Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 38: Giấc Mơ
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Ngôn tỉnh giấc, cảm thấy đầu óc choáng váng.
Đêm qua cậu trằn trọc mãi không ngủ được, không hiểu sao cơn buồn ngủ cứ mãi chẳng đến. Đến cả lúc thiếp đi từ bao giờ, cậu cũng chẳng hề hay biết.
Mơ màng rời khỏi giường, Thẩm Ngôn vẫn chưa định hình được mình đang ở đâu. Cậu nheo mắt, vô thức kéo cửa nhà vệ sinh. Vừa định giải quyết nỗi buồn, cánh tay liền đụng trúng một người. Nửa tỉnh nửa mê, cậu lẩm bẩm: "Anh, anh nhanh lên một chút..."
Tiếng nước chảy róc rách bên cạnh. Thẩm Ngôn vì quá buồn ngủ, vô thức tựa trán vào vai người kia, tiếp tục chìm vào giấc ngủ bù.
Cậu ngáp một cái. Khi quay đầu sang, đôi mắt đang nheo hờ khẽ liếc ngang, lập tức tỉnh táo hẳn.
Mẹ kiếp, lớn quá vậy!
Người kia thong thả thu lại 'khẩu súng', ngón tay thon dài vô cùng.
Thẩm Ngôn ngẩng đầu.
Triệu Lâm Tô khẽ nhướng mày nhìn cậu.
Lần này, Thẩm Ngôn đã hoàn toàn tỉnh táo. Cậu hoảng sợ lùi vội về phía sau. Nhà vệ sinh khách sạn vốn nhỏ, thấy gáy cậu sắp đập vào cửa kính, Triệu Lâm Tô nhanh tay lẹ mắt giữ chặt cánh tay cậu, kéo người trở lại. Đầu Thẩm Ngôn đập thẳng vào ngực Triệu Lâm Tô. Bên trong cảm giác mềm mại lại có cả sự rắn chắc, khiến Triệu Lâm Tô kêu 'ái' một tiếng vì đau.
Thẩm Ngôn ôm cái trán đau điếng, chào đón một buổi sáng 'tươi đẹp'.
"Có sao không?" Triệu Lâm Tô hỏi.
Thẩm Ngôn cúi đầu, vội vàng xua tay.
Triệu Lâm Tô ra khỏi nhà vệ sinh.
Thẩm Ngôn ôm đầu vặn vòi nước.
Cứu mạng! Mắt cậu không còn trong sạch nữa rồi!
Thẩm Ngôn hung hăng tạt nước lạnh lên mặt, vừa rửa vừa tự trấn an bản thân. Không sao hết, thứ này thằng con trai nào chẳng có, Triệu Lâm Tô có, cậu cũng có. Ngày nào cậu cũng nhìn thấy của mình, cái này có là gì đâu chứ.
A a a a a a —— (tiếng hét thầm trong lòng)
Thẩm Ngôn ở trong nhà vệ sinh đến nửa tiếng đồng hồ.
Lúc cậu đi ra, Triệu Lâm Tô đang ngồi nghịch điện thoại di động trên sofa trong phòng.
"Ổn không?"
Ánh mắt hai người giao nhau.
Thẩm Ngôn chẳng thèm để ý đến hàng chữ [Thẩm Ngôn] trên đỉnh đầu Triệu Lâm Tô. Trong đầu cậu lúc này chỉ còn văng vẳng hai chữ --- Cực! Lớn!
"Bé Ba đâu rồi?" Thẩm Ngôn khẽ ho một tiếng, ánh mắt dịch chuyển.
"Đi từ đêm qua rồi."
"Hả? Lúc nào?"
"Tầm hai ba giờ sáng."
"Vì sao? Nó đi đâu?"
"Đi tìm Lương Khách Thanh."
"..."
Thẩm Ngôn im lặng nghẹn lời: "Nó vẫn còn đi tìm?"
Triệu Lâm Tô nhướng mày: "Ai cũng có chí hướng riêng."
"Sao mày không gọi tao dậy?" Thẩm Ngôn nói. "Mày đánh thức tao, tao đã không để nó đi rồi."
"Sao mày biết tao không thử gọi mày dậy?"
"..."
"Không gọi được mày." Triệu Lâm Tô cúi đầu nói. "Gọi mày cũng vô dụng, số trời đã định, có ngăn cũng không được."
Thẩm Ngôn suy sụp ngồi xuống giường: "Thật sự không thể hiểu nổi, sao Bé Ba cứ như bị trúng tà vậy."
Cậu chưa từng yêu đương. Nếu tình yêu thật sự có quá nhiều yếu tố hỗn loạn đáng sợ, không thể xác định được, nhất định phải tra tấn người khác đến mức này, thì cậu cảm thấy việc mình chưa từng yêu đương thật sự may mắn làm sao.
Nhưng ngẫm lại, Liêu Tĩnh và Hoàng Mộng Tuyền rất vui vẻ, Hứa Tuấn Hạo cùng Hứa Viên Viên cũng rất tốt, Cát Phong và Phương Phỉ lúc này cũng đang hạnh phúc.
Cho nên... thật ra chỉ có người đồng tính mới đặc biệt phải chịu khổ sao?
Thẩm Ngôn siết chặt bàn tay, lắc đầu.
Một lát sau, cậu lên tiếng: "Hôm qua đêm hôm khuya khoắt còn kéo mày ra ngoài, thật ngại quá."
"Có gì đâu mà ngại, Chu Ninh Ba cũng là bạn của tao mà."
Thẩm Ngôn lại thở dài một tiếng.
Sau đó, hai chữ 'Cực! Lớn!' đột ngột hiện ra trong đầu cậu.
Xong rồi.
Thật ra, Thẩm Ngôn đã từng nhìn thấy Triệu Lâm Tô trần trụi từ thuở họ còn bé. Sau khi vào trung học, cậu không nhìn thấy thêm lần nào nữa. Ngay cả lúc cùng đi bơi, Triệu Lâm Tô cũng che chắn rất kín kẽ.
Lúc ấy, Thẩm Ngôn không có cảm giác gì đặc biệt, chỉ nghĩ chắc là Triệu Lâm Tô ngượng ngùng.
Dù sao cậu cũng không quá muốn xem.
Ánh mắt hơi liếc xuống phía dưới. Một giây sau, Thẩm Ngôn lập tức thu hồi tầm mắt.
Thằng oắt này sẽ không mắc phải căn bệnh gì đó chứ?
Hội chứng cơ bắp khổng lồ?
"Đi thôi, đi ăn sáng."
Thẩm Ngôn 'A' một tiếng: "Chu Ninh Ba đã trả tiền phòng cho mày chưa?"
"Rồi."
Thẩm Ngôn lại thở dài: "Tao thừa nhận về mặt chuyên môn Lương Khách Thanh là một người hết sức ưu tú, nhưng về phương diện tình cảm, tao thực sự cảm thấy thầy ấy không phù hợp với Bé Ba."
"Có phù hợp hay không, người ngoài cuộc không thể nói được."
Ngày hôm qua, lúc Chu Ninh Ba nhận được điện thoại của Lương Khách Thanh, cậu ta tỉnh rượu trong nháy mắt, lập tức muốn chạy đi.
Thật ra Triệu Lâm Tô đã ngăn cản.
Nhưng Chu Ninh Ba nhất quyết muốn đi.
Cậu ta vô cùng vội vã, vội đến độ không thèm lựa lời: "Nếu Thẩm Ngôn gọi điện thoại cho mày bảo mày sang tìm nó, mày có đi không?"
Triệu Lâm Tô hơi ngẩn ra, im lặng nghiêng người nhường bước.
Khách sạn cung cấp bữa sáng. Thẩm Ngôn vẫn còn mệt mỏi rã rời. Cậu ngáp ngắn ngáp dài, cầm một khay ăn đi tới. Có lẽ là do sắp hết giờ ăn sáng, các cô phục vụ cũng lười nhìn, tiện tay ném một củ khoai lang lên khay ăn. Thẩm Ngôn cúi đầu xem xét, trong lòng thầm tự nhủ: "Củ khoai lang này thật lớn."
Thẩm Ngôn: "..."
Không phải chỉ là "cái đó" của đàn ông sao? Có gì mà phải để ý? Cậu sẽ quên ngay lập tức!
"Ăn chậm một chút, cẩn thận nghẹn." Triệu Lâm Tô nói. "Củ khoai lang đó ngon đến thế sao?"
Thẩm Ngôn sặc.
Triệu Lâm Tô rót nước cho cậu.
"Đã bảo mày ăn từ từ mà."
Thẩm Ngôn ra sức xua tay, uống nước xong xuôi mới đỏ mặt nói: "Ăn không nói ngủ không nói, mày đừng nói chuyện nữa."
Triệu Lâm Tô khẽ lắc đầu, cúi xuống ăn mì.
Tất cả những tương tác của hai người bọn họ đều đã lọt vào mắt Đường Thần cách đó không xa.
Đường Thần bẻ gãy đôi đũa dùng một lần trong tay, thầm nhủ: "Thủ đoạn thật sự xuất sắc tuyệt vời, gay giả vờ thành trai thẳng, yêu tinh nhỏ này còn thật biết cách chơi."
Quán bar trong con phố này là một nơi rất nổi tiếng với những người đồng tính.
Trai thẳng sẽ tới khu vực gần con phố này thuê phòng qua đêm trong đêm Giáng Sinh sao? Thẳng cái con khỉ.
Người bạn tình đối diện thấy gương mặt cậu ta đột nhiên trở nên dữ tợn, liền theo ánh mắt nhìn sang. Trông thấy hai cậu trai đẹp ngồi ở vị trí đối diện, hai mắt y lập tức sáng lên, nhưng vừa sáng được một thoáng đã tắt lịm.
"Đẹp trai thành một đôi như vậy, rất khó để đào chân tường."
"Quen à?"
"Không quen."
"Ôi, đẹp trai ghê."
Đường Thần nghiến răng ken két, nhớ tới cảnh tượng bị hai người này bỏ quên lần trước, còn có cả câu "Cậu là?" của Triệu Lâm Tô. Cậu ta càng nghĩ càng giận, sau đó ánh mắt đột nhiên mở to.
Thật hay cho cái tên 'công' đẹp trai cao quý lạnh lùng, không biết nói tiếng người, không giống người thường kia, thế mà lại đi bóc trứng gà cho thằng yêu tinh này! Yêu tinh ăn lòng trắng trứng, hắn lại còn ăn lòng đỏ trứng thừa lại!
Trong đầu cậu ta chỉ còn văng vẳng một câu.
Thần thiếp muốn tố cáo Hi quý phi tư thông!
(*)
Trên xe, Thẩm Ngôn lại ngủ thiếp đi, ngủ đến mức hai má xệ xuống, bất tỉnh nhân sự.
Triệu Lâm Tô phải mất thời gian gấp đôi thường ngày để đưa cậu trở về nhà.
Thẩm Ngôn mơ mơ màng màng, loáng thoáng nghe được tiếng anh trai gọi cậu tỉnh dậy: "Ngôn Ngôn?"
Cậu cau mày chậm rãi mở mắt ra, tiếng 'Vâng' thật dài vọng ra từ phổi. Lúc vươn vai mới phát hiện có gì đó không đúng.
Không gian quá chật hẹp, không thể vươn vai được.
Thẩm Ngôn quay đầu.
Triệu Lâm Tô hơi nghiêng mặt sang, đang tránh cánh tay cậu vươn tới: "Chào."
Thẩm Ngôn: "..."
Thẩm Ngôn lập tức rụt tay về.
"Sáng nay không có lớp, trở về nhà ngủ đi." Triệu Lâm Tô ngồi thẳng lại. "Đừng quên đặt đồng hồ báo thức."
Thẩm Ngôn khoác áo khoác lên, 'Vâng' một tiếng: "Anh ngủ đi."
Cậu vội vàng xách balo xuống tầng, chạy như bay đến cổng khu chung cư.
Lên xe, Triệu Lâm Tô lại đưa đồ cho cậu.
"Cái gì thế?"
"Kẹo bạc hà, giúp tỉnh táo."
Thẩm Ngôn cảm ơn hắn, rồi ăn kẹo.
Hương vị ngọt ngào của bạc hà tràn ngập khoang miệng, quả thực giúp người ta tỉnh táo hơn không ít.
"Không đặt báo thức?"
"Có đặt, chắc là ngủ say quá nên không nghe thấy."
Thẩm Ngôn vuốt trán. Gương mặt cậu rất hồng hào, có lẽ bởi vì một đường chạy tới đây, cũng có thể vì cậu mới tỉnh ngủ. Triệu Lâm Tô nhìn thoáng qua, không nhìn nhiều thêm nữa.
Đầu lưỡi đảo loạn chiếc kẹo cứng vị bạc hà trong miệng, chiếc kẹo va chạm với răng tạo nên những âm thanh thanh thúy.
Thẩm Ngôn nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cố ý ngâm nga một bài hát.
Thể hiện rõ dáng vẻ như không có chuyện gì xảy ra.
Đã có chuyện gì xảy ra vậy? Không có.
Triệu Lâm Tô vẫn im lặng lái xe. Đợi đến khi xe dừng lại, hắn mới không mặn không nhạt lên tiếng: "Không hổ là ca sĩ xuất sắc, hát thật hay."
Thẩm Ngôn: "..."
Ghen tị, đây là một sự ghen tị vô cùng trần trụi.
"Tao biết ngũ âm của mày không đầy đủ, đừng ghen tị quá."
Buổi chiều học môn tự chọn, hai người bọn họ không ở cùng một lớp, chia tay mỗi người một ngả. Nhưng chuyện này lại phù hợp với nỗi lòng của Thẩm Ngôn.
Cậu cảm thấy mình cần phải bình tĩnh lại một chút.
Thẩm Ngôn trong tiết tự chọn là một chú sói cô đơn, không quen được mấy người bạn học trong lớp, chỉ chăm chú tích lũy tín chỉ.
Cậu chăm chú vào bài giảng, nhưng ánh mắt những người xung quanh lại giống như có chút không được bình thường.
Có vẻ như hôm nay tất cả mọi người trong lớp học đều đặc biệt quan tâm tới cậu?
Thẩm Ngôn ngẩng đầu, ngắm nhìn bốn phía. Những ánh mắt kia lần lượt thu về.
Họ đang làm gì vậy?
Bàn tay Thẩm Ngôn khẽ chạm lên mặt.
Cậu cảm thấy hơi khó hiểu.
Đợi đến khi tan học, Thẩm Ngôn cầm điện thoại di động lên mới phát hiện Wechat của mình đã 'nổ tung'.
Có hơn 100 thông báo tin nhắn mới.
Phía trên cùng là nhóm chat của cậu với hai cô gái.
Cậu mang theo gương mặt ngây ngốc, nhấn mở ra.
Kéo lên tin nhắn trên cùng.
[Nhược Mộng: Tối hôm qua hai người thực sự thuê phòng ở đó?]
[Nhược Mộng: Trai đẹp, cậu với sinh viên xuất sắc nổi tiếng rồi.]
[Nhược Mộng: Hình ảnh.]
Thẩm Ngôn cau mày, mở hình ảnh ra.
Đó là một bức ảnh.
Cậu và Triệu Lâm Tô đang trả phòng.
Đằng sau còn có thêm tấm ảnh.
Cậu và Triệu Lâm Tô rời khỏi khách sạn.
Giữa ban ngày ban mặt mà cả con phố dài vẫn xanh xanh đỏ đỏ, không giống một nơi đứng đắn gì.
Cậu và Triệu Lâm Tô cùng lên xe.
Không còn gì nữa.
Thẩm Ngôn thoát khỏi nhóm chat, tiện tay ấn mở một tin nhắn khác. Tất cả đều hỏi cậu đây là thật hay giả, có phải cậu và Triệu Lâm Tô đã đi tới con phố gay trong truyền thuyết thuê phòng hay không.
Thẩm Ngôn cất điện thoại di động đi, ngẩng đầu lên. Những ánh mắt nhìn chằm chằm xung quanh cậu lập tức rời đi.
Thẩm Ngôn: "..."
Ông đây nổi tiếng rồi!