Chương 52: Lời Đồng Ý

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Ném đi?!" Giọng Thẩm Ngôn quá lớn, khiến chú bảo vệ giật mình thon thót. Chú có vẻ khó hiểu, không biết tại sao cậu thanh niên cao lớn này lại hoảng hốt, lo lắng và tức giận vì một con chó lông tạp.
Thẩm Ngôn sốt ruột, mãi một lúc lâu sau khi trấn tĩnh mới sắp xếp được lời nói: "Chú ơi, chú có thể làm ơn liên hệ với bác Phùng, hỏi xem bác ấy đã vứt con chó ở đâu không ạ?"
Thấy cậu sốt ruột, chú bảo vệ tốt bụng lập tức đồng ý. Chú gọi điện thoại, nhưng gọi mãi vẫn không thấy ai bắt máy.
"Ông ấy đang bận chăm sóc cháu, chắc là không có thời gian để ý điện thoại. Mà ông ấy cũng đi được ba bốn ngày rồi... Bốn ngày, đúng rồi, bốn hôm trước khi chú được điều đến đây, chú hình như có thấy ông ấy dắt con chó ra ngoài, chắc là mang đi vứt. Mấy con chó lông tạp thế này, không phải giống thuần chủng, ít ai muốn nhận nuôi lắm."
Vứt đi... Thẩm Ngôn thất thần quay người, mới đi được vài bước vào hành lang thì khựng lại. Cậu quay ra, dùng sức đẩy mạnh cánh cửa bên ngoài hành lang.
Nếu bị vứt, chắc chắn sẽ vứt ở gần khu chung cư thôi, không thể vứt ở quá xa được. Chó không được phép mang lên xe buýt, biết đâu nó vẫn đang lang thang đâu đó quanh khu này!
Thẩm Ngôn vội vã tranh thủ từng phút, đi khắp khu chung cư để tìm chó.
"Chó con ơi, chó con ơi——"
Chú chó con không có tên, nên cậu chỉ có thể gọi như vậy. Cậu đi một vòng tìm kiếm, gọi đến khản cả cổ. Không ít chú chó nghe tiếng mà chạy đến, nhưng chẳng có con nào là chú chó lông tạp mà cậu vẫn thường cho ăn. Người trong khu chung cư thấy cậu ra ngoài tìm chó, cũng nhiệt tình hỏi chú chó nhà cậu trông ra sao.
"Không phải chó nhà cháu ạ, là con chó mọi người vẫn nuôi chung ở hành lang ấy, con chó lông vàng tạp ấy ạ," Thẩm Ngôn giơ tay ước lượng: "To khoảng chừng thế này, vốn được bác bảo vệ nuôi. Sau khi bác ấy về quê thì vứt nó đi, cháu không biết vứt ở đâu nữa."
"Ồ, thế thì chắc chắn không vứt trong khu chung cư này đâu," người kia nói. "Trong khu mình không cho phép chó hoang chạy lung tung, bác bảo vệ chắc chắn biết điều đó, sẽ không vứt nó ở đây đâu. Cháu ra khu vực xung quanh tìm xem sao. Bác ấy vứt nó đi mấy hôm rồi?"
"Bốn ngày rồi ạ..."
"Ôi chao, lâu thế rồi sao?" Người nọ giật mình, xua tay lia lịa, quả quyết nói: "Vậy thì chắc chắn không tìm được nữa đâu."
Thẩm Ngôn cảm ơn rồi chạy ra ngoài khu chung cư.
Thời tiết rất lạnh nhưng trán cậu đã lấm tấm mồ hôi. Cậu vừa ra khỏi khu chung cư vừa gọi điện cho anh trai.
"Anh ơi, anh vào nhóm chat của các gia đình trong khu hỏi xem có ai thấy con chó sống ở hành lang tầng một khu nhà mình không, hay có ai dẫn nó về nuôi không ạ?"
"Hả? Không thấy chó con nữa sao? Được được, em đừng vội, anh đi hỏi ngay đây."
Thẩm Ngôn không cúp máy, cau mày, nhanh chân bước ra ngoài khu chung cư, chờ đợi anh trai trả lời.
Ngoài trời lúc này rất lạnh, người đi đường cũng thưa thớt, chỉ có vài chiếc xe chạy ngang qua, gió thổi lá cây xào xạc. Lòng Thẩm Ngôn hoảng loạn đến mức sắp không thể kiểm soát được nữa.
Anh trai cậu trả lời.
"Mấy nhà hàng xóm đều nói không rõ, bảo mấy hôm nay không thấy chú chó con đó đâu, còn tưởng có người dắt nó đi dạo. Sao đột nhiên lại không thấy chó đâu thế?"
"Chắc không sao đâu anh..." Trái tim Thẩm Ngôn chùng xuống, cậu cố nén giọng nói: "Anh, anh cứ tiếp tục làm việc đi."
Thẩm Ngôn cúp máy.
Chó con đã mất tích.
Bộ não chậm chạp tiếp nhận sự thật này một lần nữa.
Thẩm Ngôn mơ hồ nhìn quanh bốn phía.
Con đường xám xịt, mặt đất sạch bong, vỉa hè trắng xóa hiện ra trong tầm mắt. Chiếc xe điện nhỏ "ì ì" chạy qua bên cạnh. Thẩm Ngôn tự nhủ: "Mình phải đi tìm nó, nếu để nó lang thang bên ngoài, nó sẽ chết mất."
Thẩm Ngôn đi dọc con phố, mỗi lần ngang qua bụi cây cao, cậu lại gọi thêm hai tiếng.
Không tìm thấy.
Cậu lại đến công viên tìm kiếm.
"Xin lỗi cô ơi, cô có thấy một chú chó lông tạp, to khoảng chừng thế này không ạ, kiểu chó nhà rất bình thường ấy ạ."
"Không thấy."
"Cháu cảm ơn cô, làm phiền cô rồi ạ."
Hỏi càng nhiều người, thời gian tìm kiếm càng kéo dài, lòng Thẩm Ngôn càng thêm lạnh lẽo.
Trong công viên cũng không tìm thấy.
Dù là ban ngày nhưng trời bên ngoài vẫn rất tối, trông có vẻ sắp mưa hoặc sắp có tuyết rơi. Thẩm Ngôn ngẩng đầu nhìn trời, không rõ trong lòng mình đang có tâm trạng thế nào.
Mờ mịt, vô cùng mờ mịt.
Thuở bé, Thẩm Ngôn rất thích nuôi chó. Bố mẹ cũng đồng ý, nói rằng đợi sau sinh nhật 10 tuổi của cậu sẽ cho nuôi. Đến lúc đó, cậu phải hoàn toàn chịu trách nhiệm dắt chó đi dạo mỗi chiều một lần.
"Vâng ạ," Thẩm Ngôn gật đầu lia lịa: "Vậy ngày nào tan học về con cũng sẽ dắt chó đi dạo ngay, con sẽ nhớ kỹ ạ."
Sau này, Thẩm Ngôn không nuôi được chó.
Mùa xuân năm ngoái, trong hành lang xuất hiện thêm một chú chó con lông tạp màu vàng. Lần đầu tiên nhìn thấy nó, Thẩm Ngôn còn thấy dáng vẻ nó quá luộm thuộm. Nhìn kỹ hơn một chút, Thẩm Ngôn lại nghĩ, nếu nuôi một chú chó như thế này, hình như cũng không tệ lắm.
Nhưng cậu cũng chỉ nghĩ vậy thôi.
Nếu cậu thực sự muốn nuôi, anh trai cậu bận rộn như vậy chắc chắn sẽ không để ý đến nó được. Mà để một mình cậu tự chăm sóc, cậu lại sợ mình không lo được chu đáo... Tóm lại, có rất nhiều lý do ngăn cản cậu nhận nuôi con chó này. Những người hàng xóm khác có lẽ cũng giống cậu, tất cả mọi người đều cho nó ăn, nhưng không một ai muốn mang nó về nhà.
"Xin chào, xin hỏi nhà mình gần đây có thấy một con chó lông tạp màu vàng không ạ..."
Thẩm Ngôn lần lượt hỏi thăm từng cửa hàng dọc đường, nhà nào cũng hỏi. Tất cả họ đều nói không nhìn thấy, còn bảo gần đây có rất nhiều chó đi lạc, không biết Thẩm Ngôn đang nhắc đến con chó nào.
Thẩm Ngôn chưa từng chụp ảnh chú chó, chỉ có thể tả đại khái dáng vẻ của nó. Những người kia lại tỏ vẻ không hình dung được. Thẩm Ngôn chợt nhớ đến lần cậu bị đau chân, Triệu Lâm Tô xuống tầng cho chó ăn đã từng chụp một tấm ảnh nó đang ăn.
Cậu móc điện thoại ra, trên màn hình có ba cuộc gọi nhỡ.
Một cuộc là của anh trai cậu gọi, hai cuộc còn lại là của Triệu Lâm Tô.
Thẩm Ngôn mở điện thoại ra.
[Triệu Lâm Tô: Ở đâu?]
[Triệu Lâm Tô: Tao ra ngoài rồi.]
[Triệu Lâm Tô: Tìm được chó chưa?]
Thẩm Ngôn gửi định vị cho Triệu Lâm Tô.
[Triệu Lâm Tô: Ở đó chờ tao.]
*
Thẩm Ngôn ngồi trên ghế dài ở bến xe buýt, cúi thấp đầu, hai tay nắm chặt điện thoại buông thõng.
"Thẩm Ngôn---"
Thẩm Ngôn ngẩng mặt lên, mắt đỏ hoe, mũi cũng đỏ ửng, không biết do bị lạnh hay là muốn khóc.
Triệu Lâm Tô chạy về phía cậu, hàng mày nhíu chặt, vẻ mặt lo lắng.
"Không tìm thấy à?"
Thẩm Ngôn gật đầu.
"Anh Thận lo cho mày nên bảo tao đến xem sao."
"..."
"Mày tìm những chỗ nào rồi?"
"Trong khu chung cư, trên các con phố lân cận, công viên..." Thẩm Ngôn giơ tay, ngón tay quệt nhẹ dưới mũi, giọng khàn khàn: "Tao tìm qua hết rồi."
Triệu Lâm Tô nhớ rõ chú chó đó.
Dù xét về tướng mạo hay tính cách, nó đều không có gì đặc biệt.
Nhưng Thẩm Ngôn lại rất thích nó.
"Có thể báo cảnh sát không?" Thẩm Ngôn hỏi.
Giọng điệu cậu có chút bất lực, trái tim Triệu Lâm Tô thắt lại: "Chắc là không được đâu."
"Mày đã đăng lên vòng bạn bè hỏi chưa?"
"Chưa, tao không kết bạn với hàng xóm xung quanh..."
"Đã hỏi trong nhóm hàng xóm chưa? Còn có nhóm chủ hộ gia đình ở các khu lân cận nữa. Mày có ảnh chụp của nó không, ra mấy cửa hàng in ấn in vài tấm tìm chó lạc, dán lên khu vực xung quanh đây. Hoặc tìm xem ở đây có nhóm cứu trợ động vật nào không, nhờ họ giúp một tay."
Triệu Lâm Tô kéo tay Thẩm Ngôn: "Đi thôi."
Nỗi mịt mờ trong lòng dần dần được rút ra ngoài. Thẩm Ngôn nhìn đôi mắt phượng sáng ngời của Triệu Lâm Tô, nhỏ giọng gọi: "Triệu Lâm Tô ơi, không thấy chó con đâu nữa rồi."
Đôi mắt Triệu Lâm Tô sâu thẳm: "Tao sẽ đi tìm cùng mày."
Hai người cùng đến cửa hàng in. Ông chủ cửa hàng rất nhiệt tình, có lẽ vì thường xuyên có người đến in tờ rơi kiểu này nên anh ta còn nhắc nhở: "Hai cậu có thể đến cửa hàng thú cưng gần đây hỏi thử xem, bà chủ bên đó thường xuyên cứu trợ động vật."
"Cảm ơn!"
Nhịp tim Thẩm Ngôn đập nhanh hơn một chút, trong lòng chợt nhen nhóm một hy vọng mãnh liệt. Nhưng cậu không dám ôm hy vọng quá lớn, sợ khi thất vọng sẽ càng đau đớn hơn.
Cửa hàng thú cưng Tâm Tâm.
Thẩm Ngôn hơi ngẩn người.
"Nơi này, chúng ta đã từng đến rồi..."
"Ừ, gần đây chỉ có mỗi cửa hàng thú cưng này thôi."
Triệu Lâm Tô đẩy Thẩm Ngôn vào cửa hàng thú cưng.
"Hoan nghênh quý khách---"
Đồ dùng trong cửa hàng thú cưng rực rỡ muôn màu. Thẩm Ngôn đi thẳng đến quầy hàng: "Xin lỗi, làm phiền chị một lát, xin hỏi chị có từng thấy con chó này không ạ..."
Thẩm Ngôn giơ điện thoại lên, tim đập rất nhanh.
Đối phương nhìn kỹ một lúc, cuối cùng khẳng định: "Chưa từng thấy."
"..."
Hy vọng lại một lần nữa rơi xuống đáy vực.
Thẩm Ngôn chậm rãi cúi đầu.
Triệu Lâm Tô liếc mắt sang, gương mặt nhìn nghiêng của Thẩm Ngôn trông rất đau lòng.
Triệu Lâm Tô tiếp tục hỏi thăm nhân viên cửa hàng.
"Thế này ạ, con chó này bị người ta bỏ rơi nhưng lại không phải chó do bạn em nuôi. Hiện giờ không biết chó đang ở đâu, nghe nói bên mình có cứu trợ động vật, có thể nhờ mọi người giúp chúng em tìm kiếm một chút không ạ?"
"À à, vậy để tôi gọi điện thoại cho bà chủ của chúng tôi đã nhé."
Thái độ của nhân viên cửa hàng cũng rất nhiệt tình, lập tức cầm điện thoại bàn lên: "Alo, bà chủ ạ. Có người đến báo tin về động vật bị bỏ rơi, họ đang đi tìm con chó đó. Có ảnh chụp ạ, vâng, được."
"Bà chủ sẽ đến ngay, hai người chờ một chút nhé."
"Cảm ơn."
Thẩm Ngôn cúi đầu không phản ứng gì. Triệu Lâm Tô kéo vai cậu ra phía cửa. Hai người đứng giữa hai dãy kệ hàng, Triệu Lâm Tô vỗ nhẹ vai cậu, khẽ an ủi: "Đừng từ bỏ, sẽ tìm được thôi."
"..."
Trong lòng Thẩm Ngôn đã có một dự cảm mơ hồ.
Không thể tìm thấy chú chó con đó nữa.
"...Đều tại tao."
Thẩm Ngôn nói rất nhỏ.
"Mày nói gì thế? Sao có thể trách mày được?" Triệu Lâm Tô khẽ nhíu mày.
Thẩm Ngôn không nói gì.
Phía sau kệ hàng, tiếng đẩy cửa và tiếng chó sủa truyền đến, giọng phụ nữ trong trẻo vang lên: "Người tìm chó đâu?"
Triệu Lâm Tô lại vỗ vai Thẩm Ngôn. Thẩm Ngôn hít sâu một hơi, bước ra khỏi dãy kệ hàng.
Cô gái nhỏ nhắn, gầy gò dắt theo một con chó Bergie oai phong. Hai lỗ tai nó dựng đứng, cảnh giác tinh tường nhìn về phía hai người đàn ông cao lớn bước ra từ phía sau kệ hàng.
Bên cạnh nó, chú chó lông tạp màu vàng chớp chớp mắt, rồi hiếm khi cất tiếng sủa "Gâu" một cái.
"Hóa ra là thế..."
"Vậy ra Jack vốn là linh vật của tòa nhà bên chỗ các cậu hả?"
"Vâng đúng thế ạ, bác Phùng không nhắc đến chuyện này."
"Mấy hôm trước bác Phùng dắt chó đến đây, nói rằng bác ấy phải về quê chăm sóc cháu. Bác ấy không biết phải làm gì với chú chó này, nghe nói chỗ chị có cứu trợ động vật nên để chó lại đây."
"Chị cảm thấy con chó này trông rất quen mắt, Jenny cũng thấy nó quen, mà nó lại rất thích Jenny. Jenny nhà chị có ý thức lãnh địa rất mạnh, bình thường không bao giờ thấy nó để ý những con chó khác. Chị thấy hai chú chó rất hợp nhau nên nghĩ nuôi thêm một bé nữa cũng được, liền giữ nó lại. Hai hôm nay chị vẫn để nó ở nhà để nó làm quen với môi trường hơn một chút."
Bà chủ cười nói: "Chỉ là không ngờ còn có chủ nhân khác đang lo lắng cho nó."
Thẩm Ngôn gần như không nói lời nào, cậu sợ mình mở miệng sẽ mất mặt. Cậu ngồi xổm trên mặt đất, ra sức vuốt ve chú chó con --- không phải, là vuốt ve bộ lông mềm mại của Jack. Jack từng chút từng chút liếm láp lòng bàn tay cậu, đôi mắt ướt sũng, đầu lưỡi mềm mềm.
Thẩm Ngôn thầm nhủ: Quả nhiên đúng là đồ chó, hại cậu suýt chút nữa bật khóc!
"Cảm ơn chị," Thẩm Ngôn ngẩng đầu nói.
"Đừng khách khí, đều là duyên phận cả." Bà chủ ngần ngại hỏi: "Có phải em thích chú chó này lắm không? Ôi chao, nếu biết sớm thì chị đã... Nuôi được mấy ngày, hai con chó đã có chút tình cảm rồi."
Con Bergie oai phong lẫm liệt chăm chú nhìn Thẩm Ngôn, dường như đang quan sát xem Thẩm Ngôn có ý định dắt chú chó con đi hay không.
Thẩm Ngôn lắc đầu, nói với bà chủ: "Chị và nó có duyên phận, cứ để nó tiếp tục sống cùng chị và Jenny đi ạ."
Trước khi đi, Thẩm Ngôn mua một sợi dây thừng màu đỏ trong tiệm: "Em muốn tặng quà cho nó, được không ạ?"
"Được chứ, ngày mai chị sẽ đổi sợi dây này cho nó."
"Em muốn hỏi chị một vấn đề, cái đó, chó con, ý em là Jack, nó là chó đực, còn Jenny nhà chị là chó cái ạ?"
"Đúng thế, đực cái ở cùng một chỗ không đánh nhau mà," bà chủ mỉm cười nói: "Chị dự định hai hôm nữa sẽ đưa Jack đi thiến."
Thẩm Ngôn và Jack liếc nhìn nhau. Khóe mắt hơi đỏ của cậu lóe lên nét cười, bàn tay xuyên qua hàng chữ [Jenny] trên đầu nó xoa nắn. Trong lòng cậu thầm nhủ: Xin lỗi mày nhé, chó con ơi, tao có lòng nhưng sức chẳng đủ.
Cuối cùng mọi chuyện đã được giải quyết thỏa đáng. Thẩm Ngôn ra khỏi cửa hàng thú cưng, cảm thấy cả người thoải mái hơn rất nhiều. Lòng cậu như trút được gánh nặng, không chỉ tìm được một chú chó con mà dường như cậu cũng đã tìm ra được đáp án cho một vài câu hỏi trong lòng. Cậu nhìn về phía người bên cạnh, nói: "Triệu Lâm Tô, chúng ta tìm một chỗ cùng nhau nói chuyện nhé."
Hai người họ đến công viên, ngồi xuống chiếc ghế dài dưới gốc cây.
Gió nổi lên, Thẩm Ngôn kéo chặt áo khoác, thở ra một hơi thật dài: "Hôm nay tao sợ chết khiếp."
"Mày không biết đâu, lúc đi ngang qua quán thịt nướng kia, tao đã vô cùng hoảng hốt, cứ cảm thấy không biết chừng miếng thịt trên đó có thể nào... Ôi, tao suy nghĩ lung tung rồi..."
Thẩm Ngôn cúi đầu cười tự giễu.
"Không sao thì tốt rồi," Triệu Lâm Tô lên tiếng. "Nhìn qua thì đó cũng là một chỗ ở tốt cho nó."
"Ừ," Thẩm Ngôn nháy mắt với Triệu Lâm Tô: "Đó chính là nữ thần của nó."
Triệu Lâm Tô nhớ lại, cũng nở nụ cười.
Hai ngày không gặp, Triệu Lâm Tô biết Thẩm Ngôn vẫn còn đang suy nghĩ. Nếu hôm nay chuyện chú chó mất tích không xảy ra, Thẩm Thận không liên hệ với hắn nhờ giúp đỡ, thì có lẽ hai người họ vẫn chưa gặp mặt nhau.
Triệu Lâm Tô có trực giác.
Hôm nay, Thẩm Ngôn sẽ đưa ra đáp án cho hắn.
"Thật ra lần trước đến cửa hàng, mày bảo tao mua một sợi dây thừng cho chó con, tao đã không mua. Bởi vì tao luôn cảm thấy nếu mua dây thừng cho nó, trách nhiệm của tao với nó đã hoàn toàn khác biệt... Ôi, đến cái tên tao còn không dám đặt, trong điện thoại cũng không có một tấm ảnh nào của nó."
"Có lẽ đôi khi chính tao cứ do dự mãi, sợ bản thân mình không thể gánh vác được một vài thứ. Mày có biết không? Lúc nãy khi không tìm được nó, lòng tao vô cùng tự trách và hối hận. Tao cứ mãi tự hỏi bản thân, nếu như lúc đó tao nhận nuôi nó, liệu hôm nay nó có bị vứt bỏ không?"
Triệu Lâm Tô nhìn về phía Thẩm Ngôn.
Biểu cảm của Thẩm Ngôn rất bình tĩnh, ánh mắt như có như không dừng lại trên cành lá rì rào lay động cách đó không xa.
"Cho dù hôm nay không tìm được thì đó cũng không phải lỗi của mày."
Thẩm Ngôn cười nhẹ: "Tao... sợ sự thay đổi."
"Triệu Lâm Tô, tao rất sợ sự thay đổi."
Lời nói này Thẩm Ngôn đã lặp lại hai lần, biểu cảm cũng trở nên mơ màng.
"Tao thừa nhận, bản thân tao không phải hoàn toàn không có cảm giác gì với mày."
Trái tim đập mạnh một cái, như bị một bàn tay vô hình siết chặt.
"Thế nhưng, tao rất sợ, rất sợ mối quan hệ của hai chúng ta sẽ trở nên không thể kiểm soát. Làm bạn, tao có lòng tin, nhưng yêu đương không giống như làm bạn, nó tràn đầy những yếu tố không thể kiểm soát... Tao rất sợ, thật sự rất sợ lỡ như sau này..."
"Thẩm Ngôn."
Triệu Lâm Tô cắt ngang lời cậu.
"Nhìn tao."
Thẩm Ngôn chần chừ một lát, quay mặt sang.
Triệu Lâm Tô nhìn thẳng vào cậu, hai con ngươi sâu thẳm, tràn đầy sức mạnh kiên quyết không thể chống cự: "Tao cam đoan với mày, bạn bè là ranh giới cuối cùng. Cho dù tương lai có bất cứ chuyện gì xảy ra, tao vẫn sẽ là bạn bè cả đời với mày."
Khoang mũi và hốc mắt đều chậm rãi nóng lên. Thẩm Ngôn dang tay, Triệu Lâm Tô ngẩn người, cũng mở rộng vòng tay ôm lấy cậu.
Hai người ôm nhau ngồi trên băng ghế dài, một cái ôm bạn bè hết sức bình thường.
Triệu Lâm Tô thầm nghĩ: Nếu Thẩm Ngôn không vui vẻ thì những việc hắn đã làm có ý nghĩa gì đâu? Nếu Thẩm Ngôn vui, bắt hắn quay trở về vị trí cũ, thì có gì mà không làm được?
Trong lòng là một mảnh yên bình lạnh lẽo, tựa như nỗi đau đớn trong lòng cũng không đến mức quá khổ sở. Có lẽ ngay giây phút hắn mở miệng nói ra lời thích, hắn đã tự mình diễn thử vô số kết cục, và đây là một kết cục bình thường nhất trong vô số kết cục đó.
Hắn vẫn không thể bước vào thế giới kia.
Triệu Lâm Tô siết chặt vòng tay.
Một lần cuối cùng, hãy để hắn được ích kỷ ôm người mà hắn thầm yêu mến.
Cánh tay của Thẩm Ngôn cũng siết chặt lại.
Cứ thế, hai người họ ôm chặt lấy nhau.
Trong đống tro tàn đầy bình lặng của mình, Triệu Lâm Tô nghe thấy Thẩm Ngôn cất lời.
"Triệu Lâm Tô."
"Chúng ta hãy thử xem sao."