Chương 66: Lễ Tình Nhân

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tất cả các món đồ mang đến đều được đăng ký vào danh sách. Triệu Lâm Tô mang một cặp tai nghe Wireless, được ghi ngay bên cạnh cặp tai nghe Bluetooth của Thẩm Ngôn.
Ngày chính thức diễn ra hoạt động bán hàng, Thẩm Ngôn đến nhận đồ. Lúc bí thư giao danh sách đồ cho cậu còn trêu chọc: "Hai món đồ của hai cậu đặt bán cùng nhau, vừa vặn thành một cặp".
Thẩm Ngôn cười khẽ, khóe miệng khẽ cong lên một chút.
Có lẽ đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng Thẩm Ngôn vẫn cảm thấy mình và Triệu Lâm Tô rất ăn ý.
Ngay từ khi mới làm bạn, hai người họ đã rất hợp nhau. Mặc dù cả hai luôn đấu khẩu, chọc ghẹo nhau không ngừng, nhưng trong cuộc sống hằng ngày, hai người họ hoàn toàn không cần cố tình đã tự nhiên có sự ăn ý đến lạ. Trước kia cậu không cảm thấy gì, hiện giờ cả hai đã yêu đương với nhau, Thẩm Ngôn thường xuyên phì cười vì sự ăn ý giữa hai người họ, thấy thật hạnh phúc.
Mang thùng đồ đến sân vận động, từ xa xa Thẩm Ngôn đã trông thấy Triệu Lâm Tô đang khom lưng dựng lều.
Thời tiết hôm nay rất đẹp, ánh mặt trời rực rỡ, không lạnh lắm, không có gió, trời không nhiều mây.
"Còn chưa chuẩn bị xong hả?" Thẩm Ngôn đặt thùng đồ xuống.
"Ừ," Triệu Lâm Tô nhìn quanh, "Hình như bị thiếu mất một cây cột chống."
Hôm nay là ngày diễn ra hoạt động bán hàng tình nguyện, trong sân vận động đầy những chiếc lều màu sắc sặc sỡ, vô cùng náo nhiệt, có lớp đã bắt đầu kinh doanh. Thẩm Ngôn quay sang nhìn mấy bạn học dường như đang quan sát bọn họ, trong lòng cũng có chút sốt ruột: "Không thì sang bên cạnh mượn tạm một cái?"
"Bên cạnh không có dư, tao đã hỏi rồi," Triệu Lâm Tô chui ra khỏi tấm vải lều màu xanh nhạt. Hôm nay hắn ăn mặc rất thoải mái, áo hoodie màu nhạt và quần jean, không khác gì phong cách ăn mặc của Thẩm Ngôn. Sáng nay lúc hai người gặp nhau, Thẩm Ngôn đã vui vẻ nghĩ rằng hai người họ như đang mặc trang phục tình nhân.
"Vậy bây giờ phải làm sao?"
Triệu Lâm Tô quay đầu lại nhìn quầy hàng của bọn họ, quầy hàng đã dựng xong đại khái, nhưng ở phía cửa thiếu đi một cây cột chống, nó nghiêng ngả như sắp đổ bất cứ lúc nào.
"Lều được phát đầy đủ, nếu bên mình thiếu thì chắc hẳn có người đã lấy dư," Triệu Lâm Tô nói: "Tao sang mấy gian hàng khác hỏi thăm một chút."
"Được, mày đi đi."
Thẩm Ngôn ôm thùng đến gần: "Tao bày đồ lên trước."
"Được."
"Đi sớm về sớm nhé."
Bước chân Triệu Lâm Tô dừng lại, hắn quay đầu mỉm cười với Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn nhìn hắn cười rạng rỡ như hoa nở, vội vàng vẫy vẫy tay.
Thật là, ở đây nhiều người như vậy cũng không biết khiêm tốn một chút. Ai cũng bảo nét mặt cậu không giấu được cảm xúc, cậu thấy Triệu Lâm Tô cũng chẳng khác cậu là bao.
Ngoài miệng Thẩm Ngôn nói rằng mình không quan tâm đến ngày lễ tình nhân, nhưng khi ngày lễ tình nhân thực sự đến, cậu vẫn cảm thấy có chút khác lạ. Sau khi tỉnh giấc, lòng Thẩm Ngôn bỗng có một sự chờ mong khó tả.
Thò tay vào trong túi sờ soạng hộp chocolate, Thẩm Ngôn thầm chửi bản thân vừa ngốc nghếch vừa tầm thường, nhưng cậu luôn cảm thấy nếu như cậu không chuẩn bị hộp chocolate này, nhất định Triệu Lâm Tô sẽ thất vọng lắm. Mà cũng khó có thể nói được, có khi cầm hộp chocolate này trong tay rồi, Triệu Lâm Tô sẽ lại làm trò, trêu chọc cậu vài câu mới thôi.
Thẩm Ngôn bồn chồn lo lắng, cảm thấy đúng là yêu đương rồi thì không còn như trước, cái cảm giác tim đập thình thịch kiểu này không thể có được khi hai người họ còn là anh em.
"Valentine vui vẻ."
Thẩm Ngôn lấy chocolate ra ném sang, toàn bộ quá trình rất dứt khoát, cũng không thèm quay đầu lại.
Một lúc sau Triệu Lâm Tô vẫn không có phản ứng gì, Thẩm Ngôn lặng lẽ quay đầu, bàn tay Triệu Lâm Tô đang đặt trên vỏ hộp chocolate, mặt mày cứng đờ như tượng.
Thẩm Ngôn hơi lo lắng: "Sao thế? Không thích? Thời gian qua vội quá, tao vốn không để ý đến ngày này, nhất thời không thể nghĩ ra nên tặng gì cho mày, mà tặng cho mày mấy món đồ mày không cần tao lại thấy thà không tặng còn tốt hơn..."
"Thích lắm," Triệu Lâm Tô ngắt lời cậu, ngước cặp mi dày: "Chỉ là tao cảm thấy việc được mày tặng chocolate này giống như đang nằm mơ."
"..."
Triệu Lâm Tô kề lại gần, vô cùng dịu dàng hôn cậu, hôn đến mức Thẩm Ngôn ngượng chín mặt.
Chỉ có một hộp chocolate mà hình như cậu đã khiến Triệu Lâm Tô cảm động rồi.
Triệu Lâm Tô cũng tặng chocolate cho cậu.
Thẩm Ngôn yên tâm, nghĩ thầm quả nhiên hai đứa đều qua loa như nhau, tuy nhiên cái bao bì gói chocolate này vừa quen vừa lạ.
Buổi tối hôm qua cậu đến siêu thị chọn chocolate, cậu đã cố gắng chọn loại đắt nhất, đẹp nhất, ngắm đi ngắm lại đến hoa cả mắt, nhìn hết một loạt các loại bao bì nhưng chưa từng thấy loại chocolate này.
"Chocolate này là của hãng nào thế?" Thẩm Ngôn hỏi: "Hình như tao đã từng ăn rồi."
"Trí nhớ không tệ."
Thẩm Ngôn nghĩ một hồi, cuối cùng cũng nhớ ra: "Hoa hồng ---"
Ngày thứ hai sau khi Triệu Lâm Tô thổ lộ với cậu, hắn đã tặng cậu một bó hoa hồng kèm theo một tấm ảnh có chữ ký, và một viên chocolate.
"Chocolate này rất ngon nhưng tại sao tao không thấy nó ở siêu thị?"
Triệu Lâm Tô nhẹ nhàng xoa đầu cậu: "Suy nghĩ kỹ xem nào."
Thẩm Ngôn nghĩ thật kỹ, sau đó cậu liền từ từ mở to mắt.
"Không phải đồ mày tự làm đấy chứ?"
"Chính xác, muốn nhận bao nhiêu điểm thì mày tự nói đi."
"..."
Lần này đến lượt Thẩm Ngôn cảm động.
"Mày còn biết làm cả chocolate sao?"
"Không khó."
Trong lúc Thẩm Ngôn lật đi lật lại hộp chocolate để ngắm, Triệu Lâm Tô lại lấy thêm một chiếc hộp khác từ phía ghế sau đưa cho cậu.
"Còn nữa sao?!"
Trong hộp có một chiếc khăn, là một chiếc khăn quàng cổ đan bằng len màu xám nhạt, trên góc khăn còn thêu hai chữ cái đầu tên của Thẩm Ngôn.
Lần này Thẩm Ngôn mạnh dạn đoán, giọng nói run run: "Mày đan?"
Triệu Lâm Tô thản nhiên gật đầu.
Thẩm Ngôn ngả người xuống ghế phụ lái, lấy khăn quàng cổ che mặt, trên khăn quàng cổ còn có mùi thơm thoang thoảng. Thẩm Ngôn nghĩ đến hình ảnh Triệu Lâm Tô ngồi đan khăn quàng cổ vừa thấy buồn cười vừa thấy có chút xúc động. Gương mặt cậu nóng bừng, một lúc lâu mới mãi mới thốt ra được một lời: "Mày thật đảm đang..."
"Thứ này cũng không khó, học rất nhanh."
Thẩm Ngôn kéo khăn quàng cổ xuống, để lộ đôi mắt lấp lánh: "Mày lại đây."
Triệu Lâm Tô nghiêng sang, tự động nghiêng mặt. Thẩm Ngôn thơm một cái lên má hắn, khẽ nói: "Chờ tới Thất Tịch tao sẽ bù đắp cho mày."
Triệu Lâm Tô nghiêng đầu, đôi mắt sáng rực: "Thất Tịch?"
"Thất Tịch cũng là lễ tình nhân mà. Tao sẽ bắt đầu suy nghĩ từ bây giờ, chờ tới Thất Tịch nhất định tao sẽ tặng cho mày một món quà thật đặc biệt. Nhưng tao không khéo léo như mày, mày đừng hy vọng quá nhiều nhé."
Thẩm Ngôn khó mà tả được vẻ mặt của Triệu Lâm Tô lúc đó, dù sao thì cả quãng đường còn lại nụ cười của hắn rạng rỡ không thôi, xuống xe rồi miệng vẫn còn cười tiếp, tươi tắn như hoa nở mùa xuân.
Thẩm Ngôn chịu không nổi, bảo hắn phải khiêm tốn một chút.
Triệu Lâm Tô bớt cười lại, nhưng ánh mắt vẫn đang tràn đầy niềm vui. Thẩm Ngôn sợ hai người họ đứng gần nhau quá sẽ bị lộ nên lập tức chia nhau ra, một người đi lấy đồ, một người đi dựng quầy. Không ngờ được khi cậu lấy đồ quay về, Triệu Lâm Tô vẫn còn đang cười tươi rói, Triệu Lâm Tô cười một tiếng, cậu cũng muốn cười theo.
Thẩm Ngôn ngồi trên chiếc ghế trong quầy, cầm danh sách đồ quyên góp so sánh với đồ trong thùng, lấy ra bày biện. Sắp xếp một hồi, bỗng nhiên cậu trông thấy một người dừng trước quầy hàng của họ.
Thẩm Ngôn ngó ra xem.
Người mới đến là một con Pikachu.
Không biết ai đang mặc bộ đồ Pikachu này, Pikachu cầm một chồng tờ rơi trên tay, có lẽ là một bạn học nào đó phụ trách việc tuyên truyền.
Thẩm Ngôn hỏi: "Muốn phát tờ rơi cho tôi hả?"
Cậu thử hỏi, vươn tay ra.
Pikachu cực kỳ không khách sáo, dùng xấp tờ rơi đập bốp vào tay cậu.
Thẩm Ngôn: "..."
Cánh tay kéo đầu mascot, nửa gương mặt lộ ra khỏi bộ đồ thú bông, tóc mái ướt dính trên trán, khuôn mặt đỏ bừng trông tức đến thở hồng hộc.
"Là cậu?"
Thẩm Ngôn hơi ngạc nhiên,
"Sao? Không muốn nhìn thấy tao hả?"
"Ừ, hơi hơi."
Đường Thần nghẹn lời, đôi mắt như muốn phun lửa. Cậu ta che khuất ánh sáng bên ngoài, hạ giọng, giận dữ hỏi: "Mày và Triệu Lâm Tô đã yêu đương với nhau rồi?!"
Sáng sớm nay, vừa tới nơi cậu ta đã nhìn thấy vẻ mặt của Triệu Lâm Tô có gì đó không ổn, nam thần kiêu căng lạnh lùng nay đã phơi phới xuân sắc, hừ, lập xuân còn chưa đến mà!
Thẩm Ngôn liếc nhìn xung quanh, ngoài sân vận động vô cùng ồn ào, quầy hàng của cậu chưa bày đồ ra cho nên không có ai đến gần, người ở gần nhất cũng còn đang đứng cách một đường chạy để nhìn sang.
Đường Thần nhìn dáng vẻ lén lút của cậu lại càng giận dữ mà không thể trút giận: "Tao đang hỏi mày đấy, mày không dám trả lời hả? Tao biết mà, loại người như mày chỉ biết chơi đùa mà thôi. Bản thân mày đang gieo họa cho người khác, chơi xong rồi thì phủi đít bỏ đi, hoàn toàn có thể quay về làm cái thằng trai thẳng thối tha của mày, căn bản chẳng thèm quan tâm mình đã gây ra bao nhiêu tổn thương cho người khác!"
Thẩm Ngôn có chút bối rối, cậu nhìn Đường Thần mặt đỏ bừng bừng không biết là do tức giận hay do nóng bức. Cậu chớp chớp mắt hỏi: "Cậu đã từng bị người khác tổn thương rồi sao?"
Cánh tay của Đường Thần lỡ đà, cái đầu mascot "bụp" một tiếng đóng sập lại như cũ, cả người cũng loạng choạng theo. Thẩm Ngôn vô thức duỗi tay ra: "Cậu có sao không?"
Đường Thần vịn lấy "đầu" của mình, mặt đỏ bừng quát: "Ai cần mày lo---"
Âm cuối cùng bị nghẹn trong cái đầu thú bông, ồm ồm, ù ù, Thẩm Ngôn nghe thấy cũng buồn cười.
"Tôi không quan tâm đến cậu, cậu có thể cũng đừng quan tâm đến tôi và Triệu Lâm Tô nữa được không, đây cũng là lần thứ hai rồi nhỉ?" Thẩm Ngôn lên tiếng: "Nó đã là người của tôi rồi, tôi muốn làm gì với nó, hình như đều không liên quan đến cậu."
"Mày---"
Đường Thần vịn lấy đầu mascot: "Mày cứ chờ đó---"
Cậu ta quay đầu định đi, vừa xoay người đã nhìn thấy Triệu Lâm Tô cầm cột chống, vẻ mặt bình thản đứng ngay sau lưng.
"Về rồi à?" Thẩm Ngôn nhìn thấy bóng dáng cao gầy của Triệu Lâm Tô, cũng chui ra khỏi lều.
"Ừ."
Đường Thần vịn lấy đầu mascot của mình, hết nhìn người này rồi lại nhìn người kia. Từ vẻ ngoài, sắc mặt và khí chất của hai người ở đây đều rất hòa hợp, cậu ta như bị cái gì kích thích, đột nhiên hét to một tiếng, quay đầu vẫy đuôi bỏ chạy.
Thẩm Ngôn cố nhịn cười nhưng không được, cuối cùng vẫn bật cười thành tiếng, huých khuỷu tay vào Triệu Lâm Tô: "Đừng nghiêm mặt nữa, mày nhìn cậu ta xem, trông cậu ta có khác gì nhân vật phản diện không?"
"Tao sẽ còn quay lại---"
"Không phải mỗi khi một tập phim truyền hình kết thúc, nhân vật phản diện sẽ luôn nói ra những lời thoại như thế này hả?"
Triệu Lâm Tô cầm cột chống đi vào, "Những nhân vật phản diện đó hình như đều phải ăn một đấm rồi mới nói những lời này."
Thẩm Ngôn chui vào lều vải: "Đừng để ý chi tiết quá, mày nhìn thân hình bé nhỏ của cậu ta kìa, có thể chịu được một đấm không? Thôi nào, tranh thủ làm việc chính đi."
Gian hàng dựng xong, hai người bọn họ liền bắt đầu bán hàng từ thiện. Người tới mua đồ rất đông, chủ yếu bởi vì đồ mọi người quyên góp đều là đồ tốt, giá cả cũng phải chăng. Thẩm Ngôn phụ trách giao tiếp với người mua, Triệu Lâm Tô phụ trách ghi sổ sách. Hai người họ phối hợp ăn ý, ngay cả thời gian uống nước cũng vừa khớp. Chỉ mở gian hàng trong vòng hai đến ba giờ, nhiệm vụ của quầy hàng họ đã hoàn thành xuất sắc.
"Xong việc rồi."
Thẩm Ngôn hài lòng nhìn con số trên điện thoại, "Tao đi tìm bí thư bàn giao một lát, mày thu dọn xong thì đến thẳng bãi đỗ xe chờ tao nhé, chúng ta gặp nhau trong xe."
Triệu Lâm Tô đang tháo dỡ quầy hàng, nghe vậy liền ngẩng đầu lên. Sắc trời lúc này đã hơi tối nhưng đôi mắt hắn vẫn rất sáng.
Thẩm Ngôn thấy không ai chú ý đến họ liền thổi một nụ hôn gió cho Triệu Lâm Tô, gương mặt tươi cười rạng rỡ: "Tối nay chúng ta ra ngoài hẹn hò nhé."
Tiền, thùng đựng đồ, danh sách, tất cả đều được trả lại.
"Cảm ơn hai cậu nha, số tiền này sẽ được quyên góp cho các gia đình đơn thân và người già neo đơn, đến lúc xong việc sẽ tính vào điểm rèn luyện cho các cậu."
"Được."
Thẩm Ngôn còn tiện thể hỏi thăm tình hình của Chu Ninh Ba.
Bí thư: "Cậu ấy vô cùng tích cực, chạy đi chạy lại khắp nơi trong trường."
"Thật sao?"
"Ừ, cậu ấy bảo người yêu cậu ấy dặn phải làm cho tốt. Ôi cậu ấy thật sự có người yêu rồi à, ngại quá, tớ đã trách lầm cậu ấy rồi. À mà này, cậu đã từng gặp người yêu của cậu ấy chưa? Cậu ấy nhất quyết không chịu cho tớ xem ảnh, không biết người ta trông thế nào?"
"...Dáng dấp rất đẹp, còn có phong thái của người tri thức."
Thẩm Ngôn tạm biệt bí thư, nhịn cười bỏ đi. Cậu chạy từ từ đến bãi đỗ xe, Triệu Lâm Tô đang ở trong bãi đỗ xe chờ cậu. Mặt trời ngả về tây, những tia nắng yếu ớt kéo dài bóng hàng cây xanh rậm rì. Lúc Thẩm Ngôn tươi cười chạy đến, suýt chút nữa Triệu Lâm Tô đã dang tay ôm lấy cậu.
"Đi thôi."
Thẩm Ngôn đến bên cạnh khoác vai Triệu Lâm Tô, cười tươi rói đến mức tít cả mắt.
"Sao cười vui thế?"
Thẩm Ngôn cười đáp: "Bí thư hỏi người yêu của Chu Ninh Ba có dáng dấp như thế nào."
Triệu Lâm Tô cũng cười: "Mày nói sao?"
"Tao còn có thể nói thế nào nữa, chỉ có thể khen rất đẹp, rất có phong thái của người tri thức."
"Rất thành thật."
"Ha ha ha----"
Hai người tươi cười chui vào xe, Thẩm Ngôn ôm balo: "Tối nay muốn ăn gì? Tao mời!"
Triệu Lâm Tô liếc nhìn cậu một cái, mỉm cười: "Nghe mày."
Thẩm Ngôn lườm hắn: "Đừng có đem cái câu "thế nào cũng được" của mày biến thành lời thanh tao, thoát tục như thế."
Triệu Lâm Tô cười: "Không phải tao là người của mày rồi hả? Đương nhiên là phải nghe mày."
Mặt Thẩm Ngôn hơi đỏ: "Mày nghe thấy rồi?"
"Nghe được một chút."
Bữa tối cả hai cùng đi ăn lẩu. Nồi lẩu cay, Thẩm Ngôn ăn rất ngon lành, vừa toát mồ hôi vừa nói với Triệu Lâm Tô: "Mày đừng để những lời nói của cậu ta trong lòng, tao cũng có chơi đùa với mày đâu."
Hơi nước trong nồi lẩu bốc lên nghi ngút, Triệu Lâm Tô thả sách bò vào cho cậu: "Tao biết, mày sẽ không bao giờ đùa giỡn những chuyện như thế này."
Thẩm Ngôn mỉm cười, cậu vốn không định giải thích, cậu biết Triệu Lâm Tô sẽ không hiểu lầm cậu.
Ngày lễ tình nhân nơi nào cũng đông người, quán lẩu vô cùng náo nhiệt, ngập tràn không khí nhộn nhịp. Thẩm Ngôn ăn uống vui vẻ, chóp mũi lấm tấm mồ hôi. Cậu nhìn thấy Triệu Lâm Tô đang lặng lẽ nhìn cậu, mỉm cười với cậu qua làn hơi nước trắng xóa, thế là cậu cũng mỉm cười đáp lại.
Ngày lễ đặc biệt như thế này có phải nên nói ra điều gì đó thật đặc biệt hay không?
Động tác ăn uống của Thẩm Ngôn chậm dần, cậu đặt đũa xuống, suy nghĩ một lúc mới lên tiếng: "Cảm ơn mày đã tặng cho tao nhiều món đồ tao thích như vậy, trước kia tao quá vô tâm, hiện giờ tao đã hiểu ra, sau này sẽ để tâm hơn nữa."
Nồi lẩu sôi ùng ục, trong tai Triệu Lâm Tô cũng vang lên theo, rất nhiều thứ trong lòng hắn cũng đang sôi sục như nồi lẩu. Hắn chăm chú nhìn Thẩm Ngôn, khẽ hỏi: "Trước đây mày từng hỏi tại sao tao lại thích mày, tao cũng luôn muốn hỏi một câu."
"Hỏi gì thế?"
"Lúc tao thổ lộ với mày... không, hay sớm hơn một chút, lúc mày biết tao thích mày, mày có cảm giác gì vậy? Mày không cảm thấy ghê tởm lắm sao?" Triệu Lâm Tô bình tĩnh hỏi.
Thẩm Ngôn nghe xong lập tức đáp lời: "Nói vớ vẩn gì thế? Mày thích tao, tại sao tao lại ghê tởm?!" Cậu dừng lại một lát, nghiêm túc điều chỉnh nét mặt của mình: "Ban đầu thì tao cảm thấy có chút kỳ quặc, cũng có chút sợ hãi. Tao không ngờ mày..." Cậu xua xua tay, mặt hơi ửng hồng, ho nhẹ một tiếng, lại nghiêm mặt nói tiếp: "Mày đâu có ác ý gì với tao, mày chỉ thích tao thôi mà."
Triệu Lâm Tô chăm chú nhìn Thẩm Ngôn, đột nhiên hai bàn tay hắn chắp lại che lên sống mũi, khẽ nói: "Đúng, tao thích mày."
Lại nói chuyện sến sẩm rồi.
Hai má Thẩm Ngôn đỏ hồng.
"Thẩm Ngôn," Triệu Lâm Tô gọi: "Mày biết không, lúc mày nhìn người khác, mày luôn nhìn người khác bằng ánh mắt tốt đẹp."
Thẩm Ngôn hơi sững sờ: "Hả?"
Triệu Lâm Tô mỉm cười nói: "Đối với mày, mỗi một sự đối xử tốt đẹp đều sẽ được đáp trả."
"Đó không phải là chuyện bình thường sao?" Thẩm Ngôn hỏi: "Có đi có về, ai mà chẳng làm thế."
Triệu Lâm Tô lắc đầu: "Không đúng, không đơn giản như mày nghĩ đâu."
"Chỉ có thế giới của mày mới đơn giản như vậy, mà tao cũng thích mày vì mày rất đơn giản..." Triệu Lâm Tô dừng lại một chút, mỉm cười nhìn sắc mặt Thẩm Ngôn ngày càng đỏ bừng: "... thằng ngốc nghếch."
Thẩm Ngôn: "..."
Dưới gầm bàn, Thẩm Ngôn đá thẳng Triệu Lâm Tô một cái: "Mày cút đi, mày mới là thằng to đầu ngốc nghếch."
Triệu Lâm Tô gật đầu: "Tao đồng ý, tao lớn hơn mày thật."
Có còn muốn tiếp tục tận hưởng lễ tình nhân nữa không?!
Ăn uống xong xuôi, thanh toán tiền, vừa lên xe, Triệu Lâm Tô đã hỏi thẳng: "Hay là đêm nay đừng về nhà nữa nhé?"
Thẩm Ngôn: "..."
À, cái thằng to đầu ngốc nghếch nhà mày đang nghĩ cái quỷ gì thế?
Thẩm Ngôn túm lấy chiếc khăn quàng cổ mà ai đó đã đan cho mình, lời từ chối đến miệng lại biến thành: "Tao gọi điện cho anh tao đã."
"Cái đó, anh, à em có chuyện muốn nói với anh, chính là cái đó, ừm..."
"Ha ha ha," Thẩm Thận trong điện thoại cười sảng khoái, thẳng thắn nói thay Thẩm Ngôn: "Tối nay không muốn về nhà chứ gì, muốn ngủ lại bên ngoài, đúng không?"
"..."
"Không sao cả, chú ý an toàn nhé!"
"Anh đi họp đây, chú ý an toàn đấy nhé, anh nhấn mạnh lần hai, em hiểu ý anh mà. Cứ chơi vui vẻ nhé."
Thẩm Thận rất sung sướng cúp điện thoại.
Thẩm Ngôn cầm chiếc điện thoại đã tắt màn hình, mặt nóng bừng, mắt đảo lung tung, nhỏ giọng bảo: "Anh tao đồng ý rồi."
"Cảm ơn anh ấy hộ tao."
"..."
Anh, đây chính là hành vi bán đứng em trai mình đấy!
Ngày lễ tình nhân cũng nên làm chút chuyện mà các cặp đôi vẫn làm... Hôm nay sẽ không thật sự làm... đến mức đó chứ...
Thẩm Ngôn căng thẳng suốt quãng đường. Lên tầng vào nhà, vừa đóng cửa lại cậu đã giật mình, quay người đẩy Triệu Lâm Tô thẳng vào cửa.
Triệu Lâm Tô nhướng mày: "Kịch bản này hình như quen quen?"
Thẩm Ngôn tự nhủ thà chịu đau một lần còn hơn kéo dài, đằng nào cũng thế, nam nhi đại trượng phu, sợ gì mà sợ?!
Thẩm Ngôn thu tay về, với vẻ mặt và sức lực như tráng sĩ chặt cổ tay, "Roạt" một tiếng, cởi phăng áo hoodie của mình.
Triệu Lâm Tô tươi cười nhìn cậu, cười một cách đầy mỉa mai.
Khiêu khích đúng không?
Thẩm Ngôn quyết tâm, nhanh chóng tháo dây rút quần thể thao, nhưng Triệu Lâm Tô đã tóm tay cậu lại: "Làm gì đấy? Quyến rũ tao hả?"
Mặt Thẩm Ngôn đỏ bừng nhưng vẻ mặt vẫn thản nhiên: "Nói bậy, mày gọi tao đến nhà làm gì? Chẳng lẽ định chơi game online?"
"Mày chuẩn bị hiến thân đấy à?" Triệu Lâm Tô cười khẽ, "Nhìn vẻ mặt của mày cứ như sắp ra pháp trường chém đầu ấy."
"..."
"Đừng vội vàng như thế." Triệu Lâm Tô kéo tay Thẩm Ngôn, ôm cậu vào lòng, hôn lên trán cậu: "Tao biết mày thích con gái, bản thân mày cũng chưa vượt qua được ranh giới đó."
Thẩm Ngôn có chút xấu hổ, hình như cậu đã hiểu lầm ý của Triệu Lâm Tô rồi. Khẽ giọng nói: "Đấy đều là chuyện của quá khứ rồi."
"Tao nói lời này không phải vì ghen tuông, tao không ghen tị với Đường Di, tao chỉ muốn nói mày không cần phải làm thế này. Mày đừng vì cảm động nhất thời liền làm ra hành động mù quáng. Chúng ta đã nói với nhau rồi mà, cứ chậm rãi thôi." Triệu Lâm Tô vuốt ve mu bàn tay Thẩm Ngôn: "Giúp đỡ lẫn nhau không giống với sự thân mật thật sự, đàn ông đều là những kẻ sống theo cảm tính, nói thẳng ra, tao sợ mày sẽ suy sụp tinh thần, như vậy lòng tự trọng của tao cũng sẽ bị tổn thương."
Thẩm Ngôn nghe lời của hắn, mặt không khỏi nóng bừng: "Sao có thể dễ dàng suy sụp như thế được? Sờ cũng sờ rồi, tao có sao đâu? Được rồi được rồi, mày không có ý đó thì bỏ đi, cứ làm như tao muốn được ôm ấp, muốn được làm lắm ấy."
Thẩm Ngôn rút tay về, thực ra trong lòng đã sớm thở phào nhẹ nhõm.
Đây chính là chuyện đó! Ai có thể chấp nhận nhanh như thế được! Dù sao hiện giờ cậu cũng chưa thể!
"Thèm... bị làm?"
Giọng nói của Triệu Lâm Tô trầm thấp, mang theo tiếng cười không giấu được.
Thẩm Ngôn đỏ mặt, ho một tiếng, lườm Triệu Lâm Tô cảnh cáo.
Triệu Lâm Tô tựa vào cửa, đón nhận ánh mắt của Thẩm Ngôn. Hắn ngẩng đầu lên, vừa lắc đầu vừa cười, cười rất đểu. Thẩm Ngôn nhìn hắn, sắp thẹn quá hóa giận.
"Cười cái gì mà cười." Thẩm Ngôn đỏ mặt quát: "Mày đừng cho rằng tao rất muốn bị mày làm đâu nhé."
Triệu Lâm Tô bỗng nhiên đưa tay ôm lấy eo cậu, dùng chút sức, ôm Thẩm Ngôn vào lòng. Hắn chăm chú nhìn cậu ở khoảng cách gần sát: "Ngôn Ngôn, sao mày lại tự động đặt mình vào vị trí đó thế?"
"..."
Thẩm Ngôn quả thực không thể cãi lại, đúng thế, sao cậu lại có thể tự động cảm thấy mình nhất định phải là người ở dưới? Nhưng trực giác cậu bảo như vậy... đừng hỏi, chỉ hỏi cũng không thể lý giải tại sao bản thân lại không tưởng tượng ngược lại.
Triệu Lâm Tô hôn lên môi cậu một cái, thấp giọng bảo: "Ngôn Ngôn, mày thật đáng yêu, tao rất thích mày."
Khóe miệng Thẩm Ngôn co giật: "Thích linh hồn của tao hay thích thể xác của tao?"
"Đều thích."
"Nhất định phải chọn một."
"Thế thì chọn thể xác đi."
"... mày cút đi!"
Triệu Lâm Tô cọ má lên má Thẩm Ngôn, Thẩm Ngôn vốn còn muốn tránh né hắn, nhưng trốn tránh một hồi lại biến thành ôm hôn quấn quýt. Cậu vòng hai tay ôm Triệu Lâm Tô, khẽ nói: "Không phải mày bảo không vội hả..."
"Ừ," Triệu Lâm Tô hôn lên cổ cậu: "Không vội, yên tâm, đừng lo lắng."
Hai cánh tay trượt xuống, hắn đột ngột bế Thẩm Ngôn lên. Thẩm Ngôn giật mình, hai chân vô thức quấn lấy eo hắn. Gương mặt Triệu Lâm Tô mang theo nụ cười khó hiểu, giọng trầm trầm: "Có muốn chơi chút gì đó kích thích hơn không?"
Thẩm Ngôn: "..."
Sao cậu lại không thể nói lời từ chối thế này?!
Triệu Lâm Tô ôm cậu thẳng vào phòng ngủ, mặt Thẩm Ngôn lại càng nóng bừng. Triệu Lâm Tô đặt cậu lên giường, sau đó --- xoay người kéo ghế bên bàn máy tính ra.
"Nào chơi game đi."
Thẩm Ngôn: "..."
Đệt mợ! Cậu và Triệu Lâm Tô đã đổi vai cho nhau từ khi nào? Thằng Triệu Lâm Tô kia mới là thằng cuồng dâm cơ mà!
Vẻ mặt Thẩm Ngôn thay đổi liên tục, chờ khi màn hình sáng lên, đôi mắt cậu cũng bừng sáng theo: "Mày kiếm được suất chơi rồi!"
"Không phải mới ra mắt từ tối qua sao, chỉ có hai mươi nghìn tài khoản giới hạn..." Thẩm Ngôn ngồi bật dậy từ trên giường, nhanh chóng ngồi lên ghế bên bàn máy tính, đôi mắt sáng rực: "Mày đã chơi rồi sao?"
"Chưa, còn chờ mày chơi cùng."
Thẩm Ngôn phấn khích đến run cả người, trò chơi này đã bị hoãn ra mắt hai năm, hôm qua mới bắt đầu mở cửa nhưng cậu không thể giành được suất. Chính xác mà nói cậu không hề đi tranh giành vì cậu biết việc vượt tường để tranh suất với người chơi toàn thế giới, với tốc độ mạng nhà cậu thì không thể nào giành được.
"Tối nay nhất định tao sẽ thức cày game suốt đêm."
Triệu Lâm Tô ngồi xuống bên cạnh cậu, hôn một cái lên khóe môi cậu: "Cùng chơi."
"Được!"
Âm thanh trò chơi vang lên, Thẩm Ngôn cũng quay sang hôn Triệu Lâm Tô một cái, vội vàng nói: "Tao cũng thích mày."
"Thích tao hay thích trò chơi?"
"..."
Thẩm Ngôn: Đừng hỏi, tao thích cả hai.
Triệu Lâm Tô xoa đầu cậu, hôn lên má cậu một cái: "Chơi đi, đến Thất Tịch này tặng cho tao một món quà bất ngờ là được."
"Được!"
Thẩm Ngôn gật đầu lia lịa: "Lần này vội quá, đến Thất Tịch chắc chắn sẽ tặng mày một món quà bất ngờ!" Sau khi được Triệu Lâm Tô đồng ý, cậu yên tâm quay đầu chăm chú vào game.
Triệu Lâm Tô ngắm nhìn Thẩm Ngôn đã hoàn toàn đắm chìm vào trò chơi, giơ tay lên che đi nụ cười trên môi.
Còn nửa năm nữa sẽ tới Thất Tịch.
Cậu ấy hoàn toàn không biết chính mình đã đưa ra lời hứa hẹn gì.
Tự nhiên thốt ra.
Giống như hai người bọn họ sẽ luôn bên nhau trải qua từng ngày lễ tình nhân.
Ánh mắt Triệu Lâm Tô dịu dàng, dù Thẩm Ngôn không hề hay biết, nhưng ngày hôm nay hắn đã nhận được một món quà vô cùng tốt đẹp.
Lễ Tình Nhân, quả thật là một ngày lễ vui vẻ.