Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 32: Đạo trời có luân hồi
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đạo trời có luân hồi.
Lúc Thẩm Ngôn tiến vào khu chung cư, cậu tự nhủ trong lòng một câu như vậy.
Lần trước khi cậu ép Triệu Lâm Tô xem phim, cậu chẳng ngờ rằng mình sẽ có một ngày như thế này.
Từ chối? Từ chối thế nào? Nói rằng cậu hơi hoảng hốt, không dám xem phim cùng anh em tốt của mình?
Thật chẳng có mặt mũi nào mà nói ra, vừa ngượng nghịu vừa kỳ cục.
Nói đi cũng phải nói lại, cậu sợ cái gì? Chẳng lẽ Triệu Lâm Tô có thể làm gì cậu?
Thẩm Ngôn âm thầm so sánh khả năng đánh đấm của hai người, cậu cảm thấy mình không thể yếu ớt mỏng manh như Lương Khách Thanh được, dù sao Chu Ninh Ba có thiên phú đặc biệt, cơ bắp rắn chắc như đá. Nếu cậu và Triệu Lâm Tô thực sự đánh nhau, chắc cũng bất phân thắng bại.
Chờ chút, tại sao cậu lại so sánh như vậy?
Triệu Lâm Tô đâu thể nào cưỡng bức cậu được!
"Uống gì?"
Trong phòng bếp vang lên tiếng nói của Triệu Lâm Tô, Thẩm Ngôn vịn vào tủ giày, khẽ run lên. Cậu lập tức bình tĩnh lại, lớn tiếng nói: "Gì cũng được."
Căn chung cư này của Triệu Lâm Tô có hai phòng ngủ, một phòng khách. Ngày hắn chuyển tới đây Thẩm Ngôn cũng đã từng đến chơi. Hai căn phòng ngủ kia, một phòng để ngủ, một phòng làm thư viện. Triệu Lâm Tô cầm hai chai nước ngọt có gas đi vào trong phòng ngủ, Thẩm Ngôn đặt ba lô lên tủ giày cạnh cửa, hai tay đút túi bước theo sau.
Phòng ngủ của Triệu Lâm Tô rất sạch sẽ.
So với cái phòng ngủ chất đầy đồ đạc bừa bộn của Thẩm Ngôn, quả thực thoáng nhìn đã thấy gọn gàng sạch sẽ.
Giường, tủ quần áo, bàn làm việc. Trên bàn làm việc có một chiếc máy tính để bàn cấu hình cực khủng. Có một khoảng thời gian Thẩm Ngôn mê mẩn các game client nhưng laptop của cậu không chơi nổi, thế là cậu thường xuyên chạy sang chỗ Triệu Lâm Tô chơi ké.
Thẩm Ngôn khẽ tựa vào tường: "Rốt cuộc là xem phim gì vậy?"
Vấn đề này Thẩm Ngôn đã từng hỏi qua, Triệu Lâm Tô đáp lại một cách kinh điển --- "Mày đoán xem."
Thẩm Ngôn nghĩ thầm, tao đoán cái quái gì.
Tao đoán chúng ta sẽ xem Siêu nhân điện quang đấy, mày có chịu xem không?
Hệ thống sưởi đã bắt đầu hoạt động, Triệu Lâm Tô cởi áo khoác ngoài. Thẩm Ngôn đột nhiên phát hiện hôm nay hắn mặc chiếc áo phông trơn màu xám đậm bên trong.
"Phim mới."
Chai nước ngọt có gas vừa lấy từ tủ lạnh đặt lên bàn, thân chai thủy tinh lấm tấm hơi nước lạnh, màu nước đào hồng nhạt trở nên mờ ảo.
Thẩm Ngôn khẽ "À" một tiếng, giọng khô khốc.
Triệu Lâm Tô kéo ghế ngồi xuống, quay đầu hỏi: "Không ngồi sao?"
Thẩm Ngôn đi sang, kéo một chiếc ghế khác.
Chiếc bàn máy tính không quá rộng, Thẩm Ngôn ngồi xuống, kéo ghế sát vào.
"Mấy phim mới có bộ nào hay không?" Thẩm Ngôn hỏi.
"Tao vẫn chưa xem."
Thẩm Ngôn thấy lòng mình bình tĩnh hơn một chút, cậu tự nhủ có lẽ cậu đã nghĩ quá nhiều, cộng thêm cái siêu năng lực chết tiệt kia cứ kéo cậu vào rắc rối, chỉ là cùng thằng bạn thân ngồi xem phim mới một cách đơn thuần, cậu căng thẳng làm gì chứ?
Máy tính khởi động, màn hình vẫn hiện lên màu xanh quen thuộc, chẳng khác gì lúc mới mua. Màn hình desktop cũng cực kỳ gọn gàng, ngoài những phần mềm văn phòng cơ bản, Thẩm Ngôn còn thấy biểu tượng game mà cậu từng mê mẩn năm ngoái.
Lòng cậu khẽ động, "Mày chưa gỡ game đó à?"
"Lười gỡ." Triệu Lâm Tô đáp cụt lủn.
Thẩm Ngôn nhấc chai nước ngọt lên.
Chai thủy tinh ướt đẫm dính vào lòng bàn tay cậu, lạnh buốt.
Chai nước ngọt có gas được mở ra, tiếng "xì" vang lên, hương đào thoang thoảng bay ra. Thẩm Ngôn uống một ngụm nước, không hiểu sao mình cứ căng thẳng mãi thế. Cậu không nhịn được uống liền mấy ngụm nước ngọt lạnh ngắt, vị ngọt lịm và cái cay tê tê bùng lên trong miệng, cậu hít một hơi thật sâu, trong mũi phảng phất hương đào.
Triệu Lâm Tô kéo bàn phím ra, gõ địa chỉ trang web.
Thẩm Ngôn không chớp mắt, nhìn chằm chằm chuỗi ký tự đó.
May quá, không phải trang web lần trước cậu tìm tài nguyên.
Khi hình ảnh hiện lên trên màn hình máy tính, lần đầu tiên Thẩm Ngôn cảm thấy thể loại phim giả tưởng xuyên không vốn nhạt nhẽo lại trở nên gần gũi, xúc động đến thế.
Đúng là phim mới thật... Thẩm Ngôn thầm thở phào nhẹ nhõm, giữ chai thủy tinh trong lòng bàn tay, bắt đầu hào hứng bình phẩm: "Bỏ qua, bỏ qua, cái này chẳng có gì mới lạ."
Triệu Lâm Tô không nói gì, chỉ gõ bàn phím.
Liên tục lướt qua một loạt phim khoa học viễn tưởng, khi đến bộ phim thứ tư, màn hình bắt đầu nhiễu hạt, hiện ra từng mảng màu loạn xạ.
Các trang web phim này thường xuyên như vậy, xem được một lúc là hình ảnh nhiễu loạn, đôi khi còn không tải được.
Thẩm Ngôn: "Nhiễu rồi, tải lại đi."
"Tải lại thì phải xem từ đầu." Triệu Lâm Tô cũng nhấc chai nước ngọt của mình, mở ra uống một ngụm: "Chờ một chút."
Thẩm Ngôn "Ừ" một tiếng, ngón tay khẽ gõ lên chai thủy tinh, khóe mắt lén lút liếc về phía Triệu Lâm Tô.
Chiếc áo thun xám đậm rộng rãi để lộ xương quai xanh hơi nhô lên, đường nét sắc sảo.
Sau một hồi im lặng, tiếng đối thoại từ loa vang lên, Thẩm Ngôn vội vàng thu lại suy nghĩ, lại nhìn về màn hình.
Hình ảnh trên đó vẫn chưa tải xong, khung hình giật giật, hình ảnh và âm thanh không khớp, hoàn toàn không thể đoán được nội dung. Thẩm Ngôn khẽ nhíu mày: "Nhiễu quá."
Triệu Lâm Tô cầm chai nước ngọt trong tay, siết chặt, hỏi: "Vậy không xem nữa à?"
"Chờ một chút đi." Lần này đến lượt Thẩm Ngôn nói.
Lời cậu vừa dứt, hình ảnh trên màn hình bắt đầu trôi chảy hơn, Thẩm Ngôn nhướng mày, hưng phấn nói: "Được rồi này!"
Sự phấn khích của cậu chỉ kéo dài vài giây.
Mẹ kiếp ---
Cái hình ảnh này sao lại quen thuộc thế?
Một mái tóc ngắn, và một mái tóc ngắn khác.
Thẩm Ngôn ngây người.
Dàn loa đắt tiền, với hiệu ứng âm thanh sống động khi chơi game, giờ đây lại phát ra tiếng hôn ướt át của hai người.
Đầu óc Thẩm Ngôn trống rỗng, cậu siết chặt chai thủy tinh, hai mắt cậu như bị dán chặt vào màn hình, không thể rời đi. Hình ảnh mà cậu đã cố gắng quên đi hôm trước lập tức ùa về trong đầu, bộ não không kiểm soát được bắt đầu tua lại những tình tiết tiếp theo.
Cảm xúc mãnh liệt, lạ thường, cùng với sự phá vỡ nhận thức đột ngột, như lửa cháy lại bùng lên từ đống tro tàn trong đầu cậu.
Đàn ông và đàn ông.
Thình thịch thình thịch.
Trái tim đập loạn xạ.
Âm thanh đột ngột im bặt.
Thẩm Ngôn cũng đột ngột cúi gằm mặt.
Triệu Lâm Tô nhấn nút tạm dừng, trong tầm mắt cậu, ngón tay thon dài của hắn nhẹ nhàng dừng lại trên bàn phím.
Một luồng lửa ngầm nóng bỏng từ sau gáy cháy rực lên đến hai má, Thẩm Ngôn muốn nói gì đó nhưng cổ họng bỗng nghẹn lại. Vị nước ngọt có gas đọng lại ở cổ họng khiến đầu lưỡi cũng tê dại theo.
Căn phòng vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức tiếng tim đập và hơi thở đều bị phóng đại lên gấp mấy lần.
Thẩm Ngôn thấy rất nóng.
Hệ thống sưởi trong căn hộ hoạt động rất tốt, cậu vẫn còn mặc áo khoác, bên trong là áo hoodie, và bên trong áo hoodie còn có áo phông.
Triệu Lâm Tô thì chỉ mặc áo phông.
Đầu óc rối bời thành một đống bùng nhùng.
Bộ phim đã bị tạm dừng trên máy tính nhưng vẫn tiếp tục kiên trì phát trong đầu cậu.
Một cảnh quay đặc biệt khắc sâu trong trí nhớ cứ lặp đi lặp lại không ngừng khiến cậu không khỏi nín thở.
"Mở nhầm."
Triệu Lâm Tô nói.
Đầu óc Thẩm Ngôn hỗn loạn, cậu cúi đầu, tiếng "Ừ" ngắn ngủi khẽ thoát ra từ mũi.
Triệu Lâm Tô nhìn về phía Thẩm Ngôn.
Mấy lọn tóc lòa xòa che đi một phần mặt của Thẩm Ngôn, còn tai cậu thì đang đỏ bừng.
Hai má, cằm, cổ đều đỏ ửng, yết hầu khẽ nhấp nhô.
Ánh mắt Triệu Lâm Tô lướt xuống dưới.
Thẩm Ngôn thích mặc đồ thể thao, chiếc quần thể thao màu xám nhạt rộng rãi, một phần dây rút lộ ra dưới áo khoác, vắt trên lớp vải hơi phồng lên.
"Muốn vào nhà vệ sinh không?" Triệu Lâm Tô hỏi.
Mặt Thẩm Ngôn nóng bừng đến hoảng hốt, cậu không dám ngẩng đầu, càng không dám nhìn Triệu Lâm Tô.
Giọng nói của Triệu Lâm Tô trầm thấp, nam tính, vô cùng cuốn hút. Hình như Thẩm Ngôn chưa từng nhận ra giọng nói của hắn lại như thế này.
Thẩm Ngôn hơi khép đầu gối lại, thầm nghĩ, nói đùa cái gì vậy, mày bị thần kinh à, cái này cần gì tới nhà vệ sinh chứ.
Hình ảnh trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại.
Sau gáy rịn mồ hôi, hơi thở của người bên cạnh mang đến cảm giác hiện hữu cực mạnh, mỗi hơi hít vào thở ra đều là không khí nóng bỏng.
"Thẩm Ngôn?"
Hình như Triệu Lâm Tô đã tiến lại gần cậu hơn, Thẩm Ngôn vội vàng đứng lên, nước ngọt trong chai theo động tác sánh ra ngoài, "Tao vào nhà vệ sinh---"
Chai thủy tinh được đặt lên bàn, nước ngọt màu hồng sánh ra chảy xuống thân chai, nổi lên những bong bóng trắng xóa.
Triệu Lâm Tô ngồi im tại chỗ nhìn ra cánh cửa phòng đang mở.
Trái tim hắn đập rất nhanh, hệt như lần đầu tiên hắn phát hiện mình rung động với Thẩm Ngôn.
Mùi hương trong nhà vệ sinh rất sạch sẽ, chỉ có mùi thơm thoang thoảng của nước tẩy rửa. Thẩm Ngôn cởi áo khoác, nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của mình trong gương.
Hai bên thái dương đã rịn ra chút mồ hôi lấm tấm.
Thẩm Ngôn nuốt nước bọt.
Triệu Lâm Tô cố ý ư?
Giống như lần đó cậu thăm dò hắn, nên giờ hắn cũng đang thăm dò cậu sao?
Nhưng suy nghĩ lý trí này cũng không thể đè nén nổi cơn xúc động phi lý trí, ngược lại nó càng khiến cơ thể Thẩm Ngôn nóng ran hơn.
Lần trước cậu đã cố đổ lỗi cho việc nín nhịn quá lâu, nhưng hậu quả lần này còn dữ dội hơn lần trước.
Mùi hương quen thuộc xung quanh nhắc nhở cậu rằng cậu đang ở trong nhà Triệu Lâm Tô.
Việc cậu đang ở trong nhà người khác lại chẳng hề giúp cậu tỉnh táo lại chút nào.
Chẳng khác gì đổ thêm dầu vào lửa.
Không được nghĩ nữa, tuyệt đối không được nghĩ nữa!
Thẩm Ngôn thầm nhủ trong lòng.
Không nhịn nổi.
Thẩm Ngôn nhắm mắt lại, hơi khom người, một tay vịn vào bồn rửa mặt lạnh lẽo.
Cậu cố gắng khiến đầu óc mình trống rỗng, chỉ muốn nhanh chóng giải quyết xong vấn đề. Thẩm Ngôn khẽ mím môi, cắn chặt răng.
Một ý nghĩ như tia chớp lại lóe lên trong đầu.
--- Hiện giờ Triệu Lâm Tô đang làm gì trong phòng hắn?
Hai tai nóng rực đến phát điên.
Mẹ kiếp.
Sống lưng khẽ run rẩy, hơi thở dồn dập, xương hông khẽ rung động.
Thẩm Ngôn mở cửa sổ trong nhà vệ sinh.
Gió lạnh từ bên ngoài thổi vào, cuốn đi chút mùi hương bên trong. Thẩm Ngôn đón gió, để khuôn mặt nóng bừng nhanh chóng hạ nhiệt.
Vài phút sau, cậu đóng cửa sổ lại, đẩy cửa nhà vệ sinh ra.
Hơi không dám quay lại phòng ngủ của Triệu Lâm Tô.
Lỡ đâu bắt gặp Triệu Lâm Tô đang...
Gương mặt vừa vất vả lắm mới hạ nhiệt lại đột ngột nóng bừng lên.
Thẩm Ngôn nắm chặt tay nắm cửa kim loại của nhà vệ sinh, có cảm giác muốn xách ba lô bỏ chạy.
Cậu lấy lại bình tĩnh cất tiếng gọi: "Triệu Lâm Tô."
Tiếng gọi vang lên, cậu mới nhận ra giọng mình hơi khàn.
Triệu Lâm Tô từ trong phòng ngủ bước ra.
Áo phông xám rộng rãi mặc trên người, bờ vai rộng lớn, hai tay đút túi, quần jean rộng thùng thình rũ xuống phủ lên dép lê. Sắc mặt hắn vẫn như thường, nói: "Đổi trang web khác rồi, không còn vấn đề gì nữa đâu."
"Không xem." Thẩm Ngôn cảm thấy mặt mình đang nóng ran. Cậu cố tỏ ra bình tĩnh, nói: "Anh trai tao gọi."
Triệu Lâm Tô "Ừ" một tiếng, nói: "Tao tiễn mày."
"Không cần." Thẩm Ngôn đi tới trước cửa nhặt ba lô lên, nói: "Anh tao bảo tao tới công ty của anh ấy. Đường tắc lắm, đi tàu điện ngầm thuận tiện hơn."
Thẩm Ngôn đi rồi, đúng hơn là chạy trối chết.
Thang máy đi xuống, Triệu Lâm Tô đóng cửa lại rồi ra ngoài ban công.
Vài phút sau, bóng dáng Thẩm Ngôn xuất hiện trong tầm mắt hắn. Cậu đi dưới hàng cây, dáng người cao gầy khỏe mạnh. Mặc dù khoảng cách rất xa, nhưng trong mắt Triệu Lâm Tô, bóng dáng đó vẫn tươi sáng và đẹp đẽ đến lạ.
Triệu Lâm Tô siết chặt hai tay, tì trán lên đó, bàn tay khẽ run lên.
Thẩm Ngôn có phản ứng.
Cậu ấy không hề phản cảm, không bài xích hoàn toàn, cậu ấy không ghê tởm, không mắng chửi ầm ĩ, không lập tức quay người bỏ đi.
Đủ rồi, thế là đủ rồi.
Hắn chỉ cần một chút cơ hội như vậy.
Nhịp tim đập vô cùng nhanh, bất ngờ ngoài dự đoán, may mắn đã đến.
Gió lạnh không thể xua tan được sự cuồng nhiệt trong tâm tư hắn.
Triệu Lâm Tô khẽ nhắm mắt lại, giọng nói trầm thấp, khàn khàn đến mức gần như nghẹn ngào: "Ngôn Ngôn..."
Thật xin lỗi, hắn không hề vô tư và cao thượng như hắn từng nghĩ, hắn thực sự không làm được, hắn thực sự không thể buông tay khi bản thân còn chưa từng cố gắng thử một lần.
Bàn tay trượt xuống bên gò má, Triệu Lâm Tô hít một hơi không khí lạnh lẽo trong trẻo, hắn tự nhủ, thử một lần, hãy thử điên cuồng một lần xem sao.
Thẩm Ngôn nói dối, cậu lên xe buýt quay về nhà. Trên đường đi đương nhiên lại được chứng kiến đủ loại phong cảnh đẹp mắt, cậu nhìn hàng chữ trên đầu những người qua lại, đáy lòng hoảng hốt.
Ngày mai trên đầu cậu không phải sẽ...
Bước chân dừng lại, Thẩm Ngôn quay người tựa trán lên cây ngô đồng bên đường, hơi thở có chút dồn dập.
Triệu Lâm Tô chết tiệt, rốt cuộc nó muốn làm gì?!
Cái gì mà mở nhầm, lời nói nhảm nhí này cậu không tin một chữ, thằng khốn kiếp đó chắc chắn đang cố ý!
Chẳng lẽ Triệu Lâm Tô thật sự muốn làm cậu?
Thẩm Ngôn rùng mình trong cơn gió rét.
"Thằng chó..."
Thẩm Ngôn thấp giọng chửi thề, lòng rối như tơ vò.
*
[Thằng chó: Ngày mai gặp nhau lúc 9 giờ?]
Thẩm Ngôn không thèm trả lời, mặt lạnh lùng giết chết 18 mạng trong game, đám đồng đội điên cuồng bình luận "Đường trên là cha ruột của tao". Thẩm Ngôn nhìn, cười lạnh một tiếng, thầm nghĩ, kẻ muốn nhận cậu làm cha không có ngàn cũng có trăm, sao cậu có thể chấp nhận thằng Triệu Lâm Tô ngỗ nghịch bất hiếu, dám có ý đồ làm loạn với người bố ngoài biên chế của hắn?
Thật không nhìn ra. Thiệt thòi cho cậu trước đó vẫn luôn suy nghĩ giải thích thay hắn! Bất hiếu, quá bất hiếu!
Phe đối diện đầu hàng khi mười lăm phút vừa trôi qua, Thẩm Ngôn nhìn lướt qua bảng sát thương, hài lòng thoát ra. Trong chớp mắt cậu có thêm chín lời mời kết bạn, từng đứa từng đứa nhắn tin riêng tha thiết nhận cậu làm cha.
Thẩm Ngôn không để ý tới, chuyện nhận con trai này có hơi nguy hiểm.
Danh sách bạn bè báo có tin nhắn đến.
Thẩm Ngôn nhấn mở.
[Tô Lâm Triệu: Ngày mai gặp nhau lúc 9h?]
Thẩm Ngôn: "..."
Mẹ nó, thằng này tám trăm năm nay có chơi game lần nào đâu?
[Picasso đường trên: Nói nhảm.]
[Picasso đường trên: Đến đây solo.]
Thẩm Ngôn liên tục giết Triệu Lâm Tô mười lần.
Triệu Lâm Tô chơi game này chẳng ra gì. Lúc trước hai người họ cùng chơi, Thẩm Ngôn lên hạng vù vù, kéo xa khoảng cách với hắn. Sau đó cậu không còn cách nào dẫn theo Triệu Lâm Tô đấu hạng nữa, Triệu Lâm Tô cũng dần bỏ chơi.
Triệu Lâm Tô khá yêu thích những trò chơi offline, rất ít khi chơi loại game đối kháng như thế này.
[Picasso đường trên: Mày khỏe.]
[Tô Lâm Triệu: Mày khỏe.]
Thẩm Ngôn: "..."
Đầu óc cậu giờ hoàn toàn không thể liên tưởng theo hướng trong sáng được nữa, tất cả đều do thằng Triệu Lâm Tô, đều tại thằng chó chết đó. Thẩm Ngôn xanh mặt lắc đầu hai cái.
[Picasso đường trên: Off đây.]
[Tô Lâm Triệu: Ngủ ngon.]
Thẩm Ngôn: "..."
Thẩm Ngôn mất 0,1 giây, khẩn cấp thoát game.
Khuôn mặt cậu đang nóng dần lên, răng hàm nghiến chặt.
Triệu Lâm Tô này đang làm gì vậy? Tại sao đột nhiên hắn lại đi nói cái lời buồn nôn – chúc ngủ ngon – với cậu?
Cho nên thằng chó này... thật sự muốn làm cậu?