Chương 30: Có bao nhiêu chuyện cậu không biết

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân

Chương 30: Có bao nhiêu chuyện cậu không biết

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau đó, Thẩm Ngôn được chứng kiến một màn kịch chó má chiếu khung giờ vàng, đảm bảo rating sẽ chạm nóc.
Hơn nữa, cậu còn tận mắt chứng kiến màn thể hiện xuất sắc của nam chính ngay tại hiện trường.
Thẩm Ngôn há hốc mồm nhìn Cát Phong quỳ một gối, rút ra chiếc nhẫn kim cương, xúc động cầu hôn chị dâu cậu. Chị dâu cậu lập tức lao vào lòng anh ta, hai người ôm nhau nức nở. Còn anh trai cậu... đứng bên cạnh vui mừng, rưng rưng vỗ tay?
Thẩm Ngôn choáng váng muốn ngất xỉu.
Cậu vô thức nhìn sang Triệu Lâm Tô tìm kiếm người giúp đỡ, không ngờ Triệu Lâm Tô cũng bị cuốn hút bởi màn kịch chó má này, hai mắt không rời nhìn đôi nam nữ đang ôm nhau.
Khách khứa cũng ngỡ ngàng, xung quanh vang lên vô vàn tiếng kêu kinh ngạc và xì xào bàn tán.
Thẩm Thận vỗ tay chán chê một lúc, rồi lại ra sức vẫy tay ra hiệu cho dàn nhạc giao hưởng đang ngẩn người đứng cách đó không xa: "Nào, tiếp tục tấu nhạc, tiếp tục nhảy múa đi".
Thẩm Ngôn: "..." Chuyện quái quỷ gì thế này?
Chuyện tiếp theo còn khiến Thẩm Ngôn suýt rớt tròng mắt.
Anh trai cậu dứt khoát lùi về sau nửa bước, nhường vị trí chú rể cho Cát Phong.
Hôn lễ cứ vậy tiếp tục tiến hành.
Sau cơn kinh ngạc ban đầu, Thẩm Ngôn đã lờ mờ hiểu ra chuyện gì đang xảy ra. Anh trai cậu vẫn đang đứng ở phía trước, có vẻ như đã chuyển vai trò, biến thành "phù rể" chính thức.
Điện thoại của Thẩm Ngôn đang ở trong túi.
Ngay lúc này, cậu thật sự muốn lên mạng lướt Weibo.
Thẩm Thận đưa người lên sân khấu xong liền quay sang, đắc ý cười với Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn: "..."
Ghét thật, trêu cậu vui lắm sao?
Thẩm Thận vòng tay ôm lấy hai cậu em đi sang bên cạnh, cười khanh khách hỏi: "Sao nào? Kích thích không?"
Thẩm Ngôn nghiến răng nghiến lợi: "Kích thích cái đầu anh ấy!"
"Ôi, hôm nay là ngày cưới của chị dâu em, là ngày vui, sao em lại ăn nói như thế?"
"..."
Thẩm Ngôn đứng bên sân khấu chứng kiến toàn bộ hôn lễ.
Vị "chị dâu" của cậu còn rưng rưng nước mắt ném hoa cưới cho anh trai cậu.
Khóe miệng Thẩm Ngôn co giật.
Các phóng viên đến đây như vớ được vàng, hôn lễ vừa kết thúc đã ùa tới đặt câu hỏi.
Thẩm Thận nhân lúc hỗn loạn kéo Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô đi.
Thẩm Ngôn đi theo anh trai, hỏi: "Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?"
"Chị dâu của em... À, không phải." Thẩm Thận sửa lời: "Chị Phỉ Phỉ của em và Cát Phong đã bí mật yêu nhau ba năm nay, cô ấy muốn đánh cược một lần, ép Cát Phong công khai."
Thẩm Ngôn kinh ngạc mất nửa ngày: "Nếu Cát Phong không đến thì sao?"
"Đương nhiên cô ấy phải có tự tin thì mới làm vậy chứ."
"Mà thật ra, cô ấy cũng đã chuẩn bị phương án dự phòng rồi. Nếu Cát Phong thật sự không đến, thì hôn lễ hôm nay sẽ biến thành buổi trình diễn thời trang chủ đề hôn lễ. Cô ấy đã mời người mẫu đến đầy đủ." Thẩm Thận sải bước đi về phía trước: "Anh sang bên kia xử lý chút chuyện liên quan đến người mẫu, em và Lâm Tô đừng đi lung tung, khắp nơi trong khách sạn bây giờ đều là phóng viên, rất lộn xộn".
Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô lên sân thượng khách sạn để tránh ồn ào.
Tầm nhìn trên sân thượng rất rộng, có thể nhìn ra tình hình bên ngoài bãi biển.
Bãi biển đã bị người vây kín mít, có lẽ đợi thêm chút nữa, chuyến bay đến đảo Bali sẽ chật cứng người.
Thẩm Ngôn cảm thấy mình như đang nằm mơ.
Nhưng suy nghĩ kỹ lại, thật ra đâu đâu cũng có dấu vết.
Từ trước đến giờ anh trai cậu luôn là người chuyện nhỏ tùy tiện, chuyện lớn cẩn thận, sao anh ấy có thể biểu hiện không đáng tin như vậy trong một cuộc hôn nhân?
Cũng không trách cậu không thể nào tưởng tượng ra, sự việc này nằm ngoài phạm vi nhận thức của cậu, không phải một biên kịch có thực lực của dòng phim chó má chiếu khung giờ vàng trong nước hẳn là không thể nghĩ ra được.
Thẩm Ngôn nhìn về phía Triệu Lâm Tô, "Sáng nay mày nói tao sẽ thất vọng chính là vì chuyện này?" Cậu nghi ngờ giương mắt chất vấn nhìn chằm chằm vào người anh em tốt của mình, lên giọng: "Mày đã biết từ trước rồi sao?"
"Không biết." Triệu Lâm Tô nói, "Chẳng qua tao cảm thấy có gì đó không ổn."
"Mày cảm thấy không ổn từ lúc nào?"
"Hôm thử lễ phục."
"..."
"Vậy sao mày vẫn đến..." Thẩm Ngôn nhỏ giọng lẩm bẩm.
Triệu Lâm Tô đáp: "Du lịch miễn phí, sao lại không đi chứ?"
Thẩm Ngôn bất đắc dĩ cười cười, "Còn du lịch gì nữa, chỉ toàn chuyện lộn xộn lung tung này."
"Anh tao cũng thật là, còn kéo cả hai đứa mình vào."
"Diễn trò thì phải diễn cho trót, không thì sao có thể ép người ta xuất hiện."
Thẩm Ngôn nhìn ra bãi biển vô cùng náo nhiệt, trong lòng vẫn còn rất chấn động. Mãi một lúc lâu cậu mới lấy lại tinh thần, nói với Triệu Lâm Tô bên cạnh: "Mày có cảm giác gì không?"
Triệu Lâm Tô lẳng lặng nhìn xuống thế giới điên cuồng mà hỗn loạn bên dưới, đè nén cảm xúc kỳ lạ trong lòng xuống, bình tĩnh trả lời: "Một sinh nhật khó quên".
Thẩm Ngôn: "..."
Thẩm Thận xử lý xong chuyện người mẫu, liền đến gọi hai cậu em nhanh chóng thu dọn hành lý rồi chuồn đi.
"Ngay bây giờ?"
"Chậm thêm chút nữa sân bay sẽ chật ních người. Chị Phỉ Phỉ của em đã sắp xếp xong xuôi, mau chóng tranh thủ rút lui thôi."
Ba người chia nhau hành động. Rất nhanh, họ đã thoát ra khỏi đám đông hỗn loạn, ngồi lên xe đi tới sân bay như đang chạy nạn.
Trong xe, cuối cùng Thẩm Ngôn cũng có thời gian lướt Weibo.
Cậu đoán không sai, Weibo đã nổ tung.
Cát Phong không phải ngôi sao hạng A nhưng khi anh ta đột ngột kết hôn, lại còn kết hôn theo cách hoành tráng như vậy, trong chớp mắt đã có tám tiêu đề tìm kiếm liên quan đến sự việc leo lên bảng hotsearch. Thẩm Ngôn cảm thấy thật kỳ diệu, bởi vì cậu cũng là một phần của những hot search này, đây có lẽ là lần hiếm hoi cậu cảm thấy mình gần giới showbiz đến vậy.
Thẩm Ngôn chậm rãi cảm nhận được một chút "kích thích", không nhịn được, bật cười.
Thẩm Thận ngồi ở hàng ghế trên cũng cười ha hả: "Sao nào, có ý nghĩa chứ?"
Thẩm Ngôn nín cười: "Sao anh không nói trước với bọn em một tiếng?"
"Chị Phỉ Phỉ của em không cho anh nói, mà nói ra rồi thì còn ý nghĩa gì nữa." Thẩm Thận thầm nghĩ, cái phản ứng bối rối đáng yêu của Thẩm Ngôn mấy ngày qua cũng đủ để anh trả tiền vé máy bay đi đi về về. Anh ngẩng đầu, nhìn về phía Triệu Lâm Tô: "Đúng không, Lâm Tô?"
Triệu Lâm Tô cười, không nói đúng cũng không nói sai, chỉ đáp: "Rất có ý nghĩa".
Cửa sổ xe chỉ đóng một nửa, gió biển lùa vào trong. Ba người đều đang cười, hai huynh đệ nhà họ Thẩm càng cười càng vui vẻ. Thẩm Ngôn nhìn ra ngoài cửa sổ xe một thoáng, khung cảnh xung quanh vụt qua như tên bắn, cậu cảm thấy hai ngày nay quả thực là hai ngày rất điên rồ.
Thẩm Ngôn khẽ dựa người lên ghế trước: "Anh, vậy rốt cuộc mối quan hệ của anh và chị Phỉ Phỉ là thế nào?"
"Ban đầu cô ấy là khách hàng của anh, sau đó trở thành bạn bè, một người bạn cực kỳ tốt. Anh với cô ấy giống như là hai người anh em vậy." Thẩm Thận nói.
Thẩm Ngôn gật gật đầu, thầm nghĩ, chẳng trách anh trai cậu luôn đối xử cẩn trọng như thế với Phương Phỉ nhưng chưa từng có lần nào tơ tưởng đến chị. Hóa ra hai người họ đối xử với nhau như những người anh em, vậy thì chuyện này cũng dễ hiểu.
Chờ một chút-----
Đầu óc Thẩm Ngôn đột nhiên ngắt mạch trong thoáng chốc.
Đối xử với người ta như anh em tốt thì sẽ không tơ tưởng đối phương sao?
*
Phương Phỉ rất hào phóng, vé máy bay về cũng đặt khoang hạng nhất. Ba người cùng lên máy bay, Thẩm Thận khoác vai Thẩm Ngôn: "Chuyện lần này rất có ích với anh, cảm ơn em nhé, đệ đệ".
Thẩm Ngôn nhìn về phía anh trai mình, cũng khoác lấy vai anh: "Khi nào huynh mới định tìm cho đệ một người chị dâu thực sự vậy?"
Thẩm Thận lập tức ha hả né tránh: "Lần sau đi, lần sau nhất định sẽ có".
Máy bay hạ cánh. Ba người đều mang theo vali, không tiện cùng gọi một chiếc xe. Thẩm Thận bảo Thẩm Ngôn đưa Triệu Lâm Tô về.
"Không cần đâu huynh." Triệu Lâm Tô nói: "Đừng khách sáo, ai cũng mệt rồi, về nghỉ ngơi thôi".
Thẩm Thận: "Lần này đã làm phiền đệ rồi, huynh cũng quên mất sinh nhật của đệ nữa."
"Không sao đâu, đệ rất vui, sinh nhật rất có ý nghĩa, chơi rất thoải mái."
Hai người trò chuyện một lúc lâu, Thẩm Ngôn không xen vào.
Cuối cùng Triệu Lâm Tô gọi xe rời đi, hai huynh đệ lên một chiếc taxi khác.
Thẩm Thận lên tiếng: "Lâm Tô thật nghĩa khí, không nói hai lời, gọi đi là đi. Chị Phỉ Phỉ của đệ đã chuẩn bị cho hai đứa chút quà nhỏ, hai hôm nữa huynh cầm về thì đệ mang sang cho thằng bé."
Thẩm Ngôn đáp: "Vâng".
Trong lòng lại có chút hoảng hốt.
Có một số việc, cậu không muốn nghĩ cũng không dám nghĩ.
Cậu sợ mình sẽ phá hủy một thứ gì đó vốn đang hết sức tốt đẹp.
Vậy thì thôi đừng nghĩ nữa vậy.
Hai huynh đệ về đến nhà, Thẩm Ngôn tắm rửa xong ra ngoài uống nước liền thấy anh trai cầm một hộp quà tinh xảo đi ra, nét mặt nghiêm túc: "Đệ đệ".
Thẩm Ngôn uống hết hơn nửa cốc nước, buông cốc xuống hít vào một hơi: "Dạ?"
"Món quà này đệ nói là do bạn của đệ tặng cho huynh làm quà kết hôn, có phải không?"
Món quà Thẩm Thận chỉ là một chiếc hộp nhung màu tím than.
Thẩm Ngôn khẽ gật đầu: "Vâng, là một cặp ly. Huynh còn không biết xấu hổ nhắc đến chuyện này à, bày ra một lễ kết hôn giả, bây giờ đệ phải giải thích với người ta thế nào?"
"Ngày mai đệ đem món đồ này trả lại cho bạn học. Thôi bỏ đi, để ngày mai huynh tới trường học của đệ một chuyến trả lại đồ cho người ta."
"Không cần làm đến mức đó đâu huynh." Thẩm Ngôn xoa xoa khăn tắm trên đầu: "Quà của nó tặng thì cũng đã tặng rồi, để hôm nào đệ giải thích với nó một chút, chọn món đồ khác đáp lễ lại."
"Đáp lễ?"
Thẩm Thận rón rén mở cái hộp, để lộ ra cặp ly rượu tinh xảo bên trong. Huynh trợn tròn mắt hỏi: "Đệ có biết cặp ly này đáng giá bao nhiêu tiền không?"
Thẩm Ngôn cũng bối rối, chẳng phải chỉ là một cặp ly thủy tinh thôi sao: "Cặp ly này đắt lắm sao?"
Thẩm Thận đáp: "Ít nhất sáu chữ số".
Thẩm Ngôn: "..."
Thẩm Ngôn vội vàng gọi điện cho Chu Ninh Ba.
Điện thoại tắt máy.
Anh trai cậu khoanh tay tựa vào ghế sofa phía sau lưng cậu, hỏi thăm: "Người bạn này của đệ có lai lịch như thế nào? Gia cảnh giàu có không? Lần ra tay này thật khiến người khác khó yên lòng."
Thẩm Ngôn đau cả đầu, cậu nào biết nhà Chu Ninh Ba có giàu hay không. Cậu chỉ biết bố mẹ Chu Ninh Ba ly dị từ khi cậu ta còn bé, từ nhỏ đã giống như một đứa trẻ lang thang, ở chỗ mẹ mấy ngày lại sang chỗ bố ở mấy ngày. Hai bố mẹ cậu ta hình như đều muốn chiếm lấy con trai, Chu Ninh Ba cũng không có cách nào, đành phải chiều lòng cả hai bên, cuối cùng biến thành tính cách giống như bùn loãng.
Thẩm Ngôn có mối quan hệ tốt với Chu Ninh Ba, thế nhưng kết bạn với nhau không quan tâm gia cảnh. Thẩm Ngôn chưa từng tìm hiểu kỹ, trong mắt cậu, Chu Ninh Ba chỉ là một người bình thường.
Không liên lạc được với Chu Ninh Ba, Thẩm Ngôn bảo anh trai trước tiên cứ đem cất cặp ly quý giá đó đi.
"Cũng được, đệ nhớ cẩn thận, đừng làm vỡ."
"Đệ tuyệt đối sẽ thật cẩn thận."
Đây là cặp ly giá trị sáu chữ số đấy!
Thẩm Ngôn nằm trên giường, trăm mối tơ vò. Người bạn thật thà chất phác của cậu sao bỗng dưng trở thành cậu ấm nhà giàu đi rải tiền?
Cậu chỉ có hai người anh em tốt, sao người nào cậu cũng không nhìn thấu.
Thẩm Ngôn kéo chăn che mặt.
Kệ đi, có chuyện gì ngày mai nói tiếp.
Ngày hôm sau, Thẩm Ngôn đem hộp quà chứa cặp ly kia bọc ba lớp trong ba lớp ngoài, nhét vào ba lô, hai tay ôm ba lô rời nhà.
Triệu Lâm Tô đang ở cổng khu chung cư chờ cậu, Thẩm Ngôn vừa lên xe lập tức hỏi ngay: "Mày có biết gia cảnh của Chu Ninh Ba không?"
Triệu Lâm Tô khởi động xe: "Bố mẹ nó ly hôn?"
"Chuyện đó thì tao biết, cụ thể hơn nữa cơ." Thẩm Ngôn nói: "Ví dụ như thân phận bố mẹ của nó, ý của tao là..." Thôi bỏ đi, Thẩm Ngôn nói thẳng: "Nhà nó rất giàu có đó, mày có biết không?"
Triệu Lâm Tô: "Biết".
Thẩm Ngôn: "..."
Chết tiệt, sao tao lại không biết?!
Thẩm Ngôn đem câu hỏi trong lòng nói ra, rõ ràng cậu mới là người kết bạn với Chu Ninh Ba trước, tại sao Chu Ninh Ba nói cho Triệu Lâm Tô biết nhưng lại không nói cho cậu biết?
Triệu Lâm Tô: "Mày không đọc tạp chí tài chính sao?"
Thẩm Ngôn đã bắt đầu hoảng hốt.
"Bố mẹ nó mỗi người điều hành một công ty riêng nằm trong top 500 doanh nghiệp."
Thẩm Ngôn: "..."
Thẩm Ngôn lại lần nữa khó khăn hỏi: "Mày chắc chắn chứ?"
"Tao từng hỏi nó." Triệu Lâm Tô bảo: "Nó nói đúng, đấy chính là bố mẹ của nó."
Thẩm Ngôn: "..."
Hoàn toàn sụp đổ.
"Vậy tại sao nó không nói với tao?!"
"Tao hỏi nó nó mới nói, mày không hỏi nó không nói."
"..."
Những khoảnh khắc câm nín của Thẩm Ngôn năm nay đã nhiều hơn hai mươi năm cuộc đời trước đây của cậu cộng lại.
Cậu ôm ba lô ngồi bệt trên ghế một hồi, buồn rầu lên tiếng: "Tại sao tao lại không nhìn ra? Sao mày lại nhìn ra được?"
"Nó rất giống bố của nó."
Thẩm Ngôn vẫn cảm thấy rất khó tin. Cậu không thể nào tưởng tượng được Chu Ninh Ba ngày ngày lăn lộn trong nhà ăn trường với cậu, ngày ngày cười ha hả với cậu lại là một cậu ấm nhà siêu giàu.
Xem ra năm nay chính là năm làm đảo lộn tất cả nhận thức của cậu.
Chu Ninh Ba không đến lớp.
Điện thoại di động vẫn tắt máy.
Thẩm Ngôn đi một chuyến tới ký túc xá của Chu Ninh Ba, bạn cùng phòng nói từ chiều thứ sáu đã không thấy bóng dáng của Chu Ninh Ba đâu nữa.
Thẩm Ngôn tạm biệt bạn cùng phòng của cậu ta, đóng cửa phòng ký túc xá lại, trong lòng nghi ngờ, hỏi Triệu Lâm Tô: "Không phải nó đã bị người ta bắt cóc tống tiền rồi đấy chứ?"
Triệu Lâm Tô nhướng mày với cậu: "Mày vẫn chưa tỉnh dậy khỏi kịch bản phim chó má khung giờ vàng sao?"
Thẩm Ngôn: "..."
Đừng nhắc đến chuyện đó nữa. Hôm nay lên lớp Hứa Tuấn Hạo còn cầm điện thoại đến hỏi bọn họ, nói cậu chàng nhìn thấy bóng dáng hai kẻ giống bọn họ trên hotsearch Weibo.
Thẩm Ngôn vội vàng phủ nhận ba lần liên tiếp.
Hứa Tuấn Hạo không buông tha, dùng sức phóng đại bức ảnh trên màn hình, nói hai cậu trai đẹp này nhìn rất quen, cái tay kia, cái chân kia rõ ràng rất giống hai người bọn họ.
"Không phải."
Cuối cùng vẫn phải nhờ Triệu Lâm Tô lên tiếng một câu, dùng vẻ mặt lạnh lùng đẩy lui Hứa Tuấn Hạo.
"Thế thì nó có thể ở đâu? Sao lại không đi học..."
Thẩm Ngôn chợt nhớ tới hành vi tương tự của Chu Ninh Ba đợt trước. Cậu nhìn về phía Triệu Lâm Tô, chần chừ hỏi: "Không phải nó lại đi tìm thầy Lương rồi đó chứ?"
Lương Khách Thanh đã từ chức rời khỏi trường.
Bởi vì thầy chủ động rời khỏi chức vụ nên không ai có thể chỉ trích được bất cứ điều gì. Tất cả mọi người đều nghĩ Lương Khách Thanh đã tìm được lối thoát khác cho riêng mình.
Thẩm Ngôn ôm ba lô ngồi trên xe Triệu Lâm Tô quay về khu chung cư của hắn, cậu hỏi: "Mày ở căn nhà ngay bên cạnh nhà thầy Lương, từ đợt đó mày có thấy bé Ba tới nhà tìm thầy nữa không?"
"Có tới vài lần."
"Sao mày không kể với tao?" Thẩm Ngôn vội vàng hỏi lại.
Triệu Lâm Tô phân tâm quay sang nhìn cậu một thoáng: "Tao cho rằng mày không muốn nghe những chuyện như thế này."
"Chuyện như thế này?"
"Chuyện gì cơ?"
Tầm mắt Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô chạm nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, trái tim cậu bỗng nhảy dựng lên: "Bé Ba là bạn của tao, chuyện liên quan đến nó sao tao lại không muốn nghe?"
Đến khu chung cư, Triệu Lâm Tô đỗ xe xong xuôi, hai người họ cùng lên tầng.
Khoảnh khắc cửa thang máy mở ra, Thẩm Ngôn lập tức nhìn thấy Chu Ninh Ba đang co ro ngồi ngay trước cửa.
"Bé Ba!"
Thẩm Ngôn gào lên một tiếng.
Chu Ninh Ba khẽ run rẩy, nâng gương mặt giấu kín giữa hai đầu gối lên. Cậu ta nhìn thấy Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô, mờ mịt hỏi: "Bọn mày..."
Thẩm Ngôn vội vàng đi tới, không màng đến chuyện hai chiếc ly: "Sao mày lại ngồi ở đây? Hôm nay mày không đi học! Bọn tao tìm mày cả một ngày!"
Sắc mặt Chu Ninh Ba hơi trắng bệch, ngẩn ngơ như thể hồn vía đã bay mất. Sau đó trong tiếng gọi của Thẩm Ngôn, ánh mắt cậu ta lần nữa tụ lại, nét mặt buồn thương: "Thẩm Ngôn, thầy Lương muốn chia tay với tao..."
Thẩm Ngôn: "..."
?????
Huynh đệ, mày yêu đương với người ta từ khi nào vậy?!
Rốt cuộc thế giới này còn có bao nhiêu chuyện cậu không biết?!