Trước Thềm Tuyết Trắng - AyeAyeCaptain
Chương 32: Bánh mì giết người và sự thật lộ diện
Trước Thềm Tuyết Trắng - AyeAyeCaptain thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lời chàng thanh niên nói không sai, kể từ khi quyết định tiếp tục nghiên cứu của thầy, chế độ đãi ngộ của anh ta giảm sút rõ rệt. Ashley nhiều lần bắt gặp anh ta lén lấy trái cây dùng làm mẫu trong phòng thí nghiệm để ăn. Ashley thử tìm hiểu thì phát hiện anh ta thường xuyên vào thành phố đến sòng bạc, hầu như lần nào cũng thắng được chút ít. Dù số tiền không lớn nhưng có lẽ cũng đủ để trang trải.
Ngày nào họ cũng gặp nhau, Ashley biết anh ta cũng chẳng có sở thích tốn kém gì, vậy mà vẫn nghèo rớt mồng tơi —— thế thì chỉ còn một khả năng duy nhất: anh ta đang dành dụm tiền.
Ashley gõ cửa phòng kho, đi thẳng vào vấn đề: “Huynh định mua thứ gì?”
“Hả?” Chàng thanh niên rõ ràng đã thức trắng đêm, quầng thâm mắt như bị ai đấm, đầu óc chậm chạp, không phản ứng kịp: “Đệ muốn mời huynh ăn cơm sao? Cảm ơn, cảm ơn! Mang cho huynh hai mươi cái bánh mì baguette là được rồi!”
Ashley lặp lại: “Huynh định mua thứ gì?”
Chàng thanh niên: “Mua cái gì là sao?”
Ashley: “Thứ mà huynh đang dồn tiền để mua ấy.”
Chàng thanh niên há hốc miệng, vừa ngạc nhiên vừa có chút xấu hổ: “… Huynh ăn trộm hoa quả của đệ bị phát hiện rồi sao?”
Ashley: “Trái cây đặt ở chỗ huynh thấy được thì đều có thể ăn, không cần cảm ơn.”
Chàng thanh niên: “Đệ tốt quá, đệ ơi, mai huynh muốn ăn đào.”
“Chỉ có táo, ăn thì ăn, không ăn thì thôi.” Ashley ngẫm nghĩ rồi suy đoán: “Ở tuổi của huynh, những chuyện cần dành dụm tiền không nhiều. Với tiền đồ, thu nhập và kế hoạch tương lai hiện tại của huynh, ta khuyên huynh tạm thời đừng ôm hy vọng lập gia đình.”
Chàng thanh niên: “… Tàn nhẫn quá đấy, đệ ơi.”
Ashley: “Dĩ nhiên, nếu có thiếu gia nhà nào để mắt đến huynh thì coi như ta chưa nói.”
“Còn tàn nhẫn hơn! Mà này, nếu thật sự có thiếu gia nào để ý đến huynh thì phiền đệ báo một tiếng nhé.” Chàng thanh niên nói: “Nhưng huynh vẫn phải hỏi, không thể là tiểu thư nhà nào để ý đến huynh được sao?”
Ashley: “Theo ta biết, ở Mudran hình như không có tiểu thư nào không thuê kế toán. Gia tộc họ chỉ đầu tư những vụ một vốn bốn lời, với giá trị hồi báo hiện tại của huynh, khoản này khó mà bù nổi.”
Chàng thanh niên: “Đến ma quỷ cũng phải học tài ăn nói của đệ đấy, đệ ơi. Lỡ như huynh tìm được quý bà nào đó làm nhà đầu tư thì sao?”
Ashley nhìn bộ dạng phờ phạc sau một đêm thức trắng của anh ta, nói một cách khách quan nhất có thể: “Không khả thi lắm.”
“Thôi được rồi, đệ vô tình quá. Huynh nói cho đệ biết, đệ mà cứ thế này thì cả đời cũng không tìm được người yêu đâu. Sẽ có nhiều người để ý đến khuôn mặt của đệ, rồi sẽ có nhiều người hơn nữa bị sự tàn nhẫn của đệ dọa chạy mất. Nhưng huynh sẽ không khuyên đệ sửa đâu, tàn nhẫn là bản tính của người đẹp, nó là một phần hấp dẫn của đệ.”
“Cảm ơn.” Ashley nói: “Ta thấm thía sâu sắc sự tàn nhẫn của người đẹp.”
“Đệ chắc chắn sẽ vấp một cú đau vì chuyện này. Đến lúc đó đừng quên mời huynh uống rượu, huynh có thể trả thù vụ đệ cười nhạo huynh hôm nay.” Chàng thanh niên nói rồi thở dài thườn thượt: “Huynh đầu hàng, không giấu đệ được nữa —— huynh để ý một cuốn sách ở buổi đấu giá.”
Ashley: “Đấu giá nào?”
Chàng thanh niên nói một cái tên, Ashley vừa nghe đã biết, anh và Lâm Liên Tước đều từng là khách quen của những buổi đấu giá kiểu này, nó còn có một cái tên phổ biến hơn là chợ đen.
Anh ta nhìn quanh, hạ giọng nói: “Huynh muốn mua một cuốn sách, xuất bản trước chiến tranh.”
Trước chiến tranh mà anh ta nói hẳn là trước năm 10, cách nay đã hơn hai mươi năm, khi đó đế quốc vẫn còn là thời kỳ quân chủ.
“Góc nhìn của học giả thời đó rất khác với giới học thuật bây giờ. Chân lý giống như kim cương, đổi một góc nhìn sẽ có những phát hiện hoàn toàn khác.” Chàng thanh niên nói: “Luận văn của huynh cần nó.”
Ashley: “Nhiều ấn phẩm trước năm 10 đều là hàng cấm. Ta chắc không cần nói huynh cũng biết mức độ nguy hiểm khi trích dẫn loại sách này trong luận văn đâu nhỉ.”
Chàng thanh niên: “Không sao, huynh đã nghiên cứu công thức nấu ăn của giáo sư Shadrian, từ đó phát minh ra hai mươi cách ăn bánh mì baguette mới. Một cái bánh mì baguette có thể ăn nửa tháng. Bây giờ dù viện nghiên cứu không cấp kinh phí cho huynh thì huynh vẫn sống được một năm rưỡi. Cùng lắm thì đến lúc đó huynh sẽ dùng hai mươi cách ăn mới này để xin cấp bằng sáng chế.”
Ashley: “Công thức nấu ăn nào?”
Chàng thanh niên: “Hình như chúng ta từng nói chuyện này rồi mà? Giáo sư Shadrian từng dạy một trăm cách chế biến ớt. Buổi học ấy thầy còn dạy chúng ta cách xử lý và bảo quản bánh mì, khá hữu dụng. Có loại bánh mì sau khi xử lý có thể dùng làm vũ khí giết người…”
Ashley: “Ta mua.”
Chàng thanh niên: “Hả?”
Ashley: “Công thức làm bánh mì có thể dùng làm vũ khí giết người, viết một bản cho ta, huynh ra giá bao nhiêu?”
Cái miệng vốn đã há to của anh ta lại càng ngoác ra thêm một chút, trông như đứa trẻ nhét bóng đèn vào miệng rồi không lấy ra được.
Ashley cúi đầu đeo găng tay thí nghiệm. Thấy anh ta vẫn không phản ứng, bèn đưa tay khép miệng anh ta lại: “Vậy nhé, chiều huynh viết công thức cho ta, tối tiền sẽ vào tài khoản của huynh.”
Chàng thanh niên lại kinh ngạc trợn tròn mắt, Ashley nói tiếp: “Đừng há miệng nữa, há nữa coi chừng trật khớp hàm đấy.”
Tối hôm đó Ashley lại vào thành phố một chuyến. Trước tiên anh đến ngân hàng chuyển khoản, rồi tìm Lâm Liên Tước nói chuyện này. Một người bình thường mà thắng đấu giá được đồ ở chợ đen, rất có thể sau đó sẽ bị theo dõi rồi ra tay thủ tiêu, nên nhờ hắn để mắt một chút.
“Biết rồi.” Lâm Liên Tước nghe xong hỏi: “Còn gì cần ta làm không, đại thiếu gia?”
Ashley: “Hết rồi, ta phải đến tỉnh bên nửa tháng, dạo này đệ tự ăn sáng đi.”
Lâm Liên Tước: “Cái gì đã cướp mất bạn ăn của ta vậy?”
Ashley: “Bánh mì giết người.”
Lâm Liên Tước: “Gì cơ?”
Ashley: “Ta đi nghiên cứu bánh mì giết người.”
Lâm Liên Tước: “Đệ liệu hồn đấy, ta biết cái đám làm nghiên cứu các đệ đều dễ bị thần kinh. Một mình Shadrian thôi đã điên lắm rồi, đừng để anh ta chưa về mà đệ cũng điên nốt thì cái nhà này còn ra thể thống gì nữa, dù bây giờ đệ cũng chẳng kém cạnh gì…”
Ashley: “Đệ còn ồn hơn con chim đệ nuôi nữa.”
Lâm Liên Tước: “Một điều ta nhận ra sâu sắc ngay từ khi chúng ta mới quen là, một người nếu không kiêm nhiệm được cả hai vai trò tung hứng và pha trò thì chẳng thể làm bạn với đệ được, vì đệ chính là cái thằng ngồi dưới khán đài chuyên đi chọc ngoáy người khác.”
Ashley không hiểu mấy câu tiếng địa phương này của hắn, nhưng anh biết Lâm Liên Tước đang chửi mình, đành nói: “Lần này ta đi không phải để giết người.”
Lâm Liên Tước: “Không sao. Thường thì lúc đệ muốn giết người, mọi chuyện đã đến mức không thể chịu đựng được nữa rồi. Lời khuyên của ta là không cần phải nhịn quá, nhịn quá cũng dễ phát điên lắm.”
Ashley đến tỉnh bên thực ra là để dự một hội nghị học thuật. Chủ đề này có điểm tương đồng với nghiên cứu của anh, mà tiến độ của anh lại bị bế tắc rất lâu. Vốn tưởng có thể tìm chút cảm hứng, đổi gió một phen, nào ngờ hội nghị kéo dài tận mười ba ngày. Gần như ngày nào anh cũng phải gấp máy bay giấy trong các buổi thuyết trình, gấp hết tờ này đến tờ khác, để kiềm chế sự thôi thúc muốn lôi cổ kẻ ngốc trên bục giảng xuống đánh một trận.
Kết quả anh còn chưa ra tay, trong hội trường đã có người đánh nhau thật. Đó là ngày thứ ba của chương trình, một học giả trong báo cáo đã trích dẫn một lý thuyết. Bản thân lý thuyết không có vấn đề gì, báo cáo của học giả cũng đủ chặt chẽ, nhưng vấn đề là lý thuyết mà cô ấy trích dẫn lại do một học giả của vương quốc Lech đưa ra.
Đây là lần đầu tiên Ashley cảm nhận được không khí căng thẳng của giới học thuật ở một nơi ngoài viện nghiên cứu. Anh nhìn những người trong hội trường từ tranh luận đến ẩu đả. Nếu nói học giả là đại diện của lý trí và lương tri, thì ở đế quốc ngày nay, những người có lương tri và lý trí cũng trở nên dễ nổi nóng và bị kích động.
Trong hội nghị có người từng nghe nói về Ashley, biết anh là con trai của tiến sĩ Onegin. Có người định đến bắt chuyện làm quen, nhưng cuối cùng đều bị vẻ mặt lạnh lùng sắc như dao của anh dọa cho lui bước. Mọi người thầm bàn tán rằng Ashley về mặt học thuật thì kế thừa tài năng của Onegin, nhưng trong cốt cách thì giống thượng tướng hơn.
Sau này lời nhận xét đó đến tai Ashley, anh không có phản ứng gì trước đám đông. Nhưng sau khi hội nghị kết thúc, anh đi mua bột mì và bơ, về khách sạn mượn nhà bếp, theo công thức của Shadrian làm liền mười cái bánh mì giết người suốt đêm.
Ngày hôm sau đến dự hội nghị, anh không gấp máy bay giấy nữa, mà mang theo một cái bánh mì để gặm trong giờ giải lao. Tiếng “cạch cạch” nghe như tiếng nghiến răng kèn kẹt, khiến xung quanh không một ai dám bén mảng đến gần.
Bánh mì rất cứng, khó ăn. Nếu đông lạnh thêm chút nữa, có lẽ có thể giết người thật, nhưng lại để được rất lâu. Khi hội nghị kết thúc, Ashley gói chúng lại, quyết định mang về làm lương thực dự trữ.
Lúc xuống tàu trở về, Ashley thấy ven đường có người bán đào bèn dừng lại mua một túi. Anh gần như không có hành lý gì, trên tay toàn là bánh kẹo tỉnh bên mà Lâm Liên Tước dặn mua. Ngoài ra chỉ có bánh mì và đào, trông không giống một học giả, mà giống người đi chợ phiên hơn.
Anh cứ thế tay xách nách mang trở về viện nghiên cứu. Bảo vệ, người không biết đã đổi từ lúc nào, thấy bộ dạng này của anh liền chặn anh lại ngoài cổng.
Ashley xách quá nhiều đồ, thực sự lười tìm giấy tờ tùy thân: “Tôi là nghiên cứu viên ở đây.” Anh nói: “Phòng thí nghiệm sinh học.”
Người bảo vệ liếc anh một cái, lạnh lùng nói: “Cục trị an đang thi hành công vụ, người không phận sự miễn vào!”
Ashley nghe câu này thì sững người, nhìn vào trong cổng. Chỉ thấy đằng xa quả nhiên có rất nhiều người đứng đó, mặc đồng phục màu xanh đậm của cục trị an.
Anh đặt đồ trong tay xuống đất, lấy giấy tờ tùy thân ra cho người bảo vệ xem rồi sải bước vào trong sân.
“Ashley!” Anh vừa vào đã có người gọi lại: “Tốt quá đệ về rồi, mau qua đây giúp một tay!”
“Có chuyện gì vậy?” Ashley hỏi: “Lại đến bắt người à?”
“Cục trị an đến thì có chuyện gì tốt đẹp chứ, toàn một lũ ôn dịch!” Đồng nghiệp hạ giọng, nói rất nhanh: “Họ định đến bắt Damian đi, ai dè người của cục trị an lại nói về chuyện của giáo sư Rebecca —— chính là thầy hướng dẫn của Damian. Cậu ấy lập tức bị kích động, tóm lấy một tên dọa nhảy lầu. Bây giờ một đám người đang kẹt cứng trên tầng thượng! Đệ ở cùng tầng với cậu ấy, ngày thường ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, mau khuyên cậu ấy đừng manh động!”
Ashley: “Giáo sư Rebecca làm sao?”
“… Qua đời rồi.” Đồng nghiệp khẽ nói: “Nghe nói là lên cơn đau tim lúc bị thẩm vấn.”
Ashley: “Ta biết rồi.” Anh vội vàng chạy lên lầu.
Anh đẩy mạnh cửa sân thượng, giọng nói đầy kích động của Damian vọng tới: “Chỉ là một bài luận văn! Một bài luận văn đã rút lại! Tôi cũng đã viết thư xin lỗi theo yêu cầu của các người! Thế quái nào lại ép người ta đến chết?!”
Ashley thường thấy anh ta khóc. Lúc này giọng anh ta vẫn còn nghẹn ngào, nhưng khác hẳn với trước đây, giọng của chàng thanh niên tràn ngập một sự phẫn nộ dữ dội, không đội trời chung.
Anh ta đang kẹp cổ một người, tay cầm một con dao, dí sát vào động mạch cảnh của người này, cả hai đều đã đứng ở mép sân thượng.
Người bị anh ta giữ chặt gần như không thở nổi. Khó mà tưởng tượng được chàng thanh niên vốn hiền lành này lại có sức mạnh lớn đến vậy. Người bị giữ cố gắng thương lượng với anh ta: “Chuyện của giáo sư Rebecca hoàn toàn là một tai nạn ngoài ý muốn ——”
Damian quát lớn: “Đổi trắng thay đen! Ngay từ đầu các người đã đổi trắng thay đen —— chỉ vì tao phê bình tác phẩm của mày trong luận văn! Tác phẩm của mày có gì? Toàn là kỹ thuật rỗng tuếch! Kỹ thuật rỗng tuếch không đáng sợ, thời gian có thể lắng đọng tài năng, nhưng mày lại không đợi được, mày quá muốn cái mác thiên tài rồi! Dựa hơi danh tiếng của đại sư Hit để làm càn, rồi dùng cục trị an để loại bỏ những kẻ chống đối! Mày chỉ là một tên lừa đảo có vẻ ngoài! Một kẻ hèn nhát ham danh trục lợi! Mày không xứng bàn về nghệ thuật!”
Ashley nghe câu này, chợt để ý đến người bị Damian bắt giữ, bất giác cảm thấy người này có chút quen mắt.
Người bị bắt nét mặt thoáng méo mó rồi cố gắng tỏ ra bình tĩnh: “Trong chuyện này nhất định có hiểu lầm gì đó ——”
Damian siết mạnh cổ cậu ta: “Trong chuyện này có hiểu lầm! Mày biết rõ hơn ai hết! Từ lúc tụi mày bắt thầy tao đi, tất cả đã là một âm mưu bẩn thỉu!”
Người bị bắt trông gần như sắp tắt thở, những người xung quanh cũng không dám manh động. Damian nhìn quanh, đột nhiên sững người, lẩm bẩm: “Ashley?”
Ashley tiến lên mấy bước, nói với anh ta: “Ta mang đào cho huynh này.”
Người bị bắt nhìn theo hướng mắt của Damian, đột nhiên lộ vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa vui mừng: “Vladimir! Là cậu! Tôi đây! Tôi là Emile! Năm đó chúng ta từng gặp nhau ở dinh thự thượng tướng!”
Ashley liếc nhìn cậu ta, nhớ ra rồi.
Năm đó tại buổi salon của thượng tướng, anh từng gặp người này, còn giới thiệu cậu ta cho đại sư Hit.
Sau đó anh không còn để ý đến người này nữa. Xem ra bây giờ, cậu ta hẳn sống rất tốt.
Bây giờ mọi chuyện đều đã được xâu chuỗi lại. Với tình hình hiện tại của Mudran, không gian sống ngày càng bị thu hẹp, tự do sẽ bị hạn chế. Để duy trì dư luận và ổn định tình hình, phải khiến một số người câm miệng, bất kể bằng thủ đoạn nào.
Vì vậy, tầng lớp trên đã chọn ra một số kẻ ham danh trục lợi, ban cho họ chút đặc quyền, cho phép họ lạm dụng tùy ý, đồng thời mượn tay họ để loại bỏ những kẻ dị đoan.
Mà Emile là loại người được ban cho đặc quyền đó. Sự thật thực ra rất đơn giản —— Damian từng phê bình tác phẩm của Emile trong một bài luận văn đã xuất bản, kết quả là bị trả thù. Emile lợi dụng thế lực của cục trị an, trước tiên bắt giáo sư Rebecca đi, nhưng đối với một kẻ thù dai như vậy thì vẫn chưa đủ. Điều cậu ta muốn là những kẻ đã đắc tội với mình phải câm miệng vĩnh viễn.
“Mày xong đời rồi.” Bên kia Emile đắc ý nhìn Damian: “Mày nghĩ Vladimir là ai? Cậu ấy là con trai của thượng tướng đấy! Tụi tao thân nhau lắm ——”
Ashley: “Câm miệng. Ta không quen biết thứ rác rưởi như ngươi.”
Anh nhìn Damian, gọi một tiếng: “Đàn anh.”
Ashley: “Huynh xuống trước đi.” Giọng anh bình tĩnh: “Chuyện này sẽ có một kết luận công bằng.”
Damian như chết lặng, lẩm bẩm hỏi: “Đệ là con trai của thượng tướng?”
Ashley: “Ta là sinh viên đại học Đế Quốc.”
Damian: “Đệ là con trai của thượng tướng.”
Ashley: “Phải, nhưng trước hết ta là chính ta. Thứ hai, ta là học trò của Shadrian Francisco.”
Ánh mắt anh bình tĩnh nhìn Damian, trầm ổn nói: “Ta chưa bao giờ cố ý che giấu thân phận của mình. Sở dĩ không nói cho huynh biết, là vì ‘con trai của Regt Montgomery’ là một trong những thân phận không quan trọng nhất của ta. Ta đến viện nghiên cứu không liên quan gì đến thượng tướng, mà là để tiếp tục nghiên cứu của tiến sĩ Onegin.”
Ashley đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết trong phòng thí nghiệm, Damian biết rõ hơn ai hết. Ashley quả thực đang dốc hết tâm sức để nghiên cứu. Nghĩ đến đây, Damian hỏi: “… Vậy chuyện của thầy huynh thì sao?”
Ashley: “Chuyện này sẽ có một kết luận công bằng. Ta đảm bảo với huynh.”
Damian đột nhiên lại kích động: “Nhưng thầy đã chết rồi! Bà ấy đã chết rồi! Kết quả thế nào cũng không thể khiến người chết sống lại được!”
Ashley: “Người chết không thể sống lại. Nhưng giết người có thể đền mạng.”
Mọi người lập tức nhìn anh với vẻ khó tin, bao gồm cả Emile cũng kinh ngạc trợn tròn mắt.
Ashley chỉ vào Emile: “Huynh có thể giết cậu ta, nếu huynh cho rằng cậu ta là kẻ chủ mưu đứng sau. Có vấn đề gì ta chịu trách nhiệm.”
Emile hét lên: “Vladimir Ashley! Sao cậu có thể đối xử với tôi như vậy?!”
Ashley trơ mặt hỏi: “Chúng ta thân lắm sao?”
Emile bắt đầu la hét không ngừng. Ashley phớt lờ cậu ta, tiếp tục nói với Damian: “Nhưng huynh phải hiểu hậu quả của việc này. Ngay cả ta cũng không thể để huynh giết người trước mặt mọi người mà vẫn bình an vô sự. Ta có thể đảm bảo huynh sống sót, nhưng huynh sẽ vào tù, ở bao lâu thì không chắc.”
Damian: “Cái giá này huynh có thể chấp nhận!”
Ashley: “Huynh nghĩ kỹ là được. Huynh có thể sẽ ở tù nhiều năm, trong những năm đó huynh sẽ không thể tiếp tục nghiên cứu của giáo sư Rebecca.”
Damian sững sờ.
Ashley: “Không phải huynh đã mua được sách rồi sao? Nếu huynh muốn hoàn thành nghiên cứu của giáo sư Rebecca càng sớm càng tốt, thì bây giờ huynh cần phải nhẫn nại một chút. Bỏ cái thứ như con gà kêu eng éc trong tay xuống, cho ta chút thời gian, không lâu lắm đâu.”
Gió rít qua sân thượng. Damian im lặng một lát, rồi nói: “… Đệ ơi, huynh cảm thấy đệ sẽ không lừa huynh.”
Ashley nhìn Damian, nói: “Đàn anh, đừng vì rác rưởi mà từ bỏ cuộc đời của mình.”
Anh ngâm nga: “Huynh phải theo đuổi cái đẹp và chân lý, với trái tim dũng cảm bước đi trên con đường hướng thiện.”
Một lúc lâu sau.
Cuối cùng Damian cũng buông tay.
Tổng hợp một số thảo luận:
No8:
Thật ra tôi thấy những kiến thức [không đứng đắn] mà Shadrian dạy trên lớp bề ngoài trông không chuyên nghiệp, không phù hợp với nội dung môn học, nhưng đối với sinh viên lại là sợi dây có thể giúp người ta trong những lúc nguy cấp. Ví như khi Damian vì thành quả nghiên cứu mà nghèo đến bước đường cùng phải vào sòng bạc, hay như việc tiết kiệm hằng ngày, một bánh mì baguette với công thức của Shadrian có thể chống đỡ được nửa tháng lương thực. Có lẽ những thứ vô dụng đối với con nhà giàu này lại có tác dụng lớn hơn đối với những sinh viên tầng lớp dưới đông đảo hơn. Nghĩ như vậy so với các môn học xã hội hiện nay có chút ý châm biếm. Tôi nghĩ thuyền trưởng có lẽ cũng muốn thể hiện rằng ở trường, giáo viên có thể dạy một số kỹ năng thực tế và hữu dụng hơn trong cuộc sống, thay vì tình trạng chỉ ngồi cho có dù chẳng có kiến thức gì.
No2:
Thượng tướng từng nói chính trị là nghệ thuật. Câu nói này thực ra đã mang phong thái đổi trắng thay đen của một chính trị gia. Nghệ thuật ít nhất là đẹp, còn chính trị cách cái đẹp có lẽ đến vạn dặm. Nhớ trước đây Tiểu Ngải bị mắng là không có mẹ đã nói đây là một lời chúc tốt đẹp, giờ có chút hiểu thái độ của anh rồi.