Chương 33: Hắn muốn làm cậu

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân

Chương 33: Hắn muốn làm cậu

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bàn tay Thẩm Ngôn chống trên bồn rửa mặt, đầu rũ xuống tận trong bồn.
Bên tai tự động vang lên khúc BGM bi tráng.
Cậu muốn giết người.
Chuyện này không hợp lý! Chuyện này quá không hợp lý! Cậu không hề ảo tưởng Triệu Lâm Tô! Chỉ là lúc đó cậu không kiềm chế được, vô tình nghĩ đến Triệu Lâm Tô mà thôi...
Chờ chút.
Nếu như vậy phải chăng Triệu Lâm Tô cũng....
Suy đoán lạc quan lập tức bị suy nghĩ lý trí dập tắt ngay lập tức.
Tình cờ nghĩ đến thì còn có thể, nếu ngày nào cũng tình cờ như vậy thì còn gọi gì là tình cờ nữa? Cũng không thể nói Triệu Lâm Tô có sở thích (xp) đặc biệt nào đó, lúc ảo tưởng còn phải vừa thưởng thức vừa liên tục ảo tưởng về một người đang ở ngay bên cạnh mình?
Khóe miệng Thẩm Ngôn giật giật, nếu như là vậy thì Triệu Lâm Tô thật sự là một tên biến thái không bình thường.
Dù sao, cho dù thế nào đi chăng nữa, tình huống hiện tại đã đưa ra một kết luận không thể lay chuyển được, đó chính là
--- Triệu Lâm Tô là tên biến thái.
"Ngôn Ngôn, đang gội đầu à?"
"Vâng..."
"Quà của chị Phỉ Phỉ đã gửi đến rồi, lát nữa mang tới cho Lâm Tô luôn nhé".
"..."
"Em biết rồi".
Thẩm Ngôn thều thào đáp lời.
"Sao sáng sớm đã uể oải thế?" Thẩm Thận tiến đến ôm lấy thắt lưng Thẩm Ngôn xoa nắn một hồi, Thẩm Ngôn đang gội đầu không thể tránh thoát được, chỉ có thể gào to: "Đừng sờ vào người em, nhột".
Thẩm Thận cười ha ha, hít một hơi thật sâu trên cổ em trai, say sưa nói: "Ôi, bé cưng của anh, hương thơm của thiếu nam này~"
Thẩm Ngôn: ... Đủ rồi, tại sao khắp mọi nơi trong cuộc đời mình toàn gặp biến thái thế này?
Thẩm Thận đi làm, để lại hai chiếc túi đồ cao cấp trên mặt bàn.
Sau khi đánh răng rửa mặt xong Thẩm Ngôn cầm một trong hai chiếc túi, chầm chậm, uể oải đi xuống tầng.
Chó con nằm sấp dưới hành lang.
Thẩm Ngôn nhìn thẳng vào nó.
Đôi mắt nó trong veo vô tội.
Thẩm Ngôn ngẫm nghĩ, đột nhiên đặt câu hỏi: "Mày đã triệt sản chưa?"
Có lẽ chó con nghe không hiểu, nó đứng lên tiến lại gần cọ cọ vào giày của Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn thở dài, khom lưng cho nó một miếng thịt khô.
Chiếc SUV dừng ở cổng khu chung cư, Thẩm Ngôn cầm chiếc túi đi đến. Cậu mở cửa xe, trong xe rất ấm áp. Thẩm Ngôn đưa túi cho Triệu Lâm Tô, kéo chặt áo khoác, đóng cửa xe lại: "Quà của chị Phỉ Phỉ tặng".
Triệu Lâm Tô nhận đồ: "Cảm ơn".
Hai mắt chạm nhau, mí mắt Thẩm Ngôn lại giật giật.
Chào mày, [Thẩm Ngôn].
May mắn thay, nó không tồn tại dưới phiên bản khủng bố.
Tối hôm qua cậu chơi game rất lâu để giết thời gian, vất vả lắm mới kiềm chế được cảm xúc kỳ lạ đó xuống, cuối cùng lại bị một câu "Chúc ngủ ngon" phá hỏng, sáng sớm thì bị hàng chữ [Triệu Lâm Tô] tra tấn.
Hiện giờ [Thẩm Ngôn] và [Triệu Lâm Tô] đang đối mặt trong một chiếc xe, Thẩm Ngôn không còn cách nào nhắm mắt làm ngơ được nữa.
Tình huống này... Sao lại càng lúc càng giống với Hoàng Mộng Tuyền và Liêu Tĩnh?!
Thẩm Ngôn mím môi thật chặt.
Trốn tránh đến một mức độ nhất định, những thứ cậu cố tình bỏ qua sẽ không thể nào lờ đi được nữa.
Cho nên Triệu Lâm Tô thực sự có dục vọng với cậu.
Còn cậu thì sao? Cậu cũng sẽ có dục vọng đối với... con trai, đối với Triệu Lâm Tô sao?
Lần đầu tiên xem phim có thể nói là không kịp chuẩn bị, bị một loại kích thích đánh lén. Loại sinh vật như đàn ông con trai, có đôi khi thực sự không thể nào kiểm soát hoàn toàn phản ứng của chính mình.
Nhưng hôm qua thì thế nào? Dưới tình huống như vậy, chỉ nhìn thấy một hình ảnh hôn môi, Triệu Lâm Tô còn đang ngồi ở bên cạnh cậu, thế mà cậu lại có phản ứng.
Sống lưng Thẩm Ngôn toát mồ hôi.
"Không cởi áo khoác ra à?" Triệu Lâm Tô hỏi.
Thẩm Ngôn ngớ người một chút, bàn tay vô thức siết chặt áo khoác: "Tao không nóng".
Triệu Lâm Tô thoáng liếc sang Thẩm Ngôn.
Hiển nhiên lúc này cậu đang không thoải mái.
Có thể do xe quá nóng, hai má cậu đều đỏ bừng lên.
Triệu Lâm Tô tắt hệ thống sưởi trên xe.
Sau khi lên xe, Thẩm Ngôn chỉ nhìn hắn một lần sau đó liền không thèm để ý đến hắn nữa mà cứ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ xe.
Khóe môi mím nhẹ lại, Triệu Lâm Tô thấp giọng nói: "Hôm qua..."
Tầm mắt Thẩm Ngôn dừng trên phong cảnh bên ngoài cửa sổ xe, tai cậu lại bắt đầu nóng ran.
"Không tìm được phim nào hay lại còn chọn nhầm phim". Giọng điệu hắn bình thản: "Lỗi của tao".
Thẩm Ngôn tự nhủ trong lòng, mày tìm nhầm cái gì mà nhầm, rõ ràng là mày muốn 'làm' tao thì có, nhưng ngoài miệng chỉ khô khan "Ờ" một tiếng.
Trong xe yên lặng như tờ, chỉ chốc lát sau, Triệu Lâm Tô ho nhẹ một tiếng. Thẩm Ngôn vô thức liếc nhìn sang, trông thấy Triệu Lâm Tô chỉ khoác một lớp áo khoác rất mỏng.
Thẩm Ngôn do dự vài giây, cuối cùng vẫn cởi áo khoác trên người ra, mở lại hệ thống sưởi ấm.
Cậu vừa vặn công tắc sưởi vừa nói: "Không sao, lần sau nhớ cẩn thận hơn một chút".
Ánh mắt dịu dàng của Triệu Lâm Tô dừng lại trên đỉnh đầu Thẩm Ngôn.
"Đừng để tình huống ấy xảy ra thêm lần nữa", Thẩm Ngôn cúi đầu rụt tay lại sau khi bật công tắc: "Quá kinh tởm".
Đau đớn lóe lên trong mắt, hơi thở Triệu Lâm Tô như bị nghẹn lại.
Thẩm Ngôn co tay lại, tựa đầu vào bên cửa sổ.
Hàng mày khẽ nhíu lại, khóe môi mím nhẹ, sắc mặt thoáng lộ vẻ bực bội.
Xe đi tới trường học, Thẩm Ngôn vẫn mặc áo khoác xuống xe. Thời tiết bên ngoài càng ngày càng lạnh, cậu kéo khóa lên tận trên cằm. Thẩm Ngôn khẽ rùng mình một lát, quay đầu nhìn về phía Triệu Lâm Tô.
Triệu Lâm Tô mặc một chiếc áo khoác mỏng để lộ phần cổ trắng ngần, thon dài, ba lô vắt trên vai, trông rất sạch sẽ thoải mái.
Thẩm Ngôn rụt cằm vào trong cổ áo, hai mắt lặng lẽ ngắm hắn, thầm nghĩ cái tên biến thái này sẽ không mặc áo phông ở bên trong chứ?
Hai người họ đi về phía giảng đường, Thẩm Ngôn im lặng không nói chuyện.
Đến dưới tầng một của tòa giảng đường, Triệu Lâm Tô bỗng nhiên gọi: "Thẩm Ngôn".
"Gì?" Giọng nói của Thẩm Ngôn vút lên, chính cậu cũng tự giật nảy mình.
"Có phải mày đã quên gì đó rồi không?"
Thẩm Ngôn: "..."
Chẳng lẽ tên này còn muốn nhắc đến chuyện hôm qua nữa sao? Mày đừng quá đáng!
"Quên, quên gì?" Thẩm Ngôn nói lắp bắp, "Tao thực sự đã quên rồi, cũng chẳng có ý nghĩa gì cả, về đến nhà là quên sạch bách".
Triệu Lâm Tô im lặng nghe cậu nói xong mới lên tiếng: "Mày ăn sáng chưa?"
Thẩm Ngôn: "..."
Mẹ kiếp, cậu quên thật.
"Tao quên mất". Gương mặt Thẩm Ngôn tức khắc bỗng ửng hồng: "Bây giờ tao đi mua----".
Cậu xoay người, cánh tay bị người khẽ níu lại.
"Tao đi mua". Triệu Lâm Tô nói.
"... Để tao đi mua, tao vốn là người phải mua đồ ăn sáng mà".
"Mày vào phòng học giữ chỗ trước đi".
Triệu Lâm Tô buông tay, xoay người ra khỏi tòa nhà.
Thẩm Ngôn vẫn quấn chặt áo khoác, đứng im tại chỗ, thầm mắng một cách hung hăng bóng lưng Triệu Lâm Tô: "Tên biến thái, lạnh chết mày đi!"
Sữa đậu nành nóng, bánh gạo đen.
Hai món Thẩm Ngôn thích ăn nhất trong buổi sáng ngày đông.
"Cảm ơn".
Thẩm Ngôn cắn toạc túi sữa đậu nành, thầm nghĩ lời người xưa nói quả nhiên có đạo lý.
Khi vô cớ ân cần, không phải kẻ trộm cũng là kẻ gian.
Còn kẻ này đang muốn "gian" mình!
Khẽ liếc mắt sang người bên cạnh, trong phòng học đã bật điều hòa, Triệu Lâm Tô kéo khóa áo xuống một nửa, lộ ra chiếc áo phông tối màu bên trong.
Thẩm Ngôn uống cạn hơn nửa túi sữa đậu nành, thầm nghĩ, hai ngày hôm nay Triệu Lâm Tô đều mặc áo phông, chắc hẳn ngày mai hắn sẽ lại chuyển sang áo sơ mi nhỉ?
Bị suy nghĩ của mình khiến mình bật cười, Thẩm Ngôn cúi đầu cười trộm.
"Tao đã đọc những tài liệu trong cái USB kia". Triệu Lâm Tô lên tiếng.
Trong mắt Thẩm Ngôn vẫn còn vương nụ cười: "Đọc nhanh thế sao?"
"Không, chỉ xem qua phần mục lục". Triệu Lâm Tô nói: "Cảm ơn mày, tao rất cần nó".
Thẩm Ngôn khẽ "hừ" một tiếng, trong lòng tự nhủ, thế mà mày còn muốn làm tao, lấy oán báo ơn anh em của mày như thế sao?
Triệu Lâm Tô thấy sắc mặt cậu đã thư thái hơn nhiều so với lúc ở trong xe, vừa rồi còn đang cười trộm. Hắn trêu cậu như thường lệ, "Lego của mày thế nào rồi? Đã ghép xong hết chưa?"
Thẩm Ngôn tắc họng: "Giống mày, mới xem qua được cái mục lục".
Triệu Lâm Tô cười một tiếng.
Thẩm Ngôn liếc xéo nhìn hắn.
Cười cái gì? Đây chính là thái độ đối xử của mày đối với đối tượng mày muốn "gian" đấy à?
Thẩm Ngôn hồi tưởng lại cuộc sống thường ngày của hai người bọn họ, phát hiện ra trước đó Triệu Lâm Tô chưa từng có bất cứ dấu hiệu vượt giới hạn nào.
Chuyện ngày hôm qua xảy ra ngay sau chuyện của Chu Ninh Ba.
Cho nên Triệu Lâm Tô cảm thấy Chu Ninh Ba đã có thể làm Lương Khách Thanh thì hắn cũng có thể làm mình sao?
Nhưng hắn sợ mình không thể thắng được mình nên thăm dò thái độ của cậu trước?
Thẩm Ngôn cảm thấy rất hợp lý.
Nói như thế, thái độ hôm qua của cậu....
Thẩm Ngôn hút mạnh hai ngụm sữa đậu nành, mặt hơi nóng.
Không thể cho tên biến thái này ảo tưởng được, cậu không muốn bị hắn làm!
Thế nhưng phải làm thế nào để Triệu Lâm Tô hiểu ra chuyện này?
Thẩm Ngôn suy nghĩ khổ sở một hồi lâu, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Hoàng Mộng Tuyền và Liêu Tĩnh đang nắm tay nhau đi vào lớp.
[SY: Có online không?]
[Nhược Mộng: ?]
[SY: Có thể giúp tôi một chuyện không?]
[Nhược Mộng: Trai đẹp có chuyện muốn nhờ, tớ nhất định sẽ giúp.]
[SY: Muốn nhờ cậu tung tin đồn.]
[Nhược Mộng: ???]
Hoàng Mộng Tuyền mở một nhóm chat.
Bên trong có ba người.
[Liêu Tĩnh: Vợ tôi nói cậu muốn tung tin đồn với cậu ấy.]
[SY: ...]
[SY: Cần cứu bồ đây.]
[Liêu Tĩnh: Tôi giúp được không?]
[SY: ?]
[SY: Cậu có thể diễn sao?]
[Liêu Tĩnh: Cứ đợi đấy.]
Liêu Tĩnh thực sự diễn được.
"Cuối tuần này tớ có thể mời cậu cùng đi xem phim được chứ?"
Thẩm Ngôn nhìn gương mặt trong sáng và có chút ngượng ngùng của Liêu Tĩnh, trong lòng thầm khen con gái quả nhiên không tầm thường.
"Được".
Thẩm Ngôn đồng ý ngay lập tức, còn nhấn mạnh thêm một lần: "Vậy cuối tuần này cùng nhau đi xem phim nhé".
Liêu Tĩnh dịu dàng mỉm cười, "Lần trước nhóm chúng ta đạt điểm A, tớ vẫn luôn tìm cơ hội để cảm ơn cậu". Cô vén mái tóc dài, "Lúc cậu thuyết trình trông thật phong độ."
Thẩm Ngôn: "..." Thế là được rồi, diễn nữa là lố đấy.
Liêu Tĩnh rời đi.
Thẩm Ngôn đứng im tại chỗ một lát, "ha ha" hai tiếng: "Thật ra tao cảm thấy cô ấy rất đáng yêu, mày có thấy vậy không?"
Triệu Lâm Tô nhấc ba lô đứng lên: "Hình như người lần trước không phải cô ấy, là cô gái bên cạnh cô ấy có phải không?"
"Ồ, lần trước, lần trước vốn không có chuyện gì". Thẩm Ngôn ưỡn ngực, nhấn mạnh thêm một lần nữa: "Cuối tuần này tao sẽ đi xem phim".
Triệu Lâm Tô nhìn cậu, mở miệng phun ra hai chữ: "Phê chuẩn".
Thẩm Ngôn: "..."
Cuộc hẹn xem phim cũng không xóa tan được nhiệt tình muốn 'gian' cậu của Triệu Lâm Tô, hai chữ [Thẩm Ngôn] vẫn ngày ngày hiện hữu.
Thẩm Ngôn muốn nhờ Liêu Tĩnh và Hoàng Mộng Tuyền đến ngồi cạnh họ khi lên lớp, nhưng ngẫm lại lỡ đâu Triệu Lâm Tô lại nhận ra điều gì đó thì chẳng phải hại hai cô gái rồi sao? Hoặc là hai cô gái nhận ra Triệu Lâm Tô muốn 'gian' cậu, thì mặt mũi mình sẽ biết giấu vào đâu?
Thế nên Thẩm Ngôn chỉ có thể bỏ qua, tiếp tục ngày ngày sống trong thế giới hai người với Triệu Lâm Tô.
May mà Triệu Lâm Tô không có thêm bất cứ hành động kỳ quái nào nữa.
Sáng sớm ngày cuối tuần, Thẩm Ngôn vừa tỉnh dậy đã đăng bài lên dòng thời gian.
[*thông tin mua vé xem phim*]
Một bộ phim tình yêu, hai tấm vé, chỗ ngồi tình nhân.
Lúc đăng bài, cậu lựa chọn chế độ hiển thị chỉ bao gồm Triệu Lâm Tô và Chu Ninh Ba.
Dù sao nhiều nhất Triệu Lâm Tô cũng chỉ có thể hỏi Chu Ninh Ba mà thôi.
Cứ như thế là được rồi.
Về phần Chu Ninh Ba, gần đây cậu ta đang vội vàng nếm trải trái đắng của tình yêu, chắc hẳn cũng chẳng quan tâm tới cậu.
Vé xem phim là Thẩm Ngôn mua cho Hoàng Mộng Tuyền và Liêu Tĩnh, coi như quà cảm ơn hai cô gái giúp đỡ.
Các cô cũng từng hỏi cậu tại sao cậu lại muốn tung tin đồn này?
Thẩm Ngôn ấp úng không đáp.
Liêu Tĩnh bình tĩnh lên tiếng: "Có phải cậu muốn khuyên người nào đó rút lui?"
Thẩm Ngôn: "..."
Thật tinh ý.
"Bọn tớ thì không sao cả", Hoàng Mộng Tuyền ôm cánh tay Liêu Tĩnh, cười ngọt ngào: "Nhưng cậu phải cẩn thận đấy nhé, nếu như tính cách người kia rất mạnh bạo, cậu tung tin đồn hẹn hò với người khác, không chừng sẽ kích thích ý chí chiến đấu của người ta đấy nha".
Liêu Tĩnh cũng khẽ gật đầu: "Tình địch xuất hiện sẽ khiến người ta mất lý trí."
Thẩm Ngôn vội vàng phủ nhận: "Không phải như các cậu nghĩ đâu".
Cậu chỉ muốn khuyên Triệu Lâm Tô lùi bước, cho hắn biết thái độ của cậu.
Cậu không muốn bị đàn ông 'làm'!
Thẩm Ngôn đăng bài lên dòng thời gian, chừng vài phút sau, Triệu Lâm Tô ấn like.
Thẩm Ngôn: Tốt nhất là mày thật sự cảm thấy thích chuyện này.
Yên tâm cất kỹ điện thoại di động, Thẩm Ngôn định đi chơi game online lại nhớ tới việc trò chơi nào của cậu cũng kết bạn với Triệu Lâm Tô. Thế là cậu chỉ có thể đành lòng từ bỏ, chuyển sang lướt Weibo.
Hiện giờ cậu đã trở thành fan cuồng của Cát Phong, mỗi ngày đều lên ngắm ảnh tuần trăng mật của anh ta và Phương Phỉ.
Mặc dù Phương Phỉ chỉ làm chị dâu của mình trong vài ngày ngắn ngủi, thế nhưng Thẩm Ngôn vẫn rất hy vọng chị sẽ có được hạnh phúc mà mình muốn.
Cứ vậy giết thời gian được một lúc.
Đột nhiên, Thẩm Ngôn nhận được tin nhắn từ nhóm chat.
[Liêu Tĩnh: Không biết có nên nói hay không.]
[Liêu Tĩnh: Hình như bọn tôi nhìn thấy bạn của cậu ở trong rạp chiếu phim.]
Thẩm Ngôn: "..."
Ngón tay Thẩm Ngôn run rẩy.
[SY: Người bạn mà cậu nói là ai?]
[Liêu Tĩnh: Triệu Lâm Tô.]
Thẩm Ngôn: "..."