Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 27: Bộ Lễ Phục
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Lễ phục phù rể à?"
Thẩm Ngôn gật đầu, vừa xoay bút vừa nói: "Anh tao bảo anh ấy trả tiền."
Chính xác hơn là Thẩm Thận nói chị dâu sẽ trả, Thẩm Ngôn thực sự không thể không nghi ngờ anh trai mình đã trở thành một kẻ ăn bám.
"Cuối tuần này đi thử đồ nhé." Thẩm Ngôn quay mặt sang, ghé sát lại: "Đừng bảo cuối tuần này mày bận đấy."
"Rảnh."
Thẩm Ngôn "Ừ" một tiếng, tầm mắt dừng lại trên đỉnh đầu Triệu Lâm Tô trong thoáng chốc.
Sau khi mối quan hệ trở lại bình thường, mỗi ngày cậu lại được nhìn thấy hai chữ [Thẩm Ngôn].
Cậu vẫn tò mò, nhưng sự tò mò thường hại chết con mèo, vì vậy Thẩm Ngôn quyết định tự kìm nén sự tò mò này lại.
Gần đây Chu Ninh Ba bắt đầu tự lập hơn, không còn ngày ngày đi cùng hai người bọn họ nữa. Thẩm Ngôn rất vui vì sự thay đổi này của Chu Ninh Ba, nhưng hệ quả là bộ ba đồng hành đã biến thành thế giới của riêng hai người họ.
Sau vài lần gặp nhau ở nhà ăn trường, Hoàng Mộng Tuyền bắt đầu nhắn tin trêu Thẩm Ngôn, hỏi cậu và Triệu Lâm Tô có phải đã vượt trên tình bạn rồi không.
Thẩm Ngôn im lặng một lúc, rồi hỏi ngược lại, không phải cô ấy đã khẳng định cả hai đều là trai thẳng rồi sao.
[Nhược Mộng: Ha ha, tớ cảm thấy mắt nhìn phương diện này của tớ không được chuẩn cho lắm.]
[Nhược Mộng: Tớ cũng có nhìn ra Liêu Tĩnh giống mình đâu.]
[Nhược Mộng: Mà bạn bè với người yêu cũng chỉ cách nhau một đường ranh giới.]
Làm gì có nhiều bạn bè biến thành người yêu như thế. Cậu và Triệu Lâm Tô chỉ là bạn bè, không giống với tình huống của hai cô gái kia... Thẩm Ngôn nghĩ đi nghĩ lại, phản bác trong chốc lát, đột nhiên cậu nhận ra, từ nãy đến giờ cậu luôn phản bác lời Hoàng Mộng Tuyền, vậy mà một chút cũng không hề nghĩ đến vấn đề giới tính của cậu và Triệu Lâm Tô.
Chết tiệt!
Dạo này, "nồng độ đồng tính luyến ái" xung quanh cậu nghiêm trọng quá mức quy định, Thẩm Ngôn cần khẩn cấp "lây nhiễm" một chút hơi thở dị tính. Thế là, cậu mang thái độ tích cực chưa từng có, hoan nghênh buổi thử đồ phù rể với nhiệt tình tăng vọt.
Tối thứ sáu, sau khi anh trai cậu ra ngoài ban công nhận điện thoại xong đi vào trong đã thông báo với cậu một khúc nhạo dạo ngắn ngủi.
"Ngày mai chị Phỉ Phỉ của em bận chút việc."
"Thế chúng ta không đi nữa sao?"
Thẩm Ngôn luôn cảm thấy hôn lễ của anh trai mình rất hài hước.
Hôn lễ bình thường không phải luôn rất phiền phức, rất phức tạp sao? Tuần sau nữa anh sẽ phải bay tới đảo Bali để làm đám cưới, thế mà đến bây giờ lễ phục vẫn chưa đặt xong.
Thẩm Thận trầm ngâm một lát: "Đi chứ, công việc của cô ấy chắc là hơi phiền phức. Ngày mai anh sang giúp cô ấy giải quyết một lát, em và Triệu Lâm Tô tới cửa hàng chọn trước. Đợi giải quyết xong, anh sẽ lập tức tới ngay."
"Dạ?"
Thẩm Ngôn bưng bát cơm, hai mắt trợn tròn.
"Dạ cái gì?" Thẩm Thận nói: "Bảo Lâm Tô đưa em đi, dù sao ngày nào em chẳng đi ké xe của nó, da mặt dày thành quen, không có vấn đề gì."
Sắc mặt Thẩm Ngôn ửng đỏ, "Em có đi ké xe nó đâu, đó là do nó tiện đường mà. Hơn nữa mỗi ngày em đều mang bữa sáng cho nó."
"Tốt lắm, vậy mai cũng nhớ mang bữa sáng cho thằng bé."
"..."
Thẩm Thận gắp một đũa cà chua, ánh mắt lại dạo một vòng trên gương mặt Thẩm Ngôn, "Sao? Không tiện?"
"... Không ạ."
Thẩm Ngôn đảo cơm: "Vậy ngày mai xong việc, hai anh chị phải mau chóng tới đó."
"Em với Lâm Tô cứ chọn lựa thật kỹ càng. Yên tâm, studio đó do bạn của Phỉ Phỉ mở, muốn chọn cái nào cũng được, càng đẹp trai càng tốt."
Thẩm Ngôn không nhịn được, nói: "Anh, anh làm như thế có phải không ổn lắm không? Cái gì cũng để con gái nhà người ta lo liệu."
Thẩm Thận chăm chú nhìn cậu, nét mặt tựa như đang nín cười, "Nếu anh nói nhẫn kim cương cũng do chị Phỉ Phỉ mua, em sẽ làm thế nào?"
Thẩm Ngôn chẳng làm thế nào, cậu sẽ chỉ biết câm nín.
"Anh." Thẩm Ngôn chân thành lên tiếng: "Hai năm trước em đi làm thêm có tiết kiệm được chút tiền, nếu thật sự khó khăn thì anh cứ cầm lấy mà dùng tạm."
Thẩm Thận cười đến ho sặc sụa.
"Yên tâm đi, anh trai em tuy chưa đạt đến cấp độ tư bản bóc lột sức lao động, nhưng cũng coi như một công nhân cao cấp. Anh không nghèo đến vậy đâu, không cần em đem số tiền tiêu vặt của mình ra trợ cấp."
"Vậy sao anh lại thế này?" Thẩm Ngôn oán giận: "Làm thế không công bằng với chị Phỉ."
Thẩm Thận tủm tỉm cười: "Người còn chưa về nhà, mà khuỷu tay em đã hướng ra ngoài rồi sao?"
Thẩm Ngôn lườm anh, buột miệng đáp: "Chắc chắn em sẽ đứng về phía chị dâu."
Thẩm Thận lại cười ha ha: "Cái này thì đúng."
Thẩm Ngôn thật sự không hiểu nổi anh trai mình đang nghĩ gì, chỉ có thể nhắn tin cho Triệu Lâm Tô, dặn hắn sáng mai tới đưa cậu theo một đoạn đường. Thẩm Ngôn vốn đã quen ngồi xe của hắn, bị anh trai nói mình đi ké người ta xong liền bắt đầu hơi ngại ngùng, nhắn thêm một dòng nữa.
[SY: Có được không?]
Nhắn xong rồi chính Thẩm Ngôn cũng nổi da gà, cảm thấy mình thật giả tạo đến phát ghê, vội vàng thu hồi tin nhắn.
Triệu Lâm Tô không trả lời, Thẩm Ngôn nghĩ hắn không trông thấy.
Không thấy thì tốt, mối quan hệ của hai người bọn họ chỉ cần dính dáng chút khách sáo đã khiến Thẩm Ngôn cảm thấy kỳ quái và không tự nhiên.
Tin nhắn trả lời nhảy ra màn hình.
[Con trai: 9h, ngoài cổng khu.]
Thẩm Ngôn thầm nghĩ đúng rồi, hai người bọn họ phải nói chuyện thẳng thắn như thế, sao lại phải tính toán so đo.
[Con trai: Có được không?]
Thẩm Ngôn: "..."
Cảm ơn, tao muốn giết mày.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Ngôn mới tỉnh giấc đã phát hiện anh trai mình đã đi. Cũng không biết có sự kiện lớn nào mà khiến đôi vợ chồng sắp cưới kia phải hoãn buổi thử lễ phục để đi giải quyết.
Chắc chắn là chuyện công việc rồi.
Sở dĩ Thẩm Ngôn không nhận ra anh trai mình lặng lẽ yêu đương cũng vì công việc của anh ấy quá mức bận rộn.
Ngoài công việc ra, thời gian rảnh rỗi của Thẩm Thận hầu như đều dành hết cho Thẩm Ngôn.
Khi cậu còn bé thì không cần phải nói. Năm đó anh trai cậu còn đang học đại học đã phải vừa làm vừa học, bận rộn tối mặt tối mày nhưng chưa từng quên kiểm tra bài tập của cậu, chưa từng quên bất cứ buổi họp phụ huynh nào.
Chờ khi cậu trưởng thành, nhất là sau khi đi học đại học, cuối cùng Thẩm Thận đã có thể thở phào một hơi, đem phần lớn sức lực đặt vào công việc, trở thành một người cuồng công việc từ đầu tới chân. Hiếm lắm mới có một ngày nghỉ, Thẩm Thận sẽ dùng thời gian rảnh rỗi ấy ở nhà, cùng chơi vài ván game hoặc xem phim với em trai mình.
Thẩm Ngôn sống chết cũng không tìm ra bất kỳ dấu vết yêu đương nào của anh.
Thật sự đúng như Triệu Lâm Tô nói, cậu quá chậm chạp trong vấn đề này?
Trong tủ lạnh có bánh sandwich anh trai chuẩn bị sẵn, Thẩm Ngôn cầm túi giấy xuống tầng, cho cún con một miếng thịt khô.
Thẩm Ngôn xoa đầu chú cún nhỏ đang cố gắng cắn thịt, "Tạm biệt nhé."
Thời tiết đã dần chuyển lạnh, người đi đường bắt đầu khoác thêm áo khoác mỏng bên ngoài. Hôm nay Thẩm Ngôn định đi thử quần áo nên mặc một bộ đồ thể thao rộng rãi, chạy bộ đến cổng khu chung cư, vừa liếc mắt đã thấy Triệu Lâm Tô và chiếc xe của hắn đỗ bên đường.
Cách ăn mặc của Triệu Lâm Tô trong mắt Thẩm Ngôn là một phong cách vô cùng thiếu sáng tạo. Bốn mùa quanh năm hắn luôn mặc áo sơ-mi quần dài, nóng quá thì mặc áo ngắn tay, lạnh thì mặc thêm áo khoác. Cơ thể hắn cao lớn, khung xương đầy đặn, nhất là cặp chân rất dài. Chỉ cần hắn tùy tiện đứng đó vào một ngày thu trời quang mây tạnh, trông không khác gì một người mẫu mặc trang phục tối giản trên bìa tạp chí thời trang, thực sự vô cùng đẹp trai.
Thẩm Ngôn đột nhiên nhận ra, thế mà cậu lại có thể chú ý đến chuyện Triệu Lâm Tô có đẹp trai hay không, đầu óc liền lập tức đau nhức.
Đều tại anh trai cậu, tự dưng lại bảo cậu đi tìm phù rể đẹp trai gì gì đó.
Thẩm Ngôn chạy nhanh tới, "Chờ lâu chưa?"
"Vừa tới." Triệu Lâm Tô mở cửa ghế phụ, đưa tay ra: "Mời vào."
Thẩm Ngôn: "..."
"Mày lên cơn hả?" Thẩm Ngôn ôm cánh tay, xoa xoa chỗ da gà nổi lên, chui vào xe.
Triệu Lâm Tô đóng cửa xe, "Học hỏi mày đó, nói lời văn minh, hiểu phép lịch sự."
Hắn cười cười với Thẩm Ngôn qua cửa xe: "Được không?"
Thẩm Ngôn: "..."
Mày cứ cười đi, cuộc sống của mày nhàm chán như thế, bắt được một cái đuôi của tao mà mày còn cười được suốt hai năm, tao còn gì để nói nữa.
Studio cách nhà khá xa, Triệu Lâm Tô lái xe mất nửa giờ mới đến nơi. Trước khi xuống xe Thẩm Ngôn nhắn tin cho anh trai báo họ đã tới nơi. Anh trai cậu nhắn họ cứ vào trong thử đồ, anh đã nói trước với bên đó rồi. Thẩm Ngôn thở dài, cất điện thoại di động đi, nói với Triệu Lâm Tô: "Đi thôi, vào trong xem."
Diện tích studio không lớn, có cảm giác không khác gì một căn nhà bình thường. Người tiếp đón Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô là một cô gái rất nhỏ nhắn xinh xắn, hai người họ phải cao hơn cô ấy ít nhất một cái đầu. Thẩm Ngôn thấy cô ấy phải ngửa đầu nói chuyện với hai người họ quá vất vả, vội kéo Triệu Lâm Tô tìm chỗ ngồi xuống cùng.
"Chị Phỉ Phỉ đã dặn trước rồi." Cô gái nhỏ cười ngọt ngào, "Thời gian gấp gáp, đành phải để các cậu chịu thiệt thòi một chút, mặc đồ may sẵn. Chỗ này có vài kiểu mẫu, các cậu cứ chọn một bộ, sau khi chọn xong thì chúng tôi sẽ mang cho các cậu mặc thử."
Cô gái nhỏ lấy ra một album ảnh: "Cứ từ từ chọn nhé, chọn được thì nói với tôi."
"Cảm ơn."
Thẩm Ngôn hơi xấu hổ. Cô dâu chú rể còn chưa đến chọn đồ, mà phù rể như cậu lại đến chọn trước.
"Mày muốn chọn bộ nào?" Thẩm Ngôn hỏi Triệu Lâm Tô.
"Nào cũng được."
Thẩm Ngôn lắc đầu, cậu biết mình không thể trông cậy vào hắn.
"Nào, uống trà đi."
Cô gái nhỏ bưng trà, đồ ăn vặt và hoa quả đến khiến Thẩm Ngôn càng thêm ngại ngùng. Cậu lật vài trang, cảm thấy quần áo cũng na ná nhau, dù sao cũng đều là âu phục cả. Cậu chỉ tay vào một bộ trông có vẻ đúng chuẩn, đưa cho cô gái nhỏ: "Bộ này được không?"
"Được chứ, chờ một lát, tôi sẽ đi lấy cho cậu. Còn cậu bên đây?"
Triệu Lâm Tô bị gọi tên, liếc qua tấm ảnh trong tay Thẩm Ngôn: "Giống nhau đi."
Thẩm Ngôn cũng gật gật đầu: "Phù rể mà, chắc chắn phải mặc đồ giống nhau."
"Được, hai người đều mặc size 185?"
"Cũng tầm tầm thế."
"Được, vậy hai cậu ở đây chờ tôi một lát, tôi vào trong lấy đồ."
Thẩm Ngôn vội vàng đưa album ảnh ra, coi như đã hoàn thành một nửa nhiệm vụ "củ khoai nóng tay" này.
Nhấp một ngụm trà, Thẩm Ngôn quay đầu nhìn bốn phía. Lễ phục dành cho nam giới dù có biến hóa đến mức nào thì cũng không thể thoát khỏi âu phục. Âu phục trong studio chỉ được xếp rải rác hai hàng, còn lại phần lớn là những mẫu váy cưới lộng lẫy phức tạp, tạo ra hiệu quả mạnh mẽ lên thị giác.
Thẩm Ngôn khoác một cánh tay lên ghế sofa, tò mò ngắm một chiếc váy cưới trắng tinh dài phủ xuống mặt đất ở bên phải mình.
"Váy cưới này đẹp thật." Thẩm Ngôn quay mặt, nói lời khen với Triệu Lâm Tô.
Triệu Lâm Tô cũng liếc sang: "Không tồi." Hắn nhìn Thẩm Ngôn: "Mày muốn mặc?"
Thẩm Ngôn: "...Nếu mày muốn mặc thì cứ nói thẳng, tao có thể bảo với cửa hàng một tiếng."
"Đi đi", Triệu Lâm Tô giơ tay lên: "Hỏi các cô ấy xem có thể thử được không."
Thẩm Ngôn: Sao cái miệng của thằng này có thể thiếu đòn hồn nhiên đến vậy?
"Trang phục chuẩn bị xong rồi, có thể tới thử."
"Đến đây----."
Thẩm Ngôn nhanh chóng đứng dậy, cũng buột miệng trêu lại: "Đi thôi, đi thử váy cưới của ngài."
Hai người họ tách nhau ra thử trang phục. Thẩm Ngôn mặc chỉnh tề tất cả trang phục từ trong ra ngoài, soi gương trong phòng thử đồ, phát hiện cảm giác quả thực rất khác biệt, đẹp hơn bộ âu phục mua qua mạng freeship size 188 kia của cậu không biết bao nhiêu lần. Người ta thường nói người đẹp vì lụa, Thẩm Ngôn thật sự cảm thấy cuối cùng mình cũng có chút phong thái của người trưởng thành.
Kết hôn...
Một ngày nào đó cậu sẽ kết hôn với ai?
"Mặc vừa không? Có chỗ nào không ổn không?"
Thẩm Ngôn tỉnh táo lại, "Ổn ạ."
Cậu vừa trả lời vừa đẩy cánh cửa phòng thử đồ.
Vừa bước chân ra, Thẩm Ngôn đã ngơ ngẩn cả người.
Triệu Lâm Tô đang ở bên ngoài chờ cậu.
Bộ lễ phục màu đen đã ép buộc che giấu đi vẻ lười biếng, tùy tiện thường ngày, thay vào đó là vẻ ngoài tinh tế, chuẩn mực, làm lộ rõ bờ vai rộng, eo thon, đôi chân dài – những đặc điểm thường ngày bị che giấu đều được thể hiện hết không sót chút nào. Bàn tay nhét vào túi khiến cánh tay hơi cong, biểu cảm vẫn là nét mặt kiêu ngạo, lạnh nhạt bẩm sinh, cà vạt trên cổ không thắt, cứ thế một bên ngắn một bên dài treo trên cổ áo sơ-mi chỉnh tề.
Trong lúc Thẩm Ngôn nhìn Triệu Lâm Tô, Triệu Lâm Tô cũng đang nhìn cậu.
Đây là lần thứ hai Triệu Lâm Tô nhìn thấy Thẩm Ngôn mặc âu phục.
Lần đầu tiên là khi Thẩm Ngôn tham gia cuộc thi hùng biện tiếng Anh ở trường cấp ba, bộ đồ cậu mặc mua từ Taobao, hoàn toàn là tùy tiện chọn một bộ không quan tâm đến kiểu dáng đường may, thậm chí hai bên tay áo còn có chút xíu chênh lệch dài ngắn. Thẩm Ngôn mua một bộ âu phục lớn hơn cậu một số, mặc trên người hơi rộng thùng thình. Thế nhưng cậu chẳng thèm để ý, cứ thế nhẹ nhàng bước chân lên sân khấu, lúc lướt qua Triệu Lâm Tô còn mang theo một làn gió nhẹ.
"Sao không thắt cà vạt vào?" Thẩm Ngôn lấy lại tinh thần.
Triệu Lâm Tô đáp: "Chưa thắt bao giờ, không biết thắt."
Cô gái nhỏ xinh vội lên tiếng: "Để tôi giúp cậu."
"Cứ để em đi ạ."
Thẩm Ngôn thấy cô gái nhỏ cố sức kiễng chân, vội vàng giúp cô, ngoắc ngón tay với Triệu Lâm Tô.
Triệu Lâm Tô đi tới trước mặt cậu.
Chiều cao của hai người bọn họ không khác nhau mấy, Thẩm Ngôn nâng tay là có thể tóm được hai đầu cà vạt đang tán loạn kia ngay.
Cậu hơi cúi đầu, khi đầu ngón tay nhấc đoạn cà vạt dài nhỏ lên, hơi thở của Triệu Lâm Tô phả xuống ngón tay cậu. Trái tim Thẩm Ngôn khẽ run lên, chậm rãi cảm nhận được chút mập mờ.
Phì phì phì, cậu và Triệu Lâm Tô chỉ là bạn bè, giữa bạn bè làm gì có chuyện mập mờ được?
Thẩm Ngôn nhanh chóng gạt những suy nghĩ linh tinh lộn xộn trong đầu ra ngoài, hơi nín thở, nhanh nhẹn thắt cà vạt cho Triệu Lâm Tô. Lúc đẩy nút thắt lên trên, cậu giương mắt lại bắt gặp yết hầu của hắn, tròn trịa nhô lên, hơi nhấp nhô trước ánh mắt của cậu. Cậu không khỏi buông lỏng tay, nói với hắn: "Tự làm nốt đi."
Triệu Lâm Tô chỉnh cà vạt trước chiếc gương bên cạnh.
Thẩm Ngôn đứng ngay bên cạnh hắn, cũng nhìn vào gương chỉnh tóc.
Hai người bọn họ mặc một bộ lễ phục màu đen cùng kiểu dáng.
Ngón tay Triệu Lâm Tô dừng lại trên nút thắt mà Thẩm Ngôn đã thắt cẩn thận cho hắn.
"Anh đã nói rồi mà, hai cậu đẹp trai cùng kết hợp, giá trị nhan sắc vượt tiêu chuẩn."
Thẩm Ngôn quay đầu, anh trai cậu đang giơ điện thoại hướng về phía bọn họ. Phương Phỉ mặc một chiếc váy dài màu xám nhạt đứng bên cạnh anh trai, vẫy tay với cậu.
"Hai anh chị tới rồi."
Nhân vật chính cuối cùng cũng đến, Thẩm Ngôn nhanh nhẹn đi sang: "Xong việc rồi ạ?"
"Xong rồi." Gương mặt Thẩm Thận mang theo nụ cười, quay màn hình điện thoại cho Thẩm Ngôn: "Xem này, hai chàng đẹp trai."
Thẩm Ngôn nhìn lướt qua, cậu và Triệu Lâm Tô đều đang nhìn vào gương chỉnh sửa trang phục. Anh trai cậu chụp từ góc nghiêng, Triệu Lâm Tô che đi một nửa gương mặt cậu, nhưng ngược lại, tấm ảnh lại chụp hắn vô cùng rõ ràng. Khóe miệng Triệu Lâm Tô cong cong như đang cười, nhưng đôi mắt lại buông xuống như tâm trạng đang không tốt. Thẩm Ngôn ngẩng lên, Triệu Lâm Tô đã chỉnh xong cà vạt đi tới: "Anh Thận."
"Oa, đẹp trai quá."
Thẩm Thận lại khen ngợi Triệu Lâm Tô một hồi, rồi giới thiệu với Phương Phỉ: "Đây là bạn của em trai anh, bạn từ nhỏ đấy, đẹp trai lắm phải không?"
"Đẹp trai." Phương Phỉ cười nói: "Quả nhiên trai đẹp sẽ luôn kết bạn với trai đẹp."
"Ha ha", Thẩm Thận khoác vai Thẩm Ngôn, nói với Triệu Lâm Tô: "Lâm Tô à, lần này phải làm phiền em rồi. Sau này em kết hôn, anh sẽ bắt Ngôn Ngôn làm phù rể cho em nhé!"
Triệu Lâm Tô cười cười: "Được ạ."
Thẩm Thận chọn lễ phục rất nhanh, Thẩm Ngôn cảm thấy anh trai mình còn làm qua loa hơn cả phù rể như cậu. Ngược lại, Phương Phỉ thì thử tới thử lui vài bộ đồ, sau khi chọn được thì giờ cơm trưa cũng đã quá. Phương Phỉ dẫn ba người đến nhà hàng quen gần đó ăn cơm trưa. Nhân lúc cô vào nhà vệ sinh trang điểm lại, Thẩm Ngôn không nhịn được, hỏi anh trai: "Anh, sao trước kia em không phát hiện ra anh có tiềm năng của một thằng đàn ông cặn bã như vậy chứ? Vừa rồi lúc chọn lễ phục anh cũng quá tùy tiện rồi. Triệu Lâm Tô, mày có thấy thế không?" Thẩm Ngôn còn lôi kéo Triệu Lâm Tô cùng phê phán anh trai mình.
Thẩm Thận cười nói: "Cô dâu mới là nhân vật chính trong hôn lễ, anh không quan trọng."
"Nói bừa, cả hai anh chị đều rất quan trọng."
"Ôi ôi ôi, nhìn nó kìa", Thẩm Thận nhấc chén trà, ngón trỏ chỉ thẳng vào Thẩm Ngôn, nói với Triệu Lâm Tô: "Thằng nhóc này chắc chắn sẽ là một đứa vô cùng yêu chiều vợ."
"Anh---".
"Yên tâm đi", Thẩm Thận đặt chén trà xuống bàn, "Anh của em không phải thằng đàn ông cặn bã, không tin thì em cứ hỏi chị Phỉ Phỉ đi. À, cô ấy quay lại rồi kìa."
Thẩm Ngôn sao có thể mở miệng hỏi thẳng chị dâu. Cậu lau miệng, lườm anh trai cảnh cáo: "Em vào nhà vệ sinh đây."
Thẩm Thận cười ha ha nhìn theo Thẩm Ngôn rời đi, vui vẻ lẩm bẩm: "Đáng yêu thật."
"Anh Thận."
Thẩm Thận quay lại.
Triệu Lâm Tô hỏi: "Anh có thể gửi tấm ảnh chụp ban nãy cho em không?" Hắn cười cười: "Đây là lần đầu tiên em mặc âu phục, muốn giữ làm kỷ niệm."
"Được chứ."
Thẩm Thận gửi ảnh qua Wechat cho hắn, nhịn không được, đắc ý bảo: "Ôi, Thẩm Ngôn mặc âu phục đẹp thật. À, không phải. Lâm Tô, em cũng rất đẹp, hai đứa các em đều rất đẹp trai."
Ảnh chụp gửi tới.
Hai cậu trai đứng cạnh nhau trước gương, trên người mặc lễ phục, đẹp tựa ngọc bích.
Đúng thật là rất đẹp.
Sau khi quay về khu chung cư, Triệu Lâm Tô ngắm điện thoại thật lâu, ngắm đến khi pin điện thoại hết sạch, trong chớp mắt hình ảnh sáng rõ tươi tắn này biến thành một khoảng đen kịt, màn hình còn phản chiếu gương mặt mỉm cười của hắn.
Tựa như có một thế giới song song nào đó đang tồn tại.
Có lẽ trong thế giới đó thật sự có một Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô khác. Hai người bọn họ có cùng chí hướng, quen biết nhau trở thành bạn tốt, sau đó hiểu nhau, yêu nhau, cuối cùng cùng nhau đến ngày thử đồ cưới.
Ngón tay khẽ vuốt lên màn hình đen nhánh.
Đáng tiếc, hắn không sống trong thế giới đó.