Cậu đánh thắng được tôi không?

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Cậu đánh thắng được tôi không?

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Cậu đánh thắng được tôi không?"
***
"Thiết bị liên lạc kết nối thất bại!"
"Khóa mở năng lượng dự phòng vô hiệu, xin thử lại!"
"Hệ thống mất kiểm soát, khởi động lại thất bại, mất liên lạc với trạm điều khiển mặt đất, tít tít tít!!!"
Tiếng máy móc điện tử lạnh lẽo bỗng im bặt, ngay sau đó một chuỗi sóng âm sắc nhọn chói tai đâm thẳng vào như muốn xé rách màng nhĩ, đèn báo động đỏ rực điên cuồng nhấp nháy.
"Bùi thiếu tướng, chiến hạm của chúng ta đang gặp phải một đợt tấn công không xác định, năng lượng dự phòng không thể kích hoạt được nữa, cứ tiếp tục như vậy sẽ chỉ có một kết cục hạm hủy nhân vong*!"
"Bùi thiếu tướng, kiểm tra cho thấy mạng lưới không gian của chiến hạm đã bị nhiễu sóng! Không thể thiết lập lại liên lạc với Tinh tế Liên bang để yêu cầu chi viện nữa! Phải làm sao đây?!"
"Bùi thiếu tướng! Chiến hạm đang rơi tự do ở trạng thái khẩn cấp, màn hình điều khiển không còn hoạt động!"
**
Trong phòng điều khiển sạch sẽ không một hạt bụi, một gương mặt lạnh lẽo xuất hiện, bị cánh tay robot vững vàng giữ chặt trên ghế, hai cánh tay gồng lên nổi đầy gân xanh, mu bàn tay trắng bệch đến đáng sợ.
Anh nhắm nghiền mắt, dường như đang phải trải qua một giấc mơ khủng khiếp khiến trên trán ướt đẫm mồ hôi lạnh, đôi môi tái nhợt không chút huyết sắc, hơi thở đặc biệt dồn dập, hai tay vùng vẫy đập lên cánh tay người máy, phát ra tiếng vang trầm đục nặng nề.
"Tít!" Sau một tiếng cảnh báo, anh bỗng chốc mở to mắt, ngực phập phồng kịch liệt, hai mắt co rút run rẩy nhìn ánh sáng trên trần khoang, đồng tử đen kịt như hố sâu vũ trụ không thể thấy đáy.
Anh nhắm mắt lại để thích ứng với ánh đèn hơi chói, ra lệnh, "Độc Uyên, mở khóa tay."
"Cánh tay robot, đã mở khóa." Âm thanh máy móc vang lên, anh nhấc tay ấn ấn thái dương, lấy con chip màu xanh gắn giữa trán xuống, đứng dậy sửa sang bộ quân phục bị làm cho nhàu nhĩ.
Ký ức trong con chip đã được anh mở ra vô số lần, nhưng tới lui vẫn chỉ là những ký ức trước khi tàu Thiên Kỷ phát nổ, bất luận kích thích tiềm thức bao nhiêu lần, anh đều không thể nhớ thêm được gì nữa.
Anh như bị phong tỏa toàn bộ ký ức kể từ sau thời điểm đó.
"Bùi tư lệnh, có tiến hành phong ấn ký ức không?"
Bùi Hành Ngộ lạnh nhạt đáp, "Không cần."
Người máy rốt cuộc không phải người thật, không hỏi thêm nhiều lời dư thừa. Sau khi Bùi Hành Ngộ từ chối, người máy đúng giờ nhắc nhở: "Bùi tư lệnh, bây giờ là 10 giờ đúng, xin hỏi có muốn kết nối liên lạc với Tinh tế Liên Bang không?"
Động tác chỉnh cổ tay áo của anh chậm lại: "Yêu cầu kết nối."
"Tít." Người máy xoay một vòng, biến thành một cái giá đỡ, nâng máy liên lạc cỡ lớn lên: "Tổng tư lệnh Bùi Hành Ngộ của tàu Tử Vi Viên yêu cầu kết nối liên lạc với văn phòng Tinh tế Liên Bang, xin vui lòng chờ trong giây lát..."
Bùi Hành Ngộ yên lặng đứng trước máy liên lạc, mặt không biểu cảm nhưng mí mắt hơi rủ xuống. Kể từ khi anh bắt đầu tiếp nhận K7, cũng là lúc Tinh tế Liên Bang đổi tên hạm đội thành Tử Vi Viên. Yêu cầu 10 giờ hằng ngày đều phải kết nối liên lạc với Liên Bang, nếu không sẽ lập tức đóng băng quyền chỉ huy của anh.
Không có nguyên nhân nào khác, chẳng qua là sợ anh tạo phản.
Bản thân Bùi Hành Ngộ từng là người lập ra số điểm cao nhất trong lịch sử Học viện Quân sự Hoàng Gia với thành tích 98.5. Sau khi tốt nghiệp, anh trực tiếp tiến thẳng vào đơn vị tình báo của Quân đoàn số 8 làm việc, nhiều lần giành được chiến công, thậm chí còn được Liên Bang vinh danh tặng cho một thanh kiếm.
Nguyên soái đầu tiên của Liên Bang nhận được kiếm đã qua đời, khi đó nhận kiếm cũng đã 79 tuổi. Còn Bùi Hành Ngộ chỉ mới 25 tuổi đã nhận lấy thành tựu này, so ra có vẻ rực rỡ hơn rất nhiều.
Nhưng vinh dự không tồn tại được lâu, chỉ trong hai năm, anh từng là niềm kiêu ngạo của Liên Bang đã trở thành tâm bệnh của Liên Bang.
Chướng mắt nhìn không nổi, diệt không được, đứng ngồi không yên.
Thế sự xoay vần, lòng người khó đoán.
Máy liên lạc được kết nối, Bùi Hành Ngộ giương mắt nhìn bóng người xuất hiện trên màn hình, bất động chờ đầu kia lên tiếng. Cả người anh tỏa ra khí chất lạnh lẽo như muốn nhắc nhở: "Mau nói, nói xong thì biến đi."
"Đừng chán ghét như thế chứ, chỉ là theo thông lệ phải thường xuyên kiểm tra máy liên lạc có tốt không thôi. Năm đó, vì sơ suất mà Thiên Kỷ rơi vào cục diện không thể vãn hồi, chúng tôi cũng chỉ là không muốn bi kịch lại tái diễn nữa."
Bùi Hành Ngộ không rảnh nghe mấy thể loại trăm lời như một, mở miệng cắt ngang: "Cúp máy đây." Nói xong ra lệnh cho người máy: "Ngắt kết nối."
Không quá 5 giây, Bùi Hành Ngộ lấy lại bình tĩnh, hướng về người máy: "Lần này ngắt kết nối chậm 2 giây, điều chỉnh chương trình đi."
"Điều chỉnh chương trình gây ra lỗi... Đang tiến hành." Người máy nhét thiết bị liên lạc vào trong bụng, sau khi sửa chữa xong liền vặn mình biến thành máy quét rác, di chuyển khắp các ngóc ngách trên khoang tàu để dọn dẹp.
Bùi Hành Ngộ đi tới trước cửa, trí tuệ nhân tạo tự động quét nhận diện tròng mắt để mở cửa. Vẻ mặt Bùi Hành Ngộ từ đầu đến cuối vẫn lạnh như băng, như thể cái người bị hàng nghìn liên đoàn ngày đêm giám thị theo dõi chẳng liên quan tới anh.
Anh bước ra khỏi khoang chính, đi thẳng đến phòng trinh sát và liên lạc ở tầng 2. Lúc đi ngang qua phòng tài vụ, anh thấy một bóng lưng cao gầy đứng trong góc lẩm bẩm bất mãn: "Lần trước nghiên cứu phát triển pháo hạt nhân kiểu mới thì cho có 129 tinh tệ, lần này mình lại phải tự bỏ tiền túi, Liên Bang cũng không chịu chi trả."
Bùi Hành Ngộ đứng lại nghe một hồi.
"Còn bảo chi phí giải mã đợi khi kết thúc sẽ thanh toán một lần, hiện tại làm đến một nửa rồi có thấy động tĩnh gì đâu!"
Bùi Hành Ngộ ho nhẹ một tiếng, "Cậu đang lẩm bẩm gì đấy?"
Người đàn ông giật bắn mình như mèo bị giẫm đuôi, thoáng cái thẳng người, quay đầu xoay gót, giơ hai tay nghiêm trang chào một cái: "Tư lệnh!"
Bùi Hành Ngộ nhìn lướt qua những món đồ trên tay anh: "Lần này Liên Bang lại nợ cậu bao nhiêu?"
Mạnh Như Tiền, người cũng như tên, yêu tiền và keo kiệt. Thành thật mà nói, trên chiến hạm không có chỗ tiêu tiền, nhưng y cứ như một con chuột hamster coi khoang tàu của mình như kho thóc, cất giữ hết tinh tệ vào trong.
Mạnh Như Tiền giơ hai ngón tay, "Hai trăm tròn."
Bùi Hành Ngộ, "... Đừng phàn nàn nữa, tôi trả cho cậu."
Mạnh Như Tiền mỉm cười thích chí, "Cảm ơn tư lệnh!"
Y và Bùi Hành Ngộ từng là bạn học, sát cánh cùng nhau chiến đấu nhiều năm nên cực kỳ quen thuộc. Thấy anh ở đây, y thuận miệng hỏi: "Có việc này ngài đã biết chưa?"
Bùi Hành Ngộ sắc mặt không đổi, tỏ ý đợi y nói.
"Tân binh do đội hành động Thiên Xu tuyển chọn hôm nay vừa tới đó. Ngài cũng biết đấy, bảo tôi đi nghiên cứu vũ khí hay làm phân tích bẻ khóa dữ liệu còn được, chứ điều tôi đến quản lý cái đám hỗn trướng ma vương vắt mũi chưa sạch ấy thì tôi không kham nổi. Hay là ngài đến trấn áp chúng đi."
Đội hành động Thiên Xu, do Liên Bang năm ngoái bỗng đề xuất, kế hoạch có tên là "Thiên Xu". Mục đích là tìm kiếm "Ngôi sao thiên hà" bị thất lạc, chọn ra những sinh viên tốt nghiệp xuất sắc nhất từ Học viện Quân sự Đế quốc rồi tiến cử vào Tử Vi Viên của Tổng tư lệnh Bùi Hành Ngộ.
"Ngôi sao thiên hà" là một huyền thoại của Tinh tế Liên Bang, thậm chí là toàn bộ không gian tinh tế. Chẳng ai biết nó có tồn tại hay không, cho nên không khó để đoán mục đích Liên Bang giao cho anh nhiệm vụ lần này là gì.
Bùi Hành Ngộ gật đầu, "Được, đi xem sao."
Các tân binh vừa tới Tử Vi Viên liền được sắp xếp ở ký túc xá tập thể trong một tàu tuần tra loại nhỏ phía cuối đuôi tàu mẹ, trang bị đầy đủ, từ phòng ăn đến phòng tập bắn súng.
Mạnh Như Tiền ló đầu vào thăm dò.
Không một bóng người.
"Đi đâu hết rồi?" Anh giữ lại một người vừa đi qua để hỏi.
"Bùi tư lệnh!" Người đàn ông thấy Bùi Hành Ngộ liền đứng nghiêm chào hỏi, thật cẩn thận quan sát vẻ mặt lạnh như băng của anh, chờ anh gật đầu mới quay sang trả lời Mạnh Như Tiền: "Báo cáo Mạnh đội trưởng, người ở sân huấn luyện."
Mạnh Như Tiền phất tay ra hiệu người kia có thể rời đi, hơi nhíu mày nói: "Ở sân huấn luyện làm cái trò gì? Chúng ta qua đó xem sao."
Sân huấn luyện cách đó không xa, hai người tới gần lập tức nghe thấy những tiếng hoan hô náo nhiệt. Mạnh Như Tiền cảm khái: "Ài, hơi thở nhiệt huyết của thanh xuân lâu quá rồi chưa được nhìn thấy, thật hoài niệm quá."
Y bước tới đẩy cửa, bên trong có hai tân binh đang so kiếm. Mùi pheromone hỗn độn trộn lẫn vào nhau, thậm chí ở đây chẳng khác nào một cái nồi thập cẩm đủ các loại pheromone, hun cho người ta nhức đầu gay mũi.
"Người này thoạt nhìn không tồi, động tác linh hoạt."
"Người này cũng rất được, căn cơ vững vàng. Nè, phải công nhận mấy lão già bên Liên Bang vất vả chọn cho chúng ta không ít tài nguyên tốt nhỉ."
Bùi Hành Ngộ không tiếp lời Mạnh Như Tiền, ánh mắt luôn rơi trên sườn mặt của một người. Người này vóc dáng cao ráo, trong đám sinh viên Alpha tốt nghiệp có thể coi là hạc giữa bầy gà. Trong tay cậu ta lúc này đang cầm một thanh kiếm Tây Dương, mũi kiếm chỉ thẳng yết hầu đối thủ.
"À, cậu ta tên Cận Nhiên." Mạnh Như Tiền phát hiện Bùi Hành Ngộ một mực nhìn chằm chằm Cận Nhiên. Y lật lật tư liệu trong tay, dựa vào ảnh tìm thông tin, nói như một cái máy: "Xét tuyển đặc cách."
Bùi Hành Ngộ hơi nhíu mày, "Đặc cách?"
Mạnh Như Tiền gật đầu: "Đúng vậy, mặc dù điểm số rất cao nhưng tổng hợp thành tích lại không đủ tiêu chuẩn, so với tân binh hạng chót còn kém xa, không biết vào bằng cách nào."
Mạnh Như Tiền còn chưa dứt lời, Cận Nhiên đánh ngã đối thủ thứ hai xuống đất, mũi kiếm kề sát cổ họng đối phương, khẽ nâng cằm lộ ra một vẻ mạnh mẽ, kiêu ngạo và cuồng vọng.
Bùi Hành Ngộ quét mắt một vòng, cởi áo khoác quân phục bên ngoài ném cho Mạnh Như Tiền, tìm một cái mũ giáp đội lên đầu, cầm kiếm chậm rãi bước về phía trước, dùng mũi kiếm đẩy kiếm của Cận Nhiên ra. Anh từ trên cao nhìn xuống cậu tân binh dưới đất nói: "Ra ngoài đi."
Tầm mắt của các tân binh Alpha đồng loạt bị hấp dẫn. Bọn họ nhìn người lạ mặt đầu đội mũ giáp, thân hình cao lớn thẳng tắp, sơ mi quân phục xanh nhạt trên người phảng phất vẻ thanh lãnh lạnh lùng.
"Đấu với tôi." Bùi Hành Ngộ chỉ thẳng mũi kiếm vào Cận Nhiên, mang theo tư thái khiêu khích rõ ràng. Giọng nói truyền qua chip chỉnh giọng có chút nặng nề.
Cận Nhiên nhoẻn miệng mỉm cười.
Bùi Hành Ngộ cảm thấy trạng thái của tên nhóc này hiện tại mang đến cho anh một loại cảm giác sắc bén như dã thú, nhưng cũng chỉ là trong thoáng chốc mà thôi.
Đám tân binh đều biết Cận Nhiên mạnh thế nào, mà người vừa tới mang phong thái tự tin và dáng vẻ đầy khiêu khích này thoạt nhìn là ngứa mắt cậu ta nên muốn giáo huấn.
Có trò hay để xem rồi!
Các Alpha đồng loạt phát ra pheromone kích động, ánh mắt hưng phấn vô cùng mong chờ nhìn hai người đánh nhau.
"Anh đánh thắng được tôi không?" Cận Nhiên hỏi.
"Mười chiêu."
Bùi Hành Ngộ cử động cổ tay làm nóng, tiên phong động mũi kiếm khơi mào ván đấu. Mỗi một chiêu đều thẳng thừng đánh vào điểm yếu của Cận Nhiên, hai người liên tục tấn công rồi phòng thủ, đánh đến khó phân thắng bại.
Mạnh Như Tiền ôm quân phục đứng ngoài kinh ngạc nhìn chiêu thức tấn công không hề nương tay của Bùi Hành Ngộ, lẩm bẩm: "Sao tự nhiên lại thế này..." Suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra được lý do nào thích hợp, liền tìm một lý do rất miễn cưỡng quy tội Bùi Hành Ngộ không nhìn được những tân sinh quá kiêu ngạo.
"Keng" một tiếng, kiếm rơi xuống đất. Bùi Hành Ngộ chỉ mũi kiếm vào yết hầu Cận Nhiên, nhìn con ngươi xám bạc trong mắt y, lạnh giọng nhắc nhở: "Đừng quá ngông cuồng."
Cận Nhiên khẽ bật cười, từ từ giơ hai tay làm động tác đầu hàng.
Bùi Hành Ngộ xoay lưng cởi bỏ mũ giáp ném kiếm sang một bên. Mạnh Như Tiền nhìn mãi không rời mắt, luôn cảm thấy thân hình nhỏ hơn một chút của Bùi Hành Ngộ vậy mà lại có thể chế ngự được Cận Nhiên.
Anh lấy lại áo rồi bước luôn ra cửa khoang, không nhìn thấy phía sau Cận Nhiên trong phút chốc siết chặt nắm tay.
Mạnh Như Tiền ấn lên đồng hồ trên tay, một khung hình giả lập khổng lồ ngay lập tức xuất hiện trong sân huấn luyện, chứa đầy đủ tài liệu dưới dạng văn bản và âm thanh.
"Xin chào, tôi là Mạnh Như Tiền, là một trong những người chịu trách nhiệm giám sát hành động mô phỏng thực chiến lần này, đồng thời cũng là người sẽ chỉ dạy các cậu một thời gian."
"Trước tiên tôi sẽ nói về quy định của Tử Vi Viên."
"Ở đây khác với trường quân đội, nghe cho kỹ, ai dám vi phạm thì tự giác cút khỏi đây."
"Trên tàu không được phép đánh nhau, kể cả hôm nay đấu kiếm cũng tính." Mạnh Như Tiền bất giác liếc nhìn Cận Nhiên một cái.
Một cậu Alpha ngồi bên cạnh lén lút cười: "Nhiên ca, bị điểm mặt rồi kìa."
Cận Nhiên nhếch miệng cười không đáp.
"Trên tàu không có Omega, thế nhưng Bùi tư lệnh nghiêm cấm tự ý sử dụng pheromone bừa bãi, bởi vì một khi phát ra sẽ kích thích sự hưng phấn có ý thức và khiến lượng adrenalin tăng vọt, sẽ ảnh hưởng đến phán đoán và hành động của cá nhân, rõ chưa?"
"Vào Tử Vi Viên thì phải tuân thủ quy định của Tử Vi Viên. Nội quy cụ thể đã được để sẵn trong phòng của các cậu rồi, mỗi người một bản, làm mất thì tự đi xin lại, giá 20 tệ một cuốn."
"20 tệ?! Đắt dữ vậy?!"
"Tính tiền theo trang hả? Nội quy gì mà phải học thuộc lắm thế?"
"Trật tự, trật tự!"
"Dựa theo danh sách rồi về phòng của các cậu đi, trước tiên nghỉ ngơi một tối, ngày mai bắt đầu lên lớp."
"Rõ!"
Mạnh Như Tiền dặn dò xong cũng bước nhanh đuổi kịp Bùi Hành Ngộ, hỏi anh: "Thế nào rồi, có mạnh không?"
"Hả?" Bùi Hành Ngộ không chớp mắt.
Mạnh Như Tiền nói: "Cái cậu Cận Nhiên vừa bị ngài giáo huấn ấy, tay trái cậu ta thiếu một ngón út, bẩm sinh tin tức tố đã thiếu hụt. Nếu là Beta cũng ổn, mấu chốt ở chỗ con ngươi trong mắt lại không có màu, thị lực cũng không tốt. Một người mà bị nhiều khuyết tật bẩm sinh như vậy phải gọi là vận xui tám đời ông bà "ưu ái" dành tặng. Thành tích tuy nói tạm được, nhưng nếu sau này không muốn cả người hay hạm đội bị kéo xuống âm tào địa phủ đi dạo một chuyến thì đừng mạo hiểm. Tương lai cậu ta không nhất định phải lên chiến trường. Tôi kiến nghị sau đợt này cho cậu ta xuống đi."
Bùi Hành Ngộ trầm mặc nửa giây, hỏi y: "Thành tích tốt nghiệp của cậu ta thế nào?"
"Rất cao."
"Cao bao nhiêu?" Bùi Hành Ngộ nghiêng đầu sang, anh tò mò muốn biết với tình trạng khiếm khuyết bẩm sinh của Cận Nhiên thì y có thể mạnh đến mức nào.
"97.3." Mạnh Như Tiền còn sợ anh không hiểu, bổ sung: "So với thành tích tốt nghiệp năm đó của ngài tại trường quân sự kém 1.2 điểm."
Bùi Hành Ngộ nhíu mày. Mạnh Như Tiền lại hỏi: "Có muốn gọi người lên gặp riêng không? Kiếm thuật của cậu ta tốt như vậy, một lúc thắng được hai người, còn có thể đánh gần ngang ngửa với ngài, nói không chừng chung một thầy dạy đấy."
"Không cần." Bùi Hành Ngộ thu hồi tầm mắt, ngữ khí như cũ lạnh lẽo không lộ ra một chút cảm xúc dư thừa nào: "Kiếm thuật của cậu ta là do tôi dạy."