Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 47: Màn theo đuổi
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoa hồng được đặt nằm ngang giữa hai người.
Thẩm Ngôn liếc mắt nhìn qua một cái, bị kích thích đến độ vội vàng tránh đi.
Cái thằng ngu này dựa vào đâu mà cảm thấy cứ mua hoa hồng là có thể theo đuổi cậu?
Không đúng --- theo cái quái gì --- cậu cũng có phải con gái đâu cơ chứ!
Thẩm Ngôn dùng một tay che mặt, quay đầu ra ngoài cửa sổ xe.
"Thuốc mỡ dùng tốt thật." Triệu Lâm Tô lên tiếng, "Chờ vết thương lành rồi tao sẽ trả lại. Được chứ?"
Thẩm Ngôn bỗng nhiên quay phắt mặt lại.
Triệu Lâm Tô hơi nhướng mày: "Tao không cố ý."
Thẩm Ngôn: "Mày mà còn nói nhảm là sét đánh đấy."
"Thật sự không cố ý."
"Tin tưởng tao."
Thẩm Ngôn cắn răng nói: "Thuốc mỡ không cần trả, mày cứ giữ lại mà dùng, nói không chừng có ngày nào đó nó lại có ích."
Nói chuyện kiểu muốn ăn đòn như thế này, cẩn thận ra đường bị đánh hội đồng đấy.
Triệu Lâm Tô cười cười, Thẩm Ngôn còn đang trừng mắt nhìn hắn lại nhìn thấy được bàn tay lái xe của Triệu Lâm Tô. Những khớp xương trên tay bầm tím một mảng, mà bởi vì đó đều là những khớp xương nhô lên nên nhìn càng khiến người ta giật mình.
"Tay mày làm sao thế này?!"
"Bị thương hôm qua", giọng điệu Triệu Lâm Tô bình thản: "Nhìn thì đau nhưng thực ra không có cảm giác gì."
Thẩm Ngôn thu hồi tầm mắt, khoanh tay tiếp tục nhìn ra phong cảnh cửa sổ bên ngoài.
Cậu mới không thèm đau lòng hay đồng tình với cái con người này.
Tất cả đều là âm mưu.
Âm mưu của gay.
Không biết trên hoa hồng được phun lên thứ gì, thơm chẳng ra thơm, mà thối cũng chẳng ra thối. Thẩm Ngôn nhịn một hồi, vẫn không thể nhịn được: "Sao lại mua hoa?"
Thẩm Ngôn hỏi xong cũng hối hận muốn tát vào miệng, thế nhưng không nói ra cậu lại sợ mình nghẹn họng.
"Sợ mày hiểu lầm tao đang nói đùa."
"..."
Hiểu lầm cái quái gì, tao có phải thằng ngốc đâu.
"Không thích."
"Nói nhảm!"
"Vậy mày thích cái gì?"
"..."
Thẩm Ngôn: Tao thích một đấm nổ tung Trái Đất đấy, được không?
"Trong hoa có đồ đấy."
"..."
Thẩm Ngôn quay mặt đi, coi như không nghe thấy.
"Xem qua một chút, biết đâu mày sẽ thích."
Thẩm Ngôn không quay đầu lại, không lên tiếng.
"Lần trước hẹn mày đi xem thi đấu, mày không chịu đi. Thực ra tao còn định đến trực tiếp xin chữ ký cả đội của họ..."
"Ở trong đó?!"
Thẩm Ngôn quay phắt đầu lại, hai mắt như đèn pha chiếu thẳng vào bó hoa hồng kia, lập tức phát hiện ra có một phong bì thư được cắm ở giữa bó hoa. Cậu lấy phong thư ra, bên trong có một tấm ảnh chụp chung của cả đội bóng cậu vô cùng yêu thích kèm chữ ký mực vàng của cả đội.
Thẩm Ngôn nhìn chằm chằm tấm ảnh chụp, cố nén nụ cười trên mặt lại, nín nhịn nửa phút, cuối cùng vẫn không nhịn được mà bật cười: "Hê hê."
Triệu Lâm Tô cũng khẽ nhếch khóe môi.
Huyên náo một hồi, Thẩm Ngôn tỉnh táo lại, trong lòng thầm nhắc nhở nhận đồ của người thì phải nể người, ý chí cậu không thể yếu mềm như vậy. Cậu rời ánh mắt lưu luyến không rời, nhịn đau nhét ảnh vào lại phong bì, cắm ngược vào bó hoa hồng.
"Không cần sao?"
"Không cần."
"Cầm đi", Triệu Lâm Tô bảo: "Không vì một tấm ảnh mà biến con gái nhà lành thành gái hư đâu."
Thẩm Ngôn: "..."
Xe dừng lại, Thẩm Ngôn xuống xe, quay đầu lại nhìn chằm chằm Triệu Lâm Tô, sợ cái thằng thần kinh này sẽ ôm luôn cả bó hoa hồng xuống. Cũng may, Triệu Lâm Tô vẫn còn lý trí, chỉ nhấc theo balo xuống xe. Khi đứng dưới ánh mặt trời vết thương trên mặt hắn càng thêm rõ ràng, vùng da xung quanh vết thương bị sưng tấy, trông như vết thương đang giương nanh múa vuốt, khiến người khác nhìn mà đau thay.
Thẩm Ngôn túm lấy phần dây balo đeo bên người, ánh mắt trôi dạt sang bốn phía.
Gay thì là gay thật, nhưng dù sao cũng là bạn của cậu, mà vết thương này cũng là vì cậu.
"Thật sự không sao?" Thẩm Ngôn chỉ chỉ vùng xương gò má, ấp úng hỏi.
"Thật sự không sao, tao có phải giấy đâu."
Thẩm Ngôn "Ừ" một tiếng, "Người thì sao? Trên người không có vết thương nào nữa chứ?"
"Có một chút, nhưng đều là vết thương nhẹ, hai ba hôm là khỏi."
Thẩm Ngôn gật đầu, Triệu Lâm Tô đi tới gần, trong tay cầm phong thư: "Nhận đi, coi như bạn tốt tặng mày."
Thẩm Ngôn nhét tay trong túi, cúi đầu nhìn mặt đất, đế giày nghiền cát bụi dưới chân: "Mày tặng món đồ này cho bạn bè thật sao?"
"Cũng tạm coi là vậy."
"Miễn cưỡng thế thì thôi đi", Thẩm Ngôn quay người rời bước: "Không cần."
Triệu Lâm Tô đuổi theo: "Muốn tao cầu xin mày?"
Thẩm Ngôn rút cánh tay, nhảy sang bên cạnh: "Mày đừng có làm trò cười."
Triệu Lâm Tô cười cười: "Thật sự không cần ư? Đâu phải thư tình đâu."
Thẩm Ngôn: "..." Đã bảo đừng nói mấy lời nhàm chán đó nữa mà?
"Tao không cố ý", Ngón tay Triệu Lâm Tô nâng lên chạm vào mép vết thương, "Thật."
Thẩm Ngôn rụt vai, nhanh chóng đi về phía tòa nhà giảng đường.
Triệu Lâm Tô theo sát phía sau, giữ vững khoảng cách chậm hơn cậu một tẹo.
Lần này, người lên hot search của học viện lại là Triệu Lâm Tô.
Triệu Lâm Tô vừa xuất hiện trong phòng học một cái, cả lớp như yên lặng trong một thoáng.
Thẩm Ngôn đưa tay sờ mũi, nhanh chân bước đến góc khuất ngồi xuống, Triệu Lâm Tô vẫn ngồi bên cạnh cậu như cũ.
Xung quanh có vô vàn ánh mắt nhìn về, Triệu Lâm Tô vẫn thoải mái tự nhiên như thường. Hắn không thèm để ý đến ánh mắt của người khác, còn Thẩm Ngôn? Thì cũng khó nói, dù sao chuyện này cũng có liên quan rất lớn tới cậu, cậu vẫn cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Không ai dám đến nói chuyện với Triệu Lâm Tô, ngược lại, Wechat của Thẩm Ngôn rất náo nhiệt.
[Sao học bá lại đánh nhau với thằng bên khoa Thể dục?]
[Nghe nói thằng bên khoa Thể dục kia quấy rầy cậu, học bá vì anh em tốt mà bất chấp nguy hiểm.]
[Nhìn không ra nha, hóa ra học bá lại đánh nhau dữ dội vậy, nghe đồn thằng bên khoa Thể dục kia đã xin nghỉ học, nhập viện rồi.]
Thẩm Ngôn hơi đau đầu, cánh tay khẽ chạm vào Triệu Lâm Tô.
Triệu Lâm Tô quay sang nhìn cậu.
"Thằng đó nhập viện rồi, sẽ không sao chứ?"
"Không đâu", Triệu Lâm Tô đáp: "Có chuyện thì đã làm ầm ĩ từ hôm qua rồi."
Thẩm Ngôn hạ giọng bình luận: "Mày vẫn quá xúc động. Lần sau đừng đánh nhau, bạo lực không thể giải quyết vấn đề."
Triệu Lâm Tô cười cười: "Mày nói đúng."
Thẩm Ngôn: "..."
Không biết vì sao, cuộc đối thoại này rất đỗi bình thường nhưng Thẩm Ngôn vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Hoặc là do Triệu Lâm Tô hạ giọng rất thấp, hoặc là do Triệu Lâm Tô cười, nói chung chính là hắn bụng dạ khó lường, có ý đồ không thích hợp.
Đây là tiết cuối cùng của một môn chuyên ngành trong học kỳ này, giảng viên hào phóng chỉ ra trọng điểm cho mọi người, chỉ một hồi thì chủ đề liền bị lệch, biến thành cả quyển sách chỗ nào cũng là trọng điểm. Chỗ này một tí trọng điểm, chỗ kia một tí trọng điểm, đến khi đánh dấu xong xuôi, lật ra thì trọng điểm chiếm hơn nửa cuốn sách. Trong phòng học vang lên những tiếng than thở khắp bốn phía, giảng viên ngượng ngùng đưa tay lên, gạch bớt vài trang cho có lệ, cứ thế hai bên lôi kéo một hồi, đạt được thỏa thuận hợp lý, kỳ thi cuối kỳ cũng chuẩn bị bắt đầu.
Ôn tập cho kỳ thi cuối kỳ, có rất ít người ôn tập riêng lẻ, thêm một người bạn là thêm một phần sức lực, tiến độ thu thập chỉnh lý tài liệu sẽ nhanh hơn.
Năm nay Chu Ninh Ba xem như triệt để phản bội tổ chức, chỉ biết chơi game cùng Lương Khách Thanh, đến cả lớp học còn không thèm tới.
"Đi đâu ôn tập đây?" Triệu Lâm Tô hỏi.
Thẩm Ngôn đáp: "Giờ này nhất định không thể chen chân vào thư viện nổi..."
"Nhà mày hay nhà tao?"
"..."
Ánh mắt Thẩm Ngôn như vòi nước chảy ngắt quãng, cứ chốc chốc lại liếc sang Triệu Lâm Tô.
Triệu Lâm Tô để mặc cậu nhìn, sắc mặt bày tỏ rõ sự bất đắc dĩ, nhưng sự dịu dàng thì không còn giấu đi được nữa.
"Đến nhà tao đi." Thẩm Ngôn xoắn xuýt một lát, cuối cùng vẫn quyết định như vậy.
"Được."
"Đến để ôn tập đấy."
Triệu Lâm Tô lại cười, lúc hắn cười cười, dịu dàng trong mắt như dòng nước chảy: "Ngôn Ngôn, trước khi có sự đồng ý của mày, tao sẽ không làm bất cứ chuyện gì hết."
Thẩm Ngôn cảm thấy mặt mình lại vô thức nóng bừng lên.
Vẫn còn đang ở trong lớp đó!
Hơn nữa mày còn muốn làm gì với tao?!
Cậu giơ một bàn tay che miệng, mặt quay vào trong, hạ thấp giọng, tức giận nói: "Vậy tao cũng không đồng ý mày gọi tao như vậy!"
Triệu Lâm Tô học theo dáng vẻ của cậu, một tay che miệng, dựa vào gần chỗ ngồi của Thẩm Ngôn, nói nhỏ: "Coi như làm hòa với 'thằng chó' và 'con trai', được chứ?"
Mí mắt Thẩm Ngôn run dữ dội: "Sao mày biết?!"
"Mày đoán xem."
"..."
Triệu Lâm Tô quả nhiên vẫn là một thằng chó chết!
Lên xe, Triệu Lâm Tô lại đưa phong bì cho cậu: "Cầm đi, để ở chỗ tao lãng phí lắm, những người này tao còn không nhớ mặt được mấy ai."
Thẩm Ngôn khoanh tay, chống đối cám dỗ.
"Tặng cho bạn bè đấy, được chưa?"
"Thật đấy, thật lòng như vậy", Triệu Lâm Tô chạm phong bì vào cánh tay cậu: "Thẩm Ngôn."
Lòng Thẩm Ngôn dao động mãnh liệt, cuối cùng vẫn dùng ngón tay đẩy phong bì đi: "Không được, tao không thể nhận."
Triệu Lâm Tô lần nữa cắm phong bì thư vào trong bó hoa hồng.
Có lẽ đó là cái giá của lời thổ lộ.
Được như thế này đã rất tốt rồi, Thẩm Ngôn chỉ từ chối lòng tốt ngoài ranh giới, chứ không hoàn toàn đẩy hắn ra ngoài cửa.
Triệu Lâm Tô lái xe, hỏi: "Ăn kẹo thì được chứ?"
"..."
"Kẹo gì?"
"Sô cô la nhân trái cây."
"... Đưa tao một cái."
Thẩm Ngôn ngậm sô cô la, hương vị ngọt ngào trong miệng có thể khiến tâm tình người ta thả lỏng. Cậu nhìn về phía Triệu Lâm Tô, hỏi: "Sao mày không ăn?"
Triệu Lâm Tô cười như không cười liếc cậu một cái: "Chó không thể ăn sô cô la."
Thẩm Ngôn: "..."
Đúng là như vậy!
Thẩm Ngôn khoanh tay, liếc xéo hắn, khóe miệng không thể kiềm chế mà chậm rãi nhếch lên, thế là cậu vươn tay che đi nửa mặt dưới của mình.
Đều do Triệu Lâm Tô, tại sao hắn... cứ... cứ làm như vậy chứ!
Mỗi người có một "điểm buồn cười" khác nhau, cùng một bộ phim, có người xem thì cười ha ha, có người lại thấy nhàm chán cực độ, Thẩm Ngôn cũng không biết "điểm buồn cười" của mình có giống mọi người hay không, dù sao Triệu Lâm Tô cũng luôn chọc trúng "điểm buồn cười" của cậu, nói chuyện một hồi là lại khiến cậu không nhịn được bật cười.
Thẩm Ngôn nhấn mở cửa sổ xe, để gió lạnh thổi vào trong. Cậu hít một hơi không khí lạnh lẽo, mái tóc ngắn lộn xộn bay loạn trên trán, Thẩm Ngôn bảo: "Ngày mai đừng tặng hoa cho tao nữa---".
"Đậu hũ hoa có được tính là hoa không?" (*Tào phớ)
Thẩm Ngôn lại buồn cười, cong cong khóe miệng: "Tính!"
*
"Đã nói để tao mang đồ ăn sáng rồi. Anh tớ mua rất nhiều nguyên liệu nấu cháo, hai hôm lại nấu một nồi", Thẩm Ngôn chỉ tay vào Triệu Lâm Tô: "Đống nguyên liệu đó ăn không hết, ai cũng đừng hòng trốn thoát."
Triệu Lâm Tô đang cởi áo khoác ra.
Trời lạnh, hắn mặc một cái áo len màu đen hơi cao cổ ở bên trong, cả người toát ra một phong thái lạnh lùng, "Anh Thận ngày nào cũng phải dậy sớm nấu cháo, có mệt quá không?"
Thẩm Ngôn thu hồi tầm mắt, nhỏ giọng nói: "Anh ấy thường hay nấu vào tối hôm trước."
"Hầm cháo rất tốn công sức." Hơi ấm trong phòng đã đủ, Triệu Lâm Tô lại bắt đầu cởi áo len, hai tay nắm vạt áo nhanh chóng kéo áo lên, để lộ chiếc áo phông xanh đậm bên trong. "Nguyên liệu cháo ở đâu, đưa tao một chút mang về thử xem."
Thẩm Ngôn chắp tay sau lưng, hai mắt nhìn vách tường: "Nguyên liệu phải bỏ tiền mua, sao tớ cho cậu được?"
Triệu Lâm Tô treo quần áo xong xuôi, đến ngồi xuống ghế sofa: "Tao có thể đem đồ ra đổi, ví dụ như ảnh có chữ ký chẳng hạn."
"..."
Hai người họ ở trong phòng khách sửa sang lại tài liệu một hồi, Triệu Lâm Tô dùng laptop, Thẩm Ngôn chỉnh sửa tài liệu, sàng lọc trọng điểm mà giảng viên mới đưa và đề thi từ những kỳ thi năm trước.
Hai người không ai nói chuyện, mỗi người một việc riêng.
Bầu không khí dường như chẳng khác gì những năm tháng đã qua.
Thỉnh thoảng nói chuyện cùng nhau, Triệu Lâm Tô rất đứng đắn nên Thẩm Ngôn cũng không có gì bối rối, dù sao cả hai đều đang tập trung vào chuyện chính.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, chẳng mấy chốc mà đã đến sáu giờ rưỡi.
Thẩm Ngôn bảo: "Ồ, anh trai tớ sắp tan làm rồi."
Triệu Lâm Tô cũng nhìn thoáng qua thời gian hiển thị trên laptop: "Anh Thận về nhà vào khoảng bảy giờ tối phải không?"
"Ừ, khoảng đó."
Thẩm Ngôn thu dọn sách vở và đề thi đang trải dài trên bàn lại, Triệu Lâm Tô cũng khép laptop, hỏi: "Trong nhà có đồ ăn không?"
Thẩm Ngôn ngẩng đầu nhìn về phía Triệu Lâm Tô.
Triệu Lâm Tô nói: "Để tớ nấu cơm đi."
"..."
"Không cần", Thẩm Ngôn cúi đầu ôm sách: "Đồ ăn hôm qua vẫn còn."
"Được rồi."
Triệu Lâm Tô thu dọn balo.
Thật ra Thẩm Ngôn đã thu dọn đâu vào đấy, nhưng tay vẫn làm bộ thu dọn lung tung đồ đạc trên bàn.
"Cuối tuần này có trận đấu, đi không?"
Triệu Lâm Tô đứng ở cửa ra vào, hỏi.
Thẩm Ngôn mím môi.
"Lần trước không đi, lãng phí hai tấm vé", Triệu Lâm Tô nói.
Thẩm Ngôn vẫn cúi đầu không có phản ứng.
Triệu Lâm Tô đi rồi.
Thẩm Ngôn thở ra một hơi, ngả lưng xuống ghế sofa. Nằm một hồi, cậu liền nhấc gối ôm lên điên cuồng vò xé, đến khi chính cậu thở hổn hển mới chịu dừng tay.
Thằng gay chết tiệt, mày phiền quá!
Bỏ sách vào trong, đặt balo ra trước cửa, lúc Thẩm Ngôn cầm điện thoại lên mới phát hiện ra Triệu Lâm Tô đã gửi cho cậu mấy tin nhắn Wechat, nhìn thời gian thì hình như đã được gửi ngay lúc hắn vừa mới đi ra ngoài.
[Triệu Lâm Tô: *thông tin mua vé*]
[Triệu Lâm Tô: Một vé 230, thanh toán qua Wechat hay Alipay đều được.]
[Triệu Lâm Tô: Tớ không đi, cậu đi đi.]
Thẩm Ngôn mím chặt bờ môi.
Cậu vẫn luôn muốn đi xem thi đấu tận hiện trường, vé xem không đắt nhưng do nhà thi đấu không đủ lớn, nên rất khó mua được vé. Mỗi lần cậu muốn mua vé đi xem, chỉ cần ấn vào, vài giây sau đã hết sạch vé.
Sao người này lại mua được?
Lại còn là trận đấu khó mua vé như vậy...
Không bằng đổi nghề sang làm dân phe vé đi cho rồi!
[SY: *Đã chuyển khoản 230*].
[SY: Đi thì đi.]
[SY: Cũng chẳng ai cấm cậu đi.]
Wechat lập tức có tin nhắn trả lời.
[Triệu Lâm Tô: Tớ đăng bán tấm vé còn lại rồi.]
Thẩm Ngôn: "..."
[SY: Tớ nói cậu ngu cậu còn không phục =_=]
[Triệu Lâm Tô: Đùa thôi.]
[Triệu Lâm Tô: Một giờ chiều thứ bảy tớ tới đón cậu.]
Thẩm Ngôn: "..."
[SY: Tớ cũng đăng bán tấm vé kia đây, chào cậu!]