A tỷ của tôi, người con gái mang vết sẹo vĩnh viễn trên cánh tay, đã từng vì tôi mà trở thành phế nhân, bị ruồng bỏ trong chính căn nhà của mình.
Năm tám tuổi, tôi đã nhuốm máu bàn tay, giết chết kẻ dám khinh rẻ nàng. Hành động ấy, cùng sự biến mất của tôi, đã cứu A tỷ khỏi số phận bị dìm chết, nhưng cũng đẩy tôi vào một cuộc đời lang bạt, ẩn mình trong bóng tối.
Mười năm sau, tưởng chừng mọi thứ đã an bài. A tỷ tôi, với danh phận tiểu thư Thừa tướng phủ, gả cho Trạng Nguyên lang, sống cuộc đời phu thê ân ái, viên mãn. Còn tôi, bầu bạn cùng độc dược và cỏ cây nơi vách núi hoang sơ, chuẩn bị cho chuyến đi Giang Nam để trốn tránh cái lạnh cắt da.
Nhưng định mệnh lại có một cú sốc kinh hoàng. Vào đêm trước ngày tôi lên đường, một bóng người không rõ từ đâu giáng xuống, xuyên thủng mái nhà tồi tàn của tôi.
Đó là một thi thể nữ nhân, thân thể đầy rẫy vết thương tàn khốc, cánh tay phải cụt lủn... và gương mặt ấy, giống tôi như hai giọt nước.
Một câu hỏi, lạc lõng giữa màn đêm và sự thật kinh hoàng, bật ra từ đáy lòng tôi: "A tỷ?"
Truyện Đề Cử






