Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 25: Làm lành
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bầu không khí hơi lúng túng.
Nếu như thời gian quay ngược trở lại mấy tháng trước, có ai đó nói với Thẩm Ngôn rằng, một ngày kia khi đi cạnh Triệu Lâm Tô cậu sẽ không biết nên phải làm sao, nên nói thế nào, Thẩm Ngôn chắc chắn sẽ cười phá lên mà chế giễu, cảm thấy người này đang nói đùa.
Dường như ông trời đã thực sự đùa giỡn với cậu.
Lại còn là một trò đùa chẳng vui chút nào.
"Bài thuyết trình hôm nay không tồi." Hiếm khi Triệu Lâm Tô lại chủ động bắt chuyện trước.
Không hiểu sao Thẩm Ngôn cảm thấy hơi căng thẳng, cậu cảm thấy dường như đã lâu lắm rồi mình không còn nói chuyện riêng với Triệu Lâm Tô như thế này.
"Bài thuyết trình của nhóm mày hôm nay cũng không tồi, bản thảo thuyết trình là do mày viết đúng không?"
"Nghe là biết à?"
"Chắc chắn rồi." Thẩm Ngôn dần dần thả lỏng, "Thời gian không đủ, hôm nay chưa tới lượt nhóm của Chu Ninh Ba."
"Chắc là tuần sau sẽ đến lượt nhóm của nó."
Thẩm Ngôn khẽ gật đầu: "Đến hôm đó chúng ta cùng cổ vũ cho nó!"
"Ừ."
Thẩm Ngôn khẽ liếc nhìn đỉnh đầu Triệu Lâm Tô.
Hai chữ Thẩm Ngôn với màu đen sì đáng sợ kia đã tỏ rõ với cậu rằng, trận chiến "kéo dài khoảng cách" của cậu đã hoàn toàn thất bại, không chỉ không có tác dụng, mà hình như còn tệ hơn.
Còn làm cho mối quan hệ của hai người họ trở nên kỳ quái.
Ban đầu hai người họ vẫn rất ổn, giờ đây đến cả việc đi cạnh nhau nói chuyện cũng trở nên gượng gạo.
"Đây là gì?"
Theo tầm mắt của Triệu Lâm Tô, Thẩm Ngôn cúi đầu nhìn về phía chiếc túi giấy trong tay: "À, bánh gato đấy, mày có muốn ăn không?" Thẩm Ngôn đẩy túi giấy về phía Triệu Lâm Tô.
Triệu Lâm Tô lướt qua miệng túi giấy đang mở: "Đồ người khác tặng mày, sao tao có thể ăn được."
"Thôi đi." Thẩm Ngôn hất cằm về phía chiếc ghế dài gần đó: "Ra đó ngồi ăn."
Hai người họ ngồi xuống băng ghế dài, Thẩm Ngôn lấy bánh ra khỏi túi giấy.
Chiếc bánh gato không quá lớn, đường kính khoảng 20cm, nhỏ nhắn, tròn xoe. Chiếc hộp trong suốt bao bọc phần thân bánh màu xanh nhạt, bề ngoài rất đáng yêu, phía trên còn cắm một con ngựa nhỏ. Thẩm Ngôn bình luận: "Đúng là tâm hồn thiếu nữ."
"Chỉ có một cái thìa."
Thẩm Ngôn dứt khoát đưa thìa và bánh cho Triệu Lâm Tô: "Mày ăn trước đi."
Triệu Lâm Tô nâng chiếc bánh gato, thản nhiên nói: "Phụ tấm lòng của con gái nhà người ta như vậy không hay đâu."
Thẩm Ngôn suýt chút nữa phun ra: "Tấm lòng gì chứ, đừng nói linh tinh."
"Người ta tặng bánh cho mày đương nhiên là vì thích mày." Triệu Lâm Tô nói: "Chẳng lẽ mày nghĩ rằng lễ Giáng sinh tặng táo, lễ tình nhân tặng chocolate, tất cả đều là vì con gái nhà người ta rảnh rỗi nhiều tiền đi làm từ thiện?"
Thẩm Ngôn dở khóc dở cười, lại không thể giải thích mối quan hệ của Hoàng Mộng Tuyền và Liêu Tĩnh cho Triệu Lâm Tô nghe được. Cậu không thể làm gì khác hơn, đành phải nói: "Sao lại miêu tả tao giống một thằng đàn ông cặn bã vô tâm như thế hả. Hôm nay không phải lễ Giáng sinh, cũng không phải lễ tình nhân, hơn nữa đây là hai bạn gái cùng nhau mua tặng cho tao, chẳng lẽ họ tỏ tình theo nhóm? Chỉ là lời cảm ơn lịch sự thôi, mày đừng suy nghĩ nhiều nữa có được không?"
Cậu nói xong mới phát hiện ra những lời Triệu Lâm Tô vừa nói dường như có hàm ý khác.
Thẩm Ngôn mím môi, rồi cười hỏi: "Có phải mày nghe thấy lời đồn đại nào rồi không?"
Triệu Lâm Tô nhìn cậu.
Cậu cười trông rất đẹp, khóe mắt hơi híp lại, đôi môi cong lên, vẻ mặt đơn thuần trong sáng, không hề pha thêm bất cứ cảm xúc nào.
"Sao mày cũng mới nghe gió đã tưởng mưa thế này." Thẩm Ngôn cười nói: "Nếu tao thực sự yêu đương, mày nghĩ tao sẽ không kể chuyện với mày chắc?"
Triệu Lâm Tô chăm chú nhìn cậu, cũng mỉm cười: "Ai mà biết được, lỡ đâu mày trọng sắc khinh bạn."
"Ha ha, đừng nói nhảm nữa." Thẩm Ngôn: "Muốn ăn thì ăn đi, dù sao mày cũng chỉ ăn có hai miếng, phần còn lại là của tao, tao sẽ mang về nhà ăn."
Triệu Lâm Tô ăn hết sạch chiếc bánh ngọt nọ.
Đến tận bây giờ Thẩm Ngôn vẫn chưa từng được chứng kiến kẻ này ăn một lúc nhiều đồ ngọt như vậy, ngay cả con ngựa nhỏ làm bằng kẹo đường cắm trên bánh cũng bị hắn "cồm cộp cồm cộp" nhai sạch.
"Sáng nay mày chưa ăn sáng hả?" Thẩm Ngôn kinh ngạc hỏi.
"Ừ."
Miệng Triệu Lâm Tô ngấy đến khó chịu, gần như muốn nôn ra, thế nhưng hắn vẫn bình tĩnh nói: "Sáng nay dậy muộn nên quên ăn sáng."
Thẩm Ngôn lắc đầu: "Không ngán sao?"
"Bình thường."
Thẩm Ngôn lẩm bẩm: "Tao phục mày rồi", rồi lại hỏi thêm: "Đừng nói suốt hai ngày nay mày đều không ăn sáng đấy nhé?"
Triệu Lâm Tô lẳng lặng nhìn cậu.
Thẩm Ngôn có vẻ như sắp ngất xỉu: "Chẳng lẽ tao không mang bữa sáng cho mày, mày liền không tự mình đi mua đồ ăn sáng sao?"
"Một mình sẽ quên."
"..."
Hai chân dài của Thẩm Ngôn vắt chéo đung đưa, cậu quay mặt đi, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Mày... sao lại không khiến bố mày bớt lo thế hả?"
Triệu Lâm Tô cười nhạt một tiếng: "Lừa mày đấy."
Thẩm Ngôn: "..."
Có đôi khi cậu thật muốn giết chết thằng nhóc này!
Hai ngày nay Thẩm Ngôn luôn cảm thấy thiếu vắng một điều gì đó khiến cậu không vui, thời điểm vui vẻ nhất chính là khoảnh khắc hai cô gái kéo tay nhau đứng trước mặt cậu.
Không có kẻ nào nói lời kỳ quặc đấu võ mồm với cậu, cuộc sống của cậu hình như cũng thiếu mất gia vị.
Bình lặng trôi qua, không có cảm xúc gì.
Nghe Triệu Lâm Tô nói nhảm một hồi, không hiểu sao tâm trạng của Thẩm Ngôn lại trở nên tốt đẹp hơn. Cậu giơ mũi giày khẽ hất lên mũi giày của Triệu Lâm Tô, Triệu Lâm Tô không hề khách khí lập tức hất lại. Hai cậu trai hất qua hất lại mấy lần, ánh mắt đối diện nhau, trong con ngươi của cả hai đều ánh lên ý cười.
Làm lành được rồi, Thẩm Ngôn thầm nghĩ, người bạn này, cậu không thể nào bỏ được.
"Lần sau làm bài tập nhóm, có muốn cùng nhóm với nhau nữa không?" Thẩm Ngôn hỏi.
Để nói ra lời này, Thẩm Ngôn cũng hơi ngượng ngùng.
Người đề nghị tách nhóm là cậu, người muốn tiếp tục cùng nhóm cũng là cậu, cảm giác như cậu là người thay đổi thất thường, thích đùa giỡn người khác.
Thẩm Ngôn thấp thỏm trong lòng, lẳng lặng dời tầm mắt đi, hai tay tóm lấy thành ghế băng đang ngồi.
"Để tao cân nhắc đã."
Thẩm Ngôn ngước mắt lên, vẻ mặt Triệu Lâm Tô rõ ràng đang trêu tức cậu, hắn đang cố ý đùa giỡn cậu.
Thẩm Ngôn cười mắng: "Cút đi."
"Còn ăn cơm trưa được không?" Thẩm Ngôn hỏi.
Triệu Lâm Tô đứng lên: "Đi."
Hai người họ cùng nhau vào nhà ăn của trường. Tại đây, Thẩm Ngôn nhìn thấy Hoàng Mộng Tuyền và Liêu Tĩnh đang ngồi sát cạnh nhau ăn cơm, thỉnh thoảng lại nhìn nhau mỉm cười, bầu không khí vô cùng thân mật. Nhìn qua hai người họ có vẻ giống hai cô bạn thân, nhưng thực chất lại là người yêu của nhau.
"Ăn gì?"
Thẩm Ngôn thu ánh mắt lại, nhìn về phía người bạn thân của mình, hít sâu một hơi.
"Bún xào!"
*
Lúc nhìn thấy hai người họ ngồi cùng một chỗ, Chu Ninh Ba choáng váng cả người.
Đương nhiên, sau khi hết choáng váng, cậu ta vẫn cảm thấy hết sức vui mừng: "Cuối cùng thì chúng mày cũng làm lành rồi!"
"Nói gì thế." Thẩm Ngôn vỗ gáy: "Chúng tao có cãi nhau đâu."
Đối mặt với ánh mắt khó tả của Chu Ninh Ba, cậu huých huých cánh tay Triệu Lâm Tô ngồi bên cạnh, ho nhẹ một tiếng: "Nói một câu đi."
"Ừ." Triệu Lâm Tô trả lời: "Bệnh của nó khỏi rồi."
Thẩm Ngôn lườm hắn, nghĩ thầm, chính mày mới là kẻ bị bệnh.
Thế nhưng khi nhìn thấy hai chữ [Thẩm Ngôn] trên đỉnh đầu Triệu Lâm Tô quay trở lại trạng thái bình thường, cậu lại cảm thấy hài lòng thỏa mãn lạ thường?
"Bé Ba à, cố lên." Thẩm Ngôn cổ vũ Chu Ninh Ba: "Nhóm Trương Tần được sắp xếp ngay trước nhóm mày, tao tin tưởng mày sẽ đánh bại được nó."
Chu Ninh Ba tốt tính cười cười: "Tao không đấu với nó, tao chỉ đấu với chính mình."
Thẩm Ngôn giơ một ngón tay cái cho cậu ta: "Giác ngộ tốt."
"Tao vẫn muốn đi với các thành viên cùng nhóm..."
Chu Ninh Ba nghiêng người chỉ về phía sau.
"Đi đi." Thẩm Ngôn bảo.
Bước chân của Chu Ninh Ba hơi do dự: "Thẩm Ngôn, lần này làm bài tập nhóm với những người khác tao cảm thấy mình thu hoạch được rất nhiều. Trước kia cùng nhóm với hai đứa chúng mày, chúng mày luôn chăm lo cho tao, phần tao những phần đơn giản, tao thực sự rất cảm ơn. Nhưng tao nghĩ, lần sau tao có thể... Ý tao là, hai chúng mày đã làm lành rồi, nếu sau này chúng ta vẫn tiếp tục làm bài tập nhóm với nhau, tao muốn được đảm nhận những phần khó hơn, hoặc là tiếp tục lập nhóm với những người khác. Tao nghĩ... tao nghĩ mình..."
Lời Chu Ninh Ba nói hơi lộn xộn, sắc mặt cũng chậm rãi đỏ lên. Thẩm Ngôn vội vàng cắt ngang: "Mày không cần nói nữa. Bé Ba, tao hiểu ý mày, tao cũng cảm thấy mày nói đúng. Mày không phải vật làm nền cho hai chúng tao, mày cứ tự mình làm chủ, thích lập nhóm với ai cũng được. Mối quan hệ của chúng ta sẽ không bao giờ bị ảnh hưởng bởi chuyện đó."
Chu Ninh Ba gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy tình cảm: "Thẩm Ngôn, cảm ơn mày..."
Cậu ta quay đầu nhìn những thành viên đang vẫy tay với mình, lại quay về cười với Thẩm Ngôn: "Vậy tao đi trước nhé."
"Cố lên." Thẩm Ngôn giơ nắm tay.
Chu Ninh Ba ra sức "Ừ" một tiếng.
Triệu Lâm Tô cũng nhìn về phía Chu Ninh Ba: "Cố lên."
Sau khi Chu Ninh Ba rời đi, Thẩm Ngôn chống cằm nhìn theo cậu ta ngồi xuống bàn ăn với các thành viên trong nhóm. Cậu quay mặt nhìn Triệu Lâm Tô: "Ôi, tao cảm thấy bé Ba nói rất đúng, hay là sau này chúng ta cũng tiếp tục tách nhau ra?"
Triệu Lâm Tô liếc mắt sang.
Thẩm Ngôn nháy mắt.
"Buồn cười lắm hả?" Triệu Lâm Tô hỏi.
"... Không buồn cười à?"
Triệu Lâm Tô không quan tâm đến cậu.
Thẩm Ngôn "cắt" một tiếng, tiếp tục nằm sấp xuống bàn hóng chuyện: "À mà này, mày có học hỏi được gì từ những thành viên cùng nhóm mới không?"
"Học được một thứ."
"Học được cái gì?" Thẩm Ngôn phấn khởi truy hỏi.
"Ít nói đạo lý với kẻ ngốc." Triệu Lâm Tô liếc xéo, đáp lại.
Thẩm Ngôn: "..."
Thẩm Ngôn trợn mắt lên, lại như nghĩ ra cái gì: "Mày có ấn tượng gì về cậu bạn Đường Thần kia không?"
"Ai?"
"Đường Thần, chính là thành viên thuyết trình của nhóm mày ấy."
"Không ấn tượng."
"..."
Người ta đã coi mày là đối tượng ảo tưởng, thế mà mày còn không có ấn tượng với người ta. Thẩm Ngôn chửi bới trong lòng, chậm rãi lắc đầu.
*
Thẩm Ngôn rất nghiêm túc lắng nghe bài thuyết trình của Chu Ninh Ba, cậu nhìn chằm chằm toàn bộ quá trình Chu Ninh Ba lên bục giảng. Chu Ninh Ba vừa mới thuyết trình xong, cậu đã vội vàng vỗ tay, Triệu Lâm Tô bên cạnh cũng vỗ tay theo.
Thẩm Ngôn với "lớp filter" dày đến 800m, nói: "Thực sự là quá tuyệt vời."
Triệu Lâm Tô "Ừ" một tiếng, Thẩm Ngôn nghiêng đầu nhìn màn hình laptop của hắn, trên đó dày đặc những ghi chú. Lòng Thẩm Ngôn cảm động, người anh em tốt của cậu quả nhiên cũng là một kẻ trọng tình trọng nghĩa: "Mày đã ghi chú lại hết rồi sao?"
Triệu Lâm Tô vừa vỗ tay vừa nói: "Chỉ ghi chú những chỗ nó nói sai."
Thẩm Ngôn: "..." Sai nhiều như vậy sao? Mày yêu cầu cao quá rồi đó!
"Cũng tốt, lát nữa gửi sang cho nó, cũng giúp ích được nó phần nào." Thẩm Ngôn nói: "Mà mày có ghi chú cho tao không đấy?"
"Không ghi."
Thẩm Ngôn nhẹ nhàng thở phào: "Bởi vì tao sai ít sao?"
"Không." Triệu Lâm Tô đặt tay xuống: "Vì tao không nghe."
"..."
Thẩm Ngôn: "Không phải mày đã bảo tao thuyết trình rất tốt sao?!"
"Lời khách sáo."
Thẩm Ngôn: "..."
Hiện giờ cậu đang cân nhắc xem tuyệt giao với hắn liệu có kịp không?
Giảng viên đứng lớp tuyên bố tan học, Thẩm Ngôn lập tức muốn "tính sổ" với Triệu Lâm Tô. Bàn tay vừa đặt xuống mặt bàn, Triệu Lâm Tô đã thốt lên: "Nói đùa đấy."
Thẩm Ngôn nhướng mày.
"Không phải lời khách sáo, thực sự rất tốt."
Thẩm Ngôn cười lạnh: "Mày nghĩ tao sẽ tin mày nữa sao?"
"Vậy mày có muốn tao trực tiếp bình luận phê bình không?" Triệu Lâm Tô giả bộ mở ghi chú ra.
Thẩm Ngôn: "..." cậu không muốn nghe cái miệng độc của thằng chó này chỉ trích.
Chu Ninh Ba đi tới, kịp thời tạm dừng một cuộc "đại chiến học thuật". Hiển nhiên hôm nay cậu ta cũng rất vui vẻ, cậu ta phát huy không tồi, đến giảng viên cũng khen ngợi, dành cho Chu Ninh Ba rất nhiều lời khích lệ. Suýt chút nữa, cậu ta đã vui sướng đến mức bật khóc trên bục giảng.
"Thẩm Ngôn, tao vui quá!"
"Thuyết trình rất tốt." Thẩm Ngôn cũng vui vẻ, đứng lên vỗ bả vai Chu Ninh Ba: "Nói hay hơn Trương Tần rất nhiều."
Chu Ninh Ba giác ngộ tốt, còn cậu thì vẫn chỉ ở mức cảnh giới tầm thường, cậu luôn thiên vị bạn bè của mình, bạn bè vui vẻ thì cậu cũng vui vẻ.
Chu Ninh Ba cười cười, nhỏ giọng nói: "Tao cũng thấy thế."
"Ha ha!"
"Đi, hôm nay ra ngoài ăn một bữa chứ?"
"Được." Chu Ninh Ba vội vàng nói: "Hôm nay tao mời."
"Đương nhiên là thế rồi."
Ba người cùng nhau đến nhà hàng Tứ Xuyên bên ngoài trường học "chiến" một hồi. Lúc Thẩm Ngôn đi vào nhà vệ sinh, Triệu Lâm Tô nói mình đã gửi email cho Chu Ninh Ba, nhắc nhở cậu ta xem qua, đó là một vài góp ý hắn rút ra được từ bài thuyết trình của Chu Ninh Ba.
"Cảm ơn mày." Chu Ninh Ba cầm ly nước ngọt, do dự một chút mới cẩn thận hỏi: "Thầy Lương... gần đây thế nào rồi?"
"Không biết." Triệu Lâm Tô đáp: "Tao không quen thân với thầy ấy lắm."
Chu Ninh Ba thất vọng đáp "Ồ."
Triệu Lâm Tô quen thói thờ ơ lạnh nhạt, nhưng nay trong lòng bỗng nhiên cảm thấy một nỗi đồng cảm chua xót. Hắn uống một hớp nước, nói: "Gần đây không thấy thầy ấy đưa ai về nhà, có lẽ đã chia tay rồi."
"Hả?"
"Cụ thể thế nào tao không rõ."
Thẩm Ngôn đã trở về, Chu Ninh Ba không hỏi thêm nữa. Cậu ta chỉ cầm ly nước ngọt trống rỗng uống không khí nửa phút đồng hồ, gương mặt lộ ra nụ cười ngây ngô.
Thẩm Ngôn sốc: "Nó làm sao thế?"
"Chắc là vui."
"Vui đến thế sao..." Thẩm Ngôn nói thầm.
Đương nhiên là vui rồi.
Cậu ta may mắn hơn hắn, người cậu ta thích, ít ra cậu ta vẫn còn cơ hội.
"Nhưng mà tao cũng rất vui." Thẩm Ngôn gắp một miếng thịt lên ăn, vừa ăn vừa rung đùi đắc ý, ăn uống rất phấn khởi: "Đã lâu lắm rồi không ra ngoài ăn cùng chúng mày."
Cậu nói xong lại giơ hai cánh tay về phía trước: "Thật vui vẻ ~."
Khi thả tay xuống, Thẩm Ngôn hỏi Triệu Lâm Tô: "Chàng trai à, còn mày thì sao? Tâm trạng thế nào?"
Triệu Lâm Tô cầm ly, rũ mắt.
Nên thỏa mãn đi thôi. Ít ra, hai người họ vẫn là anh em tốt. Ít ra, lần này Thẩm Ngôn vẫn chưa thích thêm một cô gái nào khác. Ít ra, hai người họ đã không còn khúc mắc nào, có thể cùng ngồi xuống ăn cơm với nhau.
"Được ăn chực, đương nhiên tâm trạng rất vui."
*
"Cái gì?"
Thẩm Ngôn kinh ngạc đến mức hai tròng mắt sắp rớt ra ngoài.
"Anh định kết hôn?!"
"Ngạc nhiên cái gì." Thẩm Thận hời hợt nói: "Anh của em đã hơn ba mươi, kết hôn không phải là chuyện bình thường sao?"
"Không bình thường."
"..."
Thẩm Ngôn hoàn toàn không thể giải thích nổi. Cậu nhìn cái tên [Ono Kaori] trên đỉnh đầu anh trai, sống chết cũng không nghĩ ra ông anh mộng mơ này của cậu sao có thể bỏ qua nhiều trình tự như thế, trực tiếp đi tới bước "kết hôn"? Tại sao cậu lại không hề hay biết chuyện gì?
"Với ai? Thật hay giả? Anh đừng có lừa em."
Thẩm Thận nói: "Chuyện này sao có thể giả được? Tối mai cô ấy sẽ đến nhà làm khách, em phải cư xử tốt một chút đấy nhé."
Thẩm Ngôn nửa tin nửa ngờ nhìn lên đỉnh đầu anh trai cậu, cẩn thận hỏi thăm: "Chị dâu của em... là người sống phải không?"