Chương 62: Cái giá của sự rung động

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân

Chương 62: Cái giá của sự rung động

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đường xá vắng người, Triệu Lâm Tô lái xe rất nhanh. Mặt Thẩm Ngôn nóng bừng, đành phải mở cửa sổ cho gió lùa vào một chút.
Thẩm Ngôn hỏi hắn sao lại về sớm thế.
Triệu Lâm Tô đáp: 'Ở nhà không có việc gì, hai hôm nữa bố mẹ tao định về Amazon nên tao cũng muốn đi sớm một chút. Tránh việc cả nhà cùng đi, ông bà thấy lại không vui lòng'.
Thẩm Ngôn 'Ồ' một tiếng.
Triệu Lâm Tô hỏi: 'Mày còn bận việc gì không?'
'Việc gì?' Thẩm Ngôn ngơ ngác.
'Không bận gì thì tiễn tao về tận nhà nhé'.
'...'
Được thôi, cậu ngồi ghế phụ lái, tiễn tài xế về tận nhà.
Thẩm Ngôn không đồng ý cũng chẳng từ chối, coi như ngầm chấp nhận.
Trên đường giăng đèn kết hoa, ánh đèn neon nhấp nháy rực rỡ, từng tốp người kề vai sát cánh trò chuyện vui vẻ. Thẩm Ngôn đón cơn gió lạnh nhưng nhiệt độ trên mặt vẫn mãi không giảm.
Trong bất cứ chuyện gì, một khi ranh giới đã bắt đầu trượt dốc thì rất khó dừng lại.
Giống như tâm hồn thuần khiết của cậu vậy.
Cậu cứ có cảm giác mặt Triệu Lâm Tô như thể viết rõ ràng dòng chữ ---[Muốn làm chuyện người lớn].
Người ta thường nói, mình nghĩ gì thì nhìn người khác cũng thấy họ như thế.
Vậy chẳng lẽ chính cậu mới là người muốn làm chuyện người lớn?!
Thẩm Ngôn miên man suy nghĩ, rồi vắt chân lên giả vờ che giấu.
Triệu Lâm Tô bật cười khẽ.
Thẩm Ngôn: '...'
Cười cái gì mà cười? Chưa thấy trai đẹp ngồi vắt chân bao giờ à?
Cổng lớn khu chung cư đã hiện ra trước mắt, chiếc SUV đi qua gờ giảm tốc hơi nảy lên, Thẩm Ngôn cảm giác trái tim mình cũng chao đảo theo.
Xuống xe, Triệu Lâm Tô một tay kéo vali hành lý, một tay nắm lấy tay Thẩm Ngôn.
Trong thang máy rất yên tĩnh, không một bóng người. Cả tòa chung cư hình như cũng vắng tanh. Có lẽ mọi người đều đã về quê ăn Tết, suốt đường đi lên họ không hề gặp ai khác.
Thẩm Ngôn hơi căng thẳng nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra bình tĩnh. Cậu không chỉ bình tĩnh mà còn ra vẻ vô cùng thong dong.
Chẳng phải chỉ là chuyện người lớn thôi sao? Cả hai đều là xử nam, cùng đứng trên một vạch xuất phát, lý nào cậu lại sợ.
Cửa thang máy 'tinh' một tiếng mở ra, Thẩm Ngôn như giật mình, đầu cũng theo đó ngửa ra sau.
Triệu Lâm Tô lại cười.
Thẩm Ngôn: '...'
'Trời lạnh quá', Thẩm Ngôn càng che càng lộ, rụt cổ lại, khẽ ho một tiếng, tay kéo Triệu Lâm Tô ra ngoài: 'Đi nhanh lên, đừng lề mề nữa'.
Cánh cửa căn hộ mở ra, hệ thống sưởi ấm bên trong không tắt, căn phòng vẫn rất ấm áp. Bóng đèn gần cửa 'Tách' một tiếng bật sáng, vali hành lý xoay tròn dựa vào tường. Thẩm Ngôn nhanh tay cướp thế chủ động, quay đầu một cái đã 'kabedon' Triệu Lâm Tô vào cánh cửa.
Triệu Lâm Tô khẽ cười, hơi nghiêng mặt đi, cố gắng điều chỉnh biểu cảm xong xuôi mới chậm rãi quay lại. Một bên mày kiếm hơi nhướng lên, mắt phượng chớp chớp, rất thản nhiên nhìn thẳng vào Thẩm Ngôn.
Mặt Thẩm Ngôn hơi đỏ, bao nhiêu lời trêu đùa hư hỏng đã từng nghe qua định buột miệng ra nhưng lại nghẹn lại, chỉ khô khan nói: 'Tao muốn hôn mày'.
Ánh mắt Triệu Lâm Tô tỏ vẻ đã hiểu, rất phối hợp nhắm mắt lại.
Dáng vẻ như mời gọi.
Khiến Thẩm Ngôn không biết nên làm gì, chậm chạp mãi mà vẫn chưa hành động.
Triệu Lâm Tô lặng lẽ mở mắt trái, vẻ mặt trêu chọc: 'Sao còn chưa hôn?'
Yết hầu Thẩm Ngôn khẽ động: 'Mày không thể phản kháng một chút sao?'
Triệu Lâm Tô lại cười, hắn quay đầu đi, cười đến mức lưng cũng hơi cong.
Thẩm Ngôn bị hắn cười, đỏ bừng mặt: 'Mày cười cái gì vậy?'
'Khụ khụ', Triệu Lâm Tô hắng giọng, quay lại nhìn Thẩm Ngôn, nói: 'Tao chỉ không ngờ mày còn có nhiều sở thích đặc biệt như thế'.
Thẩm Ngôn: '...'
Thói xấu thích trêu chọc của thằng này vẫn không thay đổi, rốt cuộc đứa nào mới là kẻ mê sắc hơn, dụ dỗ cậu làm cái video nhạy cảm đó, đừng tưởng cậu không biết nhé!
Thẩm Ngôn đang lục lọi từ ngữ trong đầu để tìm lời phản kích, thì trên thắt lưng đột nhiên có thêm một sức mạnh rất lớn. Triệu Lâm Tô ôm lấy eo cậu, đổi vị trí với cậu.
Thẩm Ngôn hơi sững sờ, lưng dán vào cánh cửa: 'Mày làm gì thế?'
Triệu Lâm Tô cười nhạt: 'Phản kháng đó'.
Bờ môi đè xuống, mềm mại, mang theo một chút sức mạnh. Nhớ nhung là thứ có trọng lượng, và toàn bộ trọng lượng ấy đã được thể hiện trong nụ hôn này.
Rõ ràng mới chỉ hôn mấy lần nhưng bản năng cứ như đã hình thành thói quen, vô cùng thuần thục tiếp nhận. Cảm nhận được hơi thở của người này, ngửi thấy mùi hương trên cơ thể hắn, cậu liền tự nhiên hé môi, để hắn khuấy đảo khoang miệng, nuốt xuống, không hề cảm thấy xấu hổ.
Thẩm Ngôn dang hai tay ôm bả vai Triệu Lâm Tô, bờ môi lúc mở lúc khép, liên tục thay đổi cách thức cắn mút, đầu lưỡi mềm mại, xúc cảm ướt át, thân mật khiến người ta run rẩy.
Bàn tay Triệu Lâm Tô chậm rãi trượt xuống, trong xoang mũi phát ra âm thanh trầm thấp như đang cười. Môi hắn dán trên môi Thẩm Ngôn: 'Mặc nhiều đồ thế?'
'...'
Hơi thở của Thẩm Ngôn dồn dập, sắc mặt ửng đỏ. Cậu vốn là người không chú ý đến việc ăn mặc, hôm nay đi họp lớp cũng chỉ vơ đại một cái áo phao dáng dài rồi đi ngay, cách ăn mặc y hệt thời còn học cấp ba.
Đôi mắt Triệu Lâm Tô lặng lẽ nhìn cậu, nét mặt dịu dàng, không khác gì biểu cảm đêm hôm đó khi hắn dỗ dành cậu đừng cúp máy.
Một bàn tay thon dài xuất hiện trong tầm mắt Thẩm Ngôn, đặt lên khóa kéo chiếc áo phao của cậu.
Dưới hàng mi ngắn ngủn dày đặc, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm cậu không rời.
Khóa kéo chậm rãi đi xuống, âm thanh kim loại va chạm vào nhau vô cùng rõ rệt trong căn phòng yên tĩnh. Hơi thở Thẩm Ngôn hơi nặng nề, cậu căng thẳng nuốt nước bọt, muốn nói gì đó. Nhưng dưới ánh mắt của Triệu Lâm Tô, cậu như bị nghẹn lời, không nói nên câu, chỉ có thể trơ mắt nhìn khóa kéo cứ thế trượt xuống tận vị trí cuối cùng, 'cạch' một tiếng, bung ra.
Trong mắt Triệu Lâm Tô chứa ý cười như muốn khích lệ, hắn cúi đầu xuống, lại hôn lên.
Áo phao bên ngoài bị tháo khóa, bàn tay chui vào từ dưới áo hoodie, nhẹ nhàng áp lên thắt lưng. Lòng bàn tay như lửa nóng, sức lực rất mạnh, nặng nề như nụ hôn của Triệu Lâm Tô. Thẩm Ngôn cảm giác mình sắp bị hôn đến mức không thở nổi, bên tai vang lên tiếng hô hấp của cả hai người, trong xoang mũi, trong cổ họng tản ra những tiếng than nhẹ nhỏ vụn.
Có gì đó không ổn.
Chuông báo động trong đầu Thẩm Ngôn kêu lớn, thế nhưng nụ hôn quá thoải mái, khiến người ta không muốn dừng lại.
Bàn tay theo vùng cơ bắp mỏng nhưng mạnh mẽ bên hông nghiêng nghiêng đi lên phía trên. Bàn tay Triệu Lâm Tô lưu luyến trên đường cong cơ bắp đẹp đẽ đó, từng chút từng chút hôn sâu hơn. Hàng mi ngắn dày hé mở, hắn nhìn thấy khuôn mặt ửng đỏ của Thẩm Ngôn, đôi mắt nhắm rất chặt, hoàn toàn đã chìm vào say mê không hề đề phòng.
Lòng bàn tay chậm rãi đi xuống.
Dưới eo nhỏ là xương hông cứng cáp, gầy gò, hơi nhô lên chống đỡ mép chiếc quần jean.
Chân dài của Triệu Lâm Tô chen vào, nhẹ nhàng ép lên đùi người trước mặt.
Thẩm Ngôn phát ra một âm tiết run rẩy.
'Ngôn Ngôn', Triệu Lâm Tô hôn từ môi đến bên má, hôn lên vành tai Thẩm Ngôn, hỏi: 'Có cần tao giúp mày không?'
Vành tai bị hôn một cái, sức lực cái ôm của Thẩm Ngôn lên bờ vai Triệu Lâm Tô đột ngột gia tăng, cả người cậu dán chặt vào người Triệu Lâm Tô, run rẩy như lên cơn sốt rét.
Từng chút từng chút biến đổi giữa hai người đều được truyền sang cơ thể đối phương.
Triệu Lâm Tô không hỏi thêm nữa.
Bàn tay nhẹ nhàng phủ lên.
Không giống như cảm giác tự mình chạm tới.
Bàn tay quen thuộc, kích thích xa lạ. Thẩm Ngôn tự cắn đốt ngón trỏ của mình, ngửa mặt lên nhìn chiếc đèn tròn màu vàng nhạt treo trước cửa. Chiếc đèn đó hẳn là đèn cố định, nhưng trong tầm mắt của Thẩm Ngôn, nó lại như đang lay động không ngừng, xoay tròn, chói mắt, nóng bỏng như muốn hòa tan cậu.
Cậu gần như đã không thể đứng vững.
Một bàn tay còn lại của Triệu Lâm Tô vẫn đỡ bên thắt lưng cậu mới có thể khiến cậu không trượt từ trên cánh cửa xuống.
Âm thanh cố nín nhịn thoát ra thành tiếng hừ nhẹ trong xoang mũi, Thẩm Ngôn thực sự không chịu nổi nữa, xương hông hơi cong về phía trước, vô thức phối hợp với tiết tấu kia.
Triệu Lâm Tô sát lại, khẽ hôn lên ngón trỏ bị cậu cắn, hôn từ khớp xương đến đôi môi, đầu lưỡi khẽ liếm vào trong khe hở. Thẩm Ngôn yên lặng buông ngón tay xuống, hé miệng hôn đáp lại Triệu Lâm Tô.
Cả trên cả dưới đồng thời bị kích thích, da đầu cậu tê rần, cảm thấy mình như muốn bật khóc. Cậu hừ một tiếng dài như giận dỗi, thất thần nhắm mắt lại, trong đầu vẫn đang ở tình trạng trời đất quay cuồng.
Triệu Lâm Tô ôm eo cậu hôn môi không ngừng, Thẩm Ngôn chìm trong một khoảnh khắc vô cùng huyền diệu, một hồi lâu sau mới lấy lại tinh thần, trên người đổ mồ hôi như vừa trải qua cơn sốt. Đầu lưỡi cậu nhẹ nhàng quấn lấy Triệu Lâm Tô, đẩy lùi hắn ra, thở hồng hộc nhìn về phía hắn. Sắc mặt Triệu Lâm Tô trông qua vẫn giữ được sự tỉnh táo, chỉ có ánh mắt không thể khống chế được, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cậu.
Yết hầu Thẩm Ngôn khẽ động, chậm chạp nhận ra tình huống hiện giờ.
Cậu sảng khoái xong rồi, Triệu Lâm Tô thì chưa.
'Tao... tao cũng giúp mày...'
Cậu lắp bắp lên tiếng, vươn cánh tay đã cứng đờ đang dán trên cánh cửa sang, muốn có qua có lại giúp đỡ người ta.
'Không cần'.
Triệu Lâm Tô dứt khoát từ chối.
Hắn hôn lên môi Thẩm Ngôn một cái thật nặng nề, sau đó đứng thẳng người lên, tránh xa cậu một khoảng cách hơn nửa cánh tay: 'Mày vào nhà vệ sinh thu dọn một chút đi'.
Sắc mặt Thẩm Ngôn đỏ ửng, khóa quần jean của cậu vẫn còn đang hé mở, tầm mắt liếc ngang liếc dọc, căn bản không rõ mình nên tiếp tục vươn tay hay nên nghe lời Triệu Lâm Tô.
'Đi đi'.
Giọng điệu Triệu Lâm Tô bình tĩnh y như đã có kế hoạch sắp xếp, Thẩm Ngôn 'thu súng về' vội vã chạy vào nhà vệ sinh.
Cậu rửa tay trước theo thói quen, rửa hai lần mới nhớ ra tay mình rất sạch sẽ. Thế là cậu lại rút một ít khăn giấy ra lau 'súng'. Trong đầu Thẩm Ngôn không khỏi nhớ lại nhiệt độ và sức mạnh trong lòng bàn tay của Triệu Lâm Tô ban nãy... Kỹ thuật đó... quả xứng danh người ngày nào cũng mê đắm dục vọng...
Thẩm Ngôn mặt đỏ tai hồng vứt khăn giấy đi, trong lòng tự nhủ, ranh giới của con người một khi bắt đầu trượt dốc thì thật sự càng lúc càng trượt nhanh đến không ngờ.
Hai ngày hôm trước, ít nhất còn cách nhau một cái màn hình, hôm nay mới gặp đã thẳng thắn bắt đầu ngay.
Vậy qua vài ngày nữa, hai người họ chẳng phải sẽ muốn làm 'chuyện đó' luôn rồi sao?!
Thẩm Ngôn hoảng sợ, vươn tay sờ xuống mông mình.
Trong đầu đột nhiên nhớ tới cảnh tượng thoáng nhìn qua đã nhớ mãi không quên trong lần ở khách sạn.
Mẹ kiếp, đến lúc đó cậu sẽ không 'vỡ toang' đấy chứ?!
Thẩm Ngôn hoảng sợ liếc bản thân mình trong gương, giống như đến giờ mới nhận ra cái giá phải trả khi trở thành gay, trong đầu chậm rãi vang lên ca khúc kinh điển 'hoa cúc tàn, tổn thương rơi đầy đất...'
Dừng lại ——
Cậu vừa mới thoải mái xong sao có thể nảy sinh ý nghĩ kéo quần bỏ chạy của một thằng đàn ông cặn bã chứ!
Thẩm Ngôn giơ hai tay ôm đầu, bắt đầu tự an ủi.
Còn xa lắm, lúc này mới đi được đến đây thôi, bọn họ xác định yêu đương chưa được mấy ngày, tính đi tính lại cũng chỉ tầm mười ngày là cùng.
Thế nhưng mười ngày trôi qua đã đi được đến tiến độ này, vậy thì 'cái kia' chẳng phải cũng là lửa sém lông mày rồi sao?!
Hơn nữa Triệu Lâm Tô vốn là kẻ cuồng sắc dục mỗi ngày, ngày ngày đều ảo tưởng tình dục, nói không chừng hắn đã sớm muốn 'làm chuyện đó' với cậu rồi.
Thẩm Ngôn căng thẳng cắn ngón tay, bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ.
Trong đầu bỗng hiện lên gương mặt của Lương Khách Thanh.
'Bạn nhỏ này, làm tình với đàn ông đau lắm'.
'...'
Dường như cậu đã trông thấy ánh đèn đỏ xanh nhấp nháy của xe cứu thương 120.
Thẩm Ngôn lại ôm đầu thêm lần nữa, hai mắt nhìn vào khoảng không trống rỗng, đứng trong nhà vệ sinh hít thở một hồi lâu mới lấy lại tỉnh táo, đẩy cửa bước ra ngoài.
Phòng khách không bật đèn, chỉ có bóng đèn gần cửa vẫn đang sáng. Thẩm Ngôn bước qua bước lại một hồi, Triệu Lâm Tô không còn ở bên ngoài này. Cậu nhìn quanh một vòng, phát hiện khe hở cánh cửa phòng ngủ của hắn lộ ra chút ánh sáng.
Vừa rồi trạng thái của Triệu Lâm Tô như thế nào, đương nhiên Thẩm Ngôn hoàn toàn biết rõ. Hai người bọn họ dán sát lấy nhau như thế, chỉ cần cơ thể hắn có sự thay đổi cậu sẽ cảm giác được ngay... ừ thì... xúc cảm rất 'WOW'.
Triệu Lâm Tô lại đang tự mình giải quyết hậu quả sao?
Thẩm Ngôn đứng ở cửa, do dự không biết có nên gõ hay không.
Lúc đang 'hành sự' đột ngột bị quấy rầy, rất có thể để lại bóng ma tâm lý.
Thẩm Ngôn tựa vào bức tường cạnh cửa đứng chờ, đợi một hồi lâu, Triệu Lâm Tô vẫn không ra.
Cậu chần chừ liếc nhìn cánh cửa phòng ngủ không đóng chặt.
Nói không chừng hôm đó cậu nhìn nhầm thì sao? Buổi tối ở khách sạn hôm đó cậu ngủ không ngon, sáng sớm cũng không quá tỉnh táo, hai mắt còn không mở ra được.
Có khả năng như vậy lắm.
Mà đôi khi ký ức của con người sẽ bị vô vàn yếu tố can thiệp xuyên tạc sự thật, biết đâu lần đó chỉ là kết quả những suy nghĩ lung tung của cậu.
Thẩm Ngôn lặng lẽ đẩy cánh cửa ra.
Triệu Lâm Tô đang ngồi trên giường, đối mặt với hướng cánh cửa phòng ngủ.
Thẩm Ngôn nhìn được ba giây, lập tức xoay mặt đi.
Khuôn mặt – siêu nóng! Triệu Lâm Tô – siêu lớn! Cậu – vô cùng muốn trốn chạy!
Thẩm Ngôn không bỏ chạy, cậu kiên cường ngồi xuống chiếc ghế sofa bên ngoài phòng khách, nhất quyết không chịu làm một thằng đàn ông cặn bã.
Sau đó ngồi một hồi, đầu óc của cậu lại càng sợ hãi thêm một chút.
Cụm câu cảm thán phía trên có thêm một gạch đầu dòng.
Triệu Lâm Tô – siêu lâu!
Huynh đệ à, quá lâu là bệnh đó...
Khóe miệng Thẩm Ngôn co giật, hận không thể xông vào trong phòng hô lớn một câu: 'Huynh đệ à, tao đưa mày đến bệnh viện! Phẫu thuật thẩm mỹ hiện giờ rất phát triển, mày cứ yên tâm thoải mái mà cắt đứt một phần đi!'
'...'
Ý tưởng thật quái lạ.
Bả vai bị vỗ nhẹ một cái, suýt chút nữa Thẩm Ngôn đã bật thẳng dậy từ trên ghế sofa. Cậu quay đầu lại, nhìn thấy Triệu Lâm Tô đang nhìn mình, dáng vẻ rất tỉnh táo, ngoại trừ hàng chữ với hình thái tiến hóa 'không đứng đắn' trên đỉnh đầu thì không có bất cứ khác biệt nào khác so với thường ngày.
'Muốn đi ăn đồ nướng không?'
Thẩm Ngôn: '...'
Hai người họ xuống tầng dưới ăn thịt nướng. Ông chủ cửa hàng thịt nướng chăm chỉ cần cù, mùng ba Tết đã mở cửa hàng. Trong buổi họp lớp, Thẩm Ngôn mải suy nghĩ lung tung nên ăn không mấy, lúc này bụng cũng vừa lúc đói meo.
'Hôm nay anh Thận cũng đi họp lớp nhỉ'. Triệu Lâm Tô nói: 'Tao thấy anh ấy đăng bài trên vòng bạn bè'.
Thẩm Ngôn 'Ừ' một tiếng, lại nhớ đến câu chuyện kẻ này đã biến vòng bạn bè của hắn thành nhóm chat riêng.
'Chắc tầm chín giờ anh ấy sẽ quay về nhà, ăn xong tao đưa mày về nhé'.
Thẩm Ngôn lại 'Ờ' một tiếng, lén lút liếc mắt về phía Triệu Lâm Tô.
Áo khoác bên ngoài của Triệu Lâm Tô thẳng tắp, không một nếp nhăn. Áo sơ mi bên trong cũng là một chiếc áo trắng tinh sạch sẽ, trên tay đeo một chiếc đồng hồ mới, nhìn thế nào cũng giống như một người đứng đắn.
Ăn xong đồ nướng, Triệu Lâm Tô thật sự đưa Thẩm Ngôn về nhà.
Lòng Thẩm Ngôn thầm thở phào nhẹ nhõm.
Đến cửa khu chung cư, xe dừng lại, Triệu Lâm Tô nhìn về phía Thẩm Ngôn, ánh mắt rất dịu dàng: 'Hôm nay cảm thấy không thoải mái hả?'
Thẩm Ngôn: '...'
Nỗi đau nhức vừa thoáng qua gương mặt có ai thấu hiểu nổi?!
Thẩm Ngôn cảm giác từ cổ đến mặt mình đã đỏ lên, vành tai cũng tê dại. Cậu cúi đầu ấp úng đáp: 'Có chút quái lạ...'
Triệu Lâm Tô lặng lẽ nhìn cậu, ngón tay siết chặt tay lái.
'... Nhưng rất thoải mái'.
Thẩm Ngôn cúi đầu thừa nhận.
Thẩm Ngôn còn đang ấp ủ dự định thương lượng với Triệu Lâm Tô về vấn đề tôn trọng cấu tạo cơ thể con người, gương mặt cúi xuống của cậu bỗng lại bị bàn tay đỡ dậy. Triệu Lâm Tô nhẹ nhàng hôn lướt qua bờ môi của cậu, đôi mắt đen nhánh chăm chú dõi theo cậu: 'Đừng nghĩ đến những chuyện khác, chỉ cần mày dễ chịu là tốt rồi'.