Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 37: Khách Sạn
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có kèm hình ảnh. Nếu không hiển thị, vui lòng kiểm tra cài đặt trình duyệt của bạn.
Chỉ vài phút sau, Triệu Lâm Tô đã đến cổng khu chung cư của Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn vội vàng bước vào xe: "Cậu biết chỗ đó không? Điện thoại của bé Ba đã tắt máy rồi".
"Biết." Triệu Lâm Tô khởi động xe, "Đừng nóng vội, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."
Thẩm Ngôn "Ừ" một tiếng, sắc mặt vẫn hơi sốt ruột.
Triệu Lâm Tô lái xe rất nhanh, 20 phút sau đã đến hiện trường.
May mắn thay, Chu Ninh Ba vẫn còn ở đó.
Xung quanh cậu ta là mấy người đàn ông ăn mặc sặc sỡ, trang điểm lộng lẫy đang vây quanh, níu kéo Chu Ninh Ba. Chu Ninh Ba ngồi lì tại chỗ, không chịu động đậy.
Thẩm Ngôn vội vàng xuống xe bước tới: "Xin nhường đường một chút, đây là bạn của tôi."
Có vài người quay đầu lại, hai mắt sáng lên.
Thẩm Ngôn cảm giác như trông thấy mười mấy cái bóng đèn đồng loạt "tách tách" bật sáng.
"Oa, anh trai này đẹp trai quá."
"Anh trai à, anh đến đón người anh này sao?"
"Anh ơi, anh ấy là bạn của anh hả? Em cũng muốn làm bạn với anh, thêm bạn Wechat với em nhé."
"..."
Thẩm Ngôn rợn da gà, suýt chút nữa thì chạy mất dép.
"Sầm---".
Tiếng cửa xe đóng sầm vang lên, vài người giật mình, sau đó phát hiện ra lại có thêm một anh chàng vô cùng đẹp trai từ trên xe bước xuống.
Ông già Noel hiện linh! Hôm nay đưa tới nhiều trai đẹp như vậy!
Anh chàng đẹp trai mới xuống xe có vẻ mặt khó gần, không chờ bọn họ mở miệng trước, anh ta đã lên tiếng: "Tôi đến đánh người."
"..."
Có lẽ do biểu cảm và ánh mắt của Triệu Lâm Tô quá mức thuyết phục, đám người kia nhanh chóng nhường đường.
Thẩm Ngôn nhẹ nhõm thở ra, vội vàng đi tới kéo người.
"Bé Ba?"
Chu Ninh Ba đang cúi đầu lẩm bẩm, cánh tay bị kéo, cậu ta chậm rãi ngẩng đầu lên. Khuôn mặt thật thà, chất phác những lúc bình thường thoáng hiện vẻ hung dữ trong chốc lát, nhưng ngay sau khi nhìn thấy người tới là Thẩm Ngôn thì lập tức xụ mặt, đáng thương há miệng ra, trong miệng nồng nặc mùi rượu: "Thẩm Ngôn..."
"Được rồi, còn nhận ra tao là được. Đứng lên đi, đi theo bọn tao."
Chu Ninh Ba sụt sịt muốn khóc: "Thầy còn ở bên trong."
"Thầy ấy còn ở bên trong, sao mày không vào đó?"
"Thầy không cho tao vào."
"Vậy mày đi theo bọn tao nào."
"..."
"Không đi, đúng không?"
Ngón tay Thẩm Ngôn chọc vào mũi Chu Ninh Ba: "Mày có tin tao sẽ đánh mày ngất xỉu tại chỗ sau đó khiêng mày đi không?"
Chu Ninh Ba chậm rãi đứng dậy.
Thẩm Ngôn kéo cánh tay cậu ta đi về phía xe, Triệu Lâm Tô cũng đi theo.
Thẩm Ngôn đẩy Chu Ninh Ba vào ghế phía sau, sau đó tự mình ngồi vào ghế phụ lái. Vừa đóng cửa xe, đằng sau xe truyền tới một tiếng gọi yếu ớt tràn ngập mong đợi.
"Anh ơi, anh đánh em đi."
Thẩm Ngôn: "..."
Thẩm Ngôn thoáng nhìn qua gương mặt bình tĩnh của Triệu Lâm Tô.
"Nhìn gì?" Triệu Lâm Tô nhàn nhạt liếc nhìn cậu, "Cũng muốn anh đây đánh?"
"Phì----".
Thẩm Ngôn cười mất nửa phút.
Sắc mặt Triệu Lâm Tô vốn không được tốt lắm, Thẩm Ngôn cười, khóe môi hắn cũng khẽ nhếch lên: "Đừng cười, nói thử xem chúng ta nên xử lý người này như thế nào."
Thẩm Ngôn nín cười liếc về phía sau một cái.
Chu Ninh Ba nằm nghiêng trên hàng ghế sau, lặng lẽ khóc lóc lẩm bẩm.
Cũng không biết hiện giờ Chu Ninh Ba rốt cuộc đã say đến mức độ nào, Thẩm Ngôn thử nói chuyện với cậu ta: "Không phải mày bảo mày ra ngoài hẹn hò với thầy Lương hả? Đã có chuyện gì thế?"
"Thầy ấy vào bên trong với người khác, thầy ấy không cần tao, thầy ấy không quan tâm tới tao..."
"..."
Thẩm Ngôn thở dài: "Tao đã sớm nói với mày rồi, thầy Lương là người đa tình, tao bảo mày đừng nên thích một người đàn ông đa tình như vậy, mày cứ nhất quyết không nghe."
Chu Ninh Ba khóc đến nghẹn ngào: "Được, vậy sau này tao sẽ thích mày..."
Thẩm Ngôn: "... Cút đi!"
Mẹ ơi, cả người cậu nổi hết da gà rồi đây này.
Chu Ninh Ba đổi giọng: "Triệu Lâm Tô ơi..."
"Cút."
Chu Ninh Ba khóc đến mức giơ hai tay lên che mặt.
Giống như đã bị cả thế giới này bỏ rơi.
Xe đi được một đoạn, Triệu Lâm Tô hỏi: "Xử lý thế nào?"
Thẩm Ngôn nhìn dáng vẻ say bí tỉ, vừa khóc vừa cười của Chu Ninh Ba, nhíu mày: "Nó như thế này không thể đưa về ký túc xá được, hơn nữa hiện giờ có muốn vào ký túc xá có lẽ cũng không vào được. Hay là, đưa nó về nhà tao đi..."
Triệu Lâm Tô giẫm phanh.
"Không được."
Thẩm Ngôn: "..."
Triệu Lâm Tô quay sang, sắc mặt bình tĩnh: "Mày quên nó đã làm gì với Lương Khách Thanh rồi hả? Nó đã làm gì mà khiến Lương Khách Thanh phải bật khóc?"
Thẩm Ngôn: "... Mẹ nó, tao quên."
Mặc dù Chu Ninh Ba cũng là gay, nhưng trong tiềm thức Thẩm Ngôn luôn cảm thấy Chu Ninh Ba hẳn là một cậu gay vô hại. Nhưng mà xét cho cùng, đem so sánh với Triệu Lâm Tô chỉ ảo tưởng mà không có bất cứ hành động gì, thì thành tích thực tế Chu Ninh Ba đã từng làm Lương Khách Thanh bật khóc thực sự nguy hiểm hơn Triệu Lâm Tô nhiều.
"Đưa đến chỗ tao đi." Triệu Lâm Tô đề nghị.
"Không được!"
Thẩm Ngôn không chút nghĩ ngợi đã phủ nhận.
"Mày cho rằng mày khỏe hơn tôi sao?"
Triệu Lâm Tô nhướng mày, không phản bác.
Thẩm Ngôn siết chặt tay, nhìn Chu Ninh Ba hiện giờ đang trong trạng thái say xỉn nhưng không chừng lúc nào đó sẽ bộc phát cơn cuồng loạn, cuối cùng dứt khoát đưa ra phương án giải quyết: "Đừng tranh cãi nữa, thuê cho nó một phòng ở gần đây đi!"
Có rất nhiều khách sạn ở gần đó, nhiều đến mức quanh chỗ Thẩm Ngôn đỗ xe có tới tận ba khách sạn.
Thẩm Ngôn quan sát mặt tiền khách sạn, chọn một khách sạn trông có vẻ tươm tất, đứng đắn hơn một chút.
Tiền thuê phòng khách sạn đắt cắt cổ, một phòng 1500 tệ một đêm. Thẩm Ngôn nghe xong, hỏi thẳng: "Ăn cướp hả? 1500 tệ một đêm?"
Lễ tân tươi cười: "Hôm nay là đêm Giáng Sinh, các khách sạn đều đã hết phòng, chỗ chúng tôi cũng chỉ còn thừa một gian phòng này thôi."
Thẩm Ngôn vỗ vai Chu Ninh Ba: "Cậu chủ Chu, 1500 tệ, mày có ở được không?"
Cậu chủ Chu mơ màng móc ra một tấm thẻ đen.
Thẩm Ngôn: Đã hiểu, chi phí tối nay đều do cậu chủ Chu phụ trách.
Thẻ đen không thể sử dụng bởi vì cậu chủ Chu say đến miệng lẩm bẩm không rõ, không đọc được mật khẩu.
Cuối cùng người thanh toán chi phí tối nay biến thành cậu chủ Triệu.
Thẩm Ngôn không mang theo thẻ, điện thoại di động cũng không có nhiều tiền đến thế.
"Chờ nó tỉnh lại tao bảo nó trả tiền phòng cho mày."
"Thế nào cũng được."
Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô mỗi người đỡ một bên khiêng Chu Ninh Ba lên tầng, Triệu Lâm Tô vừa nói vậy, Thẩm Ngôn không khỏi hỏi: "Không phải mày cũng là một cậu ấm luôn giấu thân phận nào đó đấy chứ?"
Triệu Lâm Tô: "Mày nói xem."
Thẩm Ngôn nghiêm túc đáp lời: "Nếu tất cả mọi người đều như vậy, không có lý nào tao lại không phải. Tao cảm thấy mình cũng là một cậu ấm nhà giàu, mày nói xem có phải không?"
Triệu Lâm Tô bật cười, tiếng cười khác hẳn với tiếng cười Thẩm Ngôn từng nghe qua tai nghe, thực sự rất trầm ấm và êm tai: "Có lý."
Giá phòng rất đắt nhưng chất lượng phòng lại không tương xứng, chỉ là một căn phòng hai giường hết sức bình thường.
Hai người đặt Chu Ninh Ba lên một trong hai chiếc giường.
Thẩm Ngôn xoa bả vai: "Mày thật sự muốn ở lại?"
"Không thì sao?"
Thẩm Ngôn nói: "Tao cảm thấy một mình tao có thể đối phó được."
Triệu Lâm Tô tựa lưng vào tường: "Lúc ấy Lương Khách Thanh chắc hẳn cũng nghĩ mình có thể đối phó được."
"..."
Hết sức thuyết phục.
Thẩm Ngôn nhìn về phía người đang nằm vật vã trên giường, vóc dáng hình thể của Chu Ninh Ba rất giống một vận động viên bóng rổ, tay dài chân dài. Thẩm Ngôn không biết rằng cậu ta có phải một con hổ giấy hay không, nhưng cảnh tượng Chu Ninh Ba một tay nhấn Trương Tần xuống hồ nước lần trước vẫn còn in đậm trong trí nhớ.
Người thành thật cũng có tính tình, mà một khi bùng nổ, người bình thường thật sự khó mà khống chế được.
"Tao đi rửa mặt cái đã." Triệu Lâm Tô lên tiếng trước.
Thẩm Ngôn khẽ gật đầu.
Nhà vệ sinh cách giường không tới nửa mét, cánh cửa cũng làm bằng kính mờ.
Triệu Lâm Tô rửa mặt ở bên trong, chỉ còn thấy một cái bóng đen mờ.
Thẩm Ngôn cười cười, sau đó nụ cười bỗng nhiên cứng đờ lại, tầm mắt quét khắp căn phòng không tính là lớn này.
Tổng cộng có hai chiếc giường.
Một chiếc đã bị Chu Ninh Ba dùng tư thế ngủ "ngũ mã phanh thây" chiếm hết.
Còn lại một chiếc giường.
Thẩm Ngôn: "..."
Triệu Lâm Tô rửa mặt xong đi ra: "Mày có muốn rửa mặt không?"
Thẩm Ngôn vào trong nhà vệ sinh.
Khách sạn đã bật máy sưởi, nhiệt độ rất cao. Thẩm Ngôn mở van nước lạnh, tạt mạnh hai vốc nước vào mặt.
Bình tĩnh.
Đâu phải chưa từng ngủ cùng nhau.
Lần trước khi chân cậu bị đau không phải hai người họ cũng đã từng ngủ một giường rồi hả?
Ngủ rất ngon rất tự nhiên mà.
Thẩm Ngôn rửa mặt mấy lần, lúc ra khỏi nhà vệ sinh, cậu phát hiện Triệu Lâm Tô đã ngồi ở trên giường, quay lưng lại phía cậu.
"Tao ngủ bên này." Triệu Lâm Tô nói.
Ý là hắn sẽ ngủ ở giường bên cạnh Chu Ninh Ba.
Thẩm Ngôn "Ồ" một tiếng, cũng ngồi xuống giường, quay lưng lại với Triệu Lâm Tô.
Cảnh tượng này dường như hơi quen thuộc, đầu óc Thẩm Ngôn suy ngẫm, đột nhiên bật cười.
Phía bên kia chiếc giường lún xuống, Triệu Lâm Tô đã nằm lên giường, hỏi: "Cười gì?"
Thẩm Ngôn quay đầu lại, gương mặt còn mang theo nét cười: "Vừa rồi hai chúng ta ngồi quay lưng lại với nhau rất giống với một quảng cáo."
"Quảng cáo gì?" Trong mắt Triệu Lâm Tô cũng ánh lên ý cười nhàn nhạt.
"Chính là cái quảng cáo gì mà suy thận..."
Thẩm Ngôn vừa nói xong, cậu đã không nhịn được cười.
Triệu Lâm Tô gác hai chân lên nhau, gối đầu lên cánh tay, chậm rãi nói: "Suy thận, có đôi khi cảm thấy mệt mỏi quá sức."
Thẩm Ngôn cười đến phát run: "Đúng đúng, chính là cái đó. Ha ha ha ha ---"
Triệu Lâm Tô nghiêng mặt, lẳng lặng ngắm Thẩm Ngôn nói cười.
Thẩm Ngôn chậm rãi ngừng cười.
Triệu Lâm Tô hỏi: "Vậy hai chúng ta, ai là kẻ suy thận đó?"
Thẩm Ngôn ho một tiếng: "Tao nói giống, không phải nói đúng là thế."
Nét mặt Triệu Lâm Tô mang theo nụ cười trêu chọc, khẽ vươn tay.
"Tách" một tiếng, ánh sáng trong phòng tắt đi một nửa, chỉ còn lại một dải đèn LED mờ ảo.
"Ngủ đi."
Triệu Lâm Tô nằm xuống, quay lưng lại với Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn nhớ tới lần trước khi ngủ cùng nhau, lúc tỉnh giấc thứ cậu nhìn thấy cũng là tấm lưng của Triệu Lâm Tô.
Thẩm Ngôn nằm xuống, cũng quay lưng về phía Triệu Lâm Tô.
Mặt cửa kính mờ phản chiếu ra một chút ánh sáng mờ nhạt.
Ký ức không lâu trước đây dần dần hiện rõ trong đầu.
Ngày đó hai người bọn họ ở cùng nhau gần như suốt một ngày một đêm.
Triệu Lâm Tô chưa từng làm ra bất cứ hành động nào khiến cậu không thoải mái.
Vội vàng ôm cậu từ phòng tắm ra ngoài, cả đêm quay lưng lại với cậu, để cậu thoải mái chơi game trong phòng...
Thẩm Ngôn hơi nghiêng người sang phía bên phải, ánh mắt lặng lẽ lướt qua.
Triệu Lâm Tô khoanh tay quay mặt ra ngoài, sống lưng hơi cong, để lại một khoảng trống lớn cho cậu.
Trong phòng quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức làm cho người ta không dám lên tiếng.
Chu Ninh Ba bên kia đột nhiên có động tĩnh.
Cậu ta bật dậy, chạy vào nhà vệ sinh nôn mửa.
Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô cũng ngồi dậy.
Tiếng xả nước truyền tới, Chu Ninh Ba nôn xong, từ nhà vệ sinh ra ngoài, lại ngã xuống giường.
Thẩm Ngôn liếc mắt ra hiệu với Triệu Lâm Tô, Triệu Lâm Tô hơi nghiêng người sang xem xét, sau đó xoay người trở lại nhỏ giọng nói: "Đang khóc."
Đáy lòng Thẩm Ngôn khẽ chùng xuống.
Chu Ninh Ba khóc không thành tiếng, rõ ràng không muốn ai an ủi mình.
Hai người họ lại nằm xuống thêm lần nữa.
[SY: Mày nằm lui sang bên này.]
[SY: Cẩn thận kẻo ngã.]
Gửi tin nhắn xong, chỉ chốc lát sau cậu đã nghe thấy tiếng điện thoại di động rung lên, chiếc giường khẽ rung lên, sau lưng có người di chuyển đến gần. Nhịp tim Thẩm Ngôn khẽ tăng tốc, nhưng không đến mức quá hoảng loạn.
Thực ra chẳng có gì đáng để cậu sợ hãi.
Triệu Lâm Tô sẽ không làm bất cứ chuyện gì.
Thẩm Ngôn mở to hai mắt, không cảm thấy buồn ngủ.
[Thằng chó: Khó ngủ à?]
[SY: Hơi hơi.]
[Thằng chó: Kể một câu chuyện cho mày nghe nhé?]
[SY: Mày mấy tuổi rồi?]
[Thằng chó: Trước kia có người tên là Tiểu Minh.]
[SY: Dừng lại, tao không muốn nghe.]
[Thằng chó: Vì muốn trở nên cao lớn, ngày nào cậu ta cũng uống sữa bò.]
[Thằng chó: Hôm đó cậu ta uống bảy túi sữa, mẹ của cậu ta liền không cho phép cậu ta uống thêm nữa.]
[Thằng chó: Tại sao lại thế?]
Thẩm Ngôn nghẹn nửa phút, vẫn không nhịn được phải gõ chữ.
[SY: Vì mẹ cậu ta sợ cậu ta vỡ bụng?]
Cái câu chuyện thiểu năng gì thế này?
[Thằng chó: Bởi vì túi thứ tám thì đã "quá bảy" rồi.]
Thẩm Ngôn: "..."
Hóa ra thực sự là một câu chuyện thiểu năng.
... nhưng mà tại sao mỗi lần nghe mấy câu chuyện cười thiểu năng này cậu vẫn cứ không tài nào nhịn cười được?
Chu Ninh Ba vẫn còn đang khóc ở giường bên!
Cậu sao có thể làm thế!
Thẩm Ngôn cười đến mức cả người run rẩy, chiếc giường cũng rung theo cậu. Cậu không nhịn được, xoay người, vừa quay sang đã bắt gặp gương mặt Triệu Lâm Tô.
Không biết từ lúc nào Triệu Lâm Tô đã xoay người qua, môi khẽ cong lên, đôi mắt phượng ánh lên ý cười nhàn nhạt.
Hắn lúc này trông rất dịu dàng.
Là thứ dịu dàng Thẩm Ngôn chưa bao giờ thấy.
Bốn mắt nhìn nhau, tầm mắt giao thoa.
Ánh sáng trong đôi mắt dưới hàng mi chập chờn, cả hai bên đều nhìn thấy chính mình trong mắt đối phương.
Khoảng cách quá gần, những lọn tóc lòa xòa trên gối dường như sắp chạm vào nhau.
Thẩm Ngôn như bị thôi miên, không lùi lại, không nhúc nhích. Triệu Lâm Tô lẳng lặng nhìn cậu, khóe miệng vẫn khẽ cong lên, nét mặt tựa như bất đắc dĩ.
Hắn nâng tay lên, Thẩm Ngôn vô thức nhắm mắt lại.
Vành tai hơi lạnh.
Một chiếc tai nghe không dây được đeo vào tai.
Âm nhạc dịu dàng nhẹ nhàng chậm rãi phát ra.
Đó là ca khúc mới mà hai người vừa nghe lúc chơi game.
Thẩm Ngôn mở to hai mắt, Triệu Lâm Tô vẫn đang nhìn cậu, ánh mắt kia khiến cho Thẩm Ngôn cảm thấy an toàn một cách khó hiểu.
Giống như Triệu Lâm Tô sẽ vĩnh viễn không bao giờ khiến cậu phải buồn.
"Ngủ đi."
Cậu đọc được khẩu hình của hắn.
Thẩm Ngôn khẽ nhắm mắt lại.
Nhắm mắt lại, cậu có thể cảm nhận được hơi thở của Triệu Lâm Tô, ấm áp, không xa không gần, ngửi được mùi hương của hắn, sạch sẽ thoải mái.
Nhịp tim hỗn loạn.
Triệu Lâm Tô vẫn tiếp tục nằm nghiêng người sang bên này, hơi thở của hắn nhẹ nhàng lướt qua chóp mũi, qua môi Thẩm Ngôn như chuồn chuồn lướt nước. Bàn tay cậu khẽ siết chặt, định trở mình né tránh sự mập mờ này, nhưng lại sợ hành động của mình sẽ khẳng định sự mập mờ đó.
Tại sao lại thế này?
Tại sao khi cảm nhận được sự tồn tại của thằng bạn tốt lại khiến cậu hít thở không thông?
Triệu Lâm Tô xoay người.
Theo cử động của hắn, Thẩm Ngôn nhẹ nhõm, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Cậu mở mắt ra.
Trước mắt là tấm lưng của Triệu Lâm Tô và một khoảng trống lớn lại trở nên trống rỗng.
Lòng cậu thấy khó hiểu, cậu vươn tay định chọc chọc vào người Triệu Lâm Tô.
Nhưng cuối cùng vẫn chậm rãi thu tay về.
Cậu cũng nghiêng người, quay lưng lại với hắn.
"Ngủ ngon."
Triệu Lâm Tô nói.
Thẩm Ngôn mở to hai mắt, hàng mi nhanh chóng chớp chớp hai lần.
"Ngủ ngon."
---