Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 61: Bản tình ca
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Chúc mừng năm mới!"
Thẩm Ngôn vừa bước ra khỏi phòng ngủ đã nhận được lời chúc nồng nhiệt từ anh trai mình.
"Chúc mừng năm mới."
Thẩm Thận chớp mắt: "Sao trông em ỉu xìu thế? Tối qua ngủ không ngon à?"
"..."
"Không ạ."
Thẩm Ngôn giữ vẻ mặt bình tĩnh, thong thả đóng cửa nhà vệ sinh.
Cánh cửa vừa khép lại, vẻ mặt cậu lập tức sụp đổ. Tỉnh giấc, lý trí cũng quay về. Thẩm Ngôn đưa hai tay che mặt, thật sự không dám hồi tưởng lại những gì mình đã làm tối qua.
"Ngôn Ngôn, đừng cúp máy."
Giọng Triệu Lâm Tô trầm khàn như có ma lực, một lời nói ra đã níu giữ mọi thứ. Sau đó, Thẩm Ngôn thực sự không hề cúp máy. Mọi chuyện dần vượt khỏi tầm kiểm soát của cậu.
Công bằng mà nói, nửa năm qua cậu luôn cố gắng kiềm chế. Một chàng trai trẻ tuổi, khỏe mạnh như cậu, vậy mà nửa năm trời chỉ "giải quyết" đúng một lần! Nói ra có khi người khác còn nghi ngờ, liệu cậu có phải là thành viên kỳ cựu của hội "kiêng sắc" hay không.
Đêm qua, nhìn gương mặt Triệu Lâm Tô tối sầm vì cố kìm nén, bên tai cậu văng vẳng từng hơi thở dồn dập đầy *dục vọng* bị ghìm chặt, cậu thật sự... đã có phản ứng. Tự hỏi lòng, đây là lần đầu tiên đôi tay cậu mang lại cảm giác kích thích đến mức độ đó trong suốt hơn hai mươi năm qua.
Qua màn hình điện thoại, cảm giác xấu hổ dường như giảm đi nhiều, nhưng hình ảnh trước mắt, giọng nói bên tai đều cho cậu biết rõ ràng rằng, cậu không chỉ tự mình thỏa mãn, mà còn đang gọi video "làm chuyện ấy" cùng một người khác. Loại tình tiết chỉ có trong phim ảnh thế mà lại thật sự xảy ra với cậu...
"Ngôn Ngôn, đừng cố nhịn." Giọng Triệu Lâm Tô trầm thấp, hơi thở dồn dập. "Lên tiếng đi." Thẩm Ngôn mím môi cố gắng chịu đựng, cả người vừa nóng vừa mềm nhũn, nhịp thở đã hỗn loạn không thể kiểm soát. Cậu không nói lời nào, nhắm mắt lại, hơi khom người xuống, hai hàng lông mày thanh tú nhíu chặt vào nhau.
Triệu Lâm Tô không chớp mắt nhìn biểu cảm của cậu, đây là dáng vẻ của Thẩm Ngôn mà gần mười năm nay hắn chỉ có thể hình dung trong tưởng tượng. Vẻ đẹp của Thẩm Ngôn là kiểu đẹp trai chính trực, mày kiếm mắt sáng, khí phách hiên ngang, cả người bừng bừng sức sống, là gương mặt của một chàng trai rạng rỡ như ánh mặt trời, mãi mãi không bao giờ chịu làm chuyện xấu. Thế nhưng giờ phút này, khuôn mặt ấy lại nhíu lại, mắt nhắm mày cau, hệt như đang làm một chuyện xấu xa tày trời. Điều đó vừa khiến người ta không nỡ làm tổn thương, lại càng khiến người ta muốn trêu chọc, bắt nạt.
"Ưm..." Một tiếng rên khẽ khó nhịn như đau khổ thoát ra từ khoang mũi Thẩm Ngôn. Cậu hơi ngẩng đầu, để lộ yết hầu nổi bật trên chiếc cổ thon, yết hầu nhanh chóng lên xuống, thể hiện sức sống mãnh liệt của một người đàn ông giữa những đường gân mạch chằng chịt.
Một lúc lâu sau, Thẩm Ngôn mới lấy lại được lý trí, đầu óc trống rỗng, cả người uể oải, mơ màng như vừa chạy marathon, lao hết sức về đích rồi gục xuống nghỉ ngơi. Sau một hồi lâng lâng, hơi thở cậu dần ổn định. Thẩm Ngôn khẽ nuốt nước bọt, lúc này mới nhận ra tiếng thở dốc bên tai mình đã trở nên nặng nề.
Cậu lặng lẽ liếc mắt.
Triệu Lâm Tô hơi cúi đầu, mái tóc ngắn rối bời khẽ đung đưa.
Thẩm Ngôn ngơ ngác nhìn điện thoại, cảm thấy hơi nóng còn sót lại trong cơ thể chưa tan hết lại bắt đầu rục rịch muốn bùng cháy trở lại.
Không biết đã nhìn bao lâu, Triệu Lâm Tô bỗng ngẩng mặt lên, đôi mắt đen nhánh chăm chú nhìn cậu, gọi tên cậu bằng giọng trầm thấp phát ra từ cổ họng. Thẩm Ngôn choáng váng, dường như đã dùng hết sự thẹn thùng của cả đời mình. Bầu không khí giữa đêm khuya thế này đã hoàn toàn xua tan mọi suy nghĩ ngoài *dục vọng*. Cậu nhìn Triệu Lâm Tô, không hiểu sao lại cảm thấy hắn lúc này cực kỳ quyến rũ.
Cả cơ thể nóng ran.
Hình như cậu lại cảm thấy mình dần dần có phản ứng thêm lần nữa.
Cổ họng khô khốc, cậu nuốt một ngụm nước bọt, không nhịn được gọi: "Triệu Lâm Tô..."
Triệu Lâm Tô nhìn cậu, đôi mắt sâu thẳm. "Ngôn Ngôn," giọng hắn khàn đặc: "Cho tao xem tay mày."
"..."
"Điên rồi, đầu óc vẫn chưa tỉnh táo lại."
Trong nhà vệ sinh, Thẩm Ngôn đi đi lại lại không ngừng, càng nghĩ càng thấy đêm qua mình chắc chắn đã phát điên. Nhưng lúc ăn cơm cậu đâu có uống rượu, sao lại mơ mơ màng màng làm ra nhiều chuyện kỳ quái như vậy.
Cậu đã từng muốn khuyên người anh em tốt của mình ngừng ảo tưởng *tình dục*, nhưng tuyệt đối không ngờ rằng hắn càng lúc càng ảo tưởng hăng hái hơn. Người khác gọi điện thoại chúc mừng năm mới. Hai người họ thì gọi điện thoại "làm chuyện ấy" đón năm mới? Chẳng lẽ đây chính là tình yêu đồng tính sao?!
Tối hôm qua, khi Thẩm Ngôn lén lút đi rửa tay, cậu cảm thấy thứ mình rửa đi không chỉ là dấu vết của tuổi thanh xuân mà còn là chút liêm sỉ đã đánh mất. Quan trọng hơn, sau khi liêm sỉ rớt, điều cậu nghĩ đến không phải là vội vàng nhặt nó lên, mà là cắm sạc điện thoại, thực sự gọi video suốt đêm với Triệu Lâm Tô, còn bản thân cậu ngủ thiếp đi từ lúc nào cũng không rõ.
Có lẽ do đã "giải tỏa" được áp lực tích tụ bấy lâu, giấc ngủ của cậu rất ngon lành. Sáng hôm sau tỉnh dậy, khi nhìn thấy Triệu Lâm Tô đang nghiêng người trên gối, cong cong mắt chào hỏi cậu, Thẩm Ngôn liền lúng túng mất một giây, cuối cùng giả vờ như chưa hề có chuyện gì.
"Ngôn Ngôn, chúc mừng năm mới."
"Chúc mừng năm mới."
Triệu Lâm Tô cười, tiếng cười đầy hàm ý.
Thẩm Ngôn: "..."
"Sáng sớm ngày ra đừng có giở trò." Thẩm Ngôn nhớ lại tối qua mình đã vứt bỏ hết liêm sỉ, giả bộ bình tĩnh nói.
"Hôm nay mày phải làm gì?" Triệu Lâm Tô vẫn tủm tỉm cười như cũ.
Thẩm Ngôn tự nhủ thầm: "Mày chết đi cái thằng cuồng *sắc dục*, ông đây đã bị mày làm hư rồi." Cậu nghiêm mặt đáp: "Cả ngày nay tao phải ở cùng với anh trai." Ý là: "Mời mày tự *thỏa mãn* một mình, đừng có quấy rầy tao."
Nụ cười trên mặt Triệu Lâm Tô lập tức phai nhạt: "Thật sự phải ở bên anh ấy cả ngày hả?"
"Ừ."
"Tối thì sao?"
"..."
"Đêm nay tao ngủ ngoài đường cái!"
Triệu Lâm Tô cười phá lên.
Thẩm Ngôn đợi hắn cười xong, cố nín nhịn nói: "Mày bớt bớt một chút đi."
Triệu Lâm Tô lại cười, chiếc điện thoại đặt nghiêng một bên. Thẩm Ngôn nhìn hắn quay mặt đi cười một lúc, rồi lại quay lại nhìn Thẩm Ngôn, nói: "Được, tao sẽ bớt bớt một chút."
"..."
"Tại sao dù kẻ này định nói gì, cậu cũng cứ cảm thấy lời nói có mang theo sắc thái *tình dục* như vậy?"
"Cúp máy đây, tao phải dậy rồi." Thẩm Ngôn vội vàng tắt máy, chiếc điện thoại đáng thương nóng bỏng đến mức có thể chiên trứng. Mở vòi nước, Thẩm Ngôn vừa rửa tay liền nghĩ đến chuyện tối hôm qua, động tác dừng sững lại, đến khi mặt đỏ ửng mới tiếp tục rửa sạch tay. Đều tại Triệu Lâm Tô, cậu bị hắn lây nhiễm thói hư tật xấu rồi!
*
Thực ra, kỳ nghỉ Tết khá nhàm chán. Trong mắt Thẩm Ngôn, những ngày nghỉ Tết chẳng khác là bao so với những ngày nghỉ bình thường của cậu. Ông bà nội ngoại của cậu đã mất sớm, bố mẹ cũng qua đời từ lâu, họ hàng thân thích cũng ít qua lại. Khi cha mẹ không còn, càng chẳng có mấy người thân chịu gắn bó, chỉ có hai anh em là người thân gần gũi nhất của nhau.
Không phải đi thăm hỏi họ hàng, cũng không có phiền não tiếp đãi cô dì chú bác, mùng một đầu năm Thẩm Ngôn và anh trai ra ngoài ăn cơm, xem phim, dạo công viên mua sắm, rồi lên chùa thắp hương. Chùa chiền đông đúc người chen chúc, dòng người như một con rồng lớn chậm rãi tiến vào hành lang quanh co, cảnh tượng khá hoành tráng. Thẩm Ngôn chụp vài tấm ảnh đăng lên mạng xã hội, nhanh chóng nhận được rất nhiều lượt thích, trong đó có cả Triệu Lâm Tô.
Chỉ chốc lát sau, Triệu Lâm Tô cũng đăng một bài viết lên vòng bạn bè. Hình như gia đình hắn cũng đi dâng hương, đường núi quanh co uốn lượn, cũng toàn người là người giống như chỗ cậu, đỉnh núi đầy khói mù lượn lờ, khả năng cao cũng là một ngôi chùa nào đó. Thẩm Ngôn đang chen chúc giữa đám đông, hiểu ý của hắn. Cậu cười cười, tặng hắn một lượt thích, sau đó cất điện thoại đi.
Dâng hương xong, hai anh em ở lại chùa ăn bánh ngàn tầng đặc biệt làm nhân dịp lễ Tết. Nghe nói ăn hết sẽ giúp năm mới phát đạt không ngừng, nhưng nhất định phải ăn sạch. Thẩm Ngôn ăn đến nghẹn ứ, phải xếp hàng bên máy bán tự động trong chùa để mua nước.
Mở điện thoại lướt vòng bạn bè một hồi, Thẩm Ngôn đột nhiên phát hiện Triệu Lâm Tô như thể bị động kinh, đăng vô số khoảnh khắc lên vòng bạn bè, còn kèm theo cả lời lẽ hoa mỹ. Thẩm Ngôn kéo một hơi đến tận bài viết cuối cùng, sau đó lật dần lên theo trình tự thời gian. Triệu Lâm Tô tường thuật trực tiếp quá trình lên núi bái Phật của mình trên trang cá nhân.
Thậm chí còn kèm theo một tấm ảnh selfie. Góc độ chụp bức ảnh vô cùng trừu tượng, có lẽ là hắn cầm điện thoại trong tay tùy tiện đưa lên chụp. Dù sao tướng mạo của hắn cũng không cần cố ý tìm góc độ đẹp, đẹp trai không góc chết, nhưng nhìn qua có chút uể oải. Dòng trạng thái đi kèm càng trừu tượng hơn – "Nhìn đồ của bạn nè." Thẩm Ngôn: "..." Trang cá nhân của hắn có nhiều người theo dõi như vậy nhưng ngoài lượt thích ban nãy của Thẩm Ngôn ra thì không có thêm bất cứ lượt thích hay bình luận nào.
Bạn bè chung của hai người họ không nhiều lắm, chủ yếu do Triệu Lâm Tô không có mấy người bạn thân thiết, nhưng ít ra theo lý thuyết thì vẫn còn một "cỗ máy like" mang tên Chu Ninh Ba chắc chắn sẽ ra tay. Vì vậy sự thật chỉ có một – thằng nhóc này đã biến trang cá nhân thành nhóm chat riêng!
Thẩm Ngôn đăng một bài viết lên trang cá nhân. Trong miệng cậu còn đang ngậm bánh ngàn tầng, vẻ mặt bất đắc dĩ. Thời tiết khá âm u nhưng đôi mắt cậu vẫn tươi cười rạng rỡ như cũ, hoàn toàn có thể khiến người ta quên đi thời tiết xấu ngày hôm nay.
[Triệu Lâm Tô: Hình như trời sắp mưa.]
[—— Trả lời Triệu Lâm Tô: Chắc sẽ không mưa đâu, dự báo thời tiết nói tối nay mới mưa.]
[—— Trả lời SY: Vậy buổi tối đừng ra đường.]
[—— Trả lời Triệu Lâm Tô: ... mày đừng quản chuyện của trai đẹp.]
Hai người họ "tám chuyện" trên trang cá nhân, chỉ có hai bên đối đáp mấy chục dòng. Thẩm Ngôn quét mã mua nước, chai nước khoáng "bộp bộp" lăn xuống, cậu mới phát hiện ra mình đang làm rất nhiều hành động ấu trĩ. Cậu cầm nước, gò má nóng lên, lần nữa cất điện thoại đi, cắn một miếng bánh ngàn tầng chưa ăn hết. Ngọt đến lạ kỳ.
Nhờ phúc của hai vị phụ huynh "không đáng tin cậy", ngay đêm giao thừa Triệu Lâm Tô đã được "come out" với toàn bộ gia tộc. Đến hôm nay hắn mới biết chuyện này, nhưng may mắn là hắn không thèm để ý. Mỗi người có một phản ứng khác nhau, phần lớn là không có phản ứng gì hết. Triệu Lâm Tô không phải người đầu tiên "come out" trong gia tộc họ, chẳng có gì mới mẻ. Có người thân còn đến an ủi giáo sư Triệu: "Thiên Thành này, anh nhớ mấy năm trước chú theo đạo Cơ Đốc mà?"
Sắc mặt giáo sư Triệu dửng dưng: "Sau khi nghiên cứu thất bại thì em không còn tin nữa. Hôm nay chúng ta đi bái Phật, đừng nói những lời không vui, bất kính với Phật Tổ." "Không sao đâu," giáo sư Lâm bên cạnh cũng an ủi: "Lòng dạ Phật Tổ rộng lớn, ngài ấy sẽ không quan tâm đến những chuyện đó, sau này ngài ấy và cả Chúa Jesus sẽ đều phù hộ cho chúng ta." Người thân: "..." Người tin Phật, tin Chúa đều câm lặng.
Đám đông quỳ dưới bức tượng Phật vàng kim, thành kính dập đầu, dâng hương xong xuôi ai nấy tự lo thân mình ra ngoài hóng gió ngắm cảnh nghỉ ngơi. Triệu Lâm Tô một mình đứng ở một bên, đăng ảnh lên trang cá nhân để thu hút Thẩm Ngôn bình luận. Bài vừa đăng lên, lâu thì 10 phút, nhanh thì 5 phút, Thẩm Ngôn sẽ lại bình luận một câu.
Nhiệt độ không khí trên núi không lạnh như dưới chân núi, Triệu Lâm Tô cởi cúc áo khoác. Lá thông khẽ rung bên tai, Triệu Lâm Tô vắt một cánh tay lên lan can sơn đỏ thẫm, một tay cầm điện thoại, tầm mắt liếc lên thời gian hiển thị trên màn hình, cảm thấy thời gian trôi qua hình như quá chậm. Ba phút, cũng quá dài.
*
Ngày mùng hai Tết là ngày cúng Thần Tài. Thẩm Ngôn lại chen chúc đi vào chùa chiền. Thần Tài vốn là vị thần có địa vị vô cùng cao trong lòng quần chúng nhân dân. Lúc bái lạy, Thẩm Ngôn vô cùng thành kính. Ai lại không muốn phát tài chứ? Anh trai cậu bận rộn công việc như thế không phải cũng chỉ vì muốn thăng chức tăng lương đó sao?
Lúc Thẩm Ngôn bái lạy Thần Tài, cậu đã xin ngài hai nguyện vọng. Một là phù hộ cho công việc năm nay của anh trai cậu được thuận lợi, tiếp tục thăng tiến. Hai là xin ngài phù hộ cho chính mình. Năm nay cậu đã là sinh viên năm thứ ba đại học, nửa cuối năm sẽ trở thành sinh viên năm thứ tư. Theo lý thuyết thì nửa học kỳ sau của năm thứ ba, những sinh viên có ý tưởng và nhiệt huyết sẽ vội vàng ra ngoài thực tập. Cậu cũng coi như là "quân dự bị" của binh đoàn phục vụ cho tư bản, thế nên muốn xin Thần Tài ban cho mình một công việc thực tập tốt.
Còn Triệu Lâm Tô, người này chắc chắn sẽ tiếp tục học lên, nên đến bái Văn Khúc Tinh. Chu Ninh Ba thì khỏi bàn, bố mẹ cậu ta đã là hai vị Thần Tài lớn rồi. Thẩm Ngôn thổn thức không thôi, trong "tam giác vững bền" này, chỉ có mình cậu cần nhanh chóng phát tài.
Mùng một mùng hai Tết trôi qua, không khí năm mới càng lúc càng nhạt dần. Bạn bè cấp ba muốn tổ chức họp mặt, Thẩm Thận và Thẩm Ngôn đều định đến tham gia. Thẩm Ngôn vẫn còn ổn, vì gần như năm nào cậu cũng đi. "Anh, mọi năm có thấy anh tới buổi họp mặt lớp đâu?"
"Nay không giống xưa," Thẩm Thận khoác áo khoác ra bên ngoài bộ âu phục: "Lớp anh có một người bạn làm bên lĩnh vực internet, năm ngoái công ty của cậu ta được đưa ra thị trường đã trúng lớn. Chậc chậc, nếu anh sớm góp cổ phần cho nó thì hiện giờ anh cũng đã trở thành một chuyên gia tài chính tự do. Mất bò mới lo làm chuồng nhưng ít ra vẫn chưa muộn, năm nay định tới nối lại tình cảm xưa." Thẩm Ngôn: "..."
Thế giới của người trưởng thành thật thực tế. Thẩm Thận sửa soạn xong xuôi, nhìn gương tự khen vẻ đẹp trai của mình. Sau đó anh quay đầu cười với Thẩm Ngôn: "Nhìn nét mặt của em kìa, anh đùa với em thôi." Anh dừng một chút, lại nói: "Năm ngoái thầy chủ nhiệm lớp bọn anh xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn. Con người sống cả một đời gặp chuyện ngoài ý muốn là chuyện bình thường, năm nay không gặp thì năm sau có lẽ sẽ gặp. Thế nên anh muốn tới họp mặt một lần." Anh vuốt mái tóc mình: "Cũng để cho chúng nó nhìn thấy, hot boy năm nào vẫn còn phong độ lắm."
Thẩm Ngôn "À" một tiếng: "Vậy anh uống ít thôi nhé." "Lời này chính em tự nhớ đi," Thẩm Thận lắc đầu cười nói: "Anh không ở nhà, Lâm Tô cũng không ở đây, em có uống say cũng không có ai đón về đâu." "..." "Em sẽ không uống rượu."
Thẩm Ngôn gọi xe, khó khăn lắm mới tìm đến địa điểm họp lớp. Buổi họp lớp cấp ba, tổng cộng có hơn hai mươi người đến. Lớp của họ vốn có hơn bốn mươi bạn học, một số bạn học đến từ địa phương khác nên dịp Tết đều đã về quê, có thể tụ tập được hơn hai mươi người đã xem như không tệ.
Thẩm Ngôn vừa vào trong phòng bao đã có một trận hoan hô ầm ĩ vang vọng. "Lớp phó đến rồi!" "Ôi chao, trai đẹp!" "Thẩm Ngôn, đến đây ôm cái nào!" Thẩm Ngôn bị mấy cậu bạn học cùng lớp vây quanh ôm ấp, vừa cười vừa đáp lại: "Đừng nóng vội, từng người một, xếp hàng đi, muốn xem khỉ cũng phải văn minh chứ."
Các bạn học nam đều bật cười. Các bạn học nữ thì cười e thẹn hơn, cũng có người chào hỏi Thẩm Ngôn, cậu đáp lời từng người một. Phần lớn các bạn học đều không học cùng một trường đại học, có rất nhiều người đến học ở địa phương khác, còn có bạn học du học từ nước ngoài trở về quê ăn Tết, mỗi năm chỉ gặp được một lần. Ban đầu khi vừa ngồi xuống vẫn còn chút xa lạ, chưa thả lỏng, ăn uống nói cười một hồi liền "xõa", bắt đầu mở đại hội "chửi bới" đủ điều.
Sinh viên trong các trường đại học sống không dễ dàng, mỗi một trường học đều có điểm đáng chê trách, mỗi năm một mới, chồng chất lên nhau. Nào là trang trí ký túc xá khiến sinh viên chuyển vào phải hít mùi formaldehyde, nào là đột nhiên yêu cầu chạy bộ thể dục thể thao quét thẻ sớm tối, nào là chương trình học phân phối không hợp lý khiến sinh viên năm thứ ba rồi còn thiếu một đống tín chỉ, nào là đi du học ở nước ngoài, ở trong khách sạn nửa đêm đụng phải "hội hút hít" sợ hãi đến độ phải báo cảnh sát...
Thẩm Ngôn một mực ngồi nghe không nói gì, một bạn học ngồi bên lôi kéo cánh tay cậu: "Lớp phó, mày cũng mau kể khuyết điểm của đại học A đi nào, để cho tao hết hy vọng." "Hả? Trường bọn tao..." Thẩm Ngôn cẩn thận suy nghĩ: "Trường bọn tao... điểm quá cao?"
"..."
"Lời này mà để người bình thường nói ra tao nhất định sẽ đấm nó." Cậu bạn học nói: "Nhưng nó được thốt ra từ miệng lớp phó của chúng mình, tự dưng tao lại thấy chân thành đến lạ?" Đám đông lại tiếp tục cười vang.
"À, lớp phó. Tớ nhớ học sinh xuất sắc cũng học cùng chuyên ngành với cậu ở đại học A nhỉ?" "Quan hệ hai đứa chúng mày vẫn tốt như xưa chứ?" "Cậu ấy lạnh lùng quá, năm nay đã là năm thứ ba rồi mà chúng ta còn không mời được cậu ấy tới họp lớp, xưa nay cũng không hề lên tiếng trong nhóm chat chung." "Cậu ấy có phải người ở thành phố mình đâu, chắc là về quê ăn Tết rồi."
Trong một buổi họp lớp, người nào không có mặt thì người đó sẽ trở thành chủ đề của cuộc trò chuyện. Người giống thần tiên như Triệu Lâm Tô đương nhiên sẽ bị kéo ra bàn tán một phen. Năm ngoái Thẩm Ngôn còn có hứng thú nghe đám bạn bè kể một loạt những sự tích "kỳ lạ" của Triệu Lâm Tô, năm nay cậu lại không thể nghe nổi nữa.
"Bọn mày có nhớ năm đó học sinh xuất sắc vô cùng thích món mì ramen xương heo ở tầng ba nhà ăn trường không?" "Nhớ chứ, khoảng thời gian đó vào mỗi thứ tư món mì sẽ bán ra với số lượng có hạn. Cứ khi tiết học cuối cùng sáng thứ tư vừa tan, mọi người sẽ được cùng ngắm một cảnh tượng học sinh thiên tài mang gương mặt lạnh lùng chạy như điên vì mì đó. Ha ha ha ha!" "Đúng đúng đúng, tiếng chuông tan học vừa dứt, cậu ấy chỉ cần dùng 3 giây đã đứng dậy, tay áo cũng xắn lên, không thèm nể mặt bất cứ ai, lao lên vô cùng nhanh chóng! Chỉ có những lúc đó tao mới cảm thấy khoảng cách giữa tao và cậu ấy gần gũi như vậy!"
Thẩm Ngôn: "..."
"Mì ramen, nhất định phải cướp được."
"Không đi."
"Van mày đó, tiết cuối cùng tao phải giúp giáo viên Vật lý kiểm tra bài tập về nhà, văn phòng cách nhà ăn quá xa, chắc chắn tao không thể chạy tới kịp..."
"Đã bảo không đi là không đi."
"Anh ơi, em đã gọi anh là anh rồi, là anh trai thì nhất định phải đồng ý với em chứ, ok nha?"
"Không ok."
"..."
Đôi mắt phượng bình tĩnh liếc cậu một cái, nhàn nhã mở sách ra, không mặn không nhạt bảo: "Cứ trông chờ vào vận may, được thì sẽ có, không được thì thôi." Cánh tay Thẩm Ngôn bị đẩy một cái, cậu tỉnh lại từ trong ký ức ngày xưa, bạn học bên cạnh hỏi: "Mày thấy có đúng không?"
Thẩm Ngôn đáp bừa một tiếng. Cậu uống một ngụm nước cam, phía sau vành tai hơi nóng. Đây chính là cái kiểu "trông chờ vào vận may" của ai đó đấy hả? Triệu Lâm Tô nói rằng hắn đã thích cậu 7 năm, trong 7 năm qua rốt cuộc đã có bao nhiêu lời nói ra miệng như một thằng "bạn tồi", nhưng hành động sau lưng lại tỏ rõ chữ "thích"?
Thẩm Ngôn siết chặt cốc nước, khoảng thời gian còn lại đều hơi mất hồn mất vía. Các bạn học muốn đi hát, Thẩm Ngôn vội vàng từ chối giống như năm ngoái. Khả năng ca hát của cậu không ổn. Thế nhưng mọi người quá nhiệt tình, Thẩm Ngôn lại đang có chút ngẩn ngơ, cuối cùng cứ thế bị đám người lôi kéo như thể bắt cóc nhét vào xe.
Nhóm bạn đã sớm đặt phòng riêng, trong phòng bày sẵn rượu, thịt và đồ ăn vặt. Thẩm Ngôn nhận thua trước: "Tao thật sự không uống được rượu." "Yên tâm, bọn tao cũng có ép rượu đâu, nhìn mày sợ hãi kìa, gọi Coca cho nó đi!" Thẩm Ngôn tự nhủ trong lòng, cậu không sợ hãi, cậu chỉ sợ mình say rồi sẽ khiến tất cả mọi người sợ hãi thôi.
Thẩm Ngôn được phát cho một cái chuông lúc lắc, phụ trách khuấy động không khí. Ai hát, ai uống rượu, cậu cũng ngồi đó lắc chuông. Trong ánh sáng lờ mờ của phòng KTV, đột nhiên có người bạn học muốn đến chụp ảnh chung cùng cậu. Thẩm Ngôn nghiêng mặt sang, một tay cầm chuông lắc, một tay giơ lên tạo dáng. Sau khi có người mở đầu, một loạt các cô các cậu nhao nhao chạy tới chụp ảnh chung.
"Mẹ nó, mấy cậu theo đuổi ngôi sao đấy hả!" "Ha ha, lớp phó đẹp trai biết bao, chụp ảnh cùng với trai đẹp tâm trạng sẽ tốt hơn rất nhiều. Đúng rồi lớp phó, lần trước Cát Phong kết hôn lên hot search, có hai phù rể rất đẹp trai, trông qua rất giống cậu và học sinh xuất sắc lớp mình đấy!" Thẩm Ngôn lúng túng nở nụ cười: "Thế à? Tớ cũng không để ý lắm."
"Lớp phó, mày không chịu uống rượu thì tới đây hát một bài đi nào." Bạn học đang hát gào lên. "Không được không được," Thẩm Ngôn xua tay: "Tao hát rất khó nghe, đừng phá hỏng hình tượng nam thần của tao." "Không sao đâu," bạn học nữ che miệng: "Bọn tớ có thể chỉ chăm chú nhìn vào gương mặt." "Thật sự không được, không được, mất mặt lắm."
Một đám bạn học xông lên kéo cậu, nam nữ vây kín xung quanh. Thẩm Ngôn dở khóc dở cười: "Mọi người làm gì thế? Năm mới mới sang mà đã đi tìm chuyện khó chịu cho mình là sao?" "Không sao đâu, tiết mục cuối năm chán đến thế mà bọn tớ còn nghe được, chỉ có tiếng hát của lớp phó thôi mà, chúng tớ chịu được." "..."
Thẩm Ngôn cao ráo, sức lực cũng không nhỏ, muốn thoát khỏi họ hoàn toàn không phải vấn đề. Nhưng tất cả mọi người đều là bạn học, cậu giằng co quá mức cũng không hay. Ngay thời điểm tất cả còn đang xô đẩy, cánh cửa phòng bao vang lên tiếng gõ. Thẩm Ngôn ở gần cửa, vội vàng lên tiếng: "Có người gõ cửa! Có người gõ cửa!"
"Nhân viên phục vụ mang trái cây tới thôi mà, lớp phó, cậu chiều chúng tớ đi!" Tiếng cười vang lên bên trong, cánh cửa bị đẩy ra. Thẩm Ngôn giãy giụa quay đầu nhìn lại, vừa thấy người mới đến đã choáng váng. "Triệu Lâm Tô?!"
Triệu Lâm Tô vừa đến nơi, sự xuất hiện của hắn có tác dụng vô cùng lớn, khiến cả phòng bao không khác gì vừa nhấn nút tạm dừng. Chính Thẩm Ngôn cũng ngây người một lúc lâu, chờ khi cậu tỉnh táo lại mới phát hiện ra mình đang "trái ôm phải ấp", hai bên cánh tay treo đầy hai nam hai nữ. Cậu vội vàng rút cánh tay về, chui ra từ kẽ hở của đám đông chạy sang một bên, chỉ thiếu điều viết hàng chữ "tao rất trong sạch" lên mặt.
Triệu Lâm Tô mặc một chiếc áo khoác dài kẻ caro đen xám, bên trong là áo sơ mi sáng màu, nhìn qua có chút nhã nhặn thanh cao, gương mặt lãnh đạm đột ngột nở nụ cười nhàn nhạt: "Chào mọi người." "..." Vẻ mặt của mọi người tràn ngập khiếp sợ, chủ yếu là do quá bất ngờ.
"Học... à không, Triệu... không, cái đó, lớp trưởng à, sao cậu lại tới đây?" Triệu Lâm Tô cười cười, ánh mắt đầy hàm ý dừng lại trên gương mặt Thẩm Ngôn: "Đến giết thời gian." Thẩm Ngôn: "..." "Mẹ kiếp, người này biết bay có phải không? Hôm nay mới là mùng ba Tết, sáng nay cậu còn trông thấy Triệu Lâm Tô đăng hình ảnh hái quýt trên trang cá nhân, làm cậu ghen tị quá độ, lại còn chưa kể đến cái thứ gì đó trên đỉnh đầu Triệu Lâm Tô đã tiến hóa đến một hình dáng vô cùng đáng sợ?!"
"Đang chơi gì thế?" Triệu Lâm Tô đi vào trong phòng bao, ra vẻ muốn tham gia: "Tôi có thể góp mặt được chứ?" "Ồ, chúng tớ đang muốn mời lớp phó hát, lớp phó nói cậu ấy không thể hát." Có người lên tiếng. "Vậy à?" Triệu Lâm Tô nhìn sang phía Thẩm Ngôn, ánh mắt châm chọc: "Tôi nhớ cậu ấy ca hát không tệ đâu." Thẩm Ngôn: "..."
Bầu không khí trong phòng bao nhanh chóng trở lại bình thường. Mặc dù Triệu Lâm Tô "rớt xuống từ trên trời", nhưng cách nói chuyện của hắn nhẹ nhàng, gương mặt lại luôn nở nụ cười, thế nên mọi người đều không còn lúng túng nữa, dù sao cũng là bạn bè cả. Họ liền tiếp tục lôi kéo Thẩm Ngôn, muốn bắt cậu hát. Thẩm Ngôn còn đang sững sờ, không nghĩ ra tại sao Triệu Lâm Tô lại đột nhiên xuất hiện sớm như thế này. Cậu còn chưa kịp nghĩ ra đã bị mọi người vội vàng kéo lại. Triệu Lâm Tô ngồi xuống vị trí bên cạnh cậu, bình tĩnh mỉm cười nhìn cậu.
Đầu óc Thẩm Ngôn nóng lên: "Triệu Lâm Tô hát hay lắm, mọi người để nó hát đi..." Mọi người nhìn sang phía người mới đến, sau đó quyết đoán "tránh voi chẳng xấu mặt nào", tiếp tục dỗ dành Thẩm Ngôn.
"Có [Thằng bạn tồi thân nhất] không?" Triệu Lâm Tô đứng lên, lời này được hắn hỏi qua micro, âm thanh nhanh chóng vang khắp phòng. Giọng nói của hắn hơi khàn, vang vang qua mic, "loạt xoạt" một phát, cả đám người đứng hình trong chớp mắt, đột nhiên đều cảm thấy hơi thẹn thùng.
Thẩm Ngôn ngẩn ngơ ngồi trên ghế sofa, nhìn Triệu Lâm Tô cầm micro. Hắn đang ngồi ở chiếc ghế phía trước, một chân gác lên chân đạp bên dưới ghế, một chân còn lại tùy tiện duỗi ra ngoài. Trong trí nhớ của Thẩm Ngôn, Triệu Lâm Tô rất ít khi hát. Giống như cậu, hắn hát không hay, bài hát tiếng Quảng Đông thì càng khỏi phải nói, hai người họ đều nghe không hiểu.
Hồi trước khi cậu chia sẻ bài hát này cho Triệu Lâm Tô, Triệu Lâm Tô cũng nói hắn nghe không hiểu. Thế nhưng Triệu Lâm Tô thật sự biết hát. Hát không sai một từ, mỗi một âm đều vô cùng chuẩn nhịp. KTV có hình thức chấm điểm, từng nốt nhạc nhảy lên, máy móc đều hiển thị "tuyệt vời".
Thẩm Ngôn không nhìn hàng chữ chạy trên TV mà nhìn Triệu Lâm Tô, Triệu Lâm Tô cũng đang nhìn cậu. Dưới hàng mi ngắn dày, ánh mắt hắn sâu sắc lại dịu dàng. Chờ khi hắn hát xong, cả phòng đều ngây dại, không một ai lên tiếng.
"Chỉ hát một bài thôi nhé," Triệu Lâm Tô thả micro: "Không tiếp tục làm xấu mặt nữa đâu. Thẩm Ngôn, mày đưa tao về được không?" Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô cùng nhau đi ra khỏi phòng bao. Sau khi ra ngoài, Thẩm Ngôn mới sững sờ đặt câu hỏi: "Mày biết hát hả?"
"Chỉ biết một bài này," Triệu Lâm Tô khẽ đẩy lưng cậu, ghé sát vào tai cậu nói: "Nghe nhiều nên biết hát." Thẩm Ngôn đi về phía trước hai bước, lại quay đầu lại, ánh mắt mơ hồ có điều muốn nói thêm. "Xe ở bên ngoài, lên xe rồi nói."
Lúc đi, Triệu Lâm Tô đã dừng xe ở trong bãi đỗ của sân bay. Vừa xuống máy bay, hắn chỉ kịp nhét hành lý vào trong đã vội đi tìm người. Hắn biết hôm nay Thẩm Ngôn sẽ tụ tập cùng các bạn học, có bạn học chụp ảnh đăng vào trong nhóm cựu học sinh, cho nên Triệu Lâm Tô lập tức đến nơi.
Thẩm Ngôn lên xe, đóng cửa lại: "Hôm nay mới là mùng ba Tết, sao mày..." Chưa nói xong. Triệu Lâm Tô đã nâng mặt cậu lên, hôn cậu. Thẩm Ngôn bị hắn hôn đến ngỡ ngàng. Bờ môi Triệu Lâm Tô vừa chạm tới, đầu óc cậu đã hết dung lượng để suy nghĩ chuyện khác, theo bản năng duỗi cánh tay ôm lấy bả vai hắn.
Đây là lần thứ hai họ hôn nhau. Không hề có bất cứ suy nghĩ gì, chỉ tự nhiên hòa vào làm một. Trong xe chỉ còn tiếng thở và tiếng môi hôn, chóp mũi Triệu Lâm Tô chạm vào mũi cậu, hắn thấp giọng nói: "Nhớ mày." "..." Mặt Thẩm Ngôn nóng lên, mí mắt nhẹ nhàng chớp chớp.
Cậu nhớ tới dáng vẻ Triệu Lâm Tô vừa hát vừa nhìn cậu khi nãy trong phòng bao. Một bài ca vốn rất đau thương bị toàn bộ sự dịu dàng của hắn xóa bỏ, cũng có lẽ hắn đã đau khổ nghe qua bài hát này vô số lần, nên bây giờ hắn không còn đau khổ nữa. Đôi mắt Thẩm Ngôn sáng ngời, cậu vươn tay vò rối tóc của Triệu Lâm Tô, mỉm cười bảo: "Tao cũng nhớ mày."