Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân
Chương 83: Trở về thành phố
Trúc Mã Khó Đoán - Đống Cảm Siêu Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong sân vườn chạng vạng tối, sau khi ăn tối xong, Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô ra sân đi dạo. Cỏ dại trong sân mọc um tùm, hoa lá cây cối đều xanh tốt mơn mởn. Thẩm Ngôn hỏi: "Đã bao lâu rồi không có ai về đây thế? Trông có vẻ hơi lộn xộn."
"Chắc khoảng hai năm."
"Hả?" Thẩm Ngôn kinh ngạc hỏi: "Năm ngoái ăn Tết nhà mày cũng không về đây sao?"
Sau đó cậu chợt nhớ ra, lúc Triệu Lâm Tô gọi video cho cậu vào năm ngoái, hắn đang ở một nơi khác. Mặc dù khi đó trời còn rất tối nhưng Thẩm Ngôn vẫn nhìn thấy rõ ràng khu vườn được cắt tỉa rất đẹp mắt, không hề lộn xộn như ở đây.
"Ừ, hồi Tết tao ở nhà ông bà."
Thẩm Ngôn dùng ánh mắt vô cùng ngưỡng mộ nhìn Triệu Lâm Tô.
Triệu Lâm Tô mỉm cười: "Cả nhà tao không sống cố định một chỗ, bố mẹ quanh năm đi đây đi đó nên tao cũng lười dọn dẹp, không muốn lãng phí thời gian."
"Cũng đúng", Thẩm Ngôn cười cười: "Chỉ cần cả nhà được ở bên nhau đã là tốt lắm rồi."
Triệu Lâm Tô nắm tay cậu.
Băng ghế dài đã được dọn rửa từ tối qua, hôm nay họ có thể ngồi nghỉ.
"À", Thẩm Ngôn véo véo tay Triệu Lâm Tô, "Khi mày còn bé, ý tao là trước khi chúng ta quen nhau ấy, trông mày như thế nào vậy?"
Đây là lần đầu tiên Thẩm Ngôn bày tỏ sự tò mò của mình về Triệu Lâm Tô.
Trái tim Triệu Lâm Tô khẽ rung động, hắn thầm đưa câu hỏi này vào danh sách những bằng chứng cho thấy "Thẩm Ngôn yêu mình".
"Không khác hiện giờ mấy."
Nhưng thật đáng tiếc, câu trả lời của Triệu Lâm Tô có muốn khen cũng chẳng biết khen vào đâu.
"Sao có thể", Thẩm Ngôn cười nói: "Khi còn bé chắc chắn mày đen hơn bây giờ."
Triệu Lâm Tô cũng cười: "Khi còn nhỏ tao rất trắng."
"Tao không tin."
"Tao có thể cho mày xem ảnh chụp."
Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô quay về phòng ngủ, Triệu Lâm Tô lấy album ảnh từ trong ngăn kéo bàn làm việc ra.
Thẩm Ngôn mở album rồi lại nở nụ cười.
"Sao từ khi còn bé cái mặt mày đã thối đến thế này?"
"Trời sinh như thế, không thể đổ lỗi cho tao được."
Thẩm Ngôn cười tủm tỉm, lật một trang, nghiêng mặt nhìn Triệu Lâm Tô: "Cũng đẹp trai từ bé đấy nhỉ."
Triệu Lâm Tô nhướng mày: "Tao đẹp trai sao?"
Thẩm Ngôn lỡ miệng nói ra nhưng cũng không để ý lắm đến lời lỡ miệng đó, cậu hào phóng thừa nhận: "Đẹp trai, nhưng không đẹp bằng tao."
Triệu Lâm Tô mỉm cười: "Vậy thì tao lãi rồi."
Không hiểu sao khuôn mặt Thẩm Ngôn lại đỏ lên, Triệu Lâm Tô vừa mỉm cười với cậu như thế cậu đã cảm thấy nóng bừng.
Thế là hai người hôn nhau.
Thẩm Ngôn cầm album ảnh Triệu Lâm Tô khi còn bé, hai người chậm rãi và nồng nàn hôn nhau, đầu lưỡi mềm mại chạm vào nhau. Thẩm Ngôn khẽ chớp hàng mi, cảm nhận tình yêu lại lớn thêm một chút.
"Mai cùng trở về nhé?"
"Ừ."
Thẩm Ngôn đi lên tầng, coi như chính thức chào hỏi hai vị giáo sư.
Dù sao cũng đã đến nhà.
Giáo sư Triệu nằm trên giường, bàn tay giáo sư Lâm đặt dưới chăn, có lẽ đang nắm tay giáo sư Triệu.
"Nghỉ ngơi sớm một chút."
Giáo sư Lâm nhẹ nhàng dặn dò.
Thẩm Ngôn "Vâng" đáp lại, bề ngoài vẫn còn rất bình tĩnh.
Giáo sư Triệu nghiêng người cứ nhìn chằm chằm cậu và Triệu Lâm Tô, một câu cũng chưa nói.
Trong lòng Thẩm Ngôn hơi thấp thỏm, cậu nghĩ có khi nào Triệu Lâm Tô đã phóng đại quá mức thái độ cởi mở thoải mái của bố mẹ hắn rồi hay không.
Triệu Lâm Tô nói: "Bố mẹ cũng ngủ sớm một chút."
"Ừ", giáo sư Lâm mỉm cười.
Triệu Lâm Tô tới bên kéo tay Thẩm Ngôn. Thẩm Ngôn hơi do dự, cậu nghĩ làm thế có phải không tốt lắm không nhưng vẫn không hất tay hắn ra.
Đợi đến khi hai người quay lưng, phía sau truyền tới một câu nói đầy ẩn ý.
"Cẩn thận mang thai."
"..."
Suýt chút nữa Thẩm Ngôn đã ngã nhào.
Cậu không nhịn được, quay đầu lại.
Giáo sư Triệu vừa nói một câu kinh hoàng đang trưng ra vẻ mặt đầy vô tội, còn giáo sư Lâm vẫn bình tĩnh, tao nhã như thường lệ. Bà mỉm cười giải thích: "Một số loại sò là loài lưỡng tính, nhưng chúng không phải đâu, anh đừng lo lắng."
Thẩm Ngôn: "..."
Hai người họ ra khỏi phòng, Triệu Lâm Tô đóng cửa lại, nhẹ giọng nói với Thẩm Ngôn: "Thế nào? Giá trị đủ bù đắp cho giá vé máy bay rồi chứ?"
Thẩm Ngôn: "..."
Đủ rồi, xin mày đừng biến bố mình thành điểm tham quan nữa!
Đêm đó, Thẩm Ngôn ở trong phòng ngủ tầng dưới của Triệu Lâm Tô, mở điện thoại gọi cho anh trai mình.
"Mai em sẽ về, vâng, đúng ạ, cùng về với nhau. Vâng, không có việc gì đâu, anh yên tâm đi. Cũng không có việc gì ạ, tốt lắm. Em chào hỏi qua rồi, vâng, vâng, anh nghỉ ngơi sớm đi, đừng tăng ca muộn quá, vâng."
Thẩm Ngôn cúp điện thoại, tâm trạng chợt trùng xuống.
Thật nhanh.
Lòng cậu vẫn còn chút gì đó muốn trốn tránh, muốn kéo dài thêm.
Đã kéo dài đến gần nửa năm.
Cuối tháng này sinh nhật cậu sẽ tới.
Đến lúc đó cậu sẽ thẳng thắn nói với anh trai cậu.
Thẩm Ngôn không dám tưởng tượng đến phản ứng của anh trai mình, cậu luôn cảm thấy anh ấy sẽ không lạc quan như bố mẹ Triệu Lâm Tô.
Một bàn tay nhẹ nhàng ôm lấy vai cậu. Thẩm Ngôn quay mặt lại, Triệu Lâm Tô đang nhìn cậu: "Nếu mày không muốn nói thì tao có thể tiếp tục chờ. Tao không quan tâm mày có come out hay không, chúng ta có phải lén lút nữa hay không, những thứ đó đều không quan trọng. Chỉ cần chúng mình ở bên nhau là được rồi."
Thẩm Ngôn ôm lấy eo Triệu Lâm Tô, tựa mặt vào vai hắn: "Tại sao lúc đó mày lại dũng cảm như vậy?"
"Tao dũng cảm sao? Tao không thấy thế. Tao nói ra bởi vì tao biết bố mẹ tao sẽ không ngăn cản, cho nên đây không được tính là dũng cảm."
"Nói bậy."
"Thật đấy."
Triệu Lâm Tô nhẹ nhàng xoa vai Thẩm Ngôn, nói rất khẽ: "Nếu như tao đủ dũng cảm, lúc chuẩn bị vào lớp 10 năm đó tao đã thổ lộ với mày."
"Đừng", Thẩm Ngôn can ngăn: "Thế thì nhất định cả hai ta sẽ thi rớt."
Triệu Lâm Tô cười đến mức lồng ngực rung rung.
Hai người nằm trên giường lật album ảnh một lát.
Triệu Lâm Tô nói không sai, từ nhỏ đến lớn hắn thay đổi không nhiều, hoàn toàn là phát triển cơ thể theo độ tuổi. Từ nhỏ hắn đã có một khuôn mặt tuấn tú và lạnh lùng. Trong trí nhớ của Thẩm Ngôn, khi còn bé Triệu Lâm Tô vừa đen vừa bẩn giống như người rừng, nhưng trong ảnh hoàn toàn không giống vậy. Cậu chỉ cảm nhận được sức sống gần như hoang dại trên con người Triệu Lâm Tô trong ảnh, nhất là đôi mắt phượng kia, vừa sáng lại vừa tràn ngập một sự kiêu ngạo không coi ai ra gì.
Thẩm Ngôn thầm công nhận trong lòng.
Triệu Lâm Tô, cực đẹp trai!
Cậu và Triệu Lâm Tô, hai người đều cực đẹp trai!
Thẩm Ngôn thở dài thườn thượt: "Hai chàng đẹp trai như chúng ta lại đi tiêu hóa nội bộ, lãng phí quá."
Triệu Lâm Tô ôm vai cậu, nhàn nhạt hỏi: "Cho nên?"
"Cho nên không được lãng phí thêm nữa", Thẩm Ngôn khép lại album ảnh, vươn tay xoa má Triệu Lâm Tô: "Đến đây, để ông đây sờ sờ vài cái nào."
Hai người họ sát lại gần nhau tiếp tục chuyện vui đùa còn dang dở từ ban ngày trong khách sạn. Cả hai chui vào chăn, Thẩm Ngôn vòng tay ra sau lưng Triệu Lâm Tô, nói với hắn: "Này, vứt phong thư tình kia đi đi."
Tối hôm đó, sau khi ăn xong, Triệu Lâm Tô lại cầm phong thư đặt vào phòng ngủ. Thẩm Ngôn đi vào sau, không tìm thấy nó nữa.
"Đó là phong thư tình đầu tiên mày viết, chứa đựng cả tấm lòng của mày, sao có thể ném nó đi."
Trong không gian tối tăm ấm áp dưới lớp chăn, Triệu Lâm Tô hôn Thẩm Ngôn thật sâu.
"Với lại nó đã là của tao rồi."
Giọng nói Triệu Lâm Tô trầm trầm.
Khóe miệng Thẩm Ngôn cong cong, hai tay trượt lên nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc ngắn của Triệu Lâm Tô, ngửa đầu hôn lên môi hắn.
"Ừ, nó là của mày."
Có lẽ bởi vì hai người ở tầng bên dưới, cũng có lẽ do đã gặp phụ huynh người ta, Thẩm Ngôn chẳng hề xấu hổ khi làm những việc táo bạo trong phòng ngủ của Triệu Lâm Tô.
Lần đầu tiên họ đã dùng. Ban ngày khi đi siêu thị, Triệu Lâm Tô mua chúng, Thẩm Ngôn nhìn thấy cũng không nói thêm.
Lần thứ hai, không biết đầu óc Thẩm Ngôn lại nghĩ gì, khi Triệu Lâm Tô đeo vào, mắt cá chân cậu lại cọ khẽ trên eo hắn, bảo: "Đừng đeo nữa, vào thẳng đi."
Triệu Lâm Tô yên lặng liếc nhìn cậu.
Gò má Thẩm Ngôn hồng hồng, cậu hôn nhẹ lên vành tai Triệu Lâm Tô: "Tao nhớ mày... bên trong."
Giường suýt chút nữa đã đổ sập.
Ngày hôm sau Thẩm Ngôn tỉnh giấc, cánh tay Triệu Lâm Tô đang vòng qua lưng cậu. Cậu nhớ lại từng chi tiết tối hôm qua, không khỏi cảm thán trong lòng, hiện giờ liêm sỉ của mình càng ngày càng không có giới hạn!
Triệu Lâm Tô mua vé máy bay cho chuyến bay chiều. Lúc hai người rời đi, họ lại đến chào hỏi hai vị giáo sư. Rất may mắn, tình trạng của giáo sư Triệu đã tốt hơn nhiều, còn bắt tay Thẩm Ngôn: "Sau này nhờ cháu chăm lo cho Tiểu Tô vậy."
"Giáo sư Triệu bác yên tâm, cháu và Lâm Tô sẽ chăm sóc cho nhau."
Giáo sư Triệu vỗ vỗ mu bàn tay của cậu: "Học tập chăm chỉ, sinh hoạt vui vẻ."
Thẩm Ngôn nhìn giáo sư Triệu hoàn toàn khác hẳn ngày hôm qua, lòng không khỏi sinh lòng kính nể. Cậu mím môi nhịn cười đáp: "Vâng ạ."
Hai cậu trai cùng đi tới sân bay.
Trên đường đi, Thẩm Ngôn bảo: "Sao nghe hai vị giáo sư nói xong, tao cứ có cảm tưởng họ đã gả mày cho tao ấy."
Triệu Lâm Tô liếc mắt sang phía cậu, mỉm cười: "Vậy mày có cưới không?"
"Tao thế nào cũng được", Thẩm Ngôn nhớ tới tin nhắn trước đó Triệu Lâm Tô gửi cho cậu, cười bảo: "Hình như mày rất muốn làm vợ tao thì phải?"
Triệu Lâm Tô bình tĩnh hỏi lại: "Có vấn đề gì à?"
"..."
Khóe miệng Thẩm Ngôn co giật: "Mày còn định làm thật đấy à?"
"Không thì sao?" Triệu Lâm Tô hỏi: "Tình cảm của mày đối với tao là giả?"
"..."
Khóe miệng Thẩm Ngôn co giật: "Vậy gọi một tiếng dễ nghe xem nào."
Triệu Lâm Tô cười như không cười, liếc nhìn cậu một cái: "Honey bé nhỏ ơi?"
"Cút mợ mày đi——"
Đến sân bay, Triệu Lâm Tô gửi lại chìa khóa xe, hai người họ cùng lên máy bay. Trên máy bay không ai để ý đến hai người họ, họ ngồi cạnh nhau, mười ngón tay đan chặt vào nhau. Thẩm Ngôn và Triệu Lâm Tô tựa vào nhau, cậu nhìn ra tầng mây dày ngoài cửa sổ, thế nào lại buột miệng gọi: "Vợ ơi..."
"Ơi."
Thẩm Ngôn ngẩng đầu, nghẹn cười: "Mày đáp thật đấy à."
Triệu Lâm Tô ung dung nói: "Mày dám gọi, tại sao tao không dám thưa?"
Thẩm Ngôn cúi đầu, trán tựa vào trán Triệu Lâm Tô, không nhịn được, bật cười khúc khích.
Cậu cười một hồi lâu, lại ngẩng đầu, thử gọi: "Vợ à?"
"Ơi."
Triệu Lâm Tô trả lời rất nhanh.
Thẩm Ngôn mím môi cười, bàn tay còn lại của cậu không nắm tay Triệu Lâm Tô mà chọc vào eo hắn: "Mày cũng gọi tao nghe một tiếng xem."
"Muốn nghe?" Triệu Lâm Tô mỉm cười hỏi.
Thẩm Ngôn gật đầu, ánh mắt mong chờ.
"Vợ."
"..."
"Không phải cái đó", Thẩm Ngôn lại chọc eo hắn: "Cái khác cơ."
"Cái gì?"
Thẩm Ngôn không mắc bẫy, quay đầu, "Không gọi thì dẹp."
Thẩm Ngôn nhìn ra lối đi nhỏ trên máy bay, không thèm nhìn Triệu Lâm Tô nữa.
Bàn tay bị kéo kéo. Thẩm Ngôn giả vờ không biết, lại bị kéo kéo. Thẩm Ngôn kéo tay về phía mình, hai người cứ kéo qua kéo lại. Thẩm Ngôn không nhịn được, cười cười quay đầu lại: "Không được làm loạn ở nơi công cộng."
Triệu Lâm Tô thản nhiên tươi cười: "Muốn nghe thật?"
Thẩm Ngôn hăng hái hẳn, ngồi thẳng lên: "Muốn nghe."
"Nghiêng tai lại đây."
Thẩm Ngôn ngoan ngoãn nghiêng tai sang.
Đôi môi Triệu Lâm Tô cọ vào vành tai cậu, hơi thở phả ra chút hơi nóng, giọng điệu mềm mại dịu dàng.
"Đồ——ngu——ngốc——."
Thẩm Ngôn: "..."
Có đôi khi cậu không thể không hoài nghi, tên này thật sự thầm mến cậu bảy năm hả?
Thẩm Ngôn trợn mắt lườm nguýt đầy tức giận. Triệu Lâm Tô chống má, đôi mắt ánh lên vẻ cười xấu xa.
Thẩm Ngôn chậc lưỡi gật đầu: "Quả nhiên đàn ông đều có cái thói đó, chiếm được rồi thì không còn quý trọng."
Triệu Lâm Tô cọ ngón tay vuốt lên sống mũi cao thẳng: "Đúng thế, thái độ với vợ chẳng ra gì."
Thẩm Ngôn: "..."
Mẹ kiếp, cậu đây là đang tự đào hố chôn chính mình hả?!
Sau khi máy bay hạ cánh, hai cậu trai không nắm tay nhau nữa.
Đến thành phố quen thuộc, cảm giác liền khác đi.
Bởi vì xe của Triệu Lâm Tô vẫn còn ở khu chung cư, hai người chỉ có thể bắt taxi quay về. Trên taxi, cả hai cũng không quá thân mật. Chờ khi về đến nhà, họ mới hôn nhau một cách cuồng nhiệt ngay ngoài hành lang, giống như đã nín nhịn một thời gian rất dài.
Có lẽ vì lý do lén lút cho nên mới sinh ra cảm giác khó chịu đến vậy. Lòng Thẩm Ngôn cảm thấy hơi bực mình, nghĩ mình nhất định phải công khai.
"Tao phát hiện tình yêu lén lút cũng không đến nỗi tệ", Triệu Lâm Tô ôm eo Thẩm Ngôn, mỉm cười: "Rất kích thích."
"Cút——"
Triệu Lâm Tô đưa Thẩm Ngôn trở về nhà. Chiều hôm nay, trước khi lên máy bay, hắn đã nghe thấy Thẩm Ngôn nói chuyện điện thoại với Thẩm Thận. Hôm nay Thẩm Thận hiếm hoi được nghỉ ở nhà, hiện giờ đã không còn sớm.
Đưa người đến cổng khu chung cư, Triệu Lâm Tô nói với Thẩm Ngôn: "Tao không hy vọng mày cứ suy nghĩ mãi đến sinh nhật của mày, tự đặt ra một thời hạn như thế. Nó không khác gì một nghĩa vụ, mày sẽ rất mệt mỏi vì nó. Cứ thuận theo tự nhiên đi, khi nào mày cảm thấy mình muốn nói, thời cơ chín muồi thì công khai nhé, có được không?"
Thẩm Ngôn gật gật đầu, đáp "Ừ", trái tim mềm nhũn, ấm áp.
"Mày vẫn nên thảo luận chuyện học nghiên cứu sinh với anh Thận trước đi, chuyện này không thể chậm trễ. Chuyện của chúng ta cứ từ từ thôi, tao thật sự không vội vàng, hơn nữa tao tin mày có thể xử lý tốt." Triệu Lâm Tô xoa đầu Thẩm Ngôn, Thẩm Ngôn cảm động mỉm cười, lại "Ừ" thêm một tiếng.
Triệu Lâm Tô cũng cười cười, tiến lại gần bên tai cậu, khẽ chạm môi hôn lên đó, "Ngủ ngon nhé——". Hắn dừng một chút, giọng nói dịu dàng mang theo ý cười, nhỏ giọng nói bên tai Thẩm Ngôn: "... Chồng".