Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 31: Cố vấn tình cảm
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Thầy Lương không ở nhà?" Thẩm Ngôn hỏi.
Chu Ninh Ba khẽ gật đầu, vẻ mặt như chực khóc.
Thẩm Ngôn nhìn về phía Triệu Lâm Tô.
Triệu Lâm Tô đang mở cửa: "Đừng ngồi ở đó nữa, vào trong nhà rồi chờ".
Chu Ninh Ba chần chừ không nhúc nhích, Thẩm Ngôn vỗ vai cậu ta: "Đi vào rồi nói, nếu thầy Lương quay về thì ở trong đó cũng nghe thấy".
Chu Ninh Ba chậm rãi đứng lên, theo hai người đi vào trong phòng.
Sau khi ngồi xuống, việc đầu tiên Thẩm Ngôn làm là trả lại chiếc hộp được gói ghém cẩn thận cho Chu Ninh Ba.
"Đây là cái gì?"
"Quà cưới mày tặng cho anh trai tao, cuộc hôn nhân của anh ấy chỉ là một sự hiểu lầm, anh ấy không hề kết hôn. Món quà này thật sự quá đắt giá, mày mau cầm về đi".
"Ồ". Giọng nói của Chu Ninh Ba nghẹn ngào: "Xin lỗi mày, là do tao không biết cân nhắc".
Lúc đầu cậu ta định chọn một bộ trang sức, nhưng vì sợ thời gian chế tạo quá dài, cũng sợ quá đường đột và Thẩm Ngôn sẽ không thích, nên mới chọn cặp ly này, kết quả đây vẫn không phải là một món quà phù hợp.
Thẩm Ngôn bảo: "Tao không trách mày. Kể chút chuyện của mày đi, rốt cuộc mày và thầy Lương đã xảy ra chuyện gì?"
Triệu Lâm Tô rót cho họ hai cốc nước đặt lên bàn trà, sau đó ngồi xuống một bên ghế sô pha khác.
Chu Ninh Ba thút tha thút thít nói tối hôm qua thầy Lương đã đồng ý hẹn hò cùng cậu ta.
Thẩm Ngôn hỏi sau đó thế nào.
Chu Ninh Ba đột nhiên đỏ mặt.
Màu đỏ lan từ cổ lên toàn bộ khuôn mặt, như vừa uống say chỉ trong chớp mắt.
Thẩm Ngôn: "..."
"Tao và thầy...." Chu Ninh Ba khẽ nói: "Qua đêm".
Suýt chút nữa Thẩm Ngôn đã nhảy dựng lên.
Tốt lắm, thế giới này quả nhiên còn có rất nhiều chuyện cậu không biết.
Cầm cốc nước uống một ngụm, bàn tay Thẩm Ngôn siết chặt cốc, căng thẳng hỏi: "Sau đó nữa thì sao?"
"Sau đó... sau đó thầy ấy liền đòi chia tay..."
Cuối cùng Chu Ninh Ba cũng khóc thành tiếng.
Thẩm Ngôn co rụt người lại vào ghế sofa.
Nói thật, cậu cảm thấy chuyện này quá bình thường.
Thầy Lương đa tình như vậy, giống như Triệu Lâm Tô nói, mỗi lần người thầy đưa về nhà đều là những người khác nhau, vậy thì ngủ xong rồi phủi tay là chuyện quá bình thường.
Huống hồ Chu Ninh Ba không phải gu của thầy.
Thẩm Ngôn không biết an ủi từ đâu, lặng lẽ liếc Triệu Lâm Tô một cái.
Triệu Lâm Tô đang tựa lưng vào ghế vắt chéo đôi chân dài, một tay chống đầu, vẻ mặt trầm tư khó đoán nhìn Chu Ninh Ba đang khóc nức nở.
Thẩm Ngôn quay đầu, chuẩn bị cố gắng nói đại vài câu. Cậu thật sự chưa từng có hứng thú với thể loại chuyện tình của những người đồng tính bị đàn ông cặn bã bỏ rơi, thế nên hoàn toàn không biết khuyên như thế nào.
"Thẩm Ngôn?" Chu Ninh Ba ngẩng mặt lên, gương mặt ngây thơ ướt đẫm nước mắt, trông rất suy sụp, "Có phải bởi vì tao làm thầy Lương khóc nên thầy ấy mới muốn chia tay với tao không?"
Thẩm Ngôn: "..."
Thẩm Ngôn uống hết nửa cốc nước còn lại, hắng giọng, dõng dạc nói: "Kể chi tiết đi".
Chu Ninh Ba đứt quãng kể lại toàn bộ sự việc.
Hóa ra cậu ta vẫn luôn âm thầm theo đuổi Lương Khách Thanh, Lương Khách Thanh không từ chối cũng không chấp nhận. Chu Ninh Ba vui vẻ lẽo đẽo theo sau chăm sóc đủ điều, Lương Khách Thanh cũng mặc kệ cậu ta. Đêm qua Lương Khách Thanh uống rượu đến tận đêm khuya, nửa đêm gọi điện thoại cho Chu Ninh Ba, muốn Chu Ninh Ba tới đón.
Chu Ninh Ba nhận được điện thoại liền từ trên giường bật dậy, đến quán bar đón người.
Đi vội đến độ hai chiếc giày còn khác đôi.
Lương Khách Thanh nhìn cậu ta như thế liền nở nụ cười.
"Kẻ đứng chót bảng, thật sự thích tôi đến thế sao?"
Chu Ninh Ba lúng túng, đỏ mặt "Vâng" một tiếng.
"Được". Lương Khách Thanh say mèm gật gật đầu, kính mắt trượt xuống sống mũi, bật cười: "Vậy tôi chiều theo ý em".
Lương Khách Thanh dẫn Chu Ninh Ba đi thuê phòng.
Sau đó, Chu Ninh Ba đã ngủ với Lương Khách Thanh.
Đương nhiên, khi miêu tả cho Thẩm Ngôn, Chu Ninh Ba đã sử dụng những từ ngữ rất bóng gió, không nói thẳng ra.
Thế nhưng Thẩm Ngôn nghe hiểu, cậu cố nhịn cười đến đỏ mặt.
Đây là đêm đầu tiên của Chu Ninh Ba.
Ngày hôm sau khi Lương Khách Thanh tỉnh lại đã tặng cho Chu Ninh Ba một "món quà" mừng đêm đầu của cậu ta --- hai cái tát vang trời.
Đồng thời cũng cảnh cáo Chu Ninh Ba đời này vĩnh viễn đừng xuất hiện trước mặt thầy ấy nữa, bằng không thầy ấy sẽ thiến cậu ta.
Nghe đến đây, Thẩm Ngôn thực sự không nhịn được nữa.
Cậu lăn lộn cười trên ghế sofa.
Chu Ninh Ba đầy mặt nước mắt và khổ sở, không rõ tại sao Thẩm Ngôn lại cười phá lên với chuyện thất tình ngắn ngủi của cậu ta.
"Bé Ba..." Thẩm Ngôn ôm bụng, khó khăn lắm mới vỗ được vai Chu Ninh Ba, vừa nhịn cười vừa nói: "Đời này của mày xem như không uổng phí".
Chu Ninh Ba "Hả?" một tiếng, vừa nghi hoặc vừa đau khổ.
Thẩm Ngôn: "Vừa nhìn thầy Lương đã biết thầy là người ở vị trí chủ động, mày không để thầy làm chủ, sao thầy có thể vui vẻ được?"
Chu Ninh Ba đôi mắt đẫm lệ hoảng hốt, "Thế nhưng thầy ấy đâu có không vui, tao cảm thấy thầy ấy rất vui vẻ mà. Thẩm Ngôn, thật đấy, thầy ấy không hề không vui đâu. Tao có thể cảm giác được, mặc dù thầy ấy đã khóc, nhưng thầy ấy cũng cam tâm tình nguyện mà..."
Thẩm Ngôn càng nghe càng thấy không ổn, vội vàng xua tay: "Dừng lại, phần này mày không cần phải kể cho tao nữa... Ha ha ha ha----".
Cậu lại không nhịn được cười ầm lên.
Không có cách nào khác, cậu chỉ cần nghĩ đến chuyện này đã thấy nó thật hoang đường, Lương Khách Thanh bị Chu Ninh Ba 'đè', chỉ cần mấy chữ này nối liền với nhau cậu liền không nhịn được muốn cười hết nửa ngày.
Thẩm Ngôn cười đến độ nước mắt sắp rơi.
Cười cười một hồi cậu bỗng nhiên cảm thấy một ánh mắt từ bên cạnh nhìn sang. Thẩm Ngôn ngẩng đầu liền phát hiện Triệu Lâm Tô đang chăm chú nhìn cậu.
Thẩm Ngôn chậm rãi ngừng cười.
"Khụ khụ".
Thẩm Ngôn lắc lắc chiếc cốc trống không.
Triệu Lâm Tô ngồi im trên ghế sofa, mũi chân hơi nhếch lên.
Lúc Thẩm Ngôn không nhịn được định ngẩng đầu nhìn lại thêm lần nữa thì Triệu Lâm Tô đã cầm cốc đi.
Thừa dịp Triệu Lâm Tô đi rót nước, Thẩm Ngôn nói với Chu Ninh Ba: "Bé Ba, tao không biết phải khuyên mày thế nào, mấy chuyện thế này tao không hiểu lắm. Thế nhưng tao chắc chắn một điều, mày có ngồi khóc ở cửa suốt một đêm cũng không thể giúp ích được gì".
Chu Ninh Ba khẽ gật đầu, sắc mặt vẫn u buồn như cũ.
Thẩm Ngôn thở dài, cuối cùng vẫn đưa ra ý kiến của mình.
"Nếu mày thực sự thích thầy Lương thì cứ mạnh dạn theo đuổi, cố gắng làm cho thầy ấy thích mày. Nếu thực sự không được nữa, chúng ta là đàn ông, phải biết buông tay. Chuyện tình cảm ấy mà, mày phải tự hỏi lòng mình, mày thực sự muốn gì, chỉ cần không hối hận là được".
Chu Ninh Ba cúi mặt chậm rãi gật đầu.
Xem ra có vẻ đã nghe lọt tai.
Bản thân Thẩm Ngôn là một người rất trọng tình cảm.
Tuy vừa rồi cậu luôn cười nhưng thật ra cậu vẫn rất hy vọng Chu Ninh Ba có thể tốt hơn.
Không liên quan gì đến gia thế của Chu Ninh Ba, chỉ vì cậu ta là người bạn tốt mà cậu đã công nhận.
Thẩm Ngôn lại vỗ vỗ bả vai Chu Ninh Ba.
Trên mặt bàn vang lên tiếng "coong".
Thẩm Ngôn vô thức nhìn sang, Triệu Lâm Tô buông cốc nước xuống đang đứng thẳng lên, ánh mắt lướt nhanh qua gương mặt cậu. Thẩm Ngôn ho khẽ một tiếng, "Cảm ơn".
Đợi thêm một hồi, Lương Khách Thanh không quay về, Thẩm Ngôn liền dẫn Chu Ninh Ba rời đi.
"Tao đưa chúng mày về". Triệu Lâm Tô nói.
"Không cần". Thẩm Ngôn từ chối: "Tao gọi xe hộ nó là được rồi".
Triệu Lâm Tô cầm chìa khóa mặc áo khoác, "Dù sao tao cũng rảnh".
Thẩm Ngôn ngồi ở hàng ghế sau tiếp tục giảng giải cho Tiểu Chu. Thật không nên làm cố vấn tình cảm, vì càng nói càng dễ nghiện. Nhất là khi Chu Ninh Ba là một đối tượng ngoan ngoãn nghe lời, mặc kệ Thẩm Ngôn nói gì, cậu ta đều với vẻ mặt chăm chú học hỏi, khiến Thẩm Ngôn càng tư vấn càng hăng say, nói khô cả cổ họng mà vẫn không dừng lại.
Hàng ghế phía trước đột nhiên ném tới một chai nước khoáng.
Thẩm Ngôn ngước mắt, trong gương chiếu hậu, ánh mắt Triệu Lâm Tô ánh lên vẻ trêu chọc.
"Uống ngụm nước đi".
"..."
Đưa người tới cổng trường học, Thẩm Ngôn xuống xe: "Bé Ba, không còn vấn đề gì chứ?"
"Không còn". Xem ra Chu Ninh Ba đã bình tĩnh lại.
"Cầm đồ cẩn thận, đừng có mà ngã đấy nhé, tao không đền nổi đâu".
Nét mặt Chu Ninh Ba xấu hổ: "Thẩm Ngôn, xin lỗi, là do tao tặng sai đồ".
Thẩm Ngôn cười cười: "Lần sau cứ gửi thẳng tiền là được".
Cuối cùng Chu Ninh Ba cũng nở nụ cười. Thẩm Ngôn đưa mắt dõi theo cậu ta vào trong trường học, xoay người định bước lên xe. Cậu vốn đã xuống từ hàng ghế sau, giờ cửa sau vẫn còn mở. Triệu Lâm Tô không xuống xe, vẫn ngồi ở trên ghế lái. Suy nghĩ một chút, Thẩm Ngôn đóng cửa xe lại, lên hàng ghế trước ngồi xuống ghế phụ lái.
Cậu không thể thực sự coi người ta thành tài xế chuyên dụng được, da mặt cậu còn chưa dày đến vậy.
"Đi thôi, làm phiền cả buổi rồi".
Triệu Lâm Tô khởi động xe.
Chu Ninh Ba và Lương Khách Thanh đã thực sự đi quá giới hạn. Thẩm Ngôn khoanh tay khẽ lắc đầu, cậu luôn cảm thấy sớm muộn gì Chu Ninh Ba cũng bị tổn thương. Thế nhưng có người chính là như vậy, không đâm đầu vào tường thì không chịu quay lại. Thôi bỏ đi, còn trẻ, chịu chút cay đắng tình yêu cũng không có việc gì.
"Kiến thức lý luận của mày còn rất phong phú".
Triệu Lâm Tô bất thình lình lên tiếng.
Tai Thẩm Ngôn dựng thẳng lên: "Sao? Không được à?"
"Được chứ", Triệu Lâm Tô thờ ơ nói: "Dù sao cũng là chuyên gia thư tình mà".
Nếu không phải Triệu Lâm Tô đang lái xe, Thẩm Ngôn đã sớm đạp cho một cái.
Thằng chó, một trong ba chuyện hối hận nhất cuộc đời của cậu chính là kéo Triệu Lâm Tô cùng đi tặng thư tình cho người ta.
"Cái gì trên dưới gì đó". Triệu Lâm Tô tiếp tục nói, nghiêng đầu liếc nhanh qua vẻ mặt cứng đờ của Thẩm Ngôn: "Biết nhiều phết nhỉ".
Suýt chút nữa Thẩm Ngôn đã nhảy thẳng xuống xe.
Miệng cậu phản ứng lại nhanh hơn não bộ.
Trong khi đầu còn đang bối rối hỗn loạn, cái miệng đã nhanh nhảu đoảng.
"Chuyện này có gì mà khó hiểu? Lần trước bé Ba khóc thảm thiết như vậy, vì tình anh em, tao đã đi tìm hiểu một chút. Chẳng phải hôm nay đã có ích rồi sao?"
Thẩm Ngôn càng nói càng bình tĩnh, càng nói càng cảm thấy chính là như vậy.
Cậu giải thích một hồi, kết quả Triệu Lâm Tô liền "À" một tiếng, giống như lời ban nãy cũng chỉ là lời hắn thuận miệng buột ra.
Thẩm Ngôn áp dụng triệt để bốn chữ "không thèm nghĩ nữa". Cậu ấn mở cửa sổ xe xuống một khe hở để cho làn gió thu hơi lạnh chui vào trong, âm thầm tự trách mình đã nhanh mồm nhanh miệng.
Đến cổng khu chung cư, khi Thẩm Ngôn đang chuẩn bị xuống xe, Triệu Lâm Tô bỗng nhiên gọi: "Thẩm Ngôn".
Cánh tay đẩy cửa xe dừng lại, Thẩm Ngôn quay đầu.
Triệu Lâm Tô nhìn cậu, đôi mắt phượng trong veo khẽ chớp như có điều muốn nói, nhưng cuối cùng hắn vẫn không nói gì.
"Mai gặp lại".
Thẩm Ngôn xuống xe.
Triệu Lâm Tô lái xe rời đi.
Chiếc xe chạy về phía trước, trong gương chiếu hậu, người đứng bên đường đang đút hai tay vào túi quần, vung chân đá những chiếc lá rụng.
Bóng người nọ từ từ nhỏ dần, Triệu Lâm Tô rụt tầm mắt lại, khóe môi bất giác nhếch lên một chút.
Thẩm Ngôn chậm rãi đi bộ vào khu chung cư, chơi với chó con trong hành lang một hồi.
Trên đỉnh đầu chó con vẫn còn hàng chữ [Jenny].
"Mày nói xem, lâu như thế rồi sao mày vẫn còn tơ tưởng đến nó vậy?"
"Nếu mày muốn chơi đùa cùng nó, muốn làm bạn bè với nó, vậy thì đừng mang trong đầu những suy nghĩ không lành mạnh như thế, có biết không?"
Thẩm Ngôn thở dài, dù sao cậu cũng không phải là chó, thật khó mà biết chó con có ý đồ xấu gì không.
Ngày hôm sau Thẩm Ngôn đi học như thường lệ. Chu Ninh Ba đã lên lớp, và đã trở lại ngồi cùng họ sau một thời gian dài vắng mặt.
Thẩm Ngôn nhìn cậu ta đã bình thường lại liền tra hỏi: "Sao mày không kể tao nghe chuyện gia đình mày?"
Vẻ mặt Chu Ninh Ba thật thà: "Tình huống gì?"
Thẩm Ngôn: "..."
Chu Ninh Ba: "Chuyện bố mẹ tao ly hôn tao đã kể với mày rồi mà".
Thẩm Ngôn: Rồi, nhưng mày không kể bố mẹ mày đều là những doanh nhân tài giỏi như vậy!
Thẩm Ngôn tò mò hỏi: "Sao mày lại đến học trường này? Thông thường mà nói, người giống như mày không phải đều ra nước ngoài du học sao?"
Chu Ninh Ba thành thật trả lời: "Bố tao muốn tao đi Mỹ, mẹ tao muốn tao đi Anh".
Hai bố mẹ không ai chịu nhường ai, cuối cùng ép buộc con trai phải chọn lựa.
Chu Ninh Ba kiên quyết giữ vững lập trường, vẫn sử dụng biện pháp cũ, không chọn theo ai cả, ở lại trong nước học hành.
"Thì ra là thế". Thẩm Ngôn chống cằm lắc đầu: "Có nhiều lựa chọn cũng là một loại khổ sở".
Chu Ninh Ba: "Tao không thích ra nước ngoài, tao muốn ở trong nước".
Thẩm Ngôn: "Tao cũng thế, ra nước ngoài không thú vị, đồ ăn cũng không ngon".
Buổi chiều hôm đó không có môn tự chọn, Chu Ninh Ba bắt đầu con đường chinh phục tình yêu. Thẩm Ngôn chúc cậu ta lên đường bình an, tự bảo vệ tốt mạng sống của chính mình, núi xanh còn đó, lo gì không có củi, đừng để Lương Khách Thanh đánh chết là được.
Chu Ninh Ba ngại ngùng mỉm cười: "Thật ra thầy Lương rất dịu dàng".
Khóe miệng Thẩm Ngôn co giật: "Ừ, mày nói đúng".
Sao cậu phải đi tranh cãi với một kẻ đang đầy đầu yêu đương chứ?
Thẩm Ngôn lên xe.
Hôm nay Triệu Lâm Tô rất yên tĩnh.
Có lẽ người lớn hơn một tuổi sẽ trưởng thành hơn một chút.
"Buổi chiều có sắp xếp gì không?"
Thẩm Ngôn sửng sốt: "Không có".
"Đến chỗ tao một chuyến".
Thẩm Ngôn hơi giật mình, đảo mắt nhìn quanh, "Làm gì?"
Triệu Lâm Tô liếc cậu một cái, sắc mặt như thường: "Xem phim".
Thẩm Ngôn: "..."
Mẹ kiếp, thằng chó này sẽ không có tâm tư xấu xa nào đó thật đấy chứ?