1. Ký Ức Ấu Thời

Trùng Nữ - Đằng Hồ

Ký Ức Ấu Thời

Trùng Nữ - Đằng Hồ thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

1
Trước năm tuổi, tôi chẳng hay biết mình còn có một người tỷ tỷ. Lúc ấy tôi vẫn là cô bé duy nhất của phủ Thừa tướng, được cưng chiều từ nhỏ.
Áo gấm lụa là, giường bạt bồ, viên hồng ngọc lớn như mắt chim bồ câu chỉ để chơi cờ. Chán rồi thì tiện tay ném xuống hồ.
Cha mẹ yêu thương tôi. Bởi tôi là đứa bé cầu tự, sinh ra yếu ớt bệnh tật.
Hôm ấy tuyết rơi thật lớn. Phụ thân về muộn hai canh giờ, tôi lén trốn ra ngoài, cầm theo chiếc đèn nhỏ đứng đợi trước cửa. Khi cha trở về, gương mặt hân hoan, ôm tôi vào lòng, chòm râu cứng cộm đâm vào mặt tôi nóng rát:
“Nhược Ỷ, cô bé ngoan của cha…”
Ông đưa tôi về phòng. Dọc đường, đột nhiên có một cô bé chạy đến, theo sau là mấy người hầu thở hồng hộc, đuổi không kịp.
Tôi nheo mắt. Thấy dung mạo của cô bé giống hệt tôi, chỉ là gầy gò hốc hác hơn nhiều, áo quần vá víu, ống tay áo rỗng không đung đưa trong gió tuyết, mỏng manh đến mức run rẩy.
Cha tôi vốn hiền hòa, bỗng nhiên trở mặt, vung tay tát cô bé ngã xuống đất:
“Ai cho phép ngươi ra đây làm chướng mắt?”
Tôi chẳng thấy gì lạ, chỉ cảm thấy chút sợ hãi. Khi cô bé bị lôi đi, về sau ánh mắt đầy lệ đong đầy bi thương ấy vẫn luôn ám ảnh tôi trong giấc mơ.
Năm lên tám, phủ Thừa tướng tu sửa. Phụ thân đồng ý đào một cái hồ nước ở hậu viện cho tôi. Tôi chạy đến xem xét, chẳng mấy chốc đã chán, ngẩng đầu thấy hoa lê nơi góc tường nở rộ, liền trèo lên hái vài cành.
Bỗng nhìn thấy bên kia tường là một tiểu viện chật hẹp. Xà nhà mục nát, gió lùa mưa tạt. Thi thể ma ma đặt trên giường. Cô bé tôi từng thấy đứng ngẩn ngơ dưới tán cây, duỗi tay đón những cánh hoa rơi. Có lẽ quanh năm đói khổ, so với tôi, cô ấy gầy hơn nhiều.
Thấy tôi, cô bé sửng sốt, khẽ thốt: “Muội muội.”
Như bị quỷ ám, tôi tháo chiếc vòng bạc trên tay ném cho cô ấy: “Cầm đi đổi lấy tiền. Chôn cất người đi.”
Rồi quay đầu chạy mất.
Hồ sen xong, tôi chẳng kịp ngắm. Năm ấy tôi bệnh nặng, suốt thời gian không thể rời giường. Hai tỳ nữ hầu hạ bàn tán, nói thẳng là tôi bị tổn thương gốc rễ khi bị tách khỏi trưởng tỷ. Tôi nghe mà chẳng hiểu gì.
Chống mình ngồi dậy, túm lấy họ hỏi chuyện mới biết được sự thật. Hóa ra trước đây mẫu thân mang thai song sinh dính liền, là điềm gở, đáng lẽ nên dìm chết cả hai. Nhưng phụ thân không nỡ cắt đứt huyết mạch nên tuyên bố chỉ sinh một nữ nhi ra ngoài. Nuôi cả hai tôi đến năm ba tuổi rồi mời cao nhân đến, dùng dao tách rời.
Chúng tôi dính liền phần thân trên, nếu phải chặt bỏ, chắc chắn sẽ có người mất đi một cánh tay.
Trưởng tỷ vốn thông minh. Nàng sờ đầu tôi, nói với cao nhân: “Ta, là tỷ tỷ… chặt ta đi.”
Tôi hoàn toàn không nhớ chuyện cũ, chỉ biết sau khi được bế ra ngoài, tôi trở thành cô bé duy nhất của Tướng phủ. Còn thân phận cô ấy, chỉ biết sống lay lắt trong tiểu viện chật hẹp, máu tươi đầm đìa, suốt đời tàn phế.
Khi tôi có thể xuống giường, tôi tìm đến thăm nàng. Dường như nàng đã bán đi chiếc vòng bạc, đổi được chút tiền, có thể ăn no một bữa. Một quả trứng gà mà ngay cả nô tì hạ đẳng trong viện của tôi đều thấy chướng mắt nhưng nàng lại nâng niu như báu vật. Cẩn thận từng miếng, vui vẻ hân hoan đến vậy.
Nương tử của quản gia Nhị viện đẩy cửa bước vào, ném một đống quần áo bẩn cho trưởng tỷ, mắng nàng là “con quỷ cụt tay”, bắt đi giặt đồ, xúc phân.
Trước khi đi, cô ấy tiện tay vớ mấy lá rụng dưới đất, ném vào bát của trưởng tỷ, khinh miệt mắng:
“Có phải ngươi lại trộm đồ ăn trong bếp không? Cái đồ ăn trộm này! Ăn đi, chẳng phải có thể ăn được sao?”
Trưởng tỷ tủi thân, ôm bát khóc nức nở. Tôi thấy nước mắt nàng rơi thành hạt lớn, không sao ngừng lại được.
Bỗng nhiên tôi thấy mọi thứ thật ghê tởm. Lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Tôi giật lấy kiếm từ tay gia đình, xông vàoNhị viện tìm mụ quản gia. Bà ta vừa nhìn thấy tôi đã nở nụ cười:
“Ôi chao, tiểu thư của ta, sao ngài lại tới…”
Lời chưa dứt, kiếm đã đâm thẳng vào tim. Tôi kéo thi thể của bà ta, ấn đầu vào đám lá rụng. Xong xuôi, tóc tôi bù xù, mặt đầy máu, trông chẳng khác ác quỷ.
Xung quanh có người hô: “Tiểu thư điên rồi!”
Tôi chẳng thèm để tâm, rời khỏi phủ Thừa tướng qua cửa sau. Ngoảnh đầu nhìn, dường như vẫn còn thấy ánh mắt đầy tủi thân và sầu muộn của nàng gọi tôi:
“Muội muội.”
2
Giờ đây, thi thể của nàng đang nằm trước mặt tôi. Nơi đây là vực thẳm ngàn trượng. Một khi ngã xuống, thân thể va vào vách đá, không còn mảnh da nào lành lặn. Ngay cả đầu cũng vỡ nát, gió thổi qua phát ra tiếng vang đáng sợ.
Tôi thay áo cho nàng. Chạm vào khuôn mặt giống hệt tôi. Lau sạch máu bầm, điểm trang, trông vẫn rất xinh đẹp.
Sư phụ nói, sau khi tôi theo ông, trưởng tỷ chính là cô bé duy nhất trong phủ. Dù cha mẹ không thích, cũng phải đón nàng về nuôi dưỡng. Hai năm trước, còn chọn cho nàng một mối hôn sự tốt lành. Là con trai độc nhất của phủ Thượng thư.
Một thiếu niên lỗi lạc nhất kinh thành. Mười sáu tuổi đỗ khoa cử, trong yến tiệc cống nạp tứ môn, bày kế lui quân của sứ giả khả hãn, vang danh thiên hạ. Mười tám tuổi diệt quân phản loạn, truy sát thủ lĩnh giặc cướp, lập đại công. Lại còn quan tâm đến bách tính, không ngại đối đầu với Thái tử đương triều để đòi công lý cho cô gái vô tội.
Một nhân vật được yêu thương cưng chiều như vậy.
Ngày đại hôn, tất nhiên sẽ được tổ chức long trọng. Mười dặm hồng trang, pháo hỉ nổ vang khắp thành. Tôi ẩn mình trong đám đông, đầu đội khăn che mặt, nhìn hắn cúi người chủ động đỡ kiệu, nắm tay trưởng tỷ. Có người cười nhạo hắn cưới một cô gái tàn tật.
Hắn bước tới, đá người kia ngã lăn xuống đất. Nhướng mày, đứng từ trên cao nhìn xuống, khí phách phi phàm:
"Phu nhân của ta rất tốt."
"Thân thể có khiếm khuyết vẫn mạnh hơn gấp trăm lần so với những kẻ bị khiếm tâm."
Sư phụ nhìn say sưa: "Tỷ phu của con, không phải là người tầm thường."