Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Thuyết Trình và Những Điều Bất Ngờ
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng thứ Năm, Thẩm Ngôn đã chuẩn bị xong bài thuyết trình PowerPoint. Bốn thành viên trong nhóm hẹn nhau tại một phòng học trống trước giờ lên lớp để kiểm tra lại lần cuối.
Dù không ưa thái độ thiếu tôn trọng của Chương Khiêm đối với hai cô gái, Thẩm Ngôn vẫn là người "công tư phân minh". Cậu luôn nghiêm túc hoàn thành mọi công việc chung của nhóm và không hề tỏ thái độ gì đặc biệt với Chương Khiêm. Chủ yếu là cậu không muốn mọi người khó xử trong quá trình làm việc nhóm, vả lại, hai cô gái đều rất thông minh, cậu tin họ sẽ không gặp phải chuyện gì.
Thẩm Ngôn đang ngồi trong phòng học xem lại bài thuyết trình thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Người đến chính là Liêu Tĩnh.
"Chào." Thẩm Ngôn vẫy tay chào.
Liêu Tĩnh xách túi đi thẳng đến bên cạnh cậu, rồi chống một tay lên bàn trước mặt Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn: "?"
"Tôi đã từ chối Chương Khiêm rồi."
"Ồ..." Thẩm Ngôn gượng cười đáp: "Chúc mừng nhé?"
"Tôi cảm thấy cậu không tệ."
Thẩm Ngôn ngây người.
Mái tóc dài của Liêu Tĩnh buông xuống mặt bàn, cô dùng vẻ mặt và giọng điệu đầy mạnh mẽ nói: "Thế nào? Cậu có muốn cân nhắc chuyện hẹn hò với tôi không?"
Não Thẩm Ngôn trống rỗng trong chốc lát, cậu bối rối đến mức kéo ghế lùi lại phía sau.
Tiếng ghế cọ xát chói tai vang vọng khắp phòng học.
Thẩm Ngôn hoàn toàn không biết phải đáp lại thế nào, trên đầu Liêu Tĩnh vẫn còn cái tên Hoàng Mộng Tuyền.
Mức độ vô lý của câu chuyện hiện giờ có lẽ đã lên đến mức lọt vào top ba những sự kiện hoang đường nhất mà cậu gặp phải gần đây!
"Ha ha ha ha!"
Tiếng cười của con gái vang vọng khắp phòng học trống không. Thẩm Ngôn trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn Hoàng Mộng Tuyền xách túi bước vào.
"Tớ đã bảo cậu sẽ làm cậu ấy sợ mất hồn mà." Hoàng Mộng Tuyền che miệng cười nói.
"Thì ra cậu nhóc này gan bé thế." Liêu Tĩnh đứng thẳng dậy, rút tay khỏi mặt bàn trước mặt Thẩm Ngôn: "Đúng là trong sáng quá."
"Đúng không?" Hoàng Mộng Tuyền cũng tiến đến gần, tựa người vào Liêu Tĩnh: "Trai đẹp, đừng sợ, bọn tớ đùa cậu chút thôi."
Năm phút sau, cuối cùng Thẩm Ngôn cũng hiểu rõ tình hình hiện tại.
"Vậy ra hai cậu thật sự đã..."
Hai cô gái cùng cười với cậu.
"Tớ còn bảo cách của cậu chẳng ăn thua gì, nào ngờ sau khi trở về phòng ký túc xá, cô ấy liền chất vấn tớ, hỏi rằng có phải tớ thực sự muốn phát triển quan hệ gì đó với cậu hay không, vội vàng đến mức suýt khóc."
Hoàng Mộng Tuyền cười tủm tỉm.
Vẻ mặt của Liêu Tĩnh thì vẫn lạnh lùng khó gần: "Lúc Chương Khiêm theo đuổi tớ, không phải cậu cũng như vậy sao? Suốt ngày ăn nói lung tung."
"Hừ, cậu cố ý chọc tức tớ."
"Cậu là người đầu tiên khuyên tớ nên chấp nhận để Chương Khiêm theo đuổi..."
"Nhưng cuối cùng cậu vẫn thiếu kiên nhẫn trước."
"Nếu con người Thẩm Ngôn giống Chương Khiêm, tớ chắc chắn mình có thể bình tĩnh được."
"..."
Thẩm Ngôn ngồi trên ghế, lặng lẽ rụt người về phía sau.
Xem ra hai cô gái này "cãi nhau" không phải vì mối quan hệ của họ không tốt, mà đây chính là cách họ thể hiện tình cảm với nhau.
Đến khi ngừng cãi cọ, hai người bọn họ lại bắt đầu nắm tay, tựa vào nhau như hình với bóng, nhìn nhau mỉm cười.
Hoàng Mộng Tuyền nhìn Liêu Tĩnh nói: "Nói tóm lại, tớ thích cậu ấy, cậu ấy cũng thích tớ, hai chúng tớ đã quyết định sẽ ở bên nhau."
"Trước mắt chúng tớ còn chưa muốn công khai, cho nên..."
"Tôi hiểu."
Thẩm Ngôn làm động tác kéo khóa miệng.
Một lát sau, Thẩm Ngôn hỏi: "Chương Khiêm đâu?"
"Cậu ta?" Liêu Tĩnh đáp: "Cậu ta bảo mình không khỏe."
Hoàng Mộng Tuyền bên cạnh cười bí hiểm: "Có lẽ còn đang vội vàng đi xóa bài viết, ngón tay bị chuột rút rồi."
Thẩm Ngôn: "..."
Quả nhiên, hai cô gái này cơ bản không cần cậu giúp đỡ.
Thế nhưng Thẩm Ngôn vẫn rất vui vẻ, hình như đây là lần đầu tiên cái siêu năng lực dở hơi của cậu lại làm được việc tốt!
Sau khi đồng ý giữ bí mật, Thẩm Ngôn nhanh chóng được phong làm "chị em tốt" mới của hai cô gái.
"Cậu ấy không phải gay." Hoàng Mộng Tuyền ôm tay Liêu Tĩnh, đính chính giúp Thẩm Ngôn.
Liêu Tĩnh nhìn về phía Thẩm Ngôn, gật đầu ra vẻ đã biết: "Quả thật không có mùi gay."
Nếu không phải Thẩm Ngôn có vẻ đẹp trai chuẩn trai thẳng như vậy thì lòng Liêu Tĩnh cũng chẳng đến nỗi hoảng loạn như thế.
Thẩm Ngôn dở khóc dở cười: "Mùi gay là gì? Các cậu ngửi ra được sao?"
"Đương nhiên, giữa đồng loại luôn có trực giác."
"Vậy các cậu cảm thấy lớp chuyên ngành của chúng ta có ai là gay không?"
Hoàng Mộng Tuyền đáp: "Nhiều lắm, tớ cảm thấy lớp chuyên ngành của chúng ta hơn nửa là gay."
Thẩm Ngôn: "..."
Thẩm Ngôn thử dò hỏi: "Vậy cậu cảm thấy hai người bạn của tôi..."
"Hai người đó chắc chắn là trai thẳng."
"..."
Chuẩn xác.
Triệu Lâm Tô thì cậu không chắc chắn, nhưng Chu Ninh Ba vừa mới thất tình, cậu có thể hoàn toàn khẳng định.
Xem ra chuyện dùng mắt thường xác định tính hướng không hề đáng tin cậy.
Thẩm Ngôn vừa nghĩ như vậy, trong đầu lập tức "tinh" một tiếng.
Tại sao cậu lại cảm thấy mình không chắc chắn về Triệu Lâm Tô chứ?
Triệu Lâm Tô, chắc chắn, phải là trai thẳng!
Ba người xem xét lại, xác định bài thuyết trình không có vấn đề gì liền cùng nhau đến lớp.
Hôm nay ba người bọn họ đến muộn một chút, lớp học hiện giờ đã có rất nhiều người. Thẩm Ngôn dẫn theo hai nữ sinh, rất tự nhiên muốn đảm nhận việc tìm chỗ ngồi, nhưng Hoàng Mộng Tuyền kéo tay Liêu Tĩnh nhanh nhẹn tìm được chỗ trống ở hàng ghế sau, vẫy tay gọi cậu.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Ngôn ngồi "cùng bàn" với toàn các bạn nữ.
Từ nhỏ đến lớn, bởi vì tính cách ngoan ngoãn của cậu, cậu luôn bị xem như một "nữ sinh".
Nghĩa là thường được xếp ngồi cùng bàn với những bạn nam nghịch ngợm, thích gây sự.
Sau này, cậu ngồi cùng bàn với Triệu Lâm Tô.
Triệu Lâm Tô từ một học sinh có vấn đề trở thành học sinh mẫu mực. Chủ nhiệm lớp vừa có ý định, hắn đã lập tức mang theo một hộp côn trùng đến "thương lượng", chứng tỏ mình vẫn còn hoang dã chưa được thuần hóa, cần tiếp tục cải tạo thêm.
Nhưng mà, chuyện này Thẩm Ngôn không hề hay biết.
Cậu chỉ biết rằng sau khi ngồi cùng bàn với Triệu Lâm Tô, cậu không thay đổi bạn cùng bàn mới nào nữa.
Thẩm Ngôn thử tìm kiếm bóng dáng của Triệu Lâm Tô trong lớp học, tìm phía trước không thấy, quay đầu nhìn quanh một lượt, lúc này mới phát hiện Triệu Lâm Tô đang ở vị trí cách chỗ của cậu ba dãy bàn, hơn nữa còn đang nhìn về phía bọn họ.
Hai người nhìn nhau, Thẩm Ngôn lại trông thấy cái tên trên đầu Triệu Lâm Tô.
Lần này hai chữ [Thẩm Ngôn] đang trong trạng thái hết sức khủng bố.
Thẩm Ngôn nghĩ thầm, hình như mỗi lần hai chữ [Thẩm Ngôn] này biến mất một thời gian rồi, nó luôn quay trở lại với một hình dạng đặc biệt đáng sợ.
Thẩm Ngôn giơ tay lên như để chào hỏi.
Triệu Lâm Tô không phản ứng, chỉ lẳng lặng nhìn cậu.
Thẩm Ngôn hơi xấu hổ. Lúc cậu rời mắt đi, tầm mắt va phải một nam sinh ngồi phía sau Triệu Lâm Tô, sau đó cái đầu mới quay được nửa vòng của cậu lập tức đứng hình.
Hả? Đối tượng ảo tưởng của người này chính là [Triệu Lâm Tô]?
Ôi đệt?
Vẻ mặt Thẩm Ngôn đầy vẻ khó tin nhìn về phía cậu nam sinh nọ.
Cậu nam sinh này có vẻ ngoài trắng trẻo sạch sẽ, trông rất ngoan ngoãn dịu dàng.
Thấy Thẩm Ngôn nhìn chằm chằm mình, hình như cậu ta hơi luống cuống nhưng cũng lập tức phản ứng lại, hơi nghiêng đầu về phía Thẩm Ngôn và mỉm cười.
Thẩm Ngôn: "..."
"Nhìn cái gì?" Đường Thần vừa cười vừa trong lòng thầm trợn trắng mắt, rồi rời mắt đi.
Cậu ta khác với một số cậu gay khác, không đến mức vừa trông thấy trai đẹp đã điên cuồng quỳ liếm.
Trai đẹp mà thẳng trong mắt cậu ta chính là thuốc trừ sâu. Cậu ta không có hứng thú uống thuốc trừ sâu, uống rồi thì rửa ruột cũng không cứu được. Nếu có thời gian rảnh rỗi, chi bằng đi cắn bật lửa cho nhanh.
(*) Cắn bật lửa: Meme này phổ biến nhờ một streamer tên là "Đao ca", có ý chế giễu những streamer tạo ra nội dung vô nghĩa. "Đao ca" này mặc bộ quần áo người dơi live stream cắn bật lửa, sau đó xảy ra sự cố (bật lửa phát nổ, bùng cháy), tài khoản của anh ta cũng bị khóa.
Hai mắt Đường Thần nhìn chằm chằm gáy Triệu Lâm Tô.
Chỉ cần nhìn phần gáy thôi, cậu ta đã đoán được người này hẳn là kẻ có ham muốn hết sức mạnh mẽ.
Biểu cảm đang suy ngẫm những thứ bậy bạ của Đường Thần hoàn toàn lọt vào mắt Thẩm Ngôn.
Khóe miệng Thẩm Ngôn co giật, cậu quay đầu hỏi Hoàng Mộng Tuyền xem cô có quen chàng trai ngồi phía sau Triệu Lâm Tô hay không.
"Cậu ta hả? Đường Thần, tớ không thân lắm."
Thẩm Ngôn truy hỏi: "Cậu cảm thấy cậu ấy có phải..." rồi nhướng mày.
Hoàng Mộng Tuyền quay đầu nhìn lướt qua, sau đó lại nhìn về phía Thẩm Ngôn: "Cảm giác không giống lắm."
Thẩm Ngôn: "..." Bỏ đi, cậu không nên tin tưởng cái trực giác quỷ quái giữa "đồng loại" này.
Thật không ngờ, Triệu Lâm Tô cũng có ngày hôm nay, hắn cũng bị người ta ảo tưởng!
Trong lòng Thẩm Ngôn phức tạp, cậu cảm thấy như đã có người trả thù giúp cậu nhưng bản thân lại không quá dễ chịu.
Triệu Lâm Tô là huynh đệ tốt của cậu, huynh đệ như thể tay chân, coi như hắn là một bộ phận trên cơ thể cậu, thế thì Đường Thần kia có khác gì đang ảo tưởng chính cậu đâu!
Nghĩ như thế, Thẩm Ngôn càng thêm tức giận, còn cảm thấy mình tức giận đúng lý hợp tình.
Cậu nghĩ rằng mình đường đường là một trai thẳng vô cùng tốt đẹp, ngoài chuyện chịu thiệt thòi để huynh đệ tốt ảo tưởng mình ra, những người còn lại, cậu hoàn toàn không thể chấp nhận được!
Bỏ qua thầy Lương, vì cậu không dám đánh thầy.
Đợi đến khi các nhóm bắt đầu thuyết trình, Thẩm Ngôn ngạc nhiên phát hiện, Triệu Lâm Tô và Đường Thần lại là thành viên cùng một nhóm. Cậu càng giận!
Không chịu chăm chỉ học hành, trong đầu toàn những thứ không tốt đẹp, như thế sao có thể học tốt được?!
[Thần Hi (tia nắng ban mai): Ôi, tôi căng thẳng chết đi được, tôi không nói sai gì chứ? Sinh viên xuất sắc à, tôi không trình bày sai quan điểm của cậu đúng không?]
Đường Thần vừa xuống đã nhắn tin vào nhóm chat chung mong được khen ngợi. Cậu ta cũng không tỏ vẻ thân thiết gọi thẳng tên mà bắt chước những trai thẳng khác, gọi Triệu Lâm Tô là sinh viên xuất sắc.
Kết quả tin nhắn cậu ta vừa gửi đi đã phát hiện trong nhóm chỉ còn lại ba người.
Cậu ta mở ra xem kỹ.
Triệu Lâm Tô đã thoát khỏi nhóm.
Đường Thần: "..." Mẹ nó, cậu cho rằng mình cao quý lắm hả?
Sau đó cậu ta ngẩng đầu lên liền phát hiện người đang thuyết trình trên bục giảng chính là Thẩm Ngôn.
Công bằng mà nhận xét, vẻ ngoài của Thẩm Ngôn cũng hoàn toàn là kiểu cậu ta yêu thích. Đẹp trai đường hoàng, cười lên mang theo vẻ nhã nhặn, tựa như ánh nắng mặt trời, hơn nữa dáng người của cậu siêu tốt, cánh tay rắn rỏi, lúc nhấc micro lên, từng đường gân xanh nổi lên dưới làn da trắng cùng những đường cong cơ bắp trơn tru trông thật gợi cảm. Vòng eo cũng nhỏ... không được không được. Đường Thần mặt lạnh ngồi nghiêm chỉnh, nhìn tiếp nữa sẽ nảy sinh những suy nghĩ không thích hợp.
Thẩm Ngôn thuyết trình hết sức nghiêm túc, chuẩn bị cũng đầy đủ. Tuy rằng Đường Thần một không thích trai thẳng, hai không thích trai thẳng chiếm chỗ mà chẳng thèm đi vệ sinh, nên cho dù lòng mang theo thành kiến thì cậu ta cũng không thể không thừa nhận. Lời phát biểu của Thẩm Ngôn rõ ràng, tư duy logic sáng suốt, trình bày từng bước suy luận, đi sâu vào nội dung nhưng không làm mất đi sự thú vị. Người này không chỉ đẹp trai, đầu óc còn rất thông minh.
Đường Thần thầm nghĩ nếu như người này cong, cậu ta cũng không ngại theo liếm tầm một năm hai năm gì đấy.
Thẩm Ngôn đứng trên bục giảng, không hề hay biết kẻ ảo tưởng huynh đệ tốt của mình đang thầm tiếc nuối không thể la liếm cậu. Cậu chỉ thẳng thừng ném cho Triệu Lâm Tô một ánh mắt – đây mới là thái độ học hành!
Mặc dù việc này chẳng liên quan mấy đến Triệu Lâm Tô, thế nhưng chỉ cần hàm ý truyền tải đúng chỗ là được.
Thẩm Ngôn xuống khỏi bục giảng liền nhận được muôn vàn lời khen của hai cô gái.
Đường Thần ở phía sau vừa nhìn vừa lắc đầu. Chậc chậc, tên trai thẳng trái ôm phải ấp. Cậu ta lại nhìn về phía Triệu Lâm Tô, nghĩ thầm, thấy chưa? Người ta rõ ràng là một trai thẳng đấy.
Bài tập nhóm còn phải chấm điểm xong xuôi mới công bố, Thẩm Ngôn rất tự tin, cậu cảm thấy điểm số của nhóm mình chắc chắn không thấp.
"Dĩ nhiên rồi, có trai siêu đẹp lên thuyết trình, chắc chắn chúng ta sẽ nhận được điểm A."
"Không đâu, các cậu cũng góp sức rất nhiều."
"Đúng rồi, quên mất, tặng cho cậu cái này."
Hoàng Mộng Tuyền đưa cho Thẩm Ngôn một chiếc túi giấy: "Bánh ngọt hai đứa chúng tớ cùng mua." Cô híp mắt cười với cậu: "Cảm ơn cậu."
"Các cậu khách khí quá."
Thẩm Ngôn thoáng thấy Triệu Lâm Tô đang chuẩn bị đi ra ngoài, vội vàng nói: "Tôi còn có chút việc, đi trước nhé."
Triệu Lâm Tô đi rất nhanh, thoáng cái đã tới đầu cầu thang.
Thẩm Ngôn lấy điện thoại di động ra định nhắn tin hoặc gọi điện, thế nhưng nhìn tư thế hai tay đút túi quần, dáng vẻ bất cần của hắn, cậu hiểu rằng chắc chắn hắn sẽ không thèm xem điện thoại, chỉ có thể ôm theo bánh ngọt trong lòng nhanh chóng xuống lầu.
Bước chân vội vàng chạy xuống, Thẩm Ngôn thò đầu ra phát hiện bóng dáng Triệu Lâm Tô, vội vã đuổi theo.
"Chờ một chút, sinh viên xuất sắc à, chờ một chút, sao cậu đi nhanh thế---."
Đường Thần thở hồng hộc đuổi kịp được Triệu Lâm Tô, chặn hắn lại ở góc rẽ.
"Có chuyện gì?" Triệu Lâm Tô rũ mắt, giọng điệu rất lạnh lùng.
Đường Thần vừa nghe đã biết tâm trạng hắn hiện giờ đang rất tệ.
Cũng đúng, nhìn thấy người mình thích được các bạn nữ vây quanh, tâm trạng đó sao có thể dễ chịu?
Đường Thần nở nụ cười mà cậu ta tự cho là ngọt ngào nhất: "Lần này hợp tác làm bài tập nhóm rất vui vẻ, sau này chúng ta lại tiếp tục hợp tác nha?"
"Triệu Lâm Tô."
Đường Thần nghiêng người, theo tiếng gọi nhìn về phía sau lưng Triệu Lâm Tô, là trai đẹp mà vừa liếc qua đã đoán được thân phận trai thẳng.
Triệu Lâm Tô cũng quay mặt nhìn lại.
Thẩm Ngôn nhìn thấy hai người nọ mặt đối mặt đứng cạnh nhau, còi báo động trong lòng gào thét vang lên. Nếu còn tiếp tục như vậy, sự trong trắng của huynh đệ tốt nhà cậu có khả năng sẽ không giữ nổi nữa!
"Lại đây."
Thẩm Ngôn vội vã gọi.
Đường Thần cảm thấy giọng điệu của cậu quá tùy tiện, nghe không khác gì mệnh lệnh. Trong lòng cậu ta không khỏi cười lạnh, người như Triệu Lâm Tô đâu phải loại người muốn gọi là đến, muốn đuổi là đi. Cậu ta mỉm cười gọi: "Sinh..."
Triệu Lâm Tô xoay người, đầu không ngoảnh lại đi thẳng về phía Thẩm Ngôn.
Đường Thần: "..." Mẹ, cao quý của cậu đâu rồi???
Thẩm Ngôn không nghĩ nhiều như vậy, sau khi gọi người lại gần, cậu lên tiếng hỏi trước: "Hai người đã nói chuyện xong chưa?"
"Không có gì để nói." Triệu Lâm Tô đáp.
Thẩm Ngôn thoáng nhìn cậu nam sinh còn đang mỉm cười đứng cách đó không xa: "Vậy... đi nhé?"
"Đi."
Thẩm Ngôn vẫy tay với Đường Thần.
Đường Thần vô thức vẫy tay lại, thầm nghĩ vẫy tay làm gì chứ, cậu ta đâu phải loại người thấy cái vẫy tay này liền...
Sau đó, hai người nọ thẳng thừng bỏ đi.
Đường Thần: "..."
Đi chết đi, hai thằng chó!