Chương 53: Chuyện yêu đương

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân

Chương 53: Chuyện yêu đương

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cái ôm kéo dài khá lâu, cánh tay Thẩm Ngôn đã sắp tê dại, nhưng Triệu Lâm Tô vẫn im lặng không nói lời nào. Thẩm Ngôn khẽ vỗ lưng hắn.
"Alo? Mày còn ở đây không?"
Triệu Lâm Tô vẫn không phản ứng.
Thẩm Ngôn thử rút tay về, vừa mới cựa quậy đã bị Triệu Lâm Tô siết chặt hơn, rồi hắn mới từ từ nới lỏng vòng tay. Cánh tay Thẩm Ngôn rũ xuống, nhưng vai cậu vẫn bị tay Triệu Lâm Tô giữ chặt. Hai người nhìn nhau, ánh mắt Triệu Lâm Tô sáng rực đến kinh ngạc, khiến Thẩm Ngôn nhìn hắn cũng thấy ngượng ngùng.
Thẩm Ngôn cúi đầu, khẽ nói: "Nghe thấy chưa? Nói gì đi chứ?"
Triệu Lâm Tô vẫn im lặng. Thẩm Ngôn nghe thấy tiếng hít thở của hắn, từ nhẹ đến nặng, từ chậm đến dồn dập, rồi sau một lúc lâu mới trở lại đều đặn.
"Giờ tao mới biết, mấy thứ trong phim giả tưởng hóa ra không phải hoàn toàn là giả dối."
Thẩm Ngôn ngẩng mắt: "Cái gì cơ?"
Khóe miệng Triệu Lâm Tô gần như cứng đờ, khẽ giật giật: "Vừa nãy tao đã rất muốn tự tát mình một cái."
"..."
"Cứ có cảm giác như đang mơ vậy."
Mặt Thẩm Ngôn ửng đỏ, khẽ "Dừng" một tiếng. Cậu giãy giụa thoát vai khỏi tay Triệu Lâm Tô, kéo chặt áo khoác rồi đứng dậy, dậm chân tại chỗ hai cái: "Mày dừng lại đi."
Hai tai Thẩm Ngôn đỏ bừng, không biết vì lạnh hay vì lý do nào khác.
Tim Triệu Lâm Tô đập quá nhanh, mặt và tai hắn cũng hơi nóng bừng. Hắn đứng dậy, đưa tay chạm vào vành tai Thẩm Ngôn. Thẩm Ngôn giật mình né vội ra, quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt Triệu Lâm Tô, yết hầu cậu khẽ động, ho nhẹ một tiếng: "Chú ý ý tứ."
Triệu Lâm Tô lặng lẽ ngắm gương mặt nghiêng của cậu, thấp giọng hỏi: "Ngôn Ngôn, lời mày vừa nói, bảo hai chúng ta thử xem, có phải là điều tao đang nghĩ không?"
Thẩm Ngôn đang nhìn chằm chằm một cái cây, con ngươi đảo loạn, khóe miệng mím chặt lại, vừa như muốn cười vừa như đang giận dỗi. Cậu quay đầu lườm Triệu Lâm Tô, nhưng ánh mắt lại rõ ràng ánh lên ý cười: "Mày đoán xem?"
Triệu Lâm Tô cũng bật cười.
Vẻ mặt hắn rất phức tạp, như thể niềm vui bất ngờ từ trên trời giáng xuống khiến hắn choáng váng. Hắn cố gắng trấn tĩnh lại, ánh mắt đảo quanh một hồi mới chịu nhìn về phía Thẩm Ngôn: "Nói lại lần nữa đi."
"Cút", Thẩm Ngôn đút tay vào túi áo phao, nhảy sang một bên: "Lời hay không nói hai lần---".
Thẩm Ngôn bước ra khỏi công viên, Triệu Lâm Tô cũng theo sau. Theo thói quen, hắn vẫn đi sau Thẩm Ngôn, mắt không chớp nhìn vành tai lấp ló qua tóc cậu.
Ánh mắt hắn quá chăm chú, giống như một vật thể hữu hình. Gáy Thẩm Ngôn vốn chẳng có mắt nhưng vẫn bị hắn nhìn chằm chằm đến mức không chịu nổi. Cậu quay đầu lại: "Mày làm gì thế hả, có thể bớt nhìn chằm chằm một chút được không?"
Khuôn mặt cậu ánh lên ý cười, nụ cười ấy khiến Triệu Lâm Tô cảm thấy yên lòng.
Mặt hắn nóng bừng, cảm giác như đang bị sốt vậy.
Sau đó, hắn kéo tay Thẩm Ngôn, lại một lần nữa ôm cậu vào lòng.
Vẫn là một cái ôm, nhưng lần này rõ ràng chặt chẽ và nồng nhiệt hơn rất nhiều so với cái ôm vừa nãy trên ghế dài.
Cả người Thẩm Ngôn bị hắn ôm trọn trong lồng ngực, cánh tay cũng không thể duỗi ra ngoài, chỉ đành túm lấy vạt áo khoác bên hông Triệu Lâm Tô. Nhiệt độ trên mặt cậu chậm rãi tăng dần: "Được rồi, đừng sến sẩm thế chứ..."
Hai tay Triệu Lâm Tô ôm chặt lấy vai cậu, chóp mũi dụi vào gáy. Thẩm Ngôn nghe thấy tiếng thì thầm rất nhỏ từ miệng hắn: "Cảm ơn mày, Ngôn Ngôn."
Thẩm Ngôn nhỏ giọng mắng: "Lời lẽ của mày thật sến sẩm", thế nhưng tay cậu vẫn vòng ôm lại hắn: "Đừng ở chỗ này giở trò sến sẩm với tao nữa."
"Ngôn Ngôn."
Giọng Triệu Lâm Tô trầm thấp đầy quyến rũ.
"Tao muốn khóc."
"..."
"Mày cứ khóc đi, chờ tao mở điện thoại quay video rồi hẵng khóc."
Triệu Lâm Tô bật cười thành tiếng: "Sao mày thù dai thế?"
"Tao nói cho mày biết, toàn bộ thù cũ tao đều ghi rõ trong sổ sách đấy nhé."
Thẩm Ngôn siết chặt tay, ra sức ôm Triệu Lâm Tô: "Cứ chờ xem, sau này mày sẽ còn phải chịu đựng nhiều hơn nữa đấy."
Triệu Lâm Tô lại cười một tiếng, hơi thở hắn phả vào cổ Thẩm Ngôn. Thẩm Ngôn hơi run rẩy, vỗ tay vào lưng hắn: "Được rồi, để tao gọi điện cho anh trai đã, kẻo anh ấy lại lo lắng."
Thẩm Ngôn gọi điện cho anh trai, nói rằng cậu đã tìm được chó, và chú chó cũng đã có người nhận nuôi.
"Thế à, vậy thì tốt. Sau này khi anh bớt bận, chúng ta cũng nhận nuôi một con nhé."
"Chuyện đó tính sau đi ạ, anh cứ tiếp tục làm việc đi, em cúp máy đây."
Kết thúc cuộc gọi, Thẩm Ngôn nhìn về phía Triệu Lâm Tô: "Tao về nhà đây, còn mày?"
"Tao tiễn mày về."
Thẩm Ngôn đỏ ửng hai má: "Vậy thì đi thôi."
Hai người sóng vai đi trên đường, tay ai nấy đút trong túi áo khoác, khuỷu tay cong lên thỉnh thoảng va vào nhau, giống như chẳng có gì khác biệt so với trước kia. Cả hai đều im lặng, ánh mắt không liếc nhìn đối phương nhưng cứ như càng che càng lộ. Chỉ một lát sau, ánh mắt họ như có lực hấp dẫn nào đó va chạm vào nhau, tim đập loạn xạ, nhưng hình như lại sinh ra một chút rung động khác lạ.
Từ nay về sau, người kia sẽ trở nên khác biệt với tất cả những người còn lại trên thế gian. Họ sẽ bắt đầu một mối quan hệ thân mật mới, vừa xa lạ vừa hấp dẫn, khiến người ta muốn bước vào khám phá.
"Ngôn Ngôn."
"...Gì?"
"Chỉ muốn gọi mày thôi mà."
"..."
Thẩm Ngôn đỏ mặt nhìn bụi cây bên trái: "Đồ dở hơi."
Đến trước cổng khu chung cư, Thẩm Ngôn nhìn Triệu Lâm Tô, Triệu Lâm Tô cũng nhìn cậu: "Để tao tiễn mày xuống tận dưới tầng nhé."
Thẩm Ngôn cong môi, hơi bất đắc dĩ nhưng cũng có chút buồn cười hỏi: "Lát nữa có khi lại tiễn tao đến tận cửa đúng không?"
"Không đâu", Triệu Lâm Tô đáp: "Đến dưới tầng là đủ rồi."
Đến tầng một của tòa nhà, Triệu Lâm Tô dừng bước, ánh mắt lưu luyến nhìn Thẩm Ngôn: "Lên đi."
Thẩm Ngôn bước lên bậc thang, lại quay đầu nhìn lại: "Không lên thật à?"
Triệu Lâm Tô khẽ mỉm cười lắc đầu.
Thẩm Ngôn bước vào trong, sau khi đi hết hành lang lại quay đầu nhìn lại. Triệu Lâm Tô vẫn đứng im tại chỗ dõi theo cậu, dáng người cao lớn trong chiếc áo khoác dài, khẽ vẫy tay với Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn bước vào thang máy, thầm nghĩ, sao tự dưng hắn lại biến thành quân tử thế này... Khoan đã, cậu gọi hắn lên nhà cũng đâu có ý gì khác, chỉ là tiện miệng mời thôi mà. Không được không được, sao suy nghĩ của mình càng lúc càng kỳ quái thế này. Thẩm Ngôn vội vã lắc đầu thật mạnh, vừa quay mặt sang liền thấy chính mình đang mắt mơ màng, tai hồng, mặt đỏ bừng. Thẩm Ngôn đặt tay lên vách thang máy dựa sát vào đó một lát.
Sao mình lại kém cỏi thế này, không phải chỉ là yêu đương thôi sao? Cứ như mình chưa từng trải qua vậy.
"..."
Thôi rồi, mình đúng là chưa từng trải qua thật.
Về đến nhà, Thẩm Ngôn cởi áo khoác, chui vào phòng rồi nhảy thẳng lên giường.
Nhiệt độ dễ chịu trong phòng nhanh chóng khiến khuôn mặt vốn đã nóng lại càng thêm nóng bừng.
Cuối cùng thì cũng đã đến bước này.
Nhưng ngược lại, tâm tình lại trở nên rất thoải mái.
Những do dự bối rối suốt mấy ngày qua cuối cùng cũng kết thúc. Thẩm Ngôn nằm thẳng cẳng trên giường, chớp chớp mắt, rồi không kìm được mà nở nụ cười.
Vừa cười xong, khuôn mặt cậu liền nghiêm túc trở lại.
Có gì đáng cười đâu chứ, không phải chỉ là trở thành gay với thằng bạn thân thôi sao? Đã quen biết nhau hơn 10 năm rồi, có gì mới mẻ đâu.
Thẩm Ngôn kéo chăn lên, che đi khóe miệng đang cong lên của mình.
Chốc lát sau, dường như cậu nghe thấy tiếng động bên ngoài.
Thẩm Ngôn cẩn thận lắng nghe thêm một lát, rồi xốc chăn rời giường đứng lên. Là tiếng gõ cửa.
"Đến đây---".
Thẩm Ngôn lê dép đến mở cửa, cậu nghĩ chắc là hàng xóm nào đó đến hỏi chuyện về chú chó con. Cửa vừa hé, Triệu Lâm Tô đã xuất hiện bên ngoài.
"..."
Mặt Thẩm Ngôn đỏ bừng: "Làm gì đấy, không phải mày bảo không lên à?"
Triệu Lâm Tô im lặng một lát, đáp: "Đứng dưới tầng một hồi liền hốt hoảng, cứ có cảm giác như mình đang mơ, nên muốn lên để xác nhận lại lần nữa."
"..."
Thẩm Ngôn hỏi: "Có cần tao tát cho mày một cái để mày tỉnh lại không?"
Triệu Lâm Tô cười cười: "Ngôn Ngôn, chúng ta, đã được tính là yêu đương rồi chứ?"
Thẩm Ngôn một tay vịn cửa, quay mặt đi: "... Nói nhảm."
Cậu đã cởi áo khoác ra, bên trong là chiếc áo len mỏng màu nhạt, để lộ cần cổ thon dài. Ánh mắt Triệu Lâm Tô lướt qua người cậu, nhỏ giọng nói: "Vẫn muốn ôm mày."
"..."
Mặt Thẩm Ngôn đã đỏ đến mức sắp nổ tung.
Ánh mắt cậu lướt qua phía ngoài cửa, khẽ vươn tay túm lấy cổ áo sơ mi của người đứng bên ngoài, kéo hắn vào trong.
Triệu Lâm Tô lại một lần nữa ôm lấy Thẩm Ngôn.
Trên người hắn còn vương hơi lạnh từ bên ngoài. Thẩm Ngôn dựa lưng vào cửa, bị hắn ôm chặt cứng. Tay Triệu Lâm Tô mạnh mẽ siết lấy eo cậu, Thẩm Ngôn chỉ có thể nghiêng người tựa mặt lên vai hắn.
Lồng ngực đè lên lồng ngực, tim đập mạnh khiến cả hai trở nên vô cùng gần gũi. Triệu Lâm Tô cố gắng áp sát vào cậu, như muốn cảm nhận thật cụ thể sự biến hóa trong mối quan hệ của cả hai.
Mạch máu trên cổ giần giật, cộng hưởng với nhịp tim thình thịch. Thẩm Ngôn ôm vai Triệu Lâm Tô, mặt đỏ đến mức hơi choáng váng. Triệu Lâm Tô ôm cậu quá chặt.
"Ngôn Ngôn."
"Ừ..."
"Tao thích mày."
"..."
Thẩm Ngôn nóng mặt, dựa trán lên áo khoác của Triệu Lâm Tô.
Cậu ậm ừ "Ừm" một tiếng, khó mà đáp lại lời hắn.
"Cảm ơn mày, Ngôn Ngôn."
"Tao sẽ cố gắng để mày cũng thích tao."
"..."
Tay Thẩm Ngôn khẽ túm lấy áo khoác của hắn, cuối cùng cậu dùng giọng thì thầm cực nhỏ nói: "... tao... cũng... hơi... thích."
Cậu nghe thấy tiếng cười trong cổ họng Triệu Lâm Tô, tiếng cười từ lồng ngực hắn phập phồng truyền sang lồng ngực cậu. Thẩm Ngôn càng ra sức siết chặt áo khoác của hắn: "Đừng cười."
Quả nhiên Triệu Lâm Tô lập tức không cười nữa, chỉ càng ôm chặt cậu hơn.
Ở nơi Thẩm Ngôn không thấy, đôi mắt Triệu Lâm Tô đã hơi ướt át.
Có lẽ Thẩm Ngôn không thể biết, chỉ cần cậu nói như vậy thôi, hắn đã hạnh phúc đến mức sắp không thể chịu đựng nổi nữa.
Thẩm Ngôn cảm thấy thái dương mình cũng đã rịn mồ hôi: "Mày còn muốn ôm thêm bao lâu nữa?"
Hai tay Triệu Lâm Tô vẫn quấn chặt: "Có thể ôm bao lâu?"
"Nóng..."
Triệu Lâm Tô hơi buông lỏng tay.
Mặt Thẩm Ngôn đã đỏ như máu, vốn dĩ cậu có tướng mạo đẹp đẽ, nhã nhặn, khi mặt đỏ bừng lên như thế này lại càng thêm một vẻ đẹp khác biệt.
Triệu Lâm Tô vẫn có cảm giác như đang mơ.
Thật sao? Thẩm Ngôn thật sự đồng ý yêu đương với hắn? Bảy năm, từ khi hắn bắt đầu thích cậu, từng phút từng giây hắn đều chờ đợi kỳ tích này.
Kỳ tích đã thật sự xuất hiện.
"Ngôn Ngôn, nói lại lần nữa đi", Triệu Lâm Tô dịu dàng bảo: "Nói lại lần nữa, mày đồng ý yêu đương với tao."
Thẩm Ngôn bị hắn nhìn chằm chằm đến mức không thể chịu đựng thêm. Cậu kéo vai hắn ra, quay mặt sang chỗ khác: "Rốt cuộc mày còn muốn tao nói bao nhiêu lần nữa?"
"Tao muốn nghe", Triệu Lâm Tô đuổi theo ánh mắt cậu: "Thật sự muốn nghe mà."
"Vậy mày mở điện thoại ghi âm đi, muốn nghe bao nhiêu lần thì về tự mà bật."
"..."
Triệu Lâm Tô cúi đầu cười, trán tựa lên vai Thẩm Ngôn, tiếng cười trầm thấp vang lên.
Thẩm Ngôn cũng cười, tay vỗ mạnh lên lưng hắn: "Mau buông ra, tao nóng chết mất thôi. Đang giữa mùa đông đấy, đừng để tao nóng đến say nắng chứ!"
Triệu Lâm Tô buông tay ra, nhưng tay hắn vẫn bám lấy eo Thẩm Ngôn. Đôi mắt ánh lên ý cười khẽ chớp chớp: "Mày nói lại lần nữa đi, tao mở camera quay lại."
"... Thằng khốn, mày đi chết đi---".
Thẩm Ngôn rót nước cho Triệu Lâm Tô, chính cậu cũng uống hơn nửa cốc nước đá. Đặt cốc xuống, cậu quay đầu: "Mày đã lên đây rồi thì ngồi xuống một lát đi, chúng ta cần thống nhất một vài điều."
"Đầu tiên, hiện giờ hai chúng ta đã xác định quan hệ yêu đương, nhưng tạm thời không được công khai", Thẩm Ngôn nhìn thẳng vào mắt Triệu Lâm Tô. "Không phải tao không muốn công khai, mà vì nếu công khai sẽ dẫn đến rất nhiều lời bàn tán, can thiệp từ mọi người. Tao cảm thấy đây là chuyện của hai chúng mình, cũng muốn chú trọng vào mối quan hệ của hai chúng mình thôi, mày thấy sao?"
Triệu Lâm Tô gác một tay lên chân trái đang vắt vẻo, gật đầu, mỉm cười đáp: "Tao đồng ý."
Thẩm Ngôn cũng hài lòng gật gật đầu: "Như vậy, từ hôm nay trở đi, chúng ta chính là... ừm... cái đó, chính thức yêu đương, ok?"
Triệu Lâm Tô khẽ gật đầu: "Rất ok."
Thẩm Ngôn cầm gối ôm đập tới: "Nghiêm túc chút đi, đừng đùa giỡn."
Triệu Lâm Tô tóm được gối ôm, nghiêng mặt hỏi: "Còn gì nữa không?"
"Còn...", Thẩm Ngôn ho một tiếng: "Tạm thời chưa nghĩ ra."
"À, đúng rồi", Thẩm Ngôn dựng thẳng ngón tay: "Đừng tiếp tục hỏi tao có phải hai chúng ta đang trong mối quan hệ này nữa hay không, cụ thể thì xem lại điều kiện phía trên, hiểu chưa?"
"Hiểu rồi."
"Tốt, cứ vậy đi", Thẩm Ngôn vỗ đùi đứng dậy: "Giải tán!"
Triệu Lâm Tô ôm gối, ngửa mặt hỏi: "Không giải tán có được không?"
"..."
Thẩm Ngôn khoanh tay: "Mày... còn muốn ôm?"
"Không phải."
"... Vậy mày muốn làm gì?"
"Có thể xin được hẹn hò không?"
"..."
"Về lập kế hoạch cụ thể, gửi vào mail của tao, tao sẽ cho mày câu trả lời chắc chắn."
Thẩm Ngôn nghiêm túc trả lời, hất hất tay: "Mày có thể lui."
Triệu Lâm Tô buông gối ôm đứng lên, nhưng vẫn không chịu lui.
Thẩm Ngôn nghiêng mặt đi, đầu lưỡi đẩy đẩy vào bên má, cố giữ cho môi mình thẳng tắp, nhưng dưới ánh mắt chăm chú của Triệu Lâm Tô, cậu vẫn không kiềm chế được, khóe miệng cong cong, quay mặt lại quát: "Còn chưa đi? Sao mày nói lời mà không biết giữ lời thế hả?"
Triệu Lâm Tô vươn tay vòng qua eo cậu, lại ôm cậu vào lòng.
Lần này hắn ôm rất nhẹ nhàng, rất lỏng lẻo, rất dịu dàng.
Thẩm Ngôn giơ tay ôm lấy cổ hắn, nhịn cười nói: "Tao nhớ có người đã từng nói gì mà chỉ cần tao không đồng ý thì nhất định sẽ không làm, miệng lưỡi đàn ông quả nhiên đều là lời lừa gạt."
Triệu Lâm Tô cũng cười: "Mày đồng ý rồi". Hắn nghiêng mặt sang, nhìn thẳng vào đôi mắt Thẩm Ngôn giữa khe hở hai thân thể đang đan xen: "Ánh mắt của mày đã nói với tao, mày đồng ý để tao ôm mày."
Mặt Thẩm Ngôn lại hơi nóng lên: "...Nói linh tinh."
"Ngày mai cùng đi chơi nhé, được không?"
"...Đã bảo là gửi vào mail cho tao rồi mà."
"Kế hoạch thì gửi vào mail cho mày, còn dự định thì phải được mày đồng ý trước đã."
Thẩm Ngôn mím môi, nhỏ giọng bảo: "Phê chuẩn."
Triệu Lâm Tô lại cười một tiếng: "Mày quả thực rất thù dai."
"Tính tao thế đấy, mày muốn sao?"
"Tao thích."
"..."
Mẹ kiếp, giờ thằng này không thèm kiêng kỵ gì hết, cứ thế mà đùa giỡn cậu!
Trong ánh mắt dịu dàng pha chút đùa cợt của Triệu Lâm Tô, Thẩm Ngôn hừ một tiếng, kiên trì giữ bình tĩnh: "Mắt của mày cũng tinh đấy."
"Này---"
Triệu Lâm Tô lại siết chặt lấy cậu: "Tao đồng ý."
Thẩm Ngôn đấm vào lưng hắn.
"Nói trước nhé, ngày mai không đi suối nước nóng đâu."
"..."
Triệu Lâm Tô im lặng nửa phút.
Thẩm Ngôn thẳng tay siết chặt cổ hắn: "Đúng là mày muốn đi---"
"Mùa đông tắm suối nước nóng không tốt hả?"
"... Không tốt."
"Bên đó không tệ đâu, có dịch vụ mát xa, có buffet, còn có thể xem phim nữa..."
"Mày đừng nói nữa, tao không đi."
"Suy nghĩ thêm chút đi mà, được không?"
"..."
"Được cái đầu mày ấy! Mày mặc đầy đủ quần áo thì đi---".