Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 3: Chuyện động trời
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Ngôn đứng sững như trời giáng, hồn vía lên mây.
Triệu Lâm Tô chẳng bận tâm đến vẻ mặt thất thần của cậu. Bởi vì ngay sau khi chạm mắt với Thẩm Ngôn, chỉ trong giây lát, hắn đã xoay người mở cửa xe, bỏ lỡ biểu cảm vô cùng phong phú của Thẩm Ngôn.
Triệu Lâm Tô đã vào xe, Thẩm Ngôn mới hoàn hồn.
Cậu vừa nhìn thấy gì thế? Cậu không nhớ nổi, mình bị mất trí nhớ rồi sao?
Tiếng lốp xe nghiến trên mặt đường, từ xa vọng lại rồi dừng ngay bên cạnh Thẩm Ngôn.
Triệu Lâm Tô hạ cửa kính xe, hơi nghiêng đầu nhìn cậu: "Lên xe đi, sắp đến giờ tắc đường rồi".
Thẩm Ngôn giật thót mình, ánh mắt chậm chạp xoay vào trong xe.
Triệu Lâm Tô đang nhìn cậu. Bởi vì muốn nói chuyện với cậu, gương mặt hắn hơi nghiêng về phía ghế phụ lái, hai chữ [Thẩm Ngôn] cũng nghiêng theo.
Mắt cậu nhìn thẳng, đầu óc ong ong.
"Lên xe".
Triệu Lâm Tô lặp lại lần nữa. Lần thứ hai, giọng điệu hắn đã không còn tử tế như trước, pha chút cợt nhả châm chọc: "Đi thêm hai bước cũng không chịu, cửa xe cũng lười mở? Cậu chủ à, cậu thật quý giá quá".
Cánh tay Triệu Lâm Tô dài, hắn vươn người qua ghế lái phụ mở cửa xe từ bên trong, "Lên xe đi, mày còn không lên, tao sẽ cho mày chen tàu điện ngầm đấy".
Thẩm Ngôn vô thức bước lên.
Vừa lên xe, việc đầu tiên cậu làm là ôm chặt ba lô vào ngực, thất thần.
"Dây an toàn". Triệu Lâm Tô nói.
Thẩm Ngôn "ồ" một tiếng, xoay người, thắt dây an toàn vào.
Chờ khi cậu thắt dây an toàn xong xuôi, Triệu Lâm Tô khởi động xe, hỏi: "Mang món gì cho tao ăn thế?"
Thẩm Ngôn không trả lời, đầu óc cậu vẫn còn đang ong ong, trong tai cậu như có tiếng đàn ai oán, không phải khúc nhạc du dương mà tựa như khúc ca tiễn đưa.
Ngẩn ngơ một lát, Thẩm Ngôn không nhịn được, liếc mắt nhìn lên đỉnh đầu Triệu Lâm Tô.
Không nhìn nhầm, cũng không phải giấc mộng.
Trên đầu Triệu Lâm Tô thực sự có hai chữ - Thẩm Ngôn.
Hồn vía Thẩm Ngôn lại bay đi mất.
Cậu nghi ngờ mình bị mù chữ, không biết đọc chữ.
Ngay lúc linh hồn Thẩm Ngôn đang thoát khỏi cơ thể, một bàn tay bỗng đưa tới trước ngực cậu. Ngón tay hắn thon dài, Thẩm Ngôn từng nói tay hắn rất hợp để chơi dương cầm, nhưng chủ nhân của nó lại chỉ thích bắt sâu, nghịch bùn, thật là phí phạm.
"Mày làm gì đó!"
Thẩm Ngôn ôm chặt lấy mình, cả người nhanh chóng dán vào cửa sổ xe không khác gì thằn lằn.
Triệu Lâm Tô nghiêng đầu nhìn cậu giống như nhìn một thằng ngốc.
"Đưa bữa sáng cho tao".
Thẩm Ngôn: "..."
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Thẩm Ngôn không nhúc nhích, Triệu Lâm Tô hơi nhíu mày: "Sao mày cứ nhìn chằm chằm tao thế, trên mặt tao có cái gì sao?"
Thẩm Ngôn: Có, có chút biến thái.
Đèn đỏ chuyển xanh, Triệu Lâm Tô không quan tâm đến cậu nữa, khởi động xe.
Đầu óc Thẩm Ngôn từ từ hoạt động trở lại, hai mắt chăm chú nhìn đỉnh đầu Triệu Lâm Tô, thái độ từ ngẩn ngơ dần chuyển sang phẫn nộ.
Khốn kiếp, tên này còn dám nghĩ bậy bạ hơn cả chó!
Ánh mắt Thẩm Ngôn như lưỡi dao vô hình, từng nhát từng nhát cứa vào đỉnh đầu Triệu Lâm Tô. Trong phẫn nộ xen lẫn khó hiểu, trong khó hiểu lại có chút ngẩn ngơ, và cả sự hoang đường tột độ.
Đối tượng... của Triệu Lâm Tô... lại là cậu?
Thẩm Ngôn không dám nghĩ tới cái từ ở giữa.
Mẹ nó, nhảm nhí!
Chẳng lẽ năng lực của cậu lại biến đổi rồi sao? Thẩm Ngôn chìm vào mơ màng.
Thấy cậu ngẩn người, Triệu Lâm Tô rút thẳng ba lô của cậu sang, lôi bánh sandwich trong đó ra cắn một miếng, sau đó ném lại về phía cậu.
Lực ném rất tùy ý, suýt chút nữa trứng gà bên trong đã nhảy ra ngoài, "chào hỏi" thân mật với gương mặt của Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn: "..." Với cái thái độ này, thật khó tưởng tượng nổi đêm qua có kẻ đã tưởng tượng về cậu.
Thẩm Ngôn chợt nghĩ ra một khả năng khác, cơ thể dần dần thả lỏng hơn.
"Triệu Lâm Tô".
"Ừ?"
Triệu Lâm Tô cắn hai ba miếng đã giải quyết xong bánh sandwich, đang nhai miếng bánh cuối cùng.
Thẩm Ngôn nói: "Hỏi mày một câu".
"Không tệ đấy, nhịn đến giờ mới hỏi".
Thẩm Ngôn không kịp phản ứng, chờ tới khi cậu chú ý tới nét trêu chọc trong mắt Triệu Lâm Tô cậu mới hiểu được hàm ý của hắn. Cậu cạn lời, đáp: "Không phải chuyện của Đường Di".
"Thế nào cũng được, cứ hỏi đi".
Tầm mắt Triệu Lâm Tô chuyển hướng, tiếp tục lái xe.
Thẩm Ngôn do dự một chút, lên tiếng: "Mày còn quen người nào khác tên Thẩm Ngôn không? Cái người mà trùng tên trùng họ với tao ấy?"
Tên họ của cậu không có gì đặc biệt, người họ Thẩm trên trái đất không đến mười triệu thì cũng phải một triệu, chữ "Ngôn" cũng không phải chữ hiếm gặp, theo lý thuyết, tổ hợp hai chữ cái này hẳn là rất nhiều.
Mới vừa rồi cậu choáng váng quá đà, suy nghĩ trong lòng đã nhầm lẫn.
Cái tên của cậu, nói thật, là tên con gái cũng không có vấn đề gì.
Thẩm Ngôn chờ đợi như chờ xổ số trúng thưởng, tim đập thình thịch chờ câu trả lời của Triệu Lâm Tô.
"Có".
Triệu Lâm Tô thoải mái đáp lại.
Trái tim Thẩm Ngôn thoáng thả lỏng. Vừa rồi cậu chưa dám suy nghĩ kỹ thêm, hiện giờ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cậu vỗ ngực hai cái, nói: "Sao trước kia chưa từng nghe mày kể?"
"Chưa từng nghe là đúng rồi". Triệu Lâm Tô chậm rãi trả lời: "Kẻ ngốc nghếch như thế tao chỉ quen mỗi mày thôi".
Thẩm Ngôn: "..."
Mẹ kiếp.
Trong thế giới người siêu năng lực, cá lớn nuốt cá bé, giết người không gớm tay!
Thẩm Ngôn xem Triệu Lâm Tô thành một con quỷ, thầm xé nát hắn đến hồn phách tiêu tan.
Triệu Lâm Tô nói: "Sao đột nhiên lại hỏi cái này?"
Hắn liếc nhìn Thẩm Ngôn: "Hôm nay mày cứ là lạ".
Trái tim Thẩm Ngôn căng thẳng.
Cậu không cần nghĩ thêm đã cảm thấy tình trạng hiện giờ hoàn toàn không phù hợp để kể ra siêu năng lực của mình.
Không nghĩ cũng biết tình cảnh sau đó sẽ lúng túng đến mức nào.
Không được, trước tiên cậu phải bình tĩnh lại đã.
Triệu Lâm Tô: "Chồng dì cả mày đến rồi hả?"
"Mẹ kiếp mày". Thẩm Ngôn giận dữ nói: "Câm miệng, đừng nói gì nữa. Mày còn nói thêm một chữ, tao sẽ ném mày ra khỏi xe".
"Được, sau đó chính mày tự vác xe bốn bánh đến trường nhé".
"..."
Thẩm Ngôn tức giận không nói thêm được lời nào.
Cậu không nhịn được, sử dụng ánh mắt dò xét, đánh giá Triệu Lâm Tô.
Nhìn trái nhìn phải thế nào đi chăng nữa cậu cũng chỉ cảm thấy thằng khốn này thích cãi nhau với cậu hơn là tưởng tượng về cậu.
Hài hước quá, quá là hài hước.
Cuối cùng cũng tới trường, Thẩm Ngôn vội vã nhảy xuống xe.
Triệu Lâm Tô cũng xuống xe.
Hai người họ học cùng chuyên ngành, sáng nay lên cùng một giảng đường, buổi chiều học môn tự chọn mới đường ai nấy đi.
Thẩm Ngôn xuống xe bỏ chạy, mặc kệ Triệu Lâm Tô phản ứng ra sao, cứ chạy trước rồi nói sau.
Chạy một mạch thật xa, Thẩm Ngôn dừng lại quay đầu, Triệu Lâm Tô không đuổi theo.
Thẩm Ngôn bám vào gốc cây ngô đồng trên con đường rợp bóng cây của trường, cúi đầu thở dốc.
Nửa tiếng trên đường đến trường, Thẩm Ngôn cảm thấy mình như đã sống qua cả nửa đời người, thoáng cái đã già đi rất nhiều, đầu óc rối bời.
Sao có thể? Không thể nào? Có chuyện gì đã xảy ra vậy?
Từng câu chất vấn bay loạn trong đầu cậu. Đáng giận hơn, Triệu Lâm Tô bên cạnh cậu cực kỳ bình tĩnh, giống như không có chuyện gì.
Sao hắn có thể tỏ ra không có việc gì như vậy? Người có vấn đề là hắn cơ mà!
Thẩm Ngôn lại thêm một lần nữa muốn ngửa đầu hỏi trời xanh, siêu năng lực này tặng cho cậu vì ý nghĩa gì? Muốn khiến cậu nghẹt thở đúng không?
Bờ vai bị vỗ một cái. Trong lòng Thẩm Ngôn đang có vô vàn suy nghĩ, bị cái vỗ vai này làm giật nảy mình hoảng sợ, nhảy dựng lên, suýt chút nữa đã trèo lên cây trốn chạy. Chờ khi quay đầu lại, thấy người tới là Chu Ninh Ba cậu mới thở phào một hơi. Sau khi thở xong, cậu lại mắng: "Đi đường không phát ra tiếng động, mày định dọa chết người đúng không?"
Gương mặt Chu Ninh Ba chất phác thật thà, ngượng ngùng gãi đầu: "Tao gọi mày, mày không để ý đến tao".
"Tao đang suy nghĩ chút chuyện".
Thẩm Ngôn vuốt ngực ổn định hô hấp. Chu Ninh Ba "à à" hai tiếng: "Vậy mày cứ tiếp tục nghĩ đi, tao chờ mày nghĩ xong"
Thẩm Ngôn im lặng nhìn về phía Chu Ninh Ba.
Chu Ninh Ba là bạn cùng phòng ký túc xá đại học năm nhất và năm hai của cậu.
Phòng ký túc xá có sáu người. Trước khi lên đại học, Thẩm Ngôn chưa từng ở trong ký túc xá, không biết các bạn học trong ký túc xá nam cũng một lòng đam mê cung đấu, ai nấy đều trăm phương ngàn kế. Chỉ riêng chuyện tối đến kẻ nào tắt đèn thôi cũng phải bỏ phiếu đến mấy lần. Thẩm Ngôn cảm thấy chuyện đó rất phiền, cũng phiền những người bạn học cùng phòng ấy. Quan hệ của cậu và Triệu Lâm Tô rất tốt, thế là ngoại trừ buổi tối về ký túc xá ngủ, phần lớn thời gian còn lại cậu sẽ đi tìm Triệu Lâm Tô, ở cùng với hắn.
Sau này trong lúc vô tình, Thẩm Ngôn phát hiện ra, WC trong ký túc xá luôn do một người dọn dẹp. Người dọn này là một bạn học tới từ miền Nam, người cao to nhìn vô cùng đáng sợ nhưng thực chất lại là một kẻ hiền lành thật thà. Phần lớn những công việc bẩn thỉu, mệt nhọc trong ký túc xá đều do một mình cậu ấy đảm nhiệm hết.
Người này chính là Chu Ninh Ba.
Thẩm Ngôn không quen nhìn người thành thật bị bắt nạt, đứng ra bênh Chu Ninh Ba hai lần, cãi vã và trở mặt với bạn cùng phòng. Nửa học kỳ thứ hai, tranh thủ thành tích học tập không tồi cùng với việc thường xuyên biến thành người làm việc vặt cho giảng viên, cậu cũng tìm được một cơ hội dẫn theo Chu Ninh Ba đổi phòng ký túc.
Lúc đầu cậu định kéo Chu Ninh Ba và Triệu Lâm Tô về ở chung một phòng, đáng tiếc Triệu Lâm Tô không thích ở trong ký túc xá, từ kỳ hai năm thứ nhất đại học đã thuê phòng bên ngoài ở riêng.
Thẩm Ngôn có thể hiểu được. Từ nhỏ đến lớn Triệu Lâm Tô đã không phải người quen với cuộc sống tập thể.
Cũng may trước đó không ở cùng nhau...
Thẩm Ngôn vỗ vai Chu Ninh Ba, yếu ớt nói: "Tiểu Ba, mày mới đúng là một người bạn tốt".
Đỉnh đầu sạch sẽ, thật tốt lắm thay.
Chu Ninh Ba tự dưng được khen ngợi, ngại ngùng cười cười.
Sang năm ba đại học, tiết học trên trường ít hơn, Thẩm Ngôn rời khỏi ký túc xá trở về nhà sống. Phòng ký túc xá mới rất ổn, bạn bè trong phòng không bắt nạt người khác như bạn cùng phòng cũ. Nhưng Chu Ninh Ba không có người bạn tri kỷ nào, vẫn rất nhớ mong Thẩm Ngôn.
Chu Ninh Ba nhìn quanh một vòng, hỏi: "Triệu Lâm Tô đâu?"
Thẩm Ngôn nghẹn họng một hồi, "Đừng nói đến nó nữa".
"Hai chúng mày cãi nhau hả?"
Thẩm Ngôn lại nghẹn họng thêm lần nữa, "Cũng không khác mấy".
Hai người bọn họ cùng nhau đi tới giảng đường lớn. Giảng đường lớn đông đúc nhiều bạn học, hôm nay hai người họ đến khá sớm. Thẩm Ngôn bỏ ba lô xuống, Chu Ninh Ba ngồi xuống bên cạnh cậu. Thẩm Ngôn mở vách ngăn trên bàn lên, để điện thoại di động ở bên dưới lặng lẽ tìm kiếm.
[Con người sẽ sinh ra ảo tưởng tình dục với bạn tốt của mình trong tình huống nào?]
--- [Bạn bè? Giả dối! Giữa nam và nữ không bao giờ có tình bạn thuần túy. Nếu là bạn bè, sao có thể xuất hiện ảo tưởng tình dục? Đừng lừa gạt chính mình, muốn tấn công thì cứ tấn công, kéo lá cờ tình hữu nghị ra làm gì, đừng ở chỗ này khiến người khác buồn nôn nữa].
Thẩm Ngôn: Nói nhảm, cậu có tình bạn bè thuần khiết với rất nhiều cô gái đấy, có được không? Lại nói thêm, cậu với Triệu Lâm Tô là nam và nam cơ mà!
Sinh ra ảo tưởng tình dục với bạn bè cùng giới...
Vừa gõ được mấy chữ này, Thẩm Ngôn lại xóa bỏ.
Còn cần tìm kiếm nữa sao?
Chưa ăn thịt lợn thì cũng đã thấy lợn chạy rồi.
Ngay lúc mới có siêu năng lực, Thẩm Ngôn đã từng nhìn thấy trên đỉnh đầu mấy người đàn ông đi ngang qua mình xuất hiện tên những ngôi sao nam hoặc vận động viên nam. Sau khi nhìn thấy cậu cũng chỉ hơi xấu hổ một chút rồi quên.
Đầu năm nay, người đồng tính cũng đâu phải chuyện mới mẻ gì.
Thế nhưng đến khi chuyển sang người bạn thân nhất của mình... cậu cảm thấy sự việc lại không còn như vậy.
Nếu chỉ đơn thuần là người đồng tính thì cũng thôi đi, cậu không hề kỳ thị người đồng tính.
Nhưng quan trọng rằng: đối tượng tưởng tượng của Triệu Lâm Tô là chính bản thân cậu!
Đầu Thẩm Ngôn đau nhức, cậu cầm điện thoại chống bên huyệt thái dương, nghĩ mãi không ra.
Cậu thừa nhận cậu đẹp trai, nhưng Triệu Lâm Tô không thể nào chỉ vì cậu đẹp trai mà tưởng tượng về cậu được chứ? Lời giải thích này quá khó tin, nhưng một chút manh mối cậu cũng không nhìn ra được...
"Bên này---"
Chu Ninh Ba ngồi bên cất tiếng gọi lớn.
Thẩm Ngôn ngẩng đầu nhìn theo.
Triệu Lâm Tô đang đi vào từ cửa phòng học, trên tay xách một cái ba lô, sắc mặt lạnh nhạt xuyên qua đám bạn học đi về phía bọn họ.
Thẩm Ngôn nhìn hàng chữ trên đầu hắn, lập tức cúi đầu.
Rất muốn bỏ chạy.
Thế nhưng cậu chạy không thoát.
Chu Ninh Ba biết Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô là bạn tốt mười năm, sau khi gia nhập nhóm của họ, cậu ta đã biến thành "tiểu tam", thế nên cậu ta rất tự động, vừa ngồi xuống đã dành chỗ ngồi phía trong, cạnh Thẩm Ngôn, cho Triệu Lâm Tô.
Triệu Lâm Tô đi tới bên cạnh Chu Ninh Ba.
Chu Ninh Ba đứng lên, nhường đường cho hắn.
Triệu Lâm Tô đi qua, Thẩm Ngôn cúi đầu, hai chân dài che kín lối đi hẹp.
Giống như cố ý ngăn cản không cho người qua.
Thẩm Ngôn đột nhiên ý thức được điểm ấy, vừa định thu chân về, Triệu Lâm Tô đã nhanh hơn, đá chân vào bên cạnh giày cậu.
"Mày bị bệnh hả?"
Thẩm Ngôn không lên tiếng, không hiểu sao lòng lại cảm thấy căng thẳng.
Chu Ninh Ba bên cạnh xen vào: "Sao thế?"
"Hỏi nó đi". Triệu Lâm Tô chân dài, trực tiếp chen vào khe hở lối đi hẹp. Thẩm Ngôn vội vàng lùi về phía sau, vạt áo lướt qua bắp chân, mang đến một cảm giác rùng mình kỳ lạ. Triệu Lâm Tô đã ngồi xuống vị trí bên cạnh cậu: "Bệnh dại tái phát, vừa xuống xe là bỏ chạy".
Thẩm Ngôn thầm nghĩ, thằng khốn kiếp này, mày còn không biết xấu hổ mà nói tao à.
Mẹ nó, có thằng đồng tính nào nói chuyện kiểu như mày không?
"Hả?" Chu Ninh Ba cố gắng hòa giải: "Thẩm Ngôn, mày làm sao thế?"
Thẩm Ngôn giả vờ như không nghe thấy gì, cúi đầu lấy sách từ trong ba lô ra.
Bên cạnh truyền tới tiếng máy tính khởi động, đi kèm lời chế giễu của Triệu Lâm Tô.
"Có lẽ nó sợ tao cưỡng hiếp nó đấy".
Thẩm Ngôn: "..."
Đồ đồng tính chết tiệt, đừng có mà vênh váo như thế!