Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 28: Hoàng hôn
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Ngôn cảm thấy anh trai mình có lẽ là chú rể thoải mái nhất trên thế giới.
Anh vẫn tăng ca như thường lệ, về nhà nấu cơm, rồi lại vui vẻ xem phim.
Kỳ nghỉ Trung thu diễn ra trong khoảng thời gian ấy, Thẩm Ngôn cứ nghĩ anh trai mình sẽ bận rộn với chuyện cưới xin. Thế mà anh cậu lại nằm lì trong nhà ba ngày không ra cửa, giữa chừng cũng gọi điện cho Phương Phỉ vài bận.
Mỗi lần nhận điện thoại từ Phương Phỉ, anh ấy lại ra ban công nghe máy. Thẩm Ngôn để ý thấy sắc mặt anh vô cùng nghiêm túc, chẳng hề có chút ngọt ngào nào, trái lại cứ như đang bàn chuyện hệ trọng.
Nhưng kết hôn thì đúng là chuyện hệ trọng thật.
"Kết hôn thật phiền phức." Thẩm Thận trở lại nằm lăn trên ghế sofa, vừa bóc quýt vừa xem gameshow, "Trẻ con như em làm sao hiểu được nỗi khổ của người lớn chứ."
Thẩm Ngôn im lặng một lúc, rồi lướt qua, cù vào lòng bàn chân anh.
Anh trai cậu "Á" một tiếng: "Đừng quên nhắc nhở Triệu Lâm Tô thu dọn hành lý, sáng sớm ngày mùng 8 chúng ta sẽ xuất phát."
"Em biết rồi."
Thẩm Ngôn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn ông anh trai cứ như bị bại liệt của mình, anh ấy cứ thế này thì làm sao mà kết hôn, gây dựng gia đình được đây?
Lòng Thẩm Ngôn tràn đầy sầu lo, cả Trung thu ăn không ngon ngủ không yên. Ngược lại, anh cậu ăn như thuồng luồng, còn chăm chỉ thay đổi tên các cô vợ trong game. Thẩm Ngôn sầu não lo lắng, chợt nhận ra mình chẳng phải chính là 'hoàng đế không vội, thái giám đã gấp' trong truyền thuyết đó sao? Thế là cậu dứt khoát nghĩ thoáng hơn, không còn vội vã lo lắng nữa.
Kỳ nghỉ Trung thu vừa hết, Thẩm Ngôn lại ngồi xe Triệu Lâm Tô đến trường như thường lệ. Cậu cũng không tái phát tật cũ dùng thứ ngôn ngữ lễ phép ngốc nghếch "có được không" nữa, mà chỉ trực tiếp nhắn "9h tập hợp" là xong.
Vừa ngồi lên xe, Triệu Lâm Tô đã thò tay ra ghế sau lấy cho cậu một chiếc túi giấy.
"Cái gì thế?"
Trong túi là một hộp giấy màu đỏ không rõ đựng món gì, ngửi qua còn thấy rất thơm.
"Bánh Trung thu."
"Mày nghĩ gì mà lại mang bánh Trung thu đến cho tao nữa thế?" Thẩm Ngôn nói: "Hai ngày nay tao ăn bánh Trung thu đến nỗi sắp nôn ra rồi."
Công ty anh trai cậu tặng nhân viên một hộp bánh Trung thu khổng lồ, bên trong có mười tám chiếc bánh nhỏ vây quanh một chiếc bánh lớn. Thẩm Ngôn nhìn thấy hộp bánh Trung thu liền nhớ đến một câu chuyện cổ tích. Trong truyện cổ tích, có một anh chàng ngốc nghếch đã treo chiếc bánh Trung thu to tướng lên cổ để có thể ăn được mấy ngày liền. Trong lúc Thẩm Ngôn đang đau đầu không biết phải làm sao với hộp bánh Trung thu thì anh cậu tham gia rút thăm trúng thưởng ở công ty lại nhận được một hộp y chang!
Sau một hồi xã giao nhiệt tình, Thẩm Ngôn đã tặng quá nửa số bánh Trung thu trong hai hộp đi, chỉ còn lại hai chiếc bánh to tướng, vừa hay đủ để hai anh em cậu mỗi người "giải quyết" một cái.
Không phải Thẩm Ngôn không nhớ đến Triệu Lâm Tô, chỉ là thế hệ bọn họ vốn dĩ không mấy hứng thú với đồ ăn truyền thống. Nhất là Triệu Lâm Tô, hắn còn là đứa chẳng mấy hứng thú với chuyện ăn uống.
Thế mà không ngờ, Triệu Lâm Tô về nhà một chuyến lại còn mang theo bánh Trung thu đến cho cậu.
Thẩm Ngôn dở khóc dở cười: "Xem ra hai vị giáo sư cũng nhận không ít bánh Trung thu, chỗ này là hàng tồn kho xử lý không hết à?"
"Không ăn thì vứt đi." Triệu Lâm Tô lười biếng nói.
"Ăn chứ, đừng lãng phí." Thẩm Ngôn nói, "Cảm ơn mày, cũng gửi lời cảm ơn của tao tới hai vị giáo sư nhé."
"Không cần đâu, dù sao cũng là đồ thừa ăn không hết."
"Dù ăn không hết thì cũng do họ nhớ đến tao."
Thẩm Ngôn nâng túi giấy dầu lên, mùi bơ thơm phức tỏa ra từ trong túi. Cậu hít hà, "Đây là bánh Trung thu gì mà thơm quá vậy?"
Khóe mắt liếc nhìn "kẻ đã mất trí nhớ" nào đó, Triệu Lâm Tô khẽ lắc đầu trong lòng.
"Oa, tao nhớ ra rồi!"
"Đây là bánh Trung thu Tô Thức nổi danh ở quê mày phải không?"
"Hai hôm trước tao còn nhắc đến với anh trai tao đấy. Mày đừng chê, tao thật sự muốn ăn nó đấy."
Thẩm Ngôn hưng phấn: "Vẫn là tiệm bánh lâu năm đó, đúng không?"
"Không biết."
Thẩm Ngôn lật đáy túi lên xem: "Đúng là tiệm đó! Mùng hai năm kia mày từng mang đến cho tao một lần, tao vẫn muốn ăn lại nhưng ngại hỏi."
Triệu Lâm Tô khẽ cười một tiếng: "Mày mà cũng có lúc biết ngại à?"
"Da mặt tao vốn rất mỏng mà."
Thẩm Ngôn lại ngửi hương thơm từ bên ngoài túi giấy một lát, vẻ mặt vui vẻ: "Đúng là mùi hương này!"
Trong ký ức của Thẩm Ngôn, loại bánh Trung thu ngon nhất chính là chiếc bánh có lớp vỏ xốp giòn, từng lớp từng lớp, vừa cắn là vỡ tan. Thẩm Ngôn an tâm cất kỹ bánh Trung thu, rồi có qua có lại dâng bữa sáng lên: "Bánh mì nướng, xin mời quý ngài."
Hoàn thành việc trao đổi thức ăn, Thẩm Ngôn nhắc nhở Triệu Lâm Tô theo lời anh trai dặn: "Sáng mùng tám sẽ lên máy bay, mày nhớ sớm thu dọn hành lý. Chúng ta sẽ đi hai ngày, tối Chủ nhật sẽ về."
"Ừ."
Thẩm Ngôn thở dài.
"Than thở cái gì?"
"Không có việc gì."
"Không nỡ bỏ anh trai?"
Thẩm Ngôn nở nụ cười: "Mày thật sự nghĩ tao là cậu em trai độc ác trong phim truyền hình à? Anh trai tao kết hôn đương nhiên tao sẽ vui mừng cho anh ấy, có gì mà phải không nỡ. Cho dù anh ấy kết hôn rồi thì vẫn là anh trai tao thôi."
Thẩm Ngôn khoanh tay lại: "Tao thở dài là vì tao cảm thấy, hình như anh ấy chưa chuẩn bị tốt cho cuộc sống hôn nhân."
Triệu Lâm Tô liếc cậu một cái, nét mặt nửa cười nửa không: "Nói thế nghĩa là sao?"
"Anh ấy không hề căng thẳng một chút nào, thật đấy. Chuyện gì anh ấy cũng để mặc chị Phỉ Phỉ nhọc lòng. Hôm chúng ta đi thử quần áo mày cũng nhìn thấy rồi đấy, thái độ của anh trai tao có giống một người sắp kết hôn không?"
"Mày cảm thấy anh ấy không coi trọng lần kết hôn này?"
"Đúng!"
Thẩm Ngôn vỗ tay: "Đúng như ý mày nói!"
Triệu Lâm Tô gật đầu: "Có chút."
Cuối cùng cũng tìm được người hiểu mình, Thẩm Ngôn kể một mạch hết những chuyện cậu thấy kỳ lạ ra. Triệu Lâm Tô lắng nghe, như có điều suy ngẫm, hỏi: "Thái độ của chị dâu mày thế nào?"
"Chị dâu tao..." Thẩm Ngôn chưa quen gọi Phương Phỉ là chị dâu: "Hình như chị ấy vẫn ổn."
"Thế thì chẳng phải xong rồi sao, một người muốn đánh một người nguyện chịu đánh."
Nhất thời, Thẩm Ngôn không thể cãi lại.
Sự dạy dỗ từ bé đến lớn của anh trai khiến cậu không thể hiểu nổi thái độ đùa cợt của anh ấy đối với hôn nhân. Quả thực lần kết hôn này đã hoàn toàn đi ngược lại với tưởng tượng của cậu về hôn lễ.
Nhưng cho dù đây là anh ruột của cậu thì cậu cũng không có quyền can thiệp vào chuyện hôn nhân đại sự của anh.
Cuối cùng, Thẩm Ngôn đưa ra lời tuyên ngôn của một người đàn ông tốt: "Nếu như tao kết hôn, tao tuyệt đối sẽ không làm như anh trai mình, quá vô trách nhiệm."
Triệu Lâm Tô không nói gì.
Nghe nói anh trai Thẩm Ngôn sắp kết hôn, Chu Ninh Ba cố ý mang tặng một món quà cưới, là một cặp ly rượu. Thẩm Ngôn nhận quà, tiện miệng nói: "Bé Ba, tao thấy tâm trạng mày gần đây không tồi."
Chu Ninh Ba cười ngượng ngùng: "Cũng tạm được."
Thẩm Ngôn nghĩ thầm, cuối cùng người này cũng thoát được ra rồi.
Cũng tốt, đôi khi phải biết từ bỏ những người không thích hợp mới có thể tìm được người tốt hơn.
"Mày có muốn đến đảo Bali chơi hai ngày với chúng tao không?"
"Không được, tao... tao còn bận chút chuyện."
"Ồ, vậy mày cứ bận đi."
Chu Ninh Ba đi rồi, Thẩm Ngôn nói với Triệu Lâm Tô: "Hình như gần đây bé Ba rất bận rộn, vừa học xong là không thấy bóng dáng đâu nữa. Lâu lắm rồi không ăn cơm cùng nó."
"Nó còn có việc riêng phải làm."
"Ừ," Thẩm Ngôn kéo lại quai ba lô, "Có phải nó định học lên nghiên cứu sinh thật không?"
Ánh mắt Triệu Lâm Tô xa xăm: "Có lẽ."
Ngày ngày bận rộn đi tìm "giảng viên", có lẽ là muốn học lên "nghiên cứu sinh" thật.
"Cũng tốt, tao cảm thấy bé Ba không có vấn đề gì. Năng lực của nó vốn không kém, chỉ là đôi khi thiếu chút tự tin."
"Ừ."
Thẩm Ngôn nói: "Còn mày? Có phải mày cũng chuẩn bị học lên nghiên cứu sinh rồi không?"
Triệu Lâm Tô nhìn về phía cậu: "Mày đoán xem?"
Cái câu hỏi rõ ràng đáp án còn bày đặt ra vẻ, Thẩm Ngôn "hứ" một tiếng: "Mày thích học hay không thì tùy mày."
*
Sáng mùng tám, Thẩm Ngôn và anh trai xuất phát từ nhà. Cậu còn cảm thấy rất lo lắng, vì đây là lần đầu tiên cậu ra nước ngoài.
Thật ra điều kiện gia đình Thẩm Ngôn cũng không tồi, tuy bố mẹ mất sớm nhưng họ đã để lại một khoản bảo hiểm lớn cho hai anh em. Nhà cửa vốn đã có sẵn, hai anh em không có gánh nặng gì lớn. Chỉ là bình thường Thẩm Thận quá bận, Thẩm Ngôn không đành lòng kéo anh đi chơi trong các kỳ nghỉ. Có mấy lần Thẩm Thận đề nghị dẫn cậu đi du lịch nước ngoài, cậu đều khéo léo từ chối.
"Tối hôm qua ngủ không ngon sao?" Thẩm Thận trêu chọc.
Thẩm Ngôn lấy vali từ cốp xe taxi ra, "Sáng nay tỉnh hơi sớm."
"Ha ha, vừa lúc ra nước ngoài chơi hai ngày."
Thẩm Ngôn không nhịn được nói: "Anh, lần này chúng ta ra nước ngoài là để đi chơi sao?"
Hình như Thẩm Thận cực thích vẻ mặt lo lắng nghiêm túc này của Thẩm Ngôn. Anh cười không ngừng, vừa cười vừa vẫy tay: "Lâm Tô tới rồi."
Triệu Lâm Tô và Phương Phỉ gần như cùng lúc đến nơi.
Phương Phỉ thu hộ chiếu và thẻ căn cước của mấy người để đi lấy vé máy bay.
Lúc Thẩm Ngôn giao giấy tờ, gương mặt cậu không thể khống chế được mà đỏ bừng lên.
Cậu không thể chịu được anh trai mình, đến ngay cả vé máy bay cũng do Phương Phỉ mua.
Thế mà hết lần này đến lần khác anh cậu còn ra vẻ xem đây là chuyện đương nhiên.
Thẩm Ngôn không chấp nhận được, khẽ huých tay Triệu Lâm Tô, trao cho hắn một ánh mắt bất đắc dĩ.
Triệu Lâm Tô thì vẫn bình tĩnh: "Anh Thận, em không chuẩn bị quà cáp gì, thật ngại quá."
"Nói gì thế, em chỉ cần đến là được. Lần đầu làm phù rể phải không?"
"Vâng."
"Ha ha, vậy anh có mặt mũi quá."
Phương Phỉ mua vé khoang hạng nhất. Lúc Thẩm Ngôn nhận vé máy bay từ tay cô, cậu gần như đã cúi gập người 90 độ, mặt đỏ tới tận mang tai.
Hạ cánh xuống đảo Bali, khách sạn cho xe đến đón. Toàn bộ hành trình đều do Phương Phỉ sắp xếp, Thẩm Thận chỉ đứng một bên ngáp dài. Thẩm Ngôn khoanh tay đứng cách xa anh trai mình hai mét, giả bộ không quen biết anh.
"Đi thôi," Phương Phỉ nói với mấy người bọn họ: "Khách sạn đã chuẩn bị xong xuôi, cứ đến đó nghỉ ngơi trước đã nhé."
Khách sạn ở rất gần bờ biển, còn có một bãi biển riêng rất lớn. Sau khi đến nơi, Thẩm Ngôn mới biết Phương Phỉ đã bao trọn cả khách sạn này.
"Thẻ phòng."
Phương Phỉ đưa ba tấm thẻ phòng cho ba người, còn mình cũng cầm một tấm.
Thẩm Ngôn nghĩ thầm, chẳng lẽ Phương Phỉ không ở chung phòng với anh trai cậu?
"Mấy người chúng ta không cần nhiều phòng thế đâu."
Anh trai cậu mở miệng, Thẩm Ngôn cảm thấy hơi yên lòng.
"Anh ở một phòng với em trai là được."
Thẩm Ngôn: "..."
"Dù sao cũng không ở hết, mỗi người một phòng thoải mái hơn," Phương Phỉ hào phóng nói.
"Vậy được."
Thẩm Ngôn càng lúc càng khó hiểu. Khi anh trai cậu kéo cậu lên tầng, cậu hỏi anh: "Hôn lễ của hai anh chị không mời nhiều khách à?"
"Chắc vậy," Thẩm Thận bày ra dáng vẻ chủ quán chỉ đứng chỉ tay: "Danh sách khách mời đều do chị Phỉ Phỉ của em phụ trách."
Thẩm Ngôn quả thực cạn lời: "Nếu đã ở không hết sao còn bao cả khách sạn làm gì?"
Thẩm Thận nhìn cậu, lời nói mang theo ý tứ sâu xa: "Đoán xem?"
Thẩm Ngôn: Em đoán anh ăn bám chị gái nhà giàu.
Phòng của Thẩm Ngôn đối diện phòng anh trai cậu, bên cạnh phòng Triệu Lâm Tô.
Kết hôn vốn là một chuyện rất thần thánh, rất nghiêm túc, vậy mà lại bị anh trai cậu biến thành trò đùa không ra gì. Thẩm Ngôn cảm thấy hơi có lỗi với Triệu Lâm Tô.
Một cuối tuần vui vẻ như thế mà lại bắt người ta phải ngồi máy bay tám tiếng đồng hồ, ngàn dặm xa xôi đến làm phù rể cho ông anh trai chẳng đáng tin của mình, hơn nữa lại là một ngày đặc biệt như hôm nay.
Thẩm Ngôn tắm rửa trong phòng, gột rửa cho mình thật nhẹ nhàng khoan khoái, sau đó mới đi sang gõ cửa phòng Triệu Lâm Tô.
Cửa mở ra, Triệu Lâm Tô cũng giống cậu, vừa thay quần áo xong, trên cơ thể còn vương mùi sữa tắm nhàn nhạt.
Đoán rằng hai người họ đang có ý định giống nhau, Thẩm Ngôn nở nụ cười: "Ra ngoài đi dạo?"
"Đi."
Thời tiết tháng mười một ở đảo Bali vẫn nóng bức. Thẩm Ngôn liếc qua Triệu Lâm Tô: "Trong tủ quần áo của mày ngoại trừ áo sơ mi ra thì không có thứ gì khác à?"
Triệu Lâm Tô đang mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay màu vàng nhạt, vừa vặn ôm lấy người, làm nổi bật cơ thể cao lớn của hắn.
Triệu Lâm Tô cũng nhìn về phía Thẩm Ngôn: "Từ khi nào mày đã bắt đầu quan tâm đến cách ăn mặc của tao thế?"
Thẩm Ngôn: "..."
Đúng thế, tại sao cậu phải quan tâm Triệu Lâm Tô mặc gì?
Thẩm Ngôn ho nhẹ một tiếng: "Tùy tiện hỏi một chút."
Cảm giác tầm mắt Triệu Lâm Tô như có như không đảo quanh người cậu, Thẩm Ngôn chỉ nhìn về phía trước, chuyển đề tài: "Ra bờ biển xem sao."
Bãi biển riêng của khách sạn được bao quanh bởi những cây nhiệt đới rậm rạp. Phương Phỉ bao trọn khách sạn không khác gì bao trọn cả bãi biển này. Bốn người họ đến sớm nhất nên bãi biển không có người, yên tĩnh đến kỳ lạ, chỉ có tiếng sóng biển và gió.
Khoảng thời gian gần đây Thẩm Ngôn luôn lo lắng suông cho anh trai mình. Trong cơn gió biển thổi qua, tâm trạng cậu cuối cùng cũng chịu thả lỏng. Ở trong thành phố lâu ngày, trong mắt chỉ còn nhà cao tầng, cả thế giới như thể trời sinh đã bị điều chỉnh thành từng khối từng khối, có chút cứng nhắc và áp lực. Đột nhiên được đến vùng biển rộng lớn này, tầm nhìn trở nên rộng mở, trời cao biển sâu, con người ngược lại càng trở nên bé nhỏ.
Thẩm Ngôn ngồi xuống bãi cát đón hoàng hôn, lẳng lặng ngắm mặt trời lặn. Một mảng ráng chiều đỏ tía đẹp đẽ đến mức không thể diễn tả bằng lời.
Sóng biển cuộn trào, nước biển vỗ nhẹ lên bãi cát, xào xạc dịu dàng, thoải mái yên bình như nằm trong lòng mẹ.
Thẩm Ngôn ngắm mặt trời lặn, cho đến khi mặt trời chìm hẳn xuống biển mới tỉnh táo lại, linh hồn cậu như vừa đột ngột trải qua nghi lễ tẩy rửa. Thẩm Ngôn quay đầu, gương mặt mang theo nụ cười, muốn khen hoàng hôn thật đẹp. Bất ngờ không kịp đề phòng, cậu va phải ánh mắt của Triệu Lâm Tô. Đôi mắt phượng trong veo của đối phương vẫn còn lưu lại tàn sáng của hoàng hôn. Thẩm Ngôn hơi nao nao, rồi cúi đầu tránh đi. Cậu vốc cát vào lòng bàn tay: "Đói chưa?"
Triệu Lâm Tô lẳng lặng nhìn xuống gò má cậu, rồi lại nhìn về phía hoàng hôn mà hắn chẳng kịp thưởng thức, thản nhiên mở miệng.
"Mày là thùng cơm đấy à?"
"..."
"Không phải vừa mới ăn một bữa trước khi xuống máy bay sao?"
"... Tao ngủ quên, tao không ăn!"
"Đúng là một con lợn."
Thẩm Ngôn ném thẳng vốc cát trong lòng bàn tay lên người Triệu Lâm Tô. Triệu Lâm Tô lập tức ngửa đầu ra phía sau: "Tạo phản?"
"Ông đây được tạo ra chính là để phản mày!"
Hai cậu trai đuổi nhau trên bờ biển. Thẩm Ngôn tóm cát ném người, Triệu Lâm Tô vừa tránh vừa chạy, miệng còn không quên khiêu khích.
"Bầu trời để lại di chứng cho mày à? Chạy chậm thế?"
"Mày xuống địa ngục đi---".
Thẩm Ngôn cảm thấy mình như đã quay trở về thuở thơ ấu khi cậu mới quen Triệu Lâm Tô, hai đứa bé đang cùng nhau chơi trong hố cát của công viên, loạn đấu nào là Hàng Long Thập Bát Chưởng, Thiên Ma Lưu Tinh Quyền.
Được hòa hợp ở cùng một chỗ với người bạn tốt của mình, cho dù hai bên làm bất cứ hành động thiểu năng nào đi nữa thì họ cũng cảm nhận được niềm vui vẻ đơn giản và hạnh phúc khác biệt.
Chạy mệt, hai người dựa vào một tảng đá ngầm bên bờ biển. Bầu trời biển đã biến thành một màu xanh tím sẫm, vẫn chưa hoàn toàn tối đen. Gió đã lớn hơn, Thẩm Ngôn bỗng nhiên có chút xúc động. Cậu đón gió biển, lớn tiếng gào: "Triệu Lâm Tô --- Đồ ngốc----."
Bên cạnh truyền đến một tiếng cười khẽ.
Thẩm Ngôn mắt điếc tai ngơ, tiếp tục gào: "Đồ ngốc----Sinh nhật vui vẻ----."
Gió biển thổi tiếng nói của cậu tan tác khắp nơi. Lòng Thẩm Ngôn thoải mái, cậu đón gió cười một hồi mới quay đầu về phía Triệu Lâm Tô: "Có phải mày nghĩ tao đã quên không?"
Trời sắp tối, gương mặt Triệu Lâm Tô cũng bị một tầng bóng tối mờ ảo phủ lên, không còn nhìn rõ. Hắn lẳng lặng ngắm gương mặt quen thuộc mà hắn đã nhìn hơn mười năm.
Sóng biển xào xạc, gió thổi làm tóc Thẩm Ngôn hơi lộn xộn. Nụ cười trên gương mặt cậu rất thản nhiên, hai mắt như đang phát sáng.
Hắn muốn hôn cậu.
Triệu Lâm Tô thầm nhủ trong lòng.
Hôn cậu như thể những gì hắn vẫn làm trong mỗi cơn mơ.
Bàn tay buông thõng bên người hơi run rẩy, hắn phải dùng hết sức lực của bản thân mới đè nén được cảm xúc đang dâng lên. Triệu Lâm Tô xoay mặt nhìn về đường bờ biển mơ hồ đằng xa, cười cười: "Đúng thế, còn tưởng mày đã quên."
"Sao có thể," Thẩm Ngôn nghĩ thầm, cuối cùng cậu cũng trêu chọc được người này một lần. Cậu cười hết sức vui vẻ: "Sinh nhật con trai sao bố có thể quên. Bố đặt bánh gato cho mày rồi, đi nào, về ăn bánh."
Cậu khẽ huých vai Triệu Lâm Tô, rồi xoay người đi trước, không cho hắn có cơ hội phản bác lại.
Hai chiếc bóng vốn đang chồng lên nhau trên bãi cát, một chiếc rời khỏi chiếc còn lại. Sau đó rất nhanh, một chiếc vội vã đuổi theo chiếc đã đi, giữ khoảng cách không xa không gần, mơ hồ chạm khẽ.