Chương 2: Ly hôn

Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Bùi tư lệnh, ngày mai dành chút thời gian cùng tôi đi ly hôn."
***
"Hả?" Mạnh Như Tiền chưa kịp phản ứng, ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Bùi Hành Ngộ. Hai người họ từ khi học chung trường quân sự đến lúc tốt nghiệp, dù không cùng đơn vị nhưng ít nhất cũng chung quân đoàn, sao anh lại không hề hay biết chuyện này?
"Từ lúc nào?"
Bùi Hành Ngộ suy nghĩ một chút, "Trước khi tốt nghiệp."
Nghe đến trước khi tốt nghiệp, Mạnh Như Tiền cuối cùng cũng nhớ ra.
Lúc đó, Bùi Hành Ngộ sở hữu thành tích 98.5 điểm vô tiền khoáng hậu. Cả Liên Bang đều kính trọng anh như một ngôi sao mang điềm lành, đối đãi cực kỳ khách sáo.
Để thể hiện chất lượng đào tạo quân sự ở đế đô, học viện cố tình trì hoãn việc Bùi Hành Ngộ gia nhập đơn vị tình báo, yêu cầu anh ở lại hướng dẫn một khóa phụ đạo cho tân binh.
"Hóa ra năm đó cậu ta là tân binh ngưỡng mộ ngài nhưng bị từ chối tình cảm phải không?" Mạnh Như Tiền đoán mò, vừa cẩn trọng vừa mạnh dạn liếc nhìn Bùi tư lệnh, "Tôi nói thật lòng đấy nhé, ngài mặc quân phục đẹp đến mức khiến người ta ngây ngất."
Bùi Hành Ngộ dừng bước, lạnh nhạt nói, "Hết chuyện để nói rồi à?"
"Được rồi... nhưng Cận Nhiên... lại trùng họ với bộ trưởng Cận Thiệu Nguyên của Quân đoàn số 7. Chưa nói đến việc họ cùng họ, nhưng nếu cậu ta thật là con cháu nhà Cận Thiệu Nguyên thì sao phải đến đây chịu khổ? Đừng nói là vì thiếu hụt pheromone, cho dù không có pheromone thì thằng nhóc đó vẫn có thể sống ung dung tự tại ở Liên Bang."
Bùi Hành Ngộ không trả lời, Mạnh Như Tiền lại nói: "Ài, tại sao ngài lại nghĩ đến việc dạy cậu ta đấu kiếm thế? Ngài chưa từng nhắc đến chuyện này bao giờ."
"Không có gì đáng nói."
Anh cùng Cận Nhiên lúc đó chưa hề quen biết nhau, anh chỉ biết thời điểm ấy mình vừa tròn mười sáu tuổi.
Khi đó Bùi Hành Ngộ vừa phân hóa, Pheromone của Omega là một bất lợi cực lớn. Đúng lúc này anh vừa mới được thăng chức vào quân đoàn tác chiến số 7 dưới quyền bộ trưởng Cận Thiệu Nguyên, mà trùng hợp thay, đó lại là cha của Cận Nhiên.
"Ta biết em gái cậu luôn phải điều trị bằng thuốc, một mình cậu không thể gánh vác nổi. Chỉ cần cậu đáp ứng một điều kiện, ta sẽ giúp cậu chăm sóc em gái, sau này nếu muốn tìm cha mẹ, ta cũng có thể giúp một tay."
Trước loại lợi ích hấp dẫn như vậy, Bùi Hành Ngộ hỏi điều kiện là gì.
Cận Thiệu Nguyên nói, "Gả cho con trai ta."
Cận Nhiên bẩm sinh đã bị thiếu hụt pheromone, mắt có màu xám bạc, nhìn không rõ mọi thứ, lại còn thiếu một ngón tay út.
Mặc dù Bùi Hành Ngộ là Omega nhưng lòng tự trọng cao hơn người thường. Lúc nghe thấy từ "gả", anh liền hiểu mục đích của việc này chỉ là để "xung hỉ".
Bùi Hành Ngộ liền cười lạnh, "Không cần."
Anh đưa em gái ra khỏi văn phòng bộ trưởng.
Bùi Yên còn nhỏ chưa hiểu sự đời. Bùi Hành Ngộ xoa nhẹ mặt cô bé, nói: "Anh dạy em thế nào, em nhắc lại cho anh nghe."
Bùi Yên nghiêng đầu, giọng nói nhẹ nhàng, đáng yêu: "Vâng... Đụng vào người, chỉ có chết."
Bùi Hành Ngộ muốn cười nhưng không thể cười nổi. Bùi Yên từ nhỏ bị mang đi làm thí nghiệm, khi được đưa về lại mắc một căn bệnh quái dị. Chỉ cần phát bệnh, sức mạnh cơ thể cô bé sẽ tăng vọt, dù là cơ giáp nặng nghìn cân hay gỗ mục ngàn năm, chỉ cần chạm vào liền lập tức biến thành phế tích.
Chỉ riêng tiền bồi thường cho người ta, anh đã không thể gánh nổi, chưa kể tiền thuốc của Yên Yên không chỉ đắt đỏ mà còn là loại thuốc quý hiếm có tiền cũng không mua được.
Bùi Hành Ngộ không thể trơ mắt đứng nhìn Yên Yên nhỏ bé dần mất đi ý thức mà biến thành quái vật chỉ biết tấn công người khác. Nửa tháng sau, Bùi Hành Ngộ một lần nữa đi vào văn phòng của Cận Thiệu Nguyên.
"Tôi đồng ý với ngài."
Trước đó anh chưa từng gặp Cận Nhiên, lần đầu tiên thấy hắn là trong "hôn lễ" của hai người họ.
Nói là hôn lễ, kỳ thực chỉ có một mình anh. Cận Thiệu Nguyên đưa một tờ giấy bảo anh ký tên, và toàn bộ những điều đã hứa sẽ được thực hiện.
Bùi Hành Ngộ hỏi, "Cận Nhiên đâu?"
Cận Thiệu Nguyên chưa kịp mở miệng, cánh cửa đã "rầm" một tiếng bị đá văng ra. Một thiếu niên mười sáu tuổi ngạo mạn bước vào, châm chọc, giễu cợt: "Đang làm cái gì thế, vợ tôi đâu rồi?"
Bùi Hành Ngộ hơi nhíu mày.
Cậu nhóc đi tới vươn tay nâng cằm anh lên. Cận Thiệu Nguyên vỗ mạnh xuống bàn: "Cận Nhiên, không được làm càn!"
Cận Nhiên hoàn toàn chẳng thèm liếc nhìn cha mình một cái, chỉ chằm chằm đánh giá Bùi Hành Ngộ, cười nhạo: "Cái này gọi là gì nhỉ?... Nuôi chồng từ bé sao? Một Alpha như anh mà lại chấp nhận sao? Ông ta đã cho anh cái gì rồi?"
Bùi Hành Ngộ luôn dùng thuốc ức chế, Cận Nhiên vẫn cho rằng anh là Alpha.
Bùi Hành Ngộ quay đầu tránh khỏi tay hắn, nói với Cận Thiệu Nguyên: "Cận bộ trưởng, hy vọng ngài có thể thực hiện lời hứa, cáo từ."
Đó là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt.
Không ngờ sau này hắn cũng vào trường quân đội, còn được cử tới K7. Bùi Hành Ngộ cảm thấy có gì đó đang lặng lẽ phá vỡ sự kiểm soát của anh, sắp thoát ly.
"Không đúng, rõ ràng phải hai tháng sau ngài mới đến Quân đoàn 17." Trí nhớ của Mạnh Như Tiền được ca tụng là sánh ngang với trí tuệ nhân tạo, tuyệt đối không thể nhớ lầm.
Bùi Hành Ngộ ngước mắt nhìn khoảng không vũ trụ rộng lớn vô tận bên ngoài khoang tàu. Đúng vậy, anh hai tháng sau mới được điều tới Quân đoàn 17, còn khoảng thời gian trống đó thì sao?
Đoạn thời gian sau đó là lúc Cận Nhiên bắt đầu phân hóa. Bởi vì pheromone thiếu hụt bẩm sinh nên hắn không thể tự khống chế như Alpha bình thường, đồng thời còn trải qua kỳ phát tình vô cùng nghiêm trọng.
Anh lúc đó mới hiểu ra tại sao Cận Thiệu Nguyên lại muốn "xung hỉ".
Pheromone của anh có tác dụng trấn an Cận Nhiên. Nói cách khác, chỉ có pheromone của anh mới có thể giúp hắn bình tĩnh trở lại, kéo hắn từ trạng thái điên cuồng trở về.
Cận Nhiên lần đầu tiên phân hóa, kỳ phát tình kéo dài khoảng một tuần. Bùi Hành Ngộ gặp hắn mỗi ngày, đều là lúc hắn lâm vào trạng thái mất kiểm soát như một kẻ điên. Có một lần, anh phát hiện trong nhà Cận bộ trưởng có phòng đấu kiếm, anh tiện tay cầm kiếm chém rụng một bông hoa cắm trong bình, đúng lúc Cận Nhiên nhìn thấy anh.
"Cậu muốn học không?" Bùi Hành Ngộ hỏi hắn.
Cận Nhiên nói, "Không học."
Về sau, hắn vẫn đồng ý học. Tuy rằng hai mắt không phân biệt rõ thế kiếm đâm tới nhưng lỗ tai lại rất nhạy bén, chỉ dựa vào trực giác đã có thể mơ hồ đánh ngang tài ngang sức với anh.
Sau đó, kỳ phát tình của Cận Nhiên kết thúc.
Sau đó nữa...
Mạnh Như Tiền thấy Bùi Hành Ngộ trầm tư một lúc lâu, vẻ mặt thờ ơ, anh liền hơi thất vọng mà thở dài. Bùi Hành Ngộ là kiểu mỹ nhân băng sơn lãnh đạm, việc anh chịu kể nhiều như vậy với mình mới là lạ!
"Còn tưởng sẽ có một màn gương vỡ lại lành để xem cơ đấy, hóa ra lại là chó săn nhỏ yêu đơn phương vị tư lệnh vô tình mặt lạnh à. Thôi được rồi, giải tán!"
Bùi Hành Ngộ phớt lờ lời chế giễu của y, nhíu mày lạnh nhạt nói: "Tôi và cậu ta không có quan hệ gì hết, những lời đùa giỡn như thế sau này đừng nhắc đến nữa."
Người máy đã thu thập xong văn kiện. Bùi Hành Ngộ lật qua, trích xuất tư liệu về Cận Nhiên rồi ra lệnh cho Mạnh Như Tiền: "Bên phía Quân đoàn 11 đưa tới một chiếc cơ giáp cũ, cậu cố gắng mở khóa nó, muộn nhất nửa tháng sau, hãy gửi số liệu cho tư lệnh Mai Phổ."
Mạnh Như Tiền, "Vâng, chỉ huy!"
**
Bùi Hành Ngộ ngồi trong khoang làm việc của mình, khoanh tay trước ngực, dựa vào ghế. Người máy cẩn thận giúp anh lật các trang trên màn hình, thỉnh thoảng hỏi anh có cần lật lại trang cũ không.
"Lật trang."
Người máy ngoan ngoãn làm theo, chẳng bao lâu đã lật đến trang cuối cùng, sau đó lẳng lặng chờ chủ nhân ra mệnh lệnh tiếp theo.
Các kỹ năng thể thuật, kỹ năng điều khiển cơ giáp và sử dụng các loại vũ khí khác nhau của Cận Nhiên đều đứng đầu, nhưng xếp hạng tổng thể lại đứng cuối cùng. Điểm nào có thể bị trừ nhiều đến vậy?
Bùi Hành Ngộ trầm ngâm một lát, nói với người máy: "Kết nối liên lạc với đội trưởng Mạnh Như Tiền."
Người máy xoay người, từ thân mình hiện ra một màn hình giả lập: "Đã liên kết với Đội trưởng Mạnh Như Tiền."
"Chuyện của Cận Nhiên là như thế nào?"
Mạnh Như Tiền đeo chiếc kính nhận diện cỡ lớn, cả người nằm ngửa bên dưới giá đỡ của chiếc cơ giáp cũ với chiếc bút chì ngậm trong miệng. Nghe vậy, mơ hồ nói: "Thì thân thể của cậu ta không tốt, trong báo cáo viết hết rồi mà?"
"Tôi không hỏi cậu cái này." Bùi Hành Ngộ lật tài liệu, nghĩ Mạnh Như Tiền chắc hẳn không biết Cận Nhiên là con trai của Cận Thiệu Nguyên, liền hỏi sang hướng khác: "Thành tích tổng hợp thế này tại sao lại được đưa tới K7?"
"Phía trên sắp xếp." Mạnh Như Tiền bỏ bút trong miệng xuống rồi bò ra ngoài, nhìn hình ảnh Bùi Hành Ngộ trên màn hình giả lập, nói: "Tôi nghi ngờ quân đoàn 11 gửi cậu ta đến, chiếu theo mối quan hệ giữa chúng ta và Liên Kính Phong... lẽ nào cử cậu ta tới làm nội gián?"
Bùi Hành Ngộ hơi trầm ngâm.
Mạnh Như Tiền nói: "Cậu lật trang cuối cùng xem, cậu ta có nửa năm trống, còn từng giao dịch một khoản tiền lớn với Liên Kính Phong, nên chưa chắc việc cậu ta tới đây có phải để thực hiện nhiệm vụ ngầm hay không."
Bùi Hành Ngộ rũ mắt. Anh biết mối quan hệ căng thẳng giữa hai cha con nhà đó, cho nên có lẽ thật sự không phải do Cận Thiệu Nguyên an bài mà là Liên Kính Phong.
"Tư lệnh, Cận Nhiên là do có người an bài vào K7, không thể không đề phòng."
**
Các tân binh khác đã trở về ký túc xá. Chung Quản thấy Cận Nhiên còn đứng tại chỗ ngẩn ngơ liền đi tới đẩy nhẹ hắn một cái: "Nghĩ gì vậy? Có về ký túc xá không?"
Cận Nhiên lấy lại tinh thần, tầm mắt nhìn về màn hình danh sách phân chia phòng. Dù sao trong mắt hắn mọi thứ đều mơ hồ không rõ nên cũng không lại gần xem.
Chung Quản biết mắt hắn không tốt, chủ động nói: "Hai chúng ta và Tiểu Tống chung một phòng."
Cận Nhiên xoay người ném kiếm, cắm trúng kệ đựng, không lệch một phân. Chung Quản trợn mắt ngạc nhiên: "Chuẩn xác thật!"
Cậu đôi khi hoài nghi, có khi nào Cận Nhiên chỉ đang giả vờ mắt kém không?
Chung Quản thu hồi tầm mắt, nhìn Cận Nhiên đã đi trước một đoạn, lon ton đuổi theo rồi lải nhải: "Phải công nhận người lúc nãy mạnh thật đấy! Tuy tôi không nhìn rõ mặt nhưng vẫn cảm giác được một sự áp bức không thể tả, chắc là một đội trưởng nào đó nhỉ? Đợi qua đợt sát hạch cảm ứng pheromone, tôi mà được phân vào làm thủ hạ của anh ta thì tuyệt vời quá!"
Cận Nhiên không có hứng thú, hai tay đút túi quần đứng trước cửa nhận diện tròng mắt. Không biết có phải do mắt hắn mà chip thông minh không nhận diện được thân phận của hắn hay không.
Qua hơn chục lần quét thử, Chung Quản cảm thấy sự kiên nhẫn của Cận Nhiên sắp cạn rồi.
Cận Nhiên vươn tay ấn vào máy nhận dạng, thấp giọng cười nói: "Số AS8382 Cận Nhiên, nếu vẫn không phân biệt được thì tao cho mày nổ tung luôn!"
"Uy hiếp trí tuệ nhân tạo, khóa..."
Cận Nhiên nheo mắt, không biết từ đâu lấy ra một chiếc cúc áo, rồi dùng đầu ngón tay ấn nó lên máy nhận dạng. Chung Quản hoảng sợ: "Cái kia là bom tụ năng hình cúc áo đó!"
"Chỉ cần một viên là có thể nổ tung cái cabin này!"
"Cận Nhiên cậu đừng hồ đồ...."
Cận Nhiên đứng thẳng thân mình, hai tay thong thả đút lại trong túi quần, hướng về chip thông minh: "Nào, xác nhận lại lần nữa."
"Nhận dạng tròng mắt thành công!"
Chung Quản: "...Này cũng quá hèn hạ rồi đi."
Cửa khoang mở ra. Cận Nhiên đi vào, liếc nhìn một vòng không gian sạch sẽ bên trong khoang. Tuy ba người chung một phòng nhưng mỗi người đều có phòng nhỏ riêng, sẽ không ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của nhau.
Cận Nhiên tiến tới phòng mình, quét tròng mắt. Cửa mở ra, hắn thoáng đánh giá bên trong. Trên giường để sẵn một bộ quân phục màu đen. Cận Nhiên vươn tay xoa nhẹ lên bộ quần áo, mỉm cười: "5 năm rồi, tôi tới đòi lại món nợ."
Chung Quản là một tên lắm mồm, một giây không nói tựa như cậu ta sẽ chết vậy, khiến người ta đau cả đầu.
"Cận Nhiên, theo cậu thì "Ngôi sao thiên hà" rốt cuộc là cái gì? Tôi nghe nói nó sở hữu một nguồn năng lượng vô cùng tận, có người thì bảo nó là chìa khóa mở ra văn minh tinh tế Thiên Lang, đoạt được nền khoa học kỹ thuật và vũ khí của họ là có thể thống trị toàn bộ hệ mặt trời. Cậu thấy tin được không?"
Cận Nhiên kiên nhẫn nghe cậu ta nói một hồi, rồi cười nhạo: "Ngay cả sao Thiên Lang còn chẳng có ai dám chắc nó tồn tại hay không. Ngôi sao thiên hà có khi chỉ là mảnh vỡ của thiên thạch nào đó thôi. Lại còn văn minh xưng bá hệ mặt trời, cậu nghe mấy người rảnh rỗi sinh nông nổi ấy vẽ chuyện vớ vẩn làm gì."
"Cậu không tin có Ngôi sao thiên hà?"
"Thế cậu tin?"
Chung Quản nghẹn họng, ngẩn người ra. Cảm thấy bây giờ mình nói mình tin thì thế nào cậu ta cũng nghĩ mình là thằng ngốc, suy nghĩ một chút, vẫn là nuốt xuống.
Cận Nhiên thuần thục mặc quân phục lên người. Vai rộng, chân dài thẳng tắp, lông mày đen dài và đôi mắt sắc lạnh càng khiến người ta tim đập chân run.
"Gương."
Trí tuệ nhân tạo hết sức chu đáo xoay người biến ra gương cho hắn. Cận Nhiên soi mình trên cái gương không mấy đoàng hoàng, đội mũ lên, hài lòng huýt sáo một cái rồi tự khen: "Đẹp trai quá đi mất!"
Chung Quản trầm mặc ngồi trong phòng đối diện, nhìn sang Cận Nhiên: "Nghe đồn Bùi tư lệnh là kẻ phản bội của Quân đoàn 17. Tử Vi Viên ngoài mặt được ca tụng như chiến đội dũng cảm nhất của Liên Bang Tinh tế, nhưng thực chất là đang bị áp bức lưu đày trong không gian thôi. Cậu nghĩ Bùi tư lệnh có phải người rất đáng sợ hay không?"
Đầu ngón tay Cận Nhiên thoáng ngừng, nhưng hắn không nói.
Chung Quản thấy hắn không nói thì cho rằng hắn không muốn tham gia vào mấy chuyện buôn chuyện, nên cũng tự giác không đề cập đến nữa. Nghiêng đầu nhìn tay hắn rồi lại hỏi: "Cận Nhiên, sao lúc nào cậu cũng đeo găng tay vậy?"
Chiếc găng tay màu đen được Cận Nhiên đeo từ lúc bọn họ là tân binh trong trường quân sự đế quốc cho tới khi lên phi thuyền, rồi làm thủ tục trung chuyển đến Tử Vi Viên, cậu vẫn chưa thấy Cận Nhiên tháo nó ra lần nào.
"Sợ lạnh." Cận Nhiên xoay người ra cửa.
Chung Quản vội hỏi: "Cậu đi đâu đấy?"
Cận Nhiên phất tay một cái rời đi.
**
Bùi Hành Ngộ nhắm mắt hồi tưởng lại quãng thời gian tiếp xúc với Cận Nhiên một chút. Hiểu biết của anh về hắn chỉ vỏn vẹn trong mấy ngày kỳ phát tình, nhưng về cơ bản mấy ngày đó hắn không hề có ý thức, rất bài xích anh ở gần nhưng bản năng lại không ngừng hấp thu pheromone của anh để giúp chính mình thoải mái.
Loại bản năng này càng khiến hắn thêm phát điên, thậm chí nói ra những lời ác ý để trút bỏ hết cảm xúc trong lòng và cảm giác chán ghét. Bùi Hành Ngộ từ đầu tới cuối đối với sự "hồ nháo" này cũng không mấy để tâm.
Anh coi Cận Nhiên là một người bệnh, một thiếu niên có chút điên.
"Tích! Số hiệu AS8382 học viên Cận Nhiên đang tới gần khoang, chỉ số nguy hiểm: 10."
Chip thông minh gắn bên ngoài khoang tàu, xác định mục tiêu từ khoảng cách ba mươi mét rồi thông báo cho người bên trong. Chỉ số nguy hiểm được đánh giá theo mức độ từ 0 đến 10.
Bùi Hành Ngộ ấn mở một mục trên màn hình giả lập, nhìn Cận Nhiên mặc quân phục đang sải bước về phía phòng chỉ huy của anh. Hình bóng ấy trên màn ảnh có chút dao động nhẹ, như có lực dẫn sóng lan ra thành từng mảng như vây cá.
Hình ảnh kèm theo âm thanh, giày quân đội đạp lên mặt đất phát ra tiếng vang cứng rắn và thanh thúy. "Người máy quét dọn" Độc Uyên cẩn trọng hỏi: "Tư lệnh, chỉ số nguy hiểm của người này vượt quá tiêu chuẩn, có chặn lại hay không?"
"Cứ để cậu ta tiến vào, cất văn kiện đi." Lông mi Bùi Hành Ngộ khẽ rũ xuống. Nếu bị chặn lại, với bản tính của tên điên này, nói không chừng sẽ trực tiếp phá nát cửa.
Độc Uyên nhận lệnh thu thập văn kiện gọn gàng rồi đi mở cửa. Cận Nhiên sải bước dài đi tới trước bàn làm việc màu xanh, chụm gót, đứng thẳng tắp nghiêm trang hành lễ với anh.
"Trưởng quan!"
5 năm không gặp, Cận Nhiên so với trước kia thay đổi không nhỏ. Hắn chân dài, vai cũng rộng thêm, có khi còn cao hơn anh. Khí thế áp bách càng lúc càng trở nên nguy hiểm khó lường.
Bùi Hành Ngộ ngẩng đầu, nhìn con ngươi màu xám trong mắt hắn. Cận Nhiên hành lễ xong, trực tiếp ngồi lên chiếc bàn pha lê, chân dài hơi kiễng, tiện tay nhặt cây bút trên bàn xoay một vòng, rồi nghiêng đầu nhìn anh.
"Bùi tư lệnh, ngày mai dành chút thời gian cùng tôi đi làm thủ tục ly hôn."
-----------
Tác giả:
Cận Nhiên : Tôi đúng là quá "trâu bò", dám tìm bà xã ly hôn .