba.
Nhưng không rõ nguyên nhân là do cậu ta vỡ mộng với hình tượng giáo sư nghiêm túc của thầy, hay vì một lý do nào khác.
Thực ra Thẩm Ngôn cũng chẳng thấy làm sao, bởi vì cậu từng gặp nhiều người đàn ông có xu hướng ảo tưởng đồng giới.
Hơn nữa, trong số những người đàn ông có xu hướng đồng giới mà cậu biết, Lương Khách Thanh là người duy nhất vừa ảo tưởng vừa thực tế.
Khiến Thẩm Ngôn chợt có cảm giác: "Thì ra bên cạnh mình thực sự có người đồng tính, siêu năng lực của mình rốt cuộc cũng có chỗ đáng tin cậy".
Nhưng cậu vẫn hơi sốc.
Thẩm Ngôn xách giỏ trái cây tan hoang đi tới vỗ lưng Chu Ninh Ba: "Bé Ba?"
Đôi mắt Chu Ninh Ba đờ đẫn, hồn phách như đã bay khỏi xác. Cậu ta bị Thẩm Ngôn vỗ một cái liền mềm nhũn, xoay tít một vòng.
Thẩm Ngôn: "..." Này bạn, mày phản ứng hơi thái quá rồi đấy.
Triệu Lâm Tô xách cây lau nhà đi ra, ra lệnh: "Kéo người vào nhà".
Thẩm Ngôn im lặng nâng cánh tay Chu Ninh Ba, đỡ cậu ta vào nhà, đặt ngồi xuống ghế sô pha.
Toàn thân Chu Ninh Ba không còn chút sức lực nào, nằm vật xuống ghế, chân còn giật một cái y như vừa trúng thương.
Thẩm Ngôn lắc đầu, lấy một quả chuối từ giỏ trái cây ra.
May mắn thay, chuối không bị dập nát.
Triệu Lâm Tô xách cây lau nhà đi vào, Thẩm Ngôn đã ăn xong chuối, đang gọt trái táo bị dập.
"Người vẫn ổn chứ?" Triệu Lâm Tô hỏi.
"Mày nói xem?"
Cuối cùng Thẩm Ngôn cũng có cơ hội dùng ba chữ này để phản công lại đối phương, nhưng tâm trạng cậu vẫn không hề nhẹ nhõm.
Rõ ràng, Lương Khách Thanh là một người đồng tính "hàng thật giá thật".
Lại còn là một người đồng tính công khai, chẳng thèm che giấu.
Không lẽ Triệu Lâm Tô đã bị ảnh hưởng từ Lương Khách Thanh sao?
Thẩm Ngôn lặng lẽ dõi theo bóng lưng Triệu Lâm Tô đang cất cây lau nhà ngoài ban công. Cậu lắc đầu, trong nhận thức của cậu, Triệu Lâm Tô không phải là người dễ dàng bị ảnh hưởng bởi người khác.
Thế nhưng thái độ của Triệu Lâm Tô lúc nãy lại quá đỗi bình tĩnh!
Ngay cả cậu đây còn bị dọa đến khiếp vía.
Chủ yếu là cảm giác mà hình ảnh lúc đó mang lại.
Một người đàn ông – ôm một người đàn ông.
Hình ảnh đó chỉ thoáng qua khoảng 0,1 giây nhưng lại khắc sâu vào tâm trí Thẩm Ngôn.
Thực ra chuyện đàn ông ôm nhau cũng rất bình thường. Những lúc Thẩm Ngôn kết thúc trận đấu bóng rổ, cậu cũng thường xuyên kề vai sát cánh, dựa dẫm vào những người bạn khác cùng nhau đi hết một đoạn đường dài.
Nhưng nó lại hoàn toàn khác biệt.
Cái kiểu tiếp xúc thân mật ngọt ngào cùng bầu không khí kỳ lạ đó khác biệt một trời một vực so với những tiếp xúc bình thường giữa bạn bè cùng giới.
Nó rất dễ khiến người ta nảy sinh liên tưởng.
Thẩm Ngôn thầm giật mình, hung hăng cắn mấy miếng táo.
Liên tưởng? Liên tưởng cái quái gì!
Khi Triệu Lâm Tô cất cây lau nhà ở ban công xong đi vào, Thẩm Ngôn đang ngậm táo trong miệng, hung hăng xoa xoa cánh tay nổi đầy da gà.
"Đến mức đấy sao?" Triệu Lâm Tô thản nhiên hỏi.
Thẩm Ngôn ngậm quả táo không nói nên lời, sau khi liếc nhìn Triệu Lâm Tô một cái, cậu mới chậm rãi dừng hành động, lấy trái táo ra khỏi miệng, cắn một miếng: "À, cũng không đến nỗi".
Nhưng trông cậu ta rất xấu hổ và cũng rất miễn cưỡng.
"Sao rồi, cần gọi 120 không?" Triệu Lâm Tô hất cằm.
Chu Ninh Ba xụi lơ trên ghế, rõ ràng vẫn chưa tỉnh táo lại.
"Thôi bỏ đi." Thẩm Ngôn liếc nhìn Chu Ninh Ba: "Hỏa táng luôn cũng được rồi".
Chu Ninh Ba vẫn không hề có phản ứng gì.
Thẩm Ngôn không ngờ phản ứng của Chu Ninh Ba lại lớn đến thế.
Cho dù bị chuyện tình yêu đồng giới dọa choáng váng hay là... cái gì đó đi chăng nữa, cũng không đến nỗi bày ra dáng vẻ sắp chết như thế chứ?
Thẩm Ngôn ăn táo xong, gọi Triệu Lâm Tô vào bếp nói chuyện.
"Thầy Lương thường xuyên như thế à?" Thẩm Ngôn hạ giọng hỏi.
Triệu Lâm Tô vịn tay vào kệ bếp: "Thế nào?"
"Thì như vậy đấy."
Thẩm Ngôn nghiêng đầu hất hất, mí mắt cũng nháy loạn xạ theo, đầy ý ám chỉ.
Triệu Lâm Tô cười cười: "Không hiểu".
Thẩm Ngôn: "..." Mày cố ý, phải không?
Căn bếp đột ngột yên tĩnh, bầu không khí tựa như đóng băng.
Thẩm Ngôn quay đầu đi: "Nếu mày đã biết tình trạng của thầy Lương, tại sao trước khi bọn tao tới đây mày không nói trước cho bọn tao biết? Ít ra cũng chuẩn bị được chút tâm lý".
"Cần sao?"
"Cho dù thầy ấy có phải người đồng tính hay không thì hình như cũng đâu có ảnh hưởng gì đến mối quan hệ thầy và trò?"
Lời của Triệu Lâm Tô đương nhiên không sai, nhưng Chu Ninh Ba – được rồi, trong lòng Thẩm Ngôn thừa nhận: cậu nghi ngờ Chu Ninh Ba vốn luôn thầm mến Lương Khách Thanh!
Chủ yếu là vì thằng Chu Ninh Ba này đúng là kẻ không biết giữ bí mật.
Trước kia cậu chưa từng nghĩ tới khía cạnh đó.
Một khi suy nghĩ đã đi vào đúng quỹ đạo, thì xe lửa sẽ lập tức thổi còi u u chạy.
Trước khi vào tiết của Lương Khách Thanh, Chu Ninh Ba sẽ căng thẳng hơn hẳn. Nếu nói cậu ta chỉ sợ Lương Khách Thanh thôi thì lại vướng mắc ở chỗ lần nào cậu ta cũng ăn mặc rất cẩn thận.
Mỗi lần, mỗi một lần vào tiết của Lương Khách Thanh, Chu Ninh Ba đều mặc một bộ quần áo mới, giày mới!
Ngay cả hôm nay cũng vậy, một bộ đồ mới cứng.
Mặc dù trong mắt Thẩm Ngôn, mấy bộ đồ này chẳng khác nhau chút nào, nhưng thực sự có chuyện như vậy.
Hơn nữa Thẩm Ngôn còn phát hiện ra, mỗi khi Lương Khách Thanh lạnh lùng phê bình Chu Ninh Ba, sắc mặt Chu Ninh Ba trông có vẻ xấu hổ, nhưng sau khi ngồi xuống, ánh sáng trong mắt cậu ta lại âm thầm mang theo chút vui vẻ.
Tóm lại, có quá nhiều sơ hở.
Nếu như nói mấy ngày hôm trước Thẩm Ngôn chỉ nghi ngờ, thì một loạt hành động của Chu Ninh Ba đúng là không đánh đã khai.
Thẩm Ngôn quay người mở vòi nước rửa tay: "Thôi bỏ đi, dù sao cũng như thế rồi."
Thẩm Ngôn ra khỏi căn bếp chuẩn bị tới "gọi hồn".
Triệu Lâm Tô vẫn tựa bên kệ bếp, tầm mắt dừng lại trên phòng khách.
Thẩm Ngôn kéo Chu Ninh Ba dậy, không hề e dè kéo cái tên to con kia vào lòng an ủi.
Chu Ninh Ba bật khóc nức nở.
Người ta thường nói nước mắt đàn ông rất quý giá, nhưng Chu Ninh Ba đã khóc đến mức nước mắt không đáng một đồng.
Khóe miệng Thẩm Ngôn giật giật: "Được rồi, được rồi, đừng đau lòng quá".
Chu Ninh Ba vừa khóc vừa gọi tên Thẩm Ngôn, cứ như thể chính Thẩm Ngôn đã chà đạp cậu ta vậy.
Thẩm Ngôn vừa hoảng hốt vừa vỗ vai cậu ta: "Chuyện nhỏ thôi mà, bé Ba, mày phải nhìn thoáng ra một chút".
Rõ ràng Chu Ninh Ba không thể nhìn thoáng ra, cậu ta khóc trong ngực Thẩm Ngôn một hồi rồi mới chui ra, bắt đầu tự ôm lấy mình, tiếp tục khóc.
Thẩm Ngôn không có nhiều kinh nghiệm an ủi người khác, nhất thời cậu luống cuống tay chân, không biết phải làm sao.
Bờ vai bị vỗ nhẹ. Thẩm Ngôn ngẩng đầu lên.
"Để nó yên tĩnh một mình đi".
Hai người họ đi ra ban công.
Trời đã hoàn toàn tối đen, những căn nhà nhỏ trong khu chung cư bắt đầu lác đác sáng đèn, gió đêm mát mẻ nhẹ nhàng thổi qua. Thẩm Ngôn phiền muộn cào tóc ra phía sau, quay đầu liếc nhìn phòng khách.
Chu Ninh Ba trong phòng khách đang cong lưng, khóc đến mức run rẩy.
Thẩm Ngôn chưa từng thấy Chu Ninh Ba như thế này bao giờ, không khỏi thổn thức trong lòng. Cậu quay mặt đi, tầm mắt quét qua Triệu Lâm Tô một lượt, trái tim đột nhiên đập mạnh một cái.
"Đang nghĩ gì thế?" Triệu Lâm Tô bỗng nhiên lên tiếng hỏi.
Thẩm Ngôn căng thẳng, hô hấp dừng lại trong thoáng chốc: "Mày nhìn ra không?"
Triệu Lâm Tô vắt hai cánh tay lên lan can ban công, lần này hắn không cố ý đùa cợt Thẩm Ngôn nữa: "Mù cũng thấy".
Thẩm Ngôn cũng vắt tay lên lan can ban công: "Phải làm sao đây?"
"Còn có thể làm sao nữa," Triệu Lâm Tô hờ hững đáp, "Chu Ninh Ba không có cơ hội".
Thẩm Ngôn ngạc nhiên hỏi: "Tại sao?"
"Ban nãy mày mới hỏi tao, có phải thầy Lương luôn như thế này đúng không?" Triệu Lâm Tô quay sang Thẩm Ngôn cười cười: "Đúng".
"Hơn nữa mỗi lần người thầy ấy dẫn về lại là một người khác."
Thẩm Ngôn nghẹn họng, trân trối nhìn hắn.
"Tận mắt trông thấy cũng tốt." Giọng điệu Triệu Lâm Tô vẫn nhạt nhẽo như thường: "Dao sắc chặt đay rối, có thể hoàn toàn diệt đi hy vọng".
Thẩm Ngôn nghe xong lời này, tâm trạng hơi phức tạp.
"Cho nên mày đã sớm nhìn ra tình cảm của Chu Ninh Ba đối với thầy Lương..."
"Ừ."
Triệu Lâm Tô nhìn ngọn cây, giọng điệu nhàn nhạt: "Mày cho rằng ai cũng chậm chạp như mày sao?"
"..."
Thẩm Ngôn quay mặt đi, làn gió đêm luồn qua mái tóc cậu.
Không biết có phải cậu đã suy nghĩ nhiều hay không, cậu cứ luôn cảm thấy lời này của Triệu Lâm Tô có ý tứ sâu xa khác.
Khoảng nửa tiếng sau, cuối cùng Chu Ninh Ba cũng trở lại bình thường. Cậu ta nói lộn xộn một hồi, bày tỏ lời xin lỗi và cảm ơn tới Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô.
Thẩm Ngôn không nói thêm nhiều, hiện giờ có nói gì cũng chỉ như đang rải muối lên miệng vết thương của Chu Ninh Ba vậy.
Triệu Lâm Tô đưa Chu Ninh Ba tới trạm tàu điện ngầm trước, sau đó lại đưa Thẩm Ngôn về nhà.
Bầu không khí trong xe rất yên ắng, Thẩm Ngôn chống cằm, không hiểu sao trong lòng cậu có chút băn khoăn.
"Thầy Lương xin đình chỉ công tác vì nguyên nhân này sao?"
"Chắc không phải."
Triệu Lâm Tô đánh tay lái: "Xu hướng tính dục của thầy không phải bí mật trong nội bộ giáo viên trường".
"... Thế à."
Là do cậu suy nghĩ nhiều.
Thẩm Ngôn siết dây an toàn, ánh mắt xoay tới xoay lui trong xe hai vòng, thử dò hỏi: "Hình như mày tiếp thu chuyện của thầy Lương rất dễ dàng?"
"Không thì sao?" Triệu Lâm Tô nói: "Tiền thuê nhà đã trả, hủy hợp đồng phải bồi thường".
"..."
Thẩm Ngôn cào tóc ra sau, tiếp tục kéo đề tài theo hướng vừa nãy.
"Hôm nay Chu Ninh Ba khóc thật thảm."
"Tao không ngờ rằng nó lại... như thế với thầy Lương... Ha ha..."
Triệu Lâm Tô không tiếp lời.
Khóe mắt Thẩm Ngôn thoáng ngó sang nhìn hắn, ánh sáng bên ngoài lấp lóe lướt qua gương mặt Triệu Lâm Tô.
"Thật ra cái xu hướng tính dục gì đó, tao cảm thấy không sao cả. Mặc kệ thế nào thì Chu Ninh Ba vẫn là anh em tốt của bọn mình, phải không?"
Hàng mi dài khẽ chớp, mặt mày như tạc tượng, không nghiêng không lệch nhìn thẳng về phía trước. Sau một khoảng yên tĩnh bối rối, Triệu Lâm Tô trả lời.
"Ừ."
Thẩm Ngôn xuống xe, vẫy vẫy tay với Triệu Lâm Tô. Bàn tay buông xuôi, cậu lại không nhịn được thở dài một hơi.
Tối nay Chu Ninh Ba khóc đến thảm thương khiến tâm trạng của cậu cũng kỳ lạ theo.
Cậu nhớ rõ lúc cậu thất tình cũng không khóc đến mức đó, cậu chỉ đi ăn một bữa thịt nướng với Triệu Lâm Tô, uống hai cốc bia kể khổ với hắn. Thảm thay cậu uống hai cốc xong liền say, cũng không biết sau khi say rồi cậu có phát điên như Chu Ninh Ba không nhỉ?
Chắc là không đâu, không có khả năng như vậy. Nếu như cậu thực sự thất thố thì cậu có thể cá rằng, thằng Triệu Lâm Tô kia nhất định sẽ quay video làm bằng chứng để cười chết cậu.
Tình huống của cậu không giống Chu Ninh Ba.
Vậy thì tình huống của Triệu Lâm Tô cũng không giống Chu Ninh Ba, phải không?
Đem Chu Ninh Ba ra so sánh, quả thực Triệu Lâm Tô có thể coi là bình thường không thể nào bình thường hơn.
Thẩm Ngôn kéo lại dây ba lô, quay người đi vào trong khu nhà.
---
Có lẽ ngày hôm trước khóc lóc quá đà nên ngày hôm sau Chu Ninh Ba nhắn tin cho Thẩm Ngôn, nói rằng cậu ta muốn xin nghỉ vài buổi học, hôm nay sẽ không lên lớp.
[SY: Được, tan học tao sẽ gửi bài giảng cho mày.]
[Định Phong Ba: Cảm ơn.]
[Định Phong Ba: Thẩm Ngôn, cảm ơn mày.]
Hai lời cảm ơn mang hàm ý khác nhau, Thẩm Ngôn lại trả lời như thường lệ.
[SY: Khách khí cái gì, chúng ta đều là anh em tốt.]
Một chiếc SUV đen tiến tới gần lọt vào tầm mắt, Thẩm Ngôn vội vàng vẫy vẫy tay. Chiếc xe dừng bên cạnh cậu, Thẩm Ngôn kéo cửa lên xe: "Hôm nay ăn cơm nắm".
"Gì cũng được."
Thẩm Ngôn đóng cửa xe, lấy bữa sáng của hai người ra. Cậu đặt một phần lên chỗ tay vịn, Triệu Lâm Tô xoay mặt sang. Ánh mắt hai người chạm nhau, Thẩm Ngôn ngẩn ra trong thoáng chốc, ngay sau đó, gương mặt cậu lộ rõ vẻ kinh ngạc khó giấu nổi.
"Sao thế?" Triệu Lâm Tô hỏi.
Thẩm Ngôn ngậm cái miệng đang há ra, sau đó mới đáp lời hắn: "Không có gì".
Triệu Lâm Tô không quan tâm đến cậu, miệng cắn cơm nắm, quay đầu lái xe.
Thẩm Ngôn cầm bữa sáng của mình, ngơ ngác nhìn ra đằng trước.
Phong cảnh quen thuộc lọt vào tầm mắt, Thẩm Ngôn lại quay đầu liếc nhìn Triệu Lâm Tô.
Trống không.
Hôm nay đỉnh đầu của Triệu Lâm Tô trống không.
Sạch sẽ, không có [Thẩm Ngôn].