Chương 82: Khổ tận cam lai

Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Cơm nấu xong rồi, ra ngoài ăn đi".
"Đến đây".
Thẩm Ngôn giấu tay sau lưng đi ra, Triệu Lâm Tô đang bày bát đũa.
"Hai giáo sư không ăn hả?"
"Có, tao mang lên trên rồi".
"Ồ".
Thẩm Ngôn chậm rãi bước tới, đến cạnh bàn ăn thì đứng sững lại.
Triệu Lâm Tô đặt xong bát đũa, ngước mắt nhìn cậu.
Vẻ mặt Thẩm Ngôn khó hiểu, khó đoán.
"Sao thế?" Triệu Lâm Tô hỏi.
Thẩm Ngôn mím môi, "soạt" một tiếng, lấy chiếc phong bì giấu sau lưng ra: "Sao cái này lại ở chỗ mày?"
Chiếc phong thư màu xanh nhạt, với cánh hoa anh đào trắng, Thẩm Ngôn vừa nhìn đã biết ngay đây là thư tình cậu viết cho Đường Di.
Thư tình cậu viết cho Đường Di, sao lại nằm trong tay Triệu Lâm Tô?!
"Ồ, cái đó hả".
Giọng điệu Triệu Lâm Tô vẫn điềm nhiên, vẻ mặt hờ hững: "Ăn cơm trước đi đã."
Chiếc ghế trước bàn ăn đã được kéo ra, Thẩm Ngôn ngồi xuống, đặt phong thư lên bàn: "Tao nhớ hôm đó chúng ta đi uống rượu, tao có uống một chút, rồi hôm sau không tìm thấy lá thư tình này đâu nữa. Thế nên, mày đã lén lấy nó đi à?"
Triệu Lâm Tô ngồi xuống cạnh Thẩm Ngôn: "Sửa lại một chút, hôm đó chúng ta đi ăn thịt nướng."
Thẩm Ngôn: "..."
Đó có phải là trọng tâm đâu?!
"Hơn nữa, tao không hề lén lút lấy đi," Triệu Lâm Tô đan mười ngón tay vào nhau, đặt dưới cằm: "Chính mày đã đưa cho tao."
"Hả?"
Thẩm Ngôn trợn tròn mắt: "Tao đưa cho mày ư???"
"Khi không có tao ở bên, tốt nhất là mày đừng nên uống rượu."
Triệu Lâm Tô gắp thịt bò xào sang cho cậu: "Mày muốn biết gì thì cứ ăn đi, rồi chúng ta nói chuyện."
Thẩm Ngôn cầm đũa lên, vẻ mặt như chìm trong sương mù: "Rốt cuộc hôm đó đã xảy ra chuyện gì?"
Trong ký ức của Thẩm Ngôn chỉ còn cảnh tượng cậu đi ăn thịt nướng với Triệu Lâm Tô, mở hai chai bia. Sau đó, ký ức nhảy thẳng sang ngày hôm sau, khi cậu tỉnh dậy trên giường.
Phải mất một lúc lâu sau khi tỉnh dậy, cậu mới nhớ ra lá thư tình chưa gửi của mình đã biến mất.
Chuyện này quá mất mặt, cậu không muốn nhắc lại với Triệu Lâm Tô, nhưng ngược lại, Triệu Lâm Tô lại thường xuyên lôi nó ra trêu chọc cậu.
Không thể hiểu nổi người này đang nghĩ gì.
Thẩm Ngôn trợn tròn hai mắt nhìn Triệu Lâm Tô, rõ ràng cậu đã quên sạch chuyện xảy ra hôm đó.
Triệu Lâm Tô lại nhớ rất rõ tất cả những chuyện xảy ra hôm đó, bao gồm cả nhiệt độ, độ ẩm và mùi hương thực vật thoang thoảng tràn ngập trong không khí. Tất cả đều khắc sâu trong ký ức của hắn.
*
"Tao về ký túc xá đây."
"Khoan đã, đợi một lát".
Thẩm Ngôn gọi hắn lại.
Triệu Lâm Tô dừng bước, một tay túm dây đeo ba lô, đứng dưới bóng râm của cây ngô đồng. Thời tiết đầu hạ hơi nóng nhưng chưa quá oi bức. Hắn lên tiếng hỏi: "Sao?"
Hỏi xong, hắn mới nhận ra biểu cảm của Thẩm Ngôn hơi khác thường.
Sắc mặt cậu ửng hồng, hàng mi rũ xuống không dám nhìn hắn, yết hầu căng thẳng khẽ động.
Triệu Lâm Tô vô thức siết chặt quai ba lô.
Nhịp tim hắn dần tăng tốc.
"Có chút chuyện."
Thẩm Ngôn lần đầu tiên lộ ra vẻ ngượng ngùng hiếm thấy trước mặt hắn.
"..."
Triệu Lâm Tô giật mình, hắn bình tĩnh nhìn Thẩm Ngôn, ánh mặt trời phủ lên mái tóc cậu, nhuộm thành màu nâu nhạt.
Thẩm Ngôn kéo ba lô ra phía trước ngực.
Mở khóa kéo.
Tất cả hình ảnh như một thước phim quay chậm trước mắt Triệu Lâm Tô, từng khung hình đều khiến trái tim hắn đập điên cuồng.
Cho đến khi chiếc phong bì màu xanh nhạt xuất hiện trong tầm mắt hắn.
Nó được kẹp giữa những ngón tay của Thẩm Ngôn, mỏng manh, thậm chí còn mang theo chút sắc bén.
Trong tích tắc đó, Triệu Lâm Tô dường như không còn cảm nhận được nhịp tim mình đang đập.
Giống như bị một phép thuật đóng băng trấn áp, ánh mắt, hơi thở, nhịp tim, dòng máu trong người hắn đều cứng đờ. Đầu óc hắn trống rỗng, nỗi mừng rỡ tột cùng sắp ập đến khiến hắn choáng váng, mê muội.
"Cái đó... mày, chiều nay mày có bận gì không... cái đó, mày đi cùng tao, cùng tao... đến ký túc xá nữ, gửi thư tình nhé."
Phép thuật tan biến.
Thẩm Ngôn cúi đầu, liên tục cười ngây ngô, thẹn thùng.
Triệu Lâm Tô lặng lẽ đứng đó.
Tầm mắt hắn hướng ra ngoài, về phía cây ngô đồng.
Ánh mặt trời vô cùng chói chang, mắt hắn đau nhức vô cùng.
"Không rảnh".
Triệu Lâm Tô lạnh lùng nói.
Hắn xoay người rời đi, chỉ cần thêm một giây nữa thôi có lẽ Thẩm Ngôn sẽ nhìn thấy biểu cảm không thể kiềm chế của hắn.
"Gì mà không rảnh chứ, mày có chuyện gì? Về ký túc xá thì cũng chỉ chơi game thôi mà..."
Thẩm Ngôn đẩy ba lô về sau lưng, đuổi theo hắn.
"Tao lên thư viện đây".
"Thôi đi, bây giờ mấy giờ rồi, thư viện chắc chắn đã kín chỗ."
"Vậy thì đi chỗ khác".
"Ôi chao, mày đi với tao đi mà, đây là lần đầu tiên tao tỏ tình với con gái đó, ít nhất cũng phải có anh em đi cùng giúp đỡ chứ," Thẩm Ngôn ôm lấy bả vai hắn: "Chẳng lẽ mày không phải anh em của tao?"
Triệu Lâm Tô dừng bước, bàn tay siết chặt quai ba lô, quay mặt sang.
Gương mặt Thẩm Ngôn vẫn ửng hồng, đôi mắt sáng lấp lánh, cau mũi cầu xin: "Tao mời mày ăn cơm nhé, được không?"
"Ai?" Triệu Lâm Tô hỏi.
Sắc đỏ trên mặt Thẩm Ngôn càng đậm hơn, cậu ấp úng đáp: "Một... một đàn chị khóa trên..."
Triệu Lâm Tô lại chuyển tầm mắt sang cây ngô đồng bên đường, hắn tin chắc gương mặt mình hiện giờ không hề lộ ra bất cứ biểu cảm nào.
"Lúc nào?"
"Ngay bây giờ."
"Vừa ăn cơm xong, dưới tầng ký túc xá chắc là không có mấy người."
Trái tim hắn như bị một đôi bàn tay vô hình siết chặt.
Tức giận, buồn bã, đau đớn, thất vọng... còn cả ghen tị, đủ loại cảm xúc tiêu cực tràn ngập lồng ngực. Triệu Lâm Tô muốn hất cánh tay Thẩm Ngôn đang khoác trên vai mình, hắn muốn xoay người bỏ đi, hắn muốn nói với Thẩm Ngôn: "Mày có thể đừng tàn nhẫn quá mức như thế hay không..."
"Sao cũng được."
Những lời nói không chút cảm xúc.
Thẩm Ngôn cười ha hả, nhảy lên một cái, ra sức ôm lấy cổ hắn, lắc hắn ngả nghiêng: "Tao biết mày đáng tin nhất mà!"
Quãng đường đến đích rất ngắn.
Cả đoạn đường đi, Thẩm Ngôn cứ luôn căng thẳng suy nghĩ linh tinh.
Triệu Lâm Tô đi bên cạnh cậu, cảm nhận được sự chết lặng khi chấp nhận số phận.
Sớm hay muộn gì cũng sẽ có một ngày như thế này.
Từ khi hắn phát hiện bản thân thích Thẩm Ngôn, mà Thẩm Ngôn lại là một cậu trai thẳng tuột từ đầu đến cuối, hắn đã biết chắc chắn sẽ có một ngày như thế này.
Giống như một bản án tử hình đã được tuyên nhiều năm, sau đó lại được hoãn thi hành, cuối cùng ngày chấp hành của nó cũng đã đến. Hắn cũng muốn giãy giụa, không muốn chết, muốn liều lĩnh bất chấp tất cả mà xông ra ngoài, thế nhưng ánh mắt nhìn về phía người bên cạnh, chỉ thấy Thẩm Ngôn lại đang kéo ba lô ra trước người, cẩn thận che chở, vẻ mặt hớn hở, tâm trạng kích động.
Hắn còn có thể làm gì nữa chứ?
Nói với cậu ấy rằng hắn thích cậu ấy, rất thích cậu ấy, cầu xin cậu ấy đừng thích con gái sao?
Tại sao hắn phải làm điều đó chứ?
Khiến người khác buồn nôn, lại chưa chắc có thể cứu vớt được chính mình.
Nụ hôn tạm biệt dưới tầng khu ký túc xá đủ khiến tâm trạng Thẩm Ngôn uể oải, từ xuân hóa đông.
"Đi thôi".
Thẩm Ngôn nhỏ giọng nói.
Cậu xoay người rất nhanh, rất vội, không hề có chút dây dưa dài dòng.
Triệu Lâm Tô lặng lẽ đi cùng cậu.
Hắn vẫn còn sống.
Sống nhờ chất dinh dưỡng hèn hạ mà hắn lấy được từ sự mất mát của Thẩm Ngôn.
Có lẽ Thẩm Ngôn rất đau lòng, không nói một lời, cứ đi lang thang trong trường học. Triệu Lâm Tô theo sau cậu, niềm may mắn ban đầu trong lòng hắn dần biến thành đau xót.
"Ôi..." Thẩm Ngôn miễn cưỡng cười với hắn: "Tao mời mày ăn thịt nướng nhé."
Bữa thịt nướng ăn trong sự ngột ngạt, nặng nề.
Thẩm Ngôn cứ cúi đầu ăn xiên nướng, không nói một câu. Sau đó, cậu đột ngột đứng lên, đi vào trong quán nướng, cầm ra hai chai bia lạnh: "Nào, người anh em, cùng uống một ly."
Triệu Lâm Tô không đưa ra ý kiến.
Thẩm Ngôn uống một cốc bia, hai mắt bắt đầu vô hồn.
Triệu Lâm Tô nâng cốc lên môi: "Không sao chứ?"
Thẩm Ngôn nhìn thẳng vào mắt hắn, sau đó vẻ mặt suy sụp.
"Chia tay vui vẻ, chúc em hạnh phúc..."
(*Bài hát Chia tay vui vẻ - Lương Tịnh Như)
"..."
Cậu cứ hát đi hát lại một câu như thế, hát rất sầu thảm.
Triệu Lâm Tô lạnh nhạt nói: "Mày nhiều nhất cũng chỉ là tỏ tình không thành, nào có tính là chia tay."
"Mày kệ tao đi——"
Thẩm Ngôn tiếp tục cao giọng hát vang.
Triệu Lâm Tô uống bia trong cốc, rồi nói tiếp: "Mày đừng uống nữa."
Thẩm Ngôn mặc kệ hắn, tiếp tục uống, uống xong lại hát, hát xong lại uống. Cậu hát hò một hồi, rồi đáng thương nói với Triệu Lâm Tô: "Tao... thật sự thích chị ấy."
Triệu Lâm Tô lạnh lùng nhìn cậu.
Tựa như cậu đang muốn chứng minh điều gì, "soạt" một tiếng, kéo khóa ba lô, lôi bức thư tình giấu kỹ bên trong ra vỗ lên lồng ngực, sắc mặt ửng hồng: "Mày xem này, tao còn viết thư tình cho chị ấy đó."
"Đồ lạc hậu".
"Cái này gọi là trường phái cổ điển, mày hiểu cái quái gì chứ!"
Thẩm Ngôn lại uống một ngụm, ánh mắt bắt đầu rã rời: "Chị ấy dịu dàng, thông minh, luôn chăm sóc tao như một người chị gái..."
Triệu Lâm Tô cười lạnh một tiếng: "Mày có thói xấu thích yêu chị gái mình sao?"
"Mày không hiểu ——"
Thẩm Ngôn say, liên tục lắc đầu, lặp đi lặp lại: "Mày không hiểu."
Trái tim Triệu Lâm Tô như rơi vào biển lửa núi đao, hắn không hiểu được sao? Hắn không hiểu được sao chứ?!
"Nếu mày thật sự thích người ta thì sao không cố gắng tranh thủ?" Từng chữ từng chữ Triệu Lâm Tô nói ra lạnh như băng: "Cố liều thử một phen?"
Thẩm Ngôn không trả lời.
Cậu ngã gục xuống bàn, say ngất rồi.
Triệu Lâm Tô cũng không trả lời được.
Bởi vì hắn không biết phải trả lời ra sao.
Hắn thích người ta như thế nhưng không dám đem ra đánh cược.
Cái giá của canh bạc này quá lớn, hắn chẳng thể nào gánh vác.
Triệu Lâm Tô đeo ba lô của hai người, mỗi cái một bên vai, sau đó nhờ sự giúp đỡ của chủ tiệm đỡ Thẩm Ngôn lên lưng.
Thẩm Ngôn vẫn cứ cầm bức thư tình trong tay.
Triệu Lâm Tô cõng cậu đi được hai bước, Thẩm Ngôn không giữ chắc, bức thư tình cứ thế chao nghiêng rơi xuống.
Rơi xuống một vị trí cách họ không xa.
"Không cần cái này nữa à?" Triệu Lâm Tô hững hờ hỏi.
Thẩm Ngôn "Ờ" một tiếng, cái trán tựa vào gáy Triệu Lâm Tô đã nóng bừng, rõ ràng đã say đến bất tỉnh nhân sự.
Đường phố không quá đông người, Triệu Lâm Tô chần chừ một khoảnh khắc rất ngắn rồi bước sang. Vì trên lưng còn cõng người nên động tác hơi quá sức, không, phải nói là rất tốn sức mới có thể nhặt chiếc phong bì màu xanh nhạt rơi trên mặt đất.
"Không cần thì đưa tao nhé".
Thẩm Ngôn trên lưng hắn nói mê, Triệu Lâm Tô liền tự cho là đã được cậu đồng ý, cứ thế cất giữ nó suốt hai năm.
*
"Mày không cần nó nữa," Triệu Lâm Tô bê bát lên, nói gọn lỏn: "Tao hỏi mày có cho tao không, mày không phản đối, tao liền lấy nó đi."
Thẩm Ngôn hơi há miệng: "Thật ư?"
"Ừ".
Thẩm Ngôn cúi đầu, vẻ mặt như tự trách: "Tao cứ tùy tiện đưa cho mày như thế sao?"
"Cũng không tùy tiện quá đâu".
Triệu Lâm Tô nhớ lại lúc mình nhặt lá thư kia lên, cơ bắp căng cứng vì phải cố sức giữ thăng bằng, không để Thẩm Ngôn trên lưng trượt xuống, không hề dễ dàng chút nào.
Thẩm Ngôn không nói gì, ăn miếng thịt bò Triệu Lâm Tô vừa gắp cho. Cậu nhai hai miếng rồi mới cẩn thận hỏi: "Mày chưa mở ra xem đó chứ?"
"Chưa".
Triệu Lâm Tô mỉm cười với cậu.
"Trông tao giống thằng thích tự ngược đãi bản thân mình vậy à?"
"..."
Thẩm Ngôn ăn hai miếng cơm rồi lại quay sang Triệu Lâm Tô: "Xin lỗi, lần đó là do tao lôi kéo mày..."
"Cái này có gì đáng xin lỗi chứ?" Triệu Lâm Tô rất bình tĩnh: "Hồi đó mày đâu có biết."
Thẩm Ngôn thở dài một hơi, có chút áy náy.
"Lần đó mày đau lòng lắm, có phải không?"
"Vẫn ổn".
"..."
Thẩm Ngôn không tin, cậu nghĩ Triệu Lâm Tô đã rất khó chịu.
Triệu Lâm Tô nhìn về phía Thẩm Ngôn, đôi mắt ánh lên ý cười: "Mày có biết vì sao mùa hè tao phải ra nước ngoài làm sinh viên trao đổi không? Bởi vì chị ấy cũng đã từng ở đó."
Thẩm Ngôn lại trợn tròn hai mắt: "Mày đi vì lý do đó ư?! Không phải mày muốn dùng cơ hội ra nước ngoài để làm bước đệm cho tương lai sao?"
Triệu Lâm Tô mỉm cười: "Tao đi du học còn cần bước đệm ư?"
"Thật ra tao biết so sánh, ganh đua với chị ấy chẳng có ý nghĩa gì, nhưng tao không muốn thua," Triệu Lâm Tô nói: "Suy nghĩ của tao ấu trĩ lắm nhỉ?"
Thẩm Ngôn hơi cong môi, chớp mắt đáp: "Không, mày không ấu trĩ, mày quá yêu tao."
"Ừ, mày biết là tốt".
"..."
Thẩm Ngôn ăn hai miếng rồi lại dừng đũa. Cậu than: "Hèn chi mày lại ghen với chị ấy đến thế."
Triệu Lâm Tô gắp thức ăn cho cậu: "Hình như xưa nay mày chưa từng ghen tị vì tao bao giờ."
Thẩm Ngôn đáp: "Tao tin mày mà."
Triệu Lâm Tô khẽ lắc đầu.
Thẩm Ngôn nhìn vẻ mặt hắn, thăm dò: "Hay là tao tìm cơ hội nào đó ghen một lần nhé?"
"Bỏ đi," Triệu Lâm Tô không ngừng lại, nói tiếp: "Tao không nỡ."
Thẩm Ngôn nở nụ cười, cậu cắn đầu đũa, nhỏ giọng nói: "Thật ra... hình như tao cũng đã từng ghen vì mày đấy."
Triệu Lâm Tô nghiêng mặt sang, hai mắt sáng ngời nhìn chằm chằm cậu.
Thẩm Ngôn đối mặt với ánh mắt hắn, sắc mặt đỏ hồng: "Lần đó trên đầu một người có tên của mày, lần ấy, tao đã cảm thấy rất khó chịu..." Thẩm Ngôn cúi đầu, cười ha hả, rồi lại ngẩng đầu lên, hơi ngượng ngùng nhìn Triệu Lâm Tô: "Thật ra trong lòng tao đã cảm thấy mày thuộc về tao, người khác mà tơ tưởng mày là tao liền khó chịu. Ha hả, lúc đó chúng ta mới chỉ là bạn, tao đã hơi, ha hả —— như thế có vẻ hơi quá đáng rồi nhỉ..."
Thẩm Ngôn đảo đầu đũa, không biết vì sao cậu lại cảm thấy rất ngại ngùng khi kể chuyện này ra. Cậu cúi đầu, hai tai đều nóng bừng.
"Không quá đáng".
Má Thẩm Ngôn bị ai đó khẽ chạm vào, cậu đỏ mặt nhìn sang Triệu Lâm Tô.
Con ngươi Triệu Lâm Tô rất sáng: "Mày nói đúng, tao thuộc về mày."
Thẩm Ngôn cười ngây ngô, nâng bát che mặt: "Không nói nữa, ăn cơm đi."
Má cậu lại bị nhẹ nhàng hôn lên.
Thẩm Ngôn liếc mắt sang, Triệu Lâm Tô mỉm cười nhìn cậu: "Được rồi, ghen tượng trưng một lần là đủ, sau này ngàn vạn lần đừng ghen nữa, tao sẽ đau lòng."
Thẩm Ngôn cười hì hì, cong mắt đáp: "Mày có thể tiếp tục ghen, tao thấy rất vui."
Triệu Lâm Tô bật cười, véo mũi cậu: "Tao biết."
Thẩm Ngôn cười tránh ra phía sau: "Biết cái gì?"
Đôi mắt Triệu Lâm Tô dịu dàng.
Khổ tận cam lai, hắn chẳng muốn nhắc lại tình yêu của bản thân đã từng nếm trải biết bao nhiêu đau khổ, yêu thầm đau đớn đến thế nào, hắn chỉ muốn Thẩm Ngôn biết một điều.
"Rằng tao yêu mày."
Rất yêu, rất rất yêu.