Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 23: Tin đồn
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Bên này."
Thẩm Ngôn vẫy vẫy tay.
"Chờ lâu chưa?" Liêu Tĩnh nhìn đồng hồ: "Hình như tôi không đến muộn."
"Không đâu, do tôi đến sớm."
Họ hẹn gặp ở một tiệm bánh ngọt cạnh trường học. Thẩm Ngôn hẹn riêng Liêu Tĩnh ra ngoài để cùng nhau xem lại bài phát biểu cho bài tập nhóm của họ.
Liêu Tĩnh là trưởng nhóm nên cô vui vẻ nhận lời.
Thẩm Ngôn mở máy tính ra để cùng cô xem bản thảo.
Có lẽ vì Hoàng Mộng Tuyền không có ở đó nên hôm nay Liêu Tĩnh có vẻ bớt khó tính hơn. Nhìn chung, cô vẫn mang đến cảm giác của một người tài giỏi, hiền hòa nhưng cũng đầy chính kiến. Cô đưa ra không ít góp ý mang tính xây dựng cho bài phát biểu của Thẩm Ngôn, và cậu dự định sẽ chỉnh sửa lại sau khi về.
Sau khi góp ý xong, Thẩm Ngôn lấy chiếc bánh ngọt đã mua trước đó ra.
"Phiền cậu phải vất vả chạy ra đây một chuyến."
Liêu Tĩnh không chút khách sáo: "Cậu đúng là kiểu người 'điều hòa tổng' nhỉ."
"Hả?"
Thẩm Ngôn cầm bánh ngọt không dám nhúc nhích, kinh ngạc nhìn về phía Liêu Tĩnh.
Liêu Tĩnh nói: "Cậu hoàn toàn có thể góp ý bản thảo trong buổi họp nhóm, tại sao lại cố tình hẹn riêng tôi ra đây?" Đôi mắt sau cặp kính liếc nhìn Thẩm Ngôn đang cầm chiếc bánh sô cô la, "Lần trước cậu mua cà phê cho Hoàng Mộng Tuyền, lần này lại mua bánh ngọt cho tôi. Cậu luôn đối xử như thế với các bạn học nữ à?"
Lời cô nói khiến Thẩm Ngôn hơi sững người. Cậu lập tức ngẫm nghĩ, nếu Liêu Tĩnh nhạy cảm như thế thì hẳn cô không thể bị Chương Khiêm lừa gạt được. Vậy tại sao cô lại có thể dễ dàng tha thứ cho loại người có ý đồ không trong sáng như vậy vây quanh mình?
"Tôi không có ý gì khác..." Thẩm Ngôn mỉm cười nói: "Đây là bánh ngọt tôi mua cho Hoàng Mộng Tuyền, phiền cậu đưa hộ cô ấy."
Sắc mặt Liêu Tĩnh hơi thay đổi: "Cho Hoàng Mộng Tuyền ư? Vậy tại sao cậu không tự đưa?"
"Tôi hơi ngại."
"Thế à, chuyện ban nãy là tôi hiểu lầm cậu, thật xin lỗi." Liêu Tĩnh nói một cách cứng nhắc, nhận chiếc bánh từ tay Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn hỏi: "Hai người ở chung phòng hơn một năm rồi nhỉ?"
"Sao cậu biết?"
"Hoàng Mộng Tuyền kể."
Liêu Tĩnh không hỏi thêm, không khí xung quanh cô ấy có vẻ hơi chùng xuống.
"Ở chung một phòng lâu như thế, hẳn là cậu hiểu cô ấy lắm nhỉ?"
"Quan hệ hai chúng tôi không tốt." Liêu Tĩnh lạnh lùng đáp.
"Vậy sao? Tôi lại cảm thấy quan hệ của hai người rất tốt đấy. Hai cậu thường xuyên đấu võ mồm với nhau, tôi với bạn tôi ---" Thẩm Ngôn dừng một lát, rồi tiếp tục: "Cũng giống hệt như vậy."
Liêu Tĩnh im lặng vài giây, ngẩng đầu lên: "Cậu muốn nói chuyện gì?"
"Tôi muốn hỏi cậu..." Thẩm Ngôn thăm dò hỏi: "Nếu tôi muốn theo đuổi Hoàng Mộng Tuyền, cậu cảm thấy thế nào?"
Vẻ mặt Liêu Tĩnh lập tức cứng đờ.
"Cậu cảm thấy tôi có cơ hội không?"
"..."
"Tôi không biết." Liêu Tĩnh đột ngột đứng dậy: "Cậu tự đi hỏi Hoàng Mộng Tuyền đi."
Nói xong, cô gái xách túi và bánh ngọt vội vàng bỏ chạy. Thẩm Ngôn nhìn theo bóng lưng rõ ràng đang rất bối rối của cô, thầm reo trong lòng: Có hi vọng!
Hoàng Mộng Tuyền nhận được bánh ngọt của Thẩm Ngôn, nhanh chóng gửi một tin nhắn riêng cho cậu.
[Nhược Mộng: Trai đẹp à, cảm ơn bánh của cậu nha. Cậu đã về nhà chưa? Có thể gặp riêng tớ một lát chứ?]
[SY: Tôi vẫn đang ở trong cửa hàng.]
[Nhược Mộng: Chờ tớ.]
Thẩm Ngôn kiên nhẫn chờ đợi trong cửa hàng bánh ngọt, lại chờ thêm khoảng hai mươi phút nữa cuối cùng cũng đợi được Hoàng Mộng Tuyền trang điểm lộng lẫy đến.
Hoàng Mộng Tuyền ăn mặc quá mức cầu kỳ làm cho Thẩm Ngôn hơi hốt hoảng, cái siêu năng lực quái gở kia sẽ không gây họa cho cậu thêm lần nữa chứ?
Nhưng chỉ tặng một cái bánh thôi mà, chắc chẳng hiểu lầm sâu được đến đâu.
Ngay lúc lòng Thẩm Ngôn còn đang rối bời, Hoàng Mộng Tuyền đã lên tiếng: "Chúng ta ra ngoài nói chuyện nhé."
Thẩm Ngôn ra ngoài cùng cô ấy. Vừa ra khỏi cửa hàng, Hoàng Mộng Tuyền liền nói: "Cậu biết rồi?"
Thẩm Ngôn nhìn về phía cô, Hoàng Mộng Tuyền mỉm cười ngọt ngào với cậu: "Cậu ấy tức giận lắm, suýt chút nữa đã ném thẳng bánh vào mặt tớ."
"..."
"Cậu không sao chứ?" Thẩm Ngôn hỏi.
"Không có gì, chúng ta vừa đi vừa nói nhé."
Con đường bên ngoài trường học rất náo nhiệt, Hoàng Mộng Tuyền dẫn cậu rẽ vào một con đường nhỏ yên tĩnh hơn, "Biểu hiện của tớ rõ ràng lắm hả?"
Thẩm Ngôn thăm dò lại: "Gì cơ?"
"Thích Liêu Tĩnh ấy." Hoàng Mộng Tuyền đáp thẳng.
Tuy rằng đã đoán ra một ít nhưng Thẩm Ngôn vẫn bị sự thản nhiên của Hoàng Mộng Tuyền khiến cho ngây người một lúc.
"Ngay cả người mới gặp hai chúng tớ ở chung hai lần như cậu cũng nhìn ra, tại sao cậu ấy không nhìn ra chứ?" Hoàng Mộng Tuyền hơi cúi đầu, ngón tay gạt những chiếc lá rủ xuống hai bên đường.
Tâm tình Thẩm Ngôn rất phức tạp: "Sao cậu biết tôi đã nhìn ra?"
"Vô cớ sao cậu lại tặng bánh ngọt cho tớ? Nếu cậu muốn theo đuổi tớ, cậu sẽ không nhờ Liêu Tĩnh, ai cũng biết quan hệ của chúng tớ 'không tốt'." Hoàng Mộng Tuyền lại mỉm cười với cậu: "Quan trọng nhất là, tớ rất thông minh."
"Mặc dù không biết tại sao cậu lại muốn giúp tớ thăm dò cậu ấy, nhưng cảm ơn cậu, không cần đâu."
Những lúc Hoàng Mộng Tuyền không dùng cái giọng điệu õng ẹo thì lời nói nghe rất thản nhiên: "Tớ đã thăm dò cậu ấy rất nhiều lần, cậu ấy không phải loại người giống như chúng ta."
Thẩm Ngôn: "..."
Chờ chút.
"Chúng ta?" Thẩm Ngôn kinh ngạc hỏi lại.
"Đúng thế." Hoàng Mộng Tuyền lại nhìn về phía cậu: "Cậu là gay mà, không phải sao?"
Thẩm Ngôn: "..."
"Hoàn toàn không phải!"
Thẩm Ngôn lập tức giơ hai tay đáp lại ngay rằng mình trong sạch.
Hoàng Mộng Tuyền đánh giá cậu từ trên xuống dưới, gật gật đầu: "Tớ đã nói mà, sao cậu có thể giấu giỏi như thế được, hóa ra không phải thật. Vậy tại sao cậu lại nhìn ra? Trai thẳng bình thường khó mà nhận ra chuyện này lắm chứ."
Thẩm Ngôn nghĩ thầm, là nhờ có siêu năng lực hiếm khi hữu dụng của mình.
"Do tôi nhiều chuyện thôi. Thế nhưng, tôi cảm thấy Chương Khiêm thực sự không phù hợp với Liêu Tĩnh..."
"Đương nhiên." Hoàng Mộng Tuyền cười khẩy một tiếng: "Loại người như cậu ta, nằm mơ cũng đừng hòng động đến một sợi tóc của Liêu Tĩnh."
"Nhưng tôi thấy Liêu Tĩnh có vẻ không hề từ chối việc Chương Khiêm theo đuổi."
"Ai mà biết được." Giọng nói của Hoàng Mộng Tuyền hơi buồn bã, "Tuy rằng tôi rất ghét cậu ta nhưng sự thật là, chỉ vì cậu ta là con trai, trong chuyện tình cảm này cậu ta đã nắm chắc phần thắng so với tôi rồi."
Có lẽ Hoàng Mộng Tuyền chưa từng tâm sự với ai, lúc này giọng cô hạ xuống thật khẽ.
Thẩm Ngôn không hiểu sao cũng cảm nhận được chút cô đơn. Cậu không biết nên sắp xếp từ ngữ nói tiếp như thế nào. Im lặng một hồi, đột nhiên cậu cảm thấy con đường nhỏ này hơi quen thuộc, giống như cậu đã từng đi qua.
Trong đầu bỗng hiện lên một cảnh tượng.
Hình như cậu đang đánh vào đầu ai đó?
"Nhưng dù sao cũng cảm ơn cậu, dù sao thì lúc nãy cậu ấy nổi giận với tớ, tớ cũng đã rất vui rồi." Hoàng Mộng Tuyền đứng thẳng, lại trở về vẻ thiếu nữ thường thấy của mình: "Nếu như tớ thích con trai, tớ nhất định sẽ thích cậu."
Thẩm Ngôn cười ngượng ngùng: "Thật xin lỗi."
Hoàng Mộng Tuyền nheo mắt cười: "Hay là từ giờ trở đi, tớ thử thích con trai xem thế nào nhỉ?"
"..."
"Nói đùa thôi. Nhìn xem, cậu hoảng sợ chưa kìa----"
Hoàng Mộng Tuyền cười một cách phóng khoáng, Thẩm Ngôn lại cảm thấy nụ cười của cô ấy có chút cô đơn.
"Cho nên cậu đang lo lắng Liêu Tĩnh sẽ bị Chương Khiêm lừa gạt?"
Hoàng Mộng Tuyền hỏi vậy vì câu chuyện của Thẩm Ngôn lúc nãy có nhắc đến Chương Khiêm. Thẩm Ngôn liền gật đầu.
"Ôi, thật đúng là vòng vo tam quốc." Hoàng Mộng Tuyền chớp chớp hàng mi dày rậm: "Lý do không phải vì cậu cũng để ý đến Liêu Tĩnh đấy chứ?"
Thẩm Ngôn lại lần nữa câm nín xua tay.
"Ha ha, thế thì tốt rồi. Cậu yên tâm đi, tớ sẽ không để cậu ta lừa Liêu Tĩnh. Chẳng qua nếu như người theo đuổi cô ấy là cậu." Hoàng Mộng Tuyền mỉm cười: "Tác hợp cho hai người cũng chưa hẳn đã là chuyện xấu."
Thẩm Ngôn đưa Hoàng Mộng Tuyền về ký túc xá.
"Ban đầu tớ không định để cậu đưa về đâu, nhưng trước khi đi tớ đã nói mình ra ngoài hẹn hò với cậu, thôi đành làm phiền cậu vậy, cậu không đưa tớ về thì tớ mất mặt lắm."
Thẩm Ngôn vui vẻ đồng ý. Thật ra, Thẩm Ngôn khá quý mến Hoàng Mộng Tuyền, cô thông minh, nghịch ngợm lại rất đáng yêu, hệt như một cô bé.
"Không sao, dù sao tôi cũng không bận việc gì."
"Sẽ có tin đồn truyền ra đấy."
"Tin đồn truyền mấy hôm rồi sẽ tự mất."
Trên đường đi quả thực liên tục có người liếc nhìn họ, nhưng hai người trong cuộc thì chẳng bận tâm, cũng không lo lắng gì về tin đồn. Hai người họ đồng hành suốt chặng đường, lúc đến tầng một của khu ký túc xá, Hoàng Mộng Tuyền còn trêu cậu có muốn cô ấy hôn một cái không, để tin đồn xấu truyền đi mạnh mẽ hơn một chút. Thẩm Ngôn nghe lời cô nói, vô thức rụt đầu về sau.
Hoàng Mộng Tuyền cười đến đau cả bụng: "Làm ơn đi, không phải cậu vẫn còn giữ nụ hôn đầu tiên đấy chứ?"
Thẩm Ngôn: "..."
Mẹ nó, nụ hôn đầu tiên rất thần thánh đấy, cậu giữ thì sao hả!
"Ha ha, xem ra là thật này!"
*
"Ai cũng bảo lập nhóm dễ nảy sinh tình cảm, nhóm chúng ta có bốn thằng con trai, thảo nào lại thảm hại đến mức này."
Một thành viên trong nhóm bài tập chĩa màn hình điện thoại về phía mọi người, cho các bạn học cùng nhóm xem tấm ảnh một đôi nam thanh nữ tú.
"Đi cùng thì chứng tỏ đang yêu đương?" Một thành viên khác khịt mũi khinh thường.
"Nhìn xem hai người họ đang ở chỗ nào đi, con đường tình yêu bên ngoài trường chúng mình đấy."
Nam thanh nữ tú đi trên con đường nhỏ rợp bóng cây, bóng lưng hai người, một cao lớn, một nhỏ nhắn xinh xắn, vô cùng xứng đôi.
"Ồ... có khi thực sự yêu đương rồi đấy... A." Cậu bạn nọ quay sang: "Này sinh viên xuất sắc, cậu là bạn thân của Thẩm Ngôn, cậu có biết chuyện này không?"
Triệu Lâm Tô gõ bàn phím không nói chuyện.
"Mày ngốc thế, rõ ràng anh em tốt trọng sắc bỏ bạn, nếu không thì làm sao chúng ta nhặt được một học sinh giỏi 'bị bỏ rơi' như thế này?"
"Đừng nói nhảm nữa. Triệu Lâm Tô này, cậu có muốn uống cà phê không?"
Đường Thần mang cà phê tới, ngồi xuống bên cạnh.
"Tôi viết xong bản thảo rồi." Triệu Lâm Tô khép máy tính đứng dậy: "Mọi người kiểm tra mail đi, có gì cần sửa thì gọi cho tôi."
"Cậu đi luôn đấy hả?" Đường Thần hỏi.
Triệu Lâm Tô khẽ gật đầu, cũng không biết hắn đang đáp lời Đường Thần hay tạm biệt hai cậu bạn kia, rồi quay người bỏ đi.
Đường Thần chỉ đành tiếc nuối ngồi xuống.
Hai cậu thành viên còn lại trong nhóm cười nói: "Bỏ đi, mày mau tỉnh táo lại nào, sinh viên giỏi như người ta không dễ lấy lòng đâu, chúng ta kiếm được điểm nhờ họ một lần là phải thắp nhang cảm ơn trời phật rồi đó."
Đường Thần mỉm cười: "Tất cả chúng ta đều là bạn học, vẫn có thể làm bạn bè với nhau mà."
"Đừng lãng phí thời gian nữa, sinh viên giỏi như người ta chỉ có hai đứa bạn thôi. Mày xem, mày ở cùng ký túc xá với nó nửa học kỳ, thế mà mày cũng chẳng thể làm bạn được với nó."
Đúng là chỉ biết nói ra những lời người khác không muốn nghe.
Đường Thần tức giận, thầm mắng hai tên trai thẳng không biết ăn nói này cả trăm lần, nhưng ngoài mặt vẫn duy trì nụ cười gượng gạo, "Ha ha."
Năm nhất đại học, Đường Thần được phân vào phòng ký túc xá. Khi phát hiện trong phòng có một cậu trai cực kỳ đẹp trai và tài giỏi, cậu chàng đã kích động đến mức mấy hôm không ngủ yên được.
Trai đẹp vóc dáng cao to, học hành giỏi giang, tính cách thì kiêu ngạo lạnh lùng, đối xử với ai cũng toàn một vẻ thờ ơ, lạnh nhạt, quả thực là đúng chuẩn hình mẫu lý tưởng của Đường Thần.
Đáng tiếc thay hắn lại quá kiêu ngạo và lạnh lùng, Đường Thần ở cùng ký túc xá với hắn mà một câu bắt chuyện cũng chưa nói được.
Cho đến tận hôm khai giảng, vậy mà Đường Thần lại trông thấy Triệu Lâm Tô đứng ở đầu cầu thang nói chuyện cùng một cậu trai đẹp khác.
Đây là lần đầu tiên Đường Thần thấy Triệu Lâm Tô mỉm cười, khuôn mặt thường cau có, vẻ ngoài lạnh lùng, trong cái lạnh lùng lại pha chút giễu cợt, mà ẩn sâu trong vẻ giễu cợt đó lại là một nụ cười dịu dàng.
Đừng hỏi tại sao Đường Thần có thể phân tích cặn kẽ đến vậy, cậu chàng đã từng thầm mến rất nhiều người nên tâm tư tinh tế hơn hẳn.
Cậu trai lạnh lùng lại dịu dàng thế mà lại là một kẻ thẳng thắn đến mức chẳng quan tâm đến điều gì khác.
Đường Thần vừa giận vừa tiếc, nhưng cậu chàng chẳng có cách nào.
Dùng một câu nói đùa mà tổng kết, Triệu Lâm Tô chính là một "người đàn ông tường sắt"!
Không thể nói hắn không lịch sự với mọi người, ngược lại, hắn rất lịch sự. Nhưng sự lịch sự của hắn rất rõ ràng, là kiểu lịch sự giữ khoảng cách, "từ chối mọi người từ xa ngàn dặm".
Đừng làm phiền đến tôi, bằng không thì chút lễ phép còn lại cậu cũng đừng mong có được.
Nửa học kỳ sau, Triệu Lâm Tô chuyển ra khỏi ký túc xá.
Ở cùng ký túc xá nửa năm, lúc Đường Thần lấy hết dũng khí mời Triệu Lâm Tô vào nhóm của mình, câu đầu tiên Triệu Lâm Tô nói với cậu chàng lại là: "Cậu là?". Hắn hoàn toàn không có ấn tượng gì với Đường Thần.
Tức chết mất thôi!
Đường Thần dặm lại lớp trang điểm trong nhà vệ sinh, ngắm nhìn "scandal" đang xôn xao trên điện thoại. Cậu chàng nghĩ thầm, tốt quá rồi, cuối cùng hai kẻ kia cũng đã tách nhau ra. Trai thẳng đã có người yêu, đây chính là một đòn chí mạng, xem ra Triệu Lâm Tô chỉ còn biết tuyệt vọng mà thôi. Cơ hội của mình đến rồi!
*
"Ùm----".
Một bóng dáng cao lớn nhảy xuống nước.
Làn nước ấm áp bao quanh cơ thể, bên tai dường như đã bước vào một thế giới khác, trầm lắng và có tiếng vang vọng.
"Rốt cuộc tối qua mày có xem bộ phim đó không vậy?"
"Rốt cuộc mày tới sân bóng từ khi nào?"
"Mày thực sự muốn qua đêm ở đây sao?"
"Thật ra cái xu hướng tính dục gì đó, tao cảm thấy không sao cả. Mặc kệ thế nào thì ... vẫn là anh em tốt..."
"Đúng không?"
"Đúng không?"
"Đúng không?"
...
Từng âm thanh cứ lặp đi lặp lại, những nụ cười thăm dò đầy cẩn trọng và những lời nghi hoặc cứ luẩn quẩn trong đầu hắn.
Triệu Lâm Tô bơi thật lâu, đến khi kiệt sức mới lên bờ.
[Ngôn: Gần đây giáo viên hướng dẫn có việc muốn nhờ tao giúp đỡ, thời gian đi lại khác biệt không tiện đi nhờ xe mày nữa].
"Bộp----".
Giọt nước từ tóc nhỏ xuống màn hình điện thoại, lướt trên khung chat trống trơn, con trỏ cứ nhấp nháy từng nhịp. So sánh với nó, nhịp đập của trái tim mới hỗn loạn làm sao.
Buổi chiều ngày đó, Triệu Lâm Tô ngồi bên hồ bơi nhìn chằm chằm vào điện thoại rất lâu, cuối cùng không gửi đi một chữ nào.