Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 65: Kỷ niệm
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Không sao đâu, đi làm việc này cũng nhiều ý nghĩa mà". Thẩm Ngôn nói: "Ban ngày cống hiến tấm lòng nhân ái, buổi tối lại dành tình cảm của mình".
Là người giữ vai trò trụ cột trong bộ ba vững chắc, Thẩm Ngôn không nhường ai trong việc làm việc thiện, liền đứng ra ổn định tình hình chung, an ủi Chu Ninh Ba.
Vốn dĩ trường học chẳng bận tâm sinh viên có lễ tình nhân hay không, dù sao đây cũng không phải ngày lễ mà quốc gia cho nghỉ. Hàng năm hoạt động đầu xuân của trường học luôn được tổ chức rất nhộn nhịp, năm ngoái Thẩm Ngôn cũng tham gia, thế nhưng hoạt động ngày đó không trùng vào dịp lễ tình nhân, chỉ để các sinh viên ra ngoài ngoại ô trồng mấy cái cây. Thẩm Ngôn còn cảm thấy hoạt động lần này rất có ý nghĩa. Dù sao ban ngày phải đi học, buổi chiều đi làm hoạt động cũng không ảnh hưởng đến việc đi chơi buổi tối.
Mặt Chu Ninh Ba vẫn rầu rĩ, cậu ta ngưỡng mộ nhìn về phía hai người đang ngồi cạnh nhau: "Nhưng mà ban ngày chúng mày vẫn có thể luôn luôn ở bên cạnh nhau".
"Vậy mày gọi cả thầy Lương tới, để thầy ấy về trường học cũ mà làm việc thiện đi".
"..."
Dáng vẻ khổ sở của Chu Ninh Ba đã khiến Thẩm Ngôn bật cười.
Bữa cơm ngày đầu nhập học ăn không ngon miệng, lúc đi Chu Ninh Ba vẫn còn rầu rĩ. Thẩm Ngôn đút tay trong túi, huých khuỷu tay vào Triệu Lâm Tô: "Này, còn mày thì thế nào, tâm trạng vẫn tốt chứ?"
"Vẫn ổn".
Thẩm Ngôn chưa từng trải qua một ngày lễ dành cho tình nhân nào, cậu vốn chẳng mấy bận tâm đến những ngày lễ, chỉ cần được ở bên cạnh người ta, lễ này lễ nọ gì đó, trong mắt cậu cũng đều như nhau. Cậu cảm thấy Triệu Lâm Tô cũng giống cậu, về mấy phương diện kiểu đó hai người họ vốn khá tùy tiện.
"Năm nay mày có định tham gia hoạt động bán hàng từ thiện không?"
Năm ngoái Triệu Lâm Tô không tham gia hoạt động trồng cây, có lẽ vì việc đánh nhau khiến hắn "mất hình tượng", bí thư mới mạnh dạn lôi kéo Triệu Lâm Tô vào cuộc.
Triệu Lâm Tô đáp: "Cậu ấy nắm đằng chuôi rồi, tao làm sao mà không đi được?"
Thẩm Ngôn cười ha ha, hai người họ đều đang ở ngoài đường nên cậu cũng không tiện làm gì hắn. Cậu hơi cúi đầu xuống, nhỏ giọng bảo: "Mau lên xe nào, tao muốn thưởng cho mày đó".
Triệu Lâm Tô chớp mắt: "Thưởng cho tao?"
Thẩm Ngôn nhướng mày, ánh mặt trời chiếu xuống đỉnh đầu cậu, rải rác trên mái tóc đen rối bời, hàng mi như được rắc bụi vàng. Cậu quay đầu cười nói: "Lừa mày thôi, không có thưởng gì đâu, đi nhanh lên nào, tao lạnh cóng rồi".
Triệu Lâm Tô đuổi theo, từ tốn lên tiếng.
"Tao tin tưởng cậu sinh viên có tấm lòng nhân ái, quan tâm đến các gia đình đơn thân và người già neo đơn sẽ không bao giờ lừa dối".
"Đây là bài học tao dạy mày đấy". Thẩm Ngôn quay đầu lại cười: "Đàn ông càng đẹp trai càng giỏi lừa người".
Triệu Lâm Tô bật cười, đưa nắm tay lên che miệng, ho nhẹ một tiếng: "Đã học được".
Xe đỗ cách đó không xa, trước sau đều không có người. Sau khi lên xe, Thẩm Ngôn dùng tốc độ cực nhanh hôn lên má Triệu Lâm Tô một cái.
Triệu Lâm Tô khựng lại một thoáng, nhướng mày nhìn về phía cậu.
Thẩm Ngôn cười rạng rỡ: "Tặng cho cậu sinh viên có tấm lòng nhân ái, quan tâm đến các gia đình đơn thân và người già một 'lời khen' nhỏ".
"Rất cảm động", Triệu Lâm Tô vừa gật đầu vừa nói: "Xin hỏi 'lời khen' này có thể cụ thể và sâu sắc hơn một chút không?"
"... Cút đi!"
*
Hoạt động bán hàng từ thiện được chia ra thành mấy mục, Thẩm Ngôn được phân đến tổ mang đồ tới bán ngoài chợ đồ cũ. Cậu đã từng tham gia hoạt động như thế này nên đương nhiên phải tự mình làm gương quyên góp một số món đồ tốt.
Nhận được nhiệm vụ xong, tối đó, Thẩm Ngôn nhanh chóng bắt tay vào công việc gom đồ trong nhà.
Phòng của cậu trông có vẻ hơi lộn xộn, chủ yếu do cậu thích quá nhiều đồ vật, mà phần lớn những món đồ cậu thích đều chất đống trong phòng ngủ của cậu.
Căn phòng ngủ không quá lớn, có thể để được nhiều đồ như vậy trong đó đã là một kỳ tích.
Thẩm Ngôn bắt đầu tìm kiếm từ góc khuất nhất của phòng.
Trong tủ kính có chứa tất cả các bộ Lego của cậu, có bộ đã được lắp ráp xong xuôi, cũng có bộ chưa được lắp ráp xong. Những bộ lắp ráp xong xuôi phần lớn là những bộ tương đối nhỏ mà hồi còn học trung học cậu đã cố gắng lắp ráp xong, còn một số bộ cỡ lớn hơn đã được ghép hoàn chỉnh đều là những bộ Lego được Triệu Lâm Tô lắp ráp xong xuôi mới đem tặng cho cậu.
Thẩm Ngôn vừa ngắm chúng vừa nghĩ thầm, Triệu Lâm Tô này có tay nghề rất giỏi.
Ừ, giỏi giang trên mọi phương diện.
Lego là sở thích của cậu, mặc dù cậu có rất nhiều món có đến tận hai bộ, nhưng một bộ để ngắm, một bộ khác biết đâu có lúc cậu sẽ lôi ra chơi, cho nên thứ này không thể mang đi.
Phía dưới tủ kính có một chiếc tủ gỗ, Thẩm Ngôn mở nó ra, bên trong tối đen. Cậu ngồi khoanh chân xuống, dùng đèn pin điện thoại soi vào thì phát hiện hình như có một bộ vợt. Cậu lấy ra xem xét, là một bộ vợt đánh tennis.
Thẩm Ngôn hơi ngẩn người, cậu lật đi lật lại cặp vợt này xem xét một hồi, kéo khóa kéo ra, nhìn thấy chữ viết tắt tên của cậu viết trên đó, ký ức chợt ùa về.
Đây cũng là món quà sinh nhật năm cậu học lớp mười.
Năm đó hình như có một vận động viên trong nước giành chức vô địch tennis tại một giải đấu quốc tế lớn, Thẩm Ngôn vốn là một người hâm mộ thể thao, bình thường hay đánh bóng rổ nhưng lại hiểu biết sơ qua về tất cả các môn. Cậu thường xuyên xem các chương trình thi đấu thể thao, vừa xem vừa tấm tắc khen. Cậu thấy vị vận động viên đó giành chức vô địch thật quá giỏi, thế nên cậu cũng tràn đầy nhiệt huyết muốn học đánh tennis.
Bản thân cậu chính là người thỉnh thoảng lại có những cảm xúc khó hiểu như vậy.
Tình hình học tập của học sinh lớp mười đã rất căng thẳng, tự học buổi tối đến tận mười giờ đêm. Mười giờ tan học về nhà, Thẩm Ngôn liền nhặt một cành cây bên đường ra sức vung vẩy về phía trước.
Triệu Lâm Tô đi bên cạnh thờ ơ nói: "Đang luyện Tịch Tà Kiếm Phổ đấy à?"
"Mày cút đi", Thẩm Ngôn tức giận nói: "Tự đi mà luyện Quỳ Hoa Bảo Điển".
Triệu Lâm Tô cười phá lên, một nụ cười đầy mỉa mai.
"Tao đang luyện cách vung vợt", Thẩm Ngôn nói: "Tao nói mày nhé, mày nên khách khí với tao một chút, biết đâu sau này tao lại thành một ngôi sao quần vợt thì sao".
"Không phải mày muốn ghi điểm ở NBA hả?"
"Không bỏ cái nào, bóng rổ và tennis đều luyện, mày hiểu không?"
"Không hiểu. Tao chỉ biết nếu mày còn lề mề, anh mày sẽ về nhà đấy".
"Mẹ kiếp, sao mày không nói sớm hơn. Nhanh lên, nhanh lên, mày chậm chạp quá---".
Cũng không biết chính mình năm đó sao lại ngây thơ đến vậy, Thẩm Ngôn sờ chiếc vợt gần như còn mới tinh. Sự ngây thơ thời thiếu niên của cậu, chính cậu còn chẳng để ý, thế nhưng Triệu Lâm Tô lại nghiêm túc tự tay chuẩn bị cho cậu một chiếc vợt tennis chuyên nghiệp.
Ký ức dần dần rõ ràng, Thẩm Ngôn nhớ kỹ lần nhận được quà năm đó cậu đã rất vui vẻ, còn ký tặng Triệu Lâm Tô một chữ ký, nói rằng để sau này hắn bán được giá cao.
Triệu Lâm Tô cười lạnh bảo, thế thì chi bằng hắn gom hết đống bài thi điểm kém môn Vật lý của Thẩm Ngôn lại, sau đó chờ Thẩm Ngôn nổi tiếng, hắn sẽ bán cho phóng viên, chắc chắn sẽ được giá.
Thẩm Ngôn khịt mũi, nhanh chóng đi sửa lại bài kiểm tra Vật lý của mình. Cậu đau đớn sám hối rằng, gần đây cậu lén lút xem TV nhiều quá nên thành tích đã trượt dốc.
Ngày hôm đó hình như Triệu Lâm Tô đã thảo luận về Vật lý cùng cậu rất lâu, sau khi sửa xong bài kiểm tra, Thẩm Ngôn đã đề nghị dùng bộ vợt mới này đánh tennis giả tưởng. Triệu Lâm Tô khịt mũi khinh thường, một mực nói cậu mấy tuổi rồi mà còn ngốc nghếch như thế, cuối cùng hắn vẫn cùng Thẩm Ngôn vung vợt cách nhau qua một chiếc ghế sofa. Hai người "đánh tennis" đến khi đổ đầy mồ hôi, vui vẻ thật lòng như hai thằng ngốc.
Thẩm Ngôn cất bộ vợt đi, khóe miệng cong lên, khẽ nở nụ cười. Trong lòng cậu thầm nghĩ, sau này có cơ hội cậu sẽ đi tìm Triệu Lâm Tô rủ hắn cùng học quần vợt.
Cái này cũng không thể mang đi.
Tiếp theo, kính thiên văn.
Ồ, là đồ anh cậu tặng, không được, không thể mang đi bán từ thiện, bỏ qua.
Cái tiếp theo, psp, cậu đã chơi từ rất lâu rồi, không được, không thể bán, bỏ qua.
Một đống lớn đĩa CD, đều là ca sĩ cậu thích, có một số đĩa đã không còn bày bán trên thị trường, không được, cũng không thể bán.
Mở ngăn tủ bên dưới, một chồng lớn truyện tranh.
Thẩm Ngôn ngồi khoanh chân trên đất, tiện tay rút một cuốn ra.
Bộ truyện tranh này là bộ truyện cậu đã phải góp nhặt rất lâu mới sưu tầm được trọn bộ. Vì nó quá quý giá nên cậu không dám đọc nhiều, sợ làm hỏng nó. Mắt cậu lướt xuống bên dưới.
28, 32, 33, 47, 51......192, 194......201, 209......
Trên gáy những cuốn truyện tranh này có những dấu hiệu đặc biệt - một ngôi sao năm cánh vẽ trên nhãn dán màu vàng nhạt.
Những ngôi sao năm cánh này đều là tác phẩm của Triệu Lâm Tô.
"Truyện trẻ con đấy à?"
Triệu Lâm Tô cầm lấy một cuốn, khẽ nhíu mày.
"Ai bảo thế? Lúc họa sĩ truyện tranh này tổ chức buổi ký tặng, có đủ mọi lứa tuổi, từ người trẻ đến cả ông cụ tóc bạc trắng cũng có mặt!"
"Ồ", trả cuốn truyện tranh trở lại, Triệu Lâm Tô nói: "Có thể tưởng tượng ra cảnh mày tóc bạc phơ vẫn còn ngồi xem mấy cuốn truyện này".
"Hừ, đó gọi là vẫn giữ được tấm lòng thiếu thời, mà nói chứ, mày cũng thích xem anime đấy thôi?"
Triệu Lâm Tô không đưa ra ý kiến: "Sao lại thiếu tập?"
"Bộ truyện này khó sưu tầm lắm, bản tiếng Trung xuất bản không nhiều".
"Thế thì đọc kiểu gì?"
"Cứ đọc thế này thôi", Thẩm Ngôn cầm một cuốn mở ra cho Triệu Lâm Tô xem: "Đó là những câu chuyện nhỏ được in gộp lại, như thế này cũng tạm ổn rồi, phần diễn biến ở giữa chỉ có thể dựa vào tưởng tượng, nhưng đôi lúc có tình tiết liên quan đến phần thiếu vẫn hơi khó hiểu".
"Truyện trinh thám hả?"
"Ừ, truyện trinh thám, rất thú vị".
"Tao đọc một chút".
Sau đó Triệu Lâm Tô cũng say mê bộ truyện tranh này, hắn nói hắn không thể chịu được việc thiếu tập, thế là hắn tìm trăm phương ngàn kế để tìm kiếm những cuốn mà Thẩm Ngôn còn thiếu. Mỗi lần sưu tầm được một quyển, Triệu Lâm Tô sẽ đánh dấu lên đó, lâu dần, số truyện tranh trong tủ của Thẩm Ngôn đã đầy đủ.
Cuốn truyện tranh rất mỏng, Thẩm Ngôn ngồi dưới đất nhanh chóng đọc xong một quyển.
Nội dung thật sự rất trẻ con, có vài chỗ nét vẽ còn khá màu mè, nhìn hơi buồn cười.
Thẩm Ngôn gấp truyện lại, cất vào tủ.
Giày thể thao không vừa chân, mũ đã qua sử dụng, MP4 không dùng được, quả bóng rổ đã xì hơi, chiếc kính râm thời thượng ngày đó giờ đã thành đồ quê mùa... Thẩm Ngôn nhìn từng món đồ, phát hiện ra tất cả đều là những món đồ cậu từng trân quý.
Có một vài món cậu tự mua về, có một số do anh trai mua, còn lại, tất cả đều là Triệu Lâm Tô tặng.
Thẩm Ngôn ngồi dưới sàn nhà, nhìn từng ngăn tủ, từng chiếc hộp được mở ra, bỗng nhiên cậu thấy nghẹn lời.
Tại sao đến tận bây giờ cậu vẫn chưa từng phát hiện ra tình cảm của Triệu Lâm Tô dành cho cậu đã sớm vượt qua ranh giới của tình anh em?
Có lẽ do Triệu Lâm Tô luôn trêu chọc cậu, có lẽ do lúc đưa những thứ này biểu cảm trên mặt hắn vẫn kiêu ngạo như mọi khi, có lẽ do cậu chưa từng nghĩ đến khía cạnh đó, có lẽ do Triệu Lâm Tô giả vờ thật sự tài tình, hắn không muốn để cậu nhìn ra...
Thẩm Ngôn tựa cằm vào đầu gối, lặng lẽ nhìn những món đồ kỷ niệm.
Ký ức dâng trào trong lòng, Thẩm Ngôn hơi ngửa đầu lên, đôi mắt nóng bừng.
Cậu cũng từng tặng Triệu Lâm Tô rất nhiều món đồ, nhưng tâm trạng của cậu lúc đó hoàn toàn khác với hắn.
Cậu không nghĩ sâu xa như hắn, cậu không hề có gánh nặng gì, cậu cảm thấy Triệu Lâm Tô sẽ rất cần món đồ này, thế nên cậu tặng cho hắn.
Triệu Lâm Tô thích gì, thật sự hỏi cậu thì cậu chẳng thể nghĩ ra ngay được.
Hình như hắn luôn là một người khá lạnh nhạt, không đặc biệt yêu thích thứ gì.
Thẩm Ngôn nhớ tới hai chữ [Thẩm Ngôn] vẫn luôn hiện lên trên đỉnh đầu hắn mỗi ngày.
Nếu nhất định phải nói ra thứ Triệu Lâm Tô đặc biệt yêu thích... có lẽ nó chính là cơ thể của cậu?
Thẩm Ngôn cười khẽ, cậu đã tự mình bật cười.
Cuối cùng Thẩm Ngôn lấy ra một đôi tai nghe Bluetooth và một khẩu súng mát xa, đều là món đồ cậu mua về nhưng không dùng, hy vọng chúng có thể tìm được người thật sự cần chúng.
Thẩm Ngôn nằm ở trên giường, do dự một lúc, cuối cùng đứng lên chụp một tấm ảnh toàn bộ những món đồ đó rồi gửi cho Triệu Lâm Tô.
[SY: Toàn đồ mày tặng].
[SY: Trước đây tao không nhận ra, thằng nhóc nhà mày vốn là một kẻ giàu có].
[Triệu Lâm Tô: Mang đi bán từ thiện à?]
[SY: ?]
[SY: Mày điên à].
[SY: Đồ mày tặng sao tao có thể mang đi bán].
Triệu Lâm Tô gửi biểu tượng mặt cười cho cậu.
[SY: Còn mày thì sao, chuẩn bị gì rồi?]
[Triệu Lâm Tô: Chờ một lát].
Thẩm Ngôn vắt chân, nghĩ thầm thằng nhóc này sẽ không "lấy oán trả ơn" mà đem đồ cậu tặng đi làm từ thiện đấy chứ.
[Triệu Lâm Tô: Sẵn sàng chưa?]
[SY: ?]
[SY: Đừng có úp mở nữa].
[Triệu Lâm Tô: Món đồ rất quý giá đấy].
[SY: ...]
[SY: Nhanh lên].
Triệu Lâm Tô gửi tới một tấm ảnh.
Trong tấm ảnh là một tờ giấy hơi ngả vàng, một tờ giấy kẻ ngang được xé ra từ một cuốn vở bình thường.
Trên giấy có một dòng chữ nghiêng nghiêng rồng bay phượng múa.
[Gửi: Em trai Triệu Lâm Tô, tennis vạn tuế!!! – Từ: Thẩm Ngôn siêu đẹp trai].
Thẩm Ngôn: "..........."
Sao cậu không nhớ lúc ấy chính cậu lại viết thêm ba chữ "siêu đẹp trai" nhỉ?! Lúc cậu học lớp mười ngốc nghếch đến vậy sao?!
Không phải, tại sao Triệu Lâm Tô vẫn còn giữ thứ này?!
[Triệu Lâm Tô: Chữ ký của ngôi sao lớn].
[SY: ...]
[SY: Cái này mà mày cũng giữ lại?]
[Triệu Lâm Tô: Đồ mày tặng tao, sao tao lại không được giữ?]
[SY: ...]
[Triệu Lâm Tô: Chắc giá trị của nó giờ đã tăng lên rồi nhỉ?]
[SY: ...]
[SY: Anh à].
[SY: Đừng nói nữa].
[SY: Đã gọi là anh rồi].
[SY: Để tao mua đứt nó nhé, được không?]
Triệu Lâm Tô gọi điện thoại cho cậu.
Thẩm Ngôn nghe máy.
Cậu nhìn đồ đạc chất đầy trong phòng, không hiểu sao lại thấy hơi ngượng ngùng: "Sao?"
Tiếng cười trầm thấp của Triệu Lâm Tô: "Ngày mai muốn tới đón mày sớm hơn hai mươi phút".
Thẩm Ngôn: "..."
Sớm mười phút đã hôn không ngừng rồi, sớm hai mươi phút nữa thì làm gì?!
Quả nhiên trong đầu thằng này toàn là chuyện đó!
"...Ờ".
Nhưng tại sao cậu lại cũng 'Ờ!'
Thật đáng ghét!